Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Hoán Nhật tiễn - Hồi 13

Hoán Nhật tiễn
Trọn bộ 15 hồi
Hồi 13: Dịch Thiên Chi Quyết
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-15)
Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -


Tiểu Huyền nghe Ngu đại sư nói vị thiếu chủ của bốn đại gia tộc kia là truyền nhân của Hạo Không môn thì không khỏi cả kinh. Nó từng nghe Hứa Mạc Dương kể về Hạo Không môn, biết rằng đời trước, Hạo Không môn chỉ có hai truyền nhân là Vong Niệm đại sư và Xảo Chuyết đại sư. Xảo Chuyết đại sư tuy từng truyền công thụ nghiệp cho Hứa Mạc Dương nhưng giữa hai người không có danh phận sư đồ, ngoài ra ông cũng không có đồ đệ nào khác, còn Vong Niệm đại sư thì chỉ có duy nhất một đệ tử là Minh Tướng quân. Lẽ nào vị thiếu chủ mà Ngu đại sư đang nói tới chính là Minh Tướng quân quyền cao chức trọng ở kinh sư, được người ta coi là thiên hạ đệ nhất cao thủ?

"Sao ngươi lại biết họ của thiếu chủ?" Ngu đại sư cũng có chút kinh ngạc.

Bí mật này quả thực quá kinh người, trong lòng Tiểu Huyền trào lên cảm giác ngẩn ngơ trước sự khó lường của vận mệnh, bèn buột miệng đáp: "Minh Tướng quân xuất thân Hạo Không môn, Lưu Chuyển thần công thiên hạ ai mà không biết..." Nó lại thử tính toán tuổi tác của Minh Tướng quân, thấy hoàn toàn trùng hợp với vị thiếu chủ của bốn đại gia tộc kia, nhưng trong lòng quả thực không muốn tin vào sự thực này, bèn ngẩng đầu nhìn Ngu đại sư, hỏi dò với một tia hy vọng cuối cùng: "Vị thiếu chủ này có phải tên là Minh Tông Việt không?"

"Không sai, tên của thiếu chủ chính là Tông Việt. Ngài đã trở thành tướng quân rồi sao?" Ngu đại sư khẽ gật đầu, dường như có điều suy tư. "Thiếu chủ từ nhỏ đã được đưa đến nơi dân dã, lão phu sau khi bế quan thì không rời khỏi ngọn núi này lần nào, chỉ gặp mặt thiếu chủ một lần khi ngài nửa tuổi, bấm ngón tay tính thử, ngài bây giờ cũng đã gần năm mươi rồi. Hừm, với chí lớn của thiếu chủ, một chức tướng quân cỏn con này thì có là gì?" Ông ta đã bế quan gần năm mươi năm, không gặp người ngoài, tuy không biết tin tức gì ở thế giới bên ngoài nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh di mệnh của Thiên Hậu. Lúc này, từ miệng Tiểu Huyền, được biết đứa bé năm xưa nay đã trở thành một vị đại tướng quân uy quyền hiển hách, ông ta cảm thấy được an ủi rất nhiều, bèn vừa vuốt bộ râu trắng như cước vừa cất tiếng cười vang.

Tiểu Huyền nhớ lại những việc mà Ngu đại sư đã nói, dần làm rõ được một số điều, nhưng sự nghi hoặc trong lòng càng tăng thêm. "Nếu vậy, tại sao Xảo Chuyết đại sư lại phải đối địch với Minh Tướng quân?"

Ngu đại sư trầm giọng đáp: "Truyền nhân của Thiên Hậu trước nay luôn do bên chiến thắng trong cuộc đấu giữa bốn đại gia tộc và Ngự Linh đường nuôi dưỡng, Hạo Không môn thu nhận thiếu chủ quả thực trái với lẽ thường, lại càng không thể để Ngự Linh đường hay biết chân tướng, do đó Khổ Tuệ đại sư không hề nói việc này cho hai đồ đệ của mình biết." Ông ta hơi cau mày, khẽ lẩm bẩm: "Thiếu chủ bái làm đệ tử của Vong Niệm, Xảo Chuyết thân là sư thúc không ngờ lại đối địch với thiếu chủ, xem ra lời của Khổ Tuệ đại sư quả nhiên không sai."

Tiểu Huyền cảm thấy đầu óc vô cùng rối loạn, theo lời Ngu đại sư vừa nói, Cảnh Thành Tượng phế võ công của nó là vì sợ nó có thể gây bất lợi cho thiếu chủ của bọn họ, nhưng giữa nó và Minh Tướng quân chẳng có chút quan hệ nào, thực chẳng rõ việc này phải giải thích ra sao?

Ngu đại sư lại nói tiếp: "Trước khi bế quan, lão phu đã giao lại ngôi minh chủ của bốn đại gia tộc cho Hoa Bách Sinh đảm nhiệm, y nghe Khổ Tuệ đại sư nói muốn mang thiếu chủ đi, tất nhiên không đồng ý. Lưu Chuyển thần công của Hạo Không môn tuy uy lực vô cùng nhưng võ công của bốn đại gia tộc bọn ta chưa chắc đã thua kém. Có điều, Khổ Tuệ đại sư nhất quyết yêu cầu như vậy, hai bên tranh luận một hồi vẫn không xong, cuối cùng Hoa Bách Sinh bèn cùng Điểm Tình các chủ Cảnh Tường Phong, Ôn Nhu hương chủ Thủy Tích Quân dẫn theo Khổ Tuệ đại sư đến hậu sơn tìm lão phu..." Ánh mắt ông ta chợt trở nên ảm đạm, trong giọng nói tràn đầy vẻ buồn bã: "Thời gian trôi thực là mau, những người bạn cũ đều đã buông tay về với cát bụi, chẳng còn ở chốn dương gian. Trong số năm người có mặt ở đây khi đó, bây giờ chỉ còn lại mình lão phu là vẫn sống lay lắt trên đời."

Tới lúc này Tiểu Huyền mới biết tên của các vị chưởng môn đời trước của bốn đại gia tộc, nhưng vẫn chưa rõ Ngu đại sư tên thật là gì. Nghĩ đến việc ông lão này bế quan khổ tu trong núi suốt bao năm, chỉ có duy nhất một con khỉ bầu bạn, trong lòng nó bất giác trào lên một tia thương xót.

Ngu đại sư ngẩn ngơ một lát rồi lại nói tiếp: "Lão phu tất nhiên cũng không đồng ý để Khổ Tuệ đại sư đưa thiếu chủ đi, nhưng cuối cùng Khổ Tuệ đại sư đã nói ra mấy câu đó, khiến bọn ta thay đổi chủ ý."

Ngu đại sư nhìn bộ dạng muốn nói song lại thôi của Tiểu Huyền, bèn đưa tay khẽ xoa đầu nó, dịu giọng nói:

"Ngươi cũng chớ hỏi lão phu mấy câu đó là gì nữa! Khổ Tuệ đại sư từng nói ông ấy nói ra mấy câu này là đã tiết lộ thiên cơ, e là tính mạng chẳng còn được bao lâu. Ban đầu bọn ta còn nửa tin nửa ngờ, nhưng mấy tháng sau quả nhiên hay tin Khổ Tuệ đại sư đã tọa hóa, tới lúc ấy mới tin hẳn." Rồi ông ta lại khẽ thở dài. "Cảnh Thành Tượng ắt là đã biết được bí mật này từ chỗ phụ thân của y - Cảnh Tường Phong, do đó mới phế võ công của ngươi. Có điều, nghịch thiên hành sự như vậy rốt cuộc sẽ dẫn đến hậu quả thế nào thì khó mà dự liệu được."

Tiểu Huyền nghe mà lòng ngứa ngáy, thực không nghĩ ra mấy chục năm trước Khổ Tuệ đại sư đã nói điều gì có liên quan tới mình. Liệu chừng Ngu đại sư nhất định sẽ không chịu nói, nó đành hỏi qua việc khác: "Tại sao Khổ Tuệ đại sư lại giao Thiên Mệnh bảo điển cho ông?"

Ngu đại sư nói: "Khổ Tuệ đại sư truyền cho hai đệ tử hai môn tuyệt học của Hạo Không môn, Vong Niệm tu luyện Lưu Chuyển thần công, Xảo Chuyết thì tham ngộ Thiên Mệnh bảo điển. Sở dĩ Khổ Tuệ đại sư giao Thiên Mệnh bảo điển cho ta một phần là vì không muốn để Xảo Chuyết thu nạp đồ đệ."

Tiểu Huyền nghĩ đến việc phụ thân Hứa Mạc Dương từng nói Xảo Chuyết đại sư tuy đã truyền cho ông kiến thức của Thiên Mệnh bảo điển, cũng chỉ dạy ông một chút về võ công nhưng lại nhất quyết không chịu có danh phận sư đồ, thì ra là vì mệnh lệnh của Khổ Tuệ đại sư. Nó tò mò hỏi: "Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ Khổ Tuệ đại sư không muốn Hạo Không môn phát dương quang đại?"

Trên khuôn mặt Ngu đại sư ánh lên một tia kính trọng. "Khổ Tuệ đại sư thương xót chúng sinh, những việc làm ra đều có tầm nhìn xa vô cùng, đám phàm phu tục tử chúng ta làm sao mà hiểu được." Rồi ông ta lại hỏi: "Xảo Chuyết cớ sao lại đối địch với thiếu chủ, ngươi có biết duyên cớ bên trong không?"

Tiểu Huyền đáp: "Cháu từng nghe cha cháu kể, Minh Tướng quân sau khi võ công đại thành đã phản bội Hạo Không môn, khi Vong Niệm đại sư vừa qua đời còn đến cướp đoạt Thiên Mệnh bảo điển, do đó Xảo Chuyết đại sư mới đối địch với y, còn chế tạo ra cây Thâu Thiên cung để khắc chế y nữa..." Thế rồi nó bèn chậm rãi kể lại câu chuyện mà Hứa Mạc Dương từng kể với mình.

Tiểu Huyền không biết rõ lắm về mối ân oán giữa Minh Tướng quân và Xảo Chuyết đại sư, thành ra Ngu đại sư nghe mà cũng không hiểu mấy, sau khi suy nghĩ một chút bèn nói: "Người cũng được chia ra theo mạng Ngũ hành, tương sinh tương khắc. Nhớ lúc xưa thiếu chủ vừa nhìn thấy Xảo Chuyết đã cất tiếng khóc lớn, chỉ sợ hai người này trời sinh đã là đối thủ của nhau, nguyên nhân chỉ có người trong cuộc mới biết được. Đợi sau khi ngươi luyện thành Thiên Mệnh bảo điển thì có lẽ sẽ hiểu được sự huyền diệu bên trong." Ông ta nhìn Tiểu Huyền vẻ đầy thâm ý. "Ngươi có biết tại sao ta lại đưaThiên Mệnh bảo điển cho ngươi không?"

Tiểu Huyền ngẩn người, lẳng lặng lắc đầu.

Ngu đại sư nói: "Khổ Tuệ đại sư tuy không cho phép Xảo Chuyết thu nạp đồ đệ nhưng thực lòng cũng không muốn cuốn bảo điển đã lưu truyền ngàn năm của Hạo Không môn bị thất truyền, giao cho lão phu chính là để chờ người có duyên. Cảnh Thành Tượng phế võ công của ngươi, lão phu giao cuốn sách này cho ngươi cũng coi như một sự bù đắp, dù sao..." Ông ta thoáng dừng lại, giọng nói mang vẻ chua chát: "Dù sao... ngươi cũng có thể coi là truyền nhân của Hạo Không môn."

Tiểu Huyền cất giọng hồ nghi, hỏi: "Khổ Tuệ đại sư đã không cho phép Xảo Chuyết đại sư thu nạp đồ đệ, ông làm thế này há chẳng phải là trái với tâm ý của ông ấy sao?"

"Khi Khổ Tuệ đại sư lén giao Thiên Mệnh bảo điển cho lão phu, ông ấy đã từng nói ý trời đã định, sức người khó mà thay đổi. Giữa chốn nhân gian này, muôn vạn chúng sinh dù có dốc lòng tính toán thì đến cuối cùng e là vẫn không thể địch lại ý trời trong chốn mông lung." Ngu đại sư khẽ thở dài một tiếng. "Không giấu gì ngươi, lão phu đã xem kĩ mạch tượng của ngươi, thấy các mạch quả thực đều đã bị phế, không còn cách nào tu luyện nội công. Nhưng cuốn sách này chủ yếu nói về tướng số và vận mệnh, mong là ngươi có thể dựa vào đó mà tham ngộ được thiên cơ, vô hình trung hóa giải được cơn đại họa này..."

Kỳ thực, trong lòng Ngu đại sư còn có suy nghĩ khác: Bốn đại gia tộc xưa nay đều cố gắng làm theo ý trời, việc Cảnh Thành Tượng phế võ công của Tiểu Huyền rõ ràng là nghịch thiên hành sự. Thiên uy khó đoán, ai mà biết được liệu có biến cố khó lường nào vì việc này mà xảy ra không? Do đó Ngu đại sư mới tình nguyện giao Thiên Mệnh bảo điển cho Tiểu Huyền, chỉ mong mối ân oán này có thể được hóa giải. Huống chi Thiên Mệnh bảo điển vốn bác đại tinh thâm, dù có dốc hết tâm sức cả đời cũng chưa chắc đã nhìn ra được điều huyền diệu bên trong. Nếu có thể khiến Tiểu Huyền tập trung nghiên cứuThiên Mệnh bảo điển, không để tâm tới mọi chuyện chốn phàm trần nữa, ấy cũng là một việc hay... Lòng thắc thỏm trước sự khó đoán của vận mệnh này tất nhiên ông ta không thể để cho người ngoài biết được.

Tiểu Huyền còn muốn hỏi thêm, chợt nghe có mấy tiếng chuông "tinh tang" vang lên, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một chùm chuông gió treo trên cái cây ở phía bên phải. Thanh Nhi ở bên cạnh vừa hò reo vừa nhảy nhót vẻ đầy hưng phấn, Tiểu Huyền thấy vậy thì chẳng hiểu ra sao.

Ngu đại sư cười hà hà, nói: "Đã đến giờ ăn trưa rồi, lần này lão phu sẽ làm chủ nhà, thết đãi ngươi một bữa."

Tới lúc này Tiểu Huyền mới biết tiếng chuông ấy có tác dụng báo giờ ăn cơm, chẳng trách Thanh Nhi lại vui mừng như vậy. Rồi nó lại nghĩ đến lần mình mời cơm ở Tam Hương các nơi thành Phù Lăng, không kìm được khẽ nở nụ cười. Có điều, lúc này xung quanh không hề có gió, chùm chuông gió kia sao lại kêu được? Tỉ mỉ quan sát, nó mới nhìn thấy có một sợi dây rất nhỏ, một đầu buộc vào chùm chuông gió, một đầu thì ở trong ngôi nhà nhỏ kia, bèn không kìm được tò mò, hỏi: "Đó là thứ gì vậy?"

Ngu đại sư giải thích: "Lão phu đã sửa lại chiếc đồng hồ cát một chút, cứ đến giờ ăn cơm là chiếc chuông gió này sẽ tự động rung lên, một ngày ba bữa chưa bao giờ dừng." Rồi ông ta lại cười hà hà, nói: "Đây chính là đạo dưỡng sinh."

Tiểu Huyền từng nghe phụ thân Hứa Mạc Dương kể Anh Hùng chủng có một môn tuyệt học tên gọi Cơ Quan Tiêu Tức thuật, xưa nay vẫn lấy làm hâm mộ. "Ngu gia gia hãy dạy cháu đi!"

Ngu đại sư cười, nói: "Mấy thứ này chẳng đáng kể gì, chỉ cần ngươi có hứng thú, lão phu tất nhiên sẽ dạy cho ngươi."

Thanh Nhi bỗng cất tiếng kêu khèn khẹt, dường như có vẻ rất nôn nóng. Tiểu Huyền còn muốn hỏi thêm chuyện vừa rồi nhưng Ngu đại sư đã xua tay, nói: "Chúng ta hãy đi ăn cơm đã, những chuyện đó để từ từ nói sau. Dù sao nửa đời còn lại ngươi cũng sẽ ở đây với lão phu, giữa chốn núi non này, thời gian quả thực nhiều lắm." Nhìn vẻ mặt ủ rũ của Tiểu Huyền, ông ta cất tiếng an ủi: "Ngươi cũng đừng khó chịu. Hồng trần hiểm ác, quy ẩn nơi núi rừng kỳ thực là việc mà rất nhiều người cầu mong còn chẳng được. Huống chi cuộc sống trong núi cũng không buồn tẻ như ngươi tưởng tượng đâu, năm xưa Tiểu Trùng Nhi ở nơi này với lão phu mười mấy năm, cả ngày trò chuyện, đánh cờ, ngắm nước ngắm non, hoặc là vào trong núi đi bắt chim rừng, cùng vui đùa với Thanh Nhi, thực sự rất vui vẻ. Ôi, lão phu đã rất nhiều năm không nói chuyện với người ta lâu như vậy rồi..."

Tiểu Huyền thoáng ngây người, trên khuôn mặt không còn vẻ buồn chán nữa. Nó từ nhỏ đã sống ở nơi núi non hoang dã, tuy thời gian vừa qua gặp được rất nhiều chuyện thú vị khiến bản thân cảm thấy hứng thú, muốn ngày sau có thể xông pha giang hồ như Lâm Thanh và Trùng đại sư, nhưng vừa rồi nghe Ngu đại sư nói một cách chắc nịch rằng mình ngày sau tuyệt đối không thể luyện thành võ công được nữa, tâm trạng vốn sục sôi của nó lập tức nguội lạnh tới cực điểm, cảm thấy mọi ý niệm đều hóa tro tàn. Nó nghĩ bụng, nếu nửa đời sau có thể ở lại đây với ông lão bề ngoài thì kiêu ngạo nhưng kỳ thực rất cô độc này, lúc rảnh rang lại lấy Thiên Mệnh bảo điển ra xem hoặc nghiên cứu thuật cơ quan một chút, cho dù có phải sống đến già ở đây cũng không phải là một việc không thể chấp nhận được...

Ngu đại sư huýt sáo một cái, lại đưa tay vỗ nhẹ Thanh Nhi, cười nói: "Nào nào nào, để lão phu giới thiệu cho hai ngươi làm quen với nhau."

Thanh Nhi dường như có thể nghe hiểu tiếng người, bèn nhăn răng cười với Tiểu Huyền, đồng thời đưa bàn tay lông lá tới muốn bắt tay với Tiểu Huyền.

Tiểu Huyền thấy con khỉ này đáng yêu như vậy, lập tức vứt hết mọi nỗi ưu tư qua một bên, cười hì hì, nắm lấy bàn tay nó. "Chào hầu huynh, sau này huynh không được ức hiếp ta đâu đấy!"

Ngu đại sư cười, nói: "Thanh Nhi không phải là giống khỉ mà là giống vượn. Chỉ cần ngươi đối xử tốt với nó một phần, nó sẽ đáp lại ngươi mười phần. Trên thế gian này, lòng người đa đoan, kẻ man người trá, kết bạn với các loài muông thú còn đỡ tốn tâm sức hơn nhiều..."

Tiểu Huyền vội vàng khom người một cái với Thanh Nhi. "Thì ra không phải hầu huynh mà là viên huynh, vừa rồi ta gọi nhầm, huynh chớ nên tức giận!"

Thanh Nhi đã lâu không có bạn chơi, thấy Tiểu Huyền không có vẻ nghiêm túc như chủ nhân của mình, lập tức hưng phấn nhảy nhót một hồi, còn đưa cho Tiểu Huyền rất nhiều loại quả không rõ tên gọi, khiến Tiểu Huyền và Ngu đại sư đều cất tiếng cười vang.

Ngu đại sư thở dài, than: "Năm xưa, Tiểu Trùng Nhi và Thanh Nhi cũng chơi rất thân với nhau. Bây giờ đã qua nhiều năm như vậy, vẻ ngoài của Thanh Nhi vẫn chẳng mấy biến đổi nhưng chỉ e Tiểu Trùng Nhi đã khác hẳn rồi." Dứt lời, ông ta bèn xuýt xoa một chặp.

Trong lòng Tiểu Huyền máy động. "Tại sao Trùng đại sư lại rời khỏi đây vậy?"

"Năm đó, Khổ Tuệ đại sư đưa thiếu chủ đi, lão phu tất nhiên cũng phải trả Tiểu Trùng Nhi về cho gia đình nông dân kia." Ngu đại sư thoáng buồn bã, nói: "Từ đó về sau, lão phu và Thanh Nhi liền nương tựa vào nhau, không còn gặp người ngoài nào khác, mới đó mà đã hơn ba mươi năm rồi."

Tiểu Huyền một tay nắm tay Thanh Nhi, một tay nắm tay Ngu đại sư, nghiêm túc nói: "Sau này có cháu và Thanh Nhi bầu bạn, Ngu gia gia sẽ không phải cô đơn nữa rồi."

Ngu đại sư ngẩn người, ông ta vốn nghĩ Tiểu Huyền nhất định sẽ không muốn ở lại nơi này, còn tưởng rằng nó chỉ cố ý nói vậy để mình yên tâm, nhưng vốn tinh thông Thức Anh Biện Hùng thuật, ông ta lập tức nhận ra Tiểu Huyền nói năng chân thành, không hề giả bộ, nơi đáy lòng bất giác trào dâng một tia cảm động, nhưng ngay sau đó lại cố cất tiếng cười vang. "Ai nói lão phu cô đơn nào? Ngươi nên biết một ngày trong núi bằng với ngàn năm chốn nhân gian, lão phu sống ở đây thoải mái vô cùng, sớm đã chẳng còn lưu luyến thế giới phù hoa ngoài chốn hồng trần nữa rồi..."

Nhìn bộ dạng nôn nóng của Thanh Nhi, bụng Tiểu Huyền cũng bất giác kêu ùng ục, nhưng nó chợt nhớ tới một việc. "Những năm nay, gia gia không gặp người ngoài, chẳng lẽ chỉ ăn một vài loại hoa quả thôi sao? Như thế thì cháu không chịu được đâu."

Ngu đại sư cười, nói: "Ngươi chớ nôn nóng, đợi ta làm ảo thuật cho ngươi xem đây." Dứt lời, ông ta bèn đưa tay ra hiệu cho Thanh Nhi, Thanh Nhi lập tức hưng phấn chạy nhanh vào nhà.

Chỉ nghe trên đỉnh đầu liên tục vang lên mấy tiếng sột soạt, rồi một chiếc giỏ lớn từ trên trời rơi xuống, nằm ngay ngắn trước mặt Tiểu Huyền. Tiểu Huyền định thần nhìn kĩ, thấy chiếc giỏ này cũng được nối với mấy sợi dây, nghĩ bụng Thanh Nhi sau khi vào nhà chắc hẳn đã kéo cơ quan gì đó để đưa chiếc giỏ này tới trước mặt mình.

Trong chiếc giỏ có mấy miếng bánh điểm tâm trông rất đẹp mắt. Tiểu Huyền cầm một miếng lên, bỏ vào miệng, cảm thấy tuy có hơi cứng vì đã để lâu nhưng vẫn rất ngon. Nó quả thực không nghĩ ra được chỗ bánh điểm tâm này rốt cuộc từ đâu mà có.

Ngu đại sư nhìn ra sự nghi hoặc của Tiểu Huyền, bèn giải thích: "Ngươi yên tâm, bữa này cứ dùng tạm như vậy đã, tối nay muốn ăn gì cứ nói với lão phu. Cho dù ngươi có muốn ăn những món ăn tươi sốt, đúng mùa, lão phu cũng có thể kiếm cho ngươi."

Tiểu Huyền hết sức ngạc nhiên. "Gia gia thật sự biết làm ảo thuật sao?"

Ngu đại sư cười, nói: "Chỉ cần lão phu muốn ăn thứ gì hay muốn dùng thứ gì, cứ viết vào một mảnh giấy rồi bảo Thanh Nhi đưa đến tiền sơn là được, tự khắc sẽ có người chuẩn bị xong xuôi cho nó mang về. Ha ha, mũi của thằng nhóc này nhạy lắm, nửa đêm nửa hôm cũng có thể tìm được phòng ăn..."

Tiểu Huyền giật mình bừng tỉnh, bèn cười, nói: "Chỉ sợ dù có mang được đồ ngon về, giữa đường cũng đã bị Thanh Nhi ăn vụng hết sạch rồi..."

Hai người một vượn cùng nhau dùng bữa, thực là một cảnh hiếm có trên đời.

Ngu đại sư đã mấy chục năm không gặp người ngoài, bây giờ có một đứa bé thông minh, ngoan ngoãn như Tiểu Huyền bầu bạn ở bên, còn có thể thổ lộ biết bao lời chất chứa trong lòng, không khỏi cảm thấy vô cùng sảng khoái. Ông ta võ công cao thâm, đã gần đạt tới cảnh giới không cần ăn uống, thường ngày cũng chỉ ăn vài trái hoa quả, nhìn Tiểu Huyền lúc thì tranh nhau thứ quả tươi nhất với Thanh Nhi, lúc lại nhất định ép Thanh Nhi phải nếm thử mấy miếng điểm tâm, lại càng cảm thấy thích thú vô cùng, nói chuyện cũng nhiều hơn, thường xuyên trích kinh dẫn điển kể chuyện cho Tiểu Huyền, lại chỉ cho nó xem các thứ cơ quan kỳ diệu...

Tiểu Huyền thấy Ngu đại sư kiến thức uyên bác, nói năng thú vị, sự đề phòng và sợ hãi ban đầu sớm đã tan biến hoàn toàn. Sau bữa cơm này, quan hệ giữa hai người bất giác gần gũi hơn hẳn, giống như những người bạn hữu đã quen biết nhiều năm, khi nói chuyện cũng không còn kiêng kỵ điều gì nữa.

Thiên Mệnh bảo điển là một trong hai đại tuyệt học của Hạo Không môn, được đồn đại là vô cùng thần kỳ, nhưng trên thực tế lại không phải bí tịch võ công, do đó Khổ Tuệ đại sư mới yên tâm giao cho Ngu đại sư. Những năm nay, Ngu đại sư bế quan tham ngộ võ học của bản môn, khi rảnh rỗi thỉnh thoảng cũng lật mở Thiên Mệnh bảo điển ra xem. Võ công của bốn đại gia tộc vốn dĩ cũng đi theo đường lối Đạo gia, rất để tâm tới ý trời, do đó sau khi ấn chứng với một số đạo lý bên trong Thiên Mệnh bảo điển, Ngu đại sư cũng cảm thấy thu được không ít lợi ích.

Sáu mươi năm trước, Ngu đại sư thân là Anh Hùng chủng chủ, còn là minh chủ của bốn đại gia tộc thần bí nhất trên giang hồ, vốn cũng tâm cao khí ngạo, tự cho rằng mình vô cùng tài giỏi. Sau trận chiến với Ngự Linh đường, vì nhớ đến cái chết thảm của các bạn đồng môn, thêm vào đó lại luôn vâng theo tổ huấn, muốn thay Thiên Hậu đoạt lại thiên hạ, do đó tính tình ông ta càng trở nên cương liệt, quả cảm. Chẳng ngờ, gần năm mươi năm qua, được sự thanh đạm, vô vi của Thiên Mệnh bảo điển dần thay đổi, ông ta sớm đã không còn sự ngạo nghễ và cố chấp năm xưa, trở nên thong dong, điềm đạm. Thường ngày, khi chỉ có Thanh Nhi ở bên thì còn chưa cảm thấy gì, nhưng bây giờ nói chuyện với Tiểu Huyền lâu như vậy, ông ta chợt giật mình phát hiện sự thay đổi của bản thân.

Cũng chính vì thế nên thái độ của Ngu đại sư với Tiểu Huyền mới khác hẳn Cảnh Thành Tượng, đây có lẽ cũng là việc do trời cao an bài.

Ăn cơm xong, Ngu đại sư dẫn Tiểu Huyền đến căn nhà nhỏ kia. Trong nhà có một chiếc giường đá, một chiếc bàn đá, một ngọn đèn dầu. Ngọn đèn dầu đó sớm đã cạn khô, bên trên phủ đầy mạng nhện và bụi bặm, xem ra đã lâu lắm rồi không có người ở. Chắc hẳn đây chính là nơi ở của Trùng đại sư năm xưa. Thanh Nhi tỏ ra hết sức hưng phấn, kiếm mấy cành cây tới, khua qua khua lại, coi như quét dọn một phen, khiến Tiểu Huyền cười vang.

Tiểu Huyền vốn là người có tính tình lạc quan, cởi mở, liệu chừng không thể thoát thân, lại thấy Ngu đại sư rất mực hiền từ, Thanh Nhi thì lanh lợi, đáng yêu, thành ra không có ý bỏ trốn nữa. Huống chi, chẳng bao lâu nữa Lâm Thanh và Trùng đại sư sẽ đến đỉnh Minh Bội, với giao tình giữa Trùng đại sư và Ngu đại sư, bọn họ nhất định sẽ tìm được cách đưa nó đi. Nó bèn buông mối tâm sự qua một bên, cùng Thanh Nhi nhảy nhót vui đùa, Ngu đại sư thì lại một mình đi ra ngoài cửa.

Tiểu Huyền và Thanh Nhi vui đùa một hồi, chợt nghĩ đến Ngu đại sư, bèn ra ngoài cửa xem thử, thấy ông ta đang ngồi một mình bên chiếc bàn đá, ngẩn ngơ nhìn ván cờ tàn kia, dường như gặp phải chỗ nào đó khó có thể giải quyết.

Tiểu Huyền từ sau lần đánh cờ với Thủy Nhu Thanh thì không chạm vào cờ lần nào nữa. Vừa rồi lo lắng cho sự an nguy của mình, lại nôn nóng muốn nghe Ngu đại sư kể chuyện xưa, nó không mấy chú ý đến ván cờ này. Bây giờ tâm thái đã bình hòa, nó bèn nổi lòng hứng thú, cất bước đi tới trước chiếc bàn đá, nhìn về phía bàn cờ.

Ngu đại sư cảm nhận được Tiểu Huyền đang lại gần nhưng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ xua tay, nói: "Ngươi đi chơi với Thanh Nhi đi, đừng làm phiền lão phu. Ván cờ tàn này lão phu đã nghiền ngẫm năm ngày rồi mà vẫn chưa tìm ra cách phá giải."

Tiểu Huyền lúc này đã thân với Ngu đại sư, không còn sợ ông ta nữa, cười, nói: "Có lẽ cháu có thể giúp được đấy."

"Thằng nhóc ngươi đúng là không biết trời cao đất dày!" Ngu đại sư khẽ mắng. "Đến lão phu còn phải suy nghĩ đến đau đầu, ngươi thì có thể làm gì được chứ?"

Tiểu Huyền cười đắc ý, nói: "Gia gia đừng coi thường cháu, sức cờ của cháu không yếu đâu. Ngay đến đệ nhất kỳ thủ của bốn đại gia tộc là thập cửu tiểu thư nhà họ Thủy còn không đấu lại cháu đấy." Nó nghĩ bụng, dù sao Ngu đại sư cũng đã mấy chục năm không rời khỏi hậu sơn, nhất định là không biết tình hình của bốn đại gia tộc bây giờ thế nào, mình có khoác lác cũng chẳng sao, bèn nói rằng Thủy Nhu Thanh là đệ nhất kỳ thủ của bốn đại gia tộc.

Ngu đại sư ngẩn người rồi cất tiếng cười vang. "Nếu ngươi nói tới tài gảy đàn của Ôn Nhu hương thì lão phu còn tạm tin được, chứ nói tới môn cờ tướng này, chỉ e khắp thiên hạ không ai dám xưng đệ nhất trước mặt lão phu."

Tiểu Huyền lúc này mới nhớ ra Đoàn Thành từng nói, sư phụ của y - Anh Hùng chủng chủ Vật Thiên Thành - có thể coi là đệ nhất kỳ thủ trong thiên hạ hiện nay, mà Ngu đại sư lại có bối phận cao hơn Vật Thiên Thành một bậc, e là sức cờ cũng chẳng kém gì, mình khoác lác như vậy đúng là sơ sót, không khỏi xấu hổ tới đỏ bừng mặt. Rồi nó lại nghĩ ván cờ mà Ngu đại sư mất tới năm ngày vẫn chưa phá giải được nhất định là ghê gớm vô cùng, bèn chăm chú quan sát.

Chỉ thấy trong ván cờ đó, hai bên đen - đỏ đan xen nhau, xe, pháo và hai mã của quân đen đã tề tựu dưới thành quân đỏ. Xe kỵ hà chờ dịp tấn công, liệt thủ pháo nắm nơi xung yếu, song mã liên hoàn treo góc bên, tình hình đang tốt vô cùng. Nhưng bên đỏ còn đầy đủ cả sĩ, tượng, con pháo đơn kê góc chân sĩ, bọc kín tướng ở phía sau, phòng thủ cực kỳ nghiêm mật, thoạt nhìn thì dường như đang vô cùng nguy cấp nhưng nhất thời bên đen cũng khó có cách nào chiếu được hết cờ. Mà lúc này, khu vực phía sau của bên đen đang trống trải, chỉ còn lại một con sĩ đen hộ vệ cho tướng, bên đỏ tuy khuyết mất một mã nhưng xe đơn đã chặn đáy tướng, mã đơn thì chuẩn bị xông lên bất cứ lúc nào, hơn nữa vẫn còn một con tốt đã qua sông đứng ngay trên chỗ trung cung, chỉ cần tránh được mấy đợt tấn công của bên đen là có thể tung ra đòn chí mạng.

Tiểu Huyền càng nhìn càng kinh hãi, bên đen có vẻ chiếm ưu thế về binh lực, lại đã vây chặt thành trì của đối phương, rất có khả năng giành phần thắng, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị bên đỏ thừa dịp tràn xuống. Nhìn sơ qua, nếu bên đen muốn giành phần thắng thì nhất định phải đổi pháo với bên đỏ trước, có điều, một khi tấn công mà không thu được kết quả thì sẽ đến lượt bên mình bị tấn công... Tiểu Huyền nghĩ mấy hướng đi nhưng lần nào cũng tính đến nước thứ mười mấy mà vẫn không tìm được cách nào để bên đen giành phần thắng.

Ngu đại sư trầm giọng nói: "Ván cờ tàn này có tên gọi Tường Vi phổ, là một trong mười ba bí phổ mà tiền nhân lưu lại. Lão phu nghiên cứu nửa năm, đã phá giải được mười hai phổ kia, duy có ván cờ này là ta không cách nào bắt tay vào được."

Tiểu Huyền đang tính nước cờ, buột miệng nói: "Cái tên này hay thực!"

"Hoa tường vi tuy đẹp nhưng lại có gai, ngươi nghĩ muốn hái mà dễ lắm sao?" Ngu đại sư cười hà hà, nói. "Cũng giống như ván cờ này, nếu bên đen tấn công mà không thể giành phần thắng thì sẽ bị bên đỏ phản kích ngay lập tức."

Trải qua hơn mười ngày khổ chiến với Đoàn Thành, lúc này Tiểu Huyền đã có thể tính cờ được hơn ba mươi nước, vậy nhưng vẫn khó mà tính hết những sự biến hóa bên trong. Bên đen tuy có nhiều hướng để tấn công nhưng lại khó tìm ra thế đánh nào mãnh liệt đến mức đủ để một hơi khuất phục được bên đỏ, còn nếu muốn lui về phòng ngự thì lại bị con tốt qua sông chặn mất đường xe, chỉ có cách đưa pháo tới kê vào dưới chân con mã bên đỏ thì mới có cơ hội xả hơi hồi sức, nhưng như thế ắt sẽ mất không một pháo, mà một khi thế công của bên đen yếu đi, bên đỏ nhất định sẽ xe trước mã sau, kế đó lại xua pháo lùa tốt giành lấy ưu thế, đến lúc đó sự biến hóa sẽ càng phức tạp, dường như cả hai bên đều có cơ hội... Khi nó đang định tính toán tiếp, chợt cảm thấy trước mắt tối đi, từ lồng ngực tràn lên cảm giác buồn nôn, đau nhức.

Ngu đại sư biết Tiểu Huyền suy nghĩ quá độ nên mới vậy, bèn khẽ đặt tay lên huyệt Thái Dương của nó, vận công giúp nó hóa giải tâm ma. "Đây là thế cờ lưu lại từ ngàn xưa, bên trong ẩn chứa vô số huyền cơ, nhất định phải giữ lòng bình lặng mới có thể nghĩ ra cách hay phá được thế giằng co. Nếu như sức cờ không đủ, ngàn vạn lần không thể khinh suất."

Tiểu Huyền ngoảnh đầu qua một bên, không nhìn bàn cờ nữa nhưng trong đầu vẫn vẩn vơ nghĩ về ván cờ kia, không sao xua tan được. Huống chi, với tính cách quật cường của nó, há lại dễ dàng nhận thua, sau khi thở dốc mấy hơi lại tiếp tục trầm tư suy nghĩ.

Kỳ thực, những sự biến hóa trong cờ tướng không thể so được với cờ vây, chỉ cần lần lượt thử từng hướng đi là sẽ tìm ra cách phá giải bất cứ thế cờ tàn nào. Chỉ là hai người này tính cách đều hết sức quật cường, nếu không thể một hơi phá giải được thế cờ thì nhất quyết không chịu cầm quân lên đánh.

Một già một trẻ cứ thế đứng ngẩn ngơ trước bàn cờ, bất giác đã mấy canh giờ trôi qua. Thanh Nhi nhảy lên nhảy xuống một hồi, thấy hai người đều không có phản ứng gì thì cũng học theo bọn họ đứng ở một bên, cặp mắt to tròn, đen láy không ngừng nhìn trái nhìn phải, vẻ rất tò mò.

Một hồi chuông vang lên khiến hai người tỉnh táo trở lại, Ngu đại sư đưa tay khẽ vỗ vai Tiểu Huyền. "Đi ăn cơm đã, ngày mai lại nghĩ tiếp." Sau đó, ông ta chợt thở dài. "Lão phu đã tính được năm mươi bảy nước rồi, vậy mà vẫn chưa thể nhìn ra kết quả."

Tiểu Huyền chỉ mới tính được hơn bốn mươi nước, bèn hậm hực nói: "Không phá giải được thế cờ này, cháu sẽ không ăn cơm."

"Thằng nhóc ngươi đúng là bướng bỉnh." Ngu đại sư cười rộ. "Có điều, nếu lão phu cũng giống như ngươi, sợ là sớm đã đói đến chết rồi."

Tiểu Huyền thấy Ngu đại sư miệng thì cười lớn nhưng khuôn mặt lại không có nét vui vẻ, nghĩ bụng phàm là người yêu cờ, ai mà có thể nói buông là buông, e là ông cố ép bản thân không nghĩ đến cờ nữa để quãng thời gian ở trong núi đỡ buồn tẻ. Vừa nghĩ đến đây, nó lộ vẻ thông cảm rồi buột miệng an ủi: "Ngu gia gia bây giờ đã có thể nhìn thấu sự thắng bại, tất nhiên sẽ không bị những suy nghĩ về ván cờ chiếm mất đầu óc."

Ngu đại sư từng trải việc đời, vừa nhìn sắc mặt Tiểu Huyền liền biết ngay ý tứ của nó. "Ngươi nhầm rồi, không phải lão phu đã nhìn thấu sự thắng bại, trong việc này, kỳ thực còn có nguyên nhân khác."

Tiểu Huyền không hiểu căn nguyên, nhìn Ngu đại sư với vẻ nghi hoặc.

Ngu đại sư chỉ tay vào bàn cờ. "Lão phu từng phá giải hơn trăm thế cờ cổ, biết được loại tàn cuộc thế này thường ẩn giấu vô số chướng ngại đan xen nhau, lợi dụng điểm mù trong lối suy nghĩ của người phá giải để bày trò, bởi thế nên cách phá giải chính xác về cơ bản đều xuất hiện ở những nước không ngờ tới, cứ cố chấp nghiên cứu thành ra lại không hay. Tường Vi phổ này tuyệt diệu vô song, gần như không có sơ hở, người có thể bày ra thế cờ như vậy nhất định là một cao thủ, sức cờ tuyệt đối không dưới lão phu. So với việc cứ xông pha bừa bãi trong cái mê cung mà y bày ra, chẳng bằng nhảy ra ngoài cuộc, cố gắng lĩnh ngộ huyền cơ trong ván cờ với tư cách một người đứng ngoài..."

Tiểu Huyền nghe mà đầu óc choáng váng, lẩm bẩm nói: "Theo như gia gia nói, chẳng lẽ người không biết gì về cờ lại dễ tìm ra cách phá giải chính xác hơn sao?"

"Lời này vốn cũng không phải là sai." Ngu đại sư nghiêm túc nói. "Mọi đạo lý trên thế gian đều tương tự nhau, thịnh quá ắt sẽ suy, tựa như việc trăng có tròn có khuyết, hoa có nở có tàn, con đê dài bị hỏng vì tổ kiến, khu rừng cháy chỉ bởi một đốm lửa nhỏ... Một thế cờ hoàn mỹ như vậy nhất định là có giấu một nước hiểm nào đó, nhưng người trong cuộc lại khó có thể nhìn ra. Nếu đặt mình ra ngoài ván cờ, lấy nhãn quang của người ngoài cuộc mà xem xét tình thế, sau đó lại kiên nhẫn bóc tách tìm kiếm nơi sơ hở nhỏ như sợi tóc của đối phương, nhất định sẽ có thể dùng thế sấm sét nhanh chóng đánh tan mọi chướng ngại."

Tiểu Huyền cảm thấy rất có lý, bèn khẽ gật đầu. "Tuy đạo lý là như vậy nhưng phải làm thế nào để đặt mình ngoài cuộc, tìm ra nước hiểm được ẩn giấu kĩ càng kia đây?"

Ngu đại sư điềm nhiên nói: "Tựa như hai tay kiếm khách giao đấu với nhau, kẻ kém cỏi cho rằng những chiêu thức mình sử ra đều biến ảo khó lường, vô cùng lợi hại, nhưng đến cuối cùng chỉ là gãi ngứa ngoài giày, không thể làm gì đối phương; còn tay cao thủ thì lại có thể dễ dàng nhìn ra sự thực hư của kẻ địch, không thèm để ý tới những chiêu thức đánh lừa, như lang tựa hổ tấn công thẳng tới chỗ yếu hại..."

Tiểu Huyền chấn động toàn thân. "Cháu hiểu rồi, đây chính là sự khác biệt về cảnh giới!"

"Hai chữ cảnh giới này quả thực đã nói ra được điều tinh túy của kỳ đạo!" Ngu đại sư mỉm cười cất tiếng. "Ngươi thử nói xem, mình đã lĩnh ngộ được những gì rồi?"

Tiểu Huyền suy nghĩ một chút rồi đáp: "Còn nhớ hồi nhỏ, khi cháu leo núi đã nhìn thấy rất nhiều con đường nhỏ dẫn lên đỉnh núi, nhưng lại không biết con đường nào là ngắn nhất, việc này cũng giống như người kém cỏi bị lún mình vào trong thế cờ, chỉ nhìn thấy những nước cờ trước mắt nhưng lại không biết nên đánh thế nào mới có thể giành được phần thắng; đợi sau khi cháu trèo lên tới đỉnh núi và nhìn xuống dưới, nhất định sẽ nhanh chóng nhận ra con đường nào mới là đường tắt..."

Ngu đại sư cười vang. "Ví dụ này hay lắm! Tiểu tử ngươi còn nhỏ tuổi mà đã có được nhãn quang sắc bén như thế, quả không dễ dàng gì! Sức cờ thì có thể từ từ khổ luyện mà thành, còn cảnh giới thì nhất định phải là trời sinh..." Ông ta đột nhiên ngưng cười, nhất thời nghĩ tới việc nếu Cảnh Thành Tượng không phế võ công của Tiểu Huyền, để sau này nó từ cờ nhập võ, dựa vào ngộ tính như vậy, ngày sau chỉ e thật sự có thể trở thành một bậc đại tông sư lừng lẫy giang hồ. Xem ra lời tiên đoán của Khổ Tuệ đại sư quả thực kỳ diệu khôn lường!

"Nhưng còn có một khả năng khác, ấy là ngọn núi kia cheo leo dựng đứng, căn bản không có đường đi lên." Tiểu Huyền cất tiếng nói tiếp, ngón tay chỉ về phía bàn cờ. "Có lẽ thế cờ này vốn là một thế cờ chết, không có cách phá giải tốt nhất."

"Đó chính là cảnh giới cao nhất!" Ngu đại sư khẽ nở nụ cười, trong giọng nói tràn ngập vẻ ngóng trông và khao khát. "Nếu thật sự như vậy thì sẽ giống như rót nước pha trà, thiếu một chút thì đặc, thừa một chút thì nhạt, sao còn chưa biết đủ? Một cảnh giới hoàn mỹ như vậy, có phá giải được hay không đều không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là ngươi đã nhìn thấy được sự tận cùng của đạo!"

Nghe thấy những lời này, Tiểu Huyền bất giác thầm chấn động, không ngờ trong bàn cờ nhỏ bé này lại ẩn chứa nhiều đạo lý cao thâm như thế. Nó từ nhỏ đã tu luyện Thiên Mệnh bảo điển, vốn rất nhạy cảm với những lời huyền diệu, sau khi được Ngu đại sư chỉ dạy, lại nghĩ đến vạn sự, vạn vật trong thế gian, thấy quả thực đều có thể dùng một lời này mà giải thích. Sau nháy mắt, nó bỗng cảm thấy lòng mình thư thái đến mức khó có thể diễn tả bằng lời, như thể có thứ gì đó vốn tắc nghẽn nay bất ngờ thông suốt, cảm giác sảng khoái vô cùng.

Nhìn bộ dạng suy tư của Tiểu Huyền, Ngu đại sư cười khà khà, đưa tay tới xóa thế cờ đi. "Nếu dòng suy nghĩ đã đi vào ngõ cụt, có suy nghĩ thêm cũng vô ích. Chẳng bằng hãy buông lỏng tâm thần, mọi vấn đề khó khăn có lẽ đến ngày mai sẽ được giải quyết."

Đêm ấy, Tiểu Huyền ngủ trong căn nhà nhỏ kia. Ngu đại sư vốn tinh thông thuật cơ quan thổ mộc, khỏi cần nói những đồ đạc trong phòng như giường đá, bàn đá đều được làm tinh xảo ra sao, nhưng không ngờ nằm xuống giường đá cũng rất dễ chịu, không hề có cảm giác đau lưng; ngay đến chiếc đèn dầu cũng không bình thường, sau khi đổ dầu vào, thắp đèn lên, có thể chiếu cho cả căn phòng sáng như ban ngày. Ngu đại sư sai Thanh Nhi đi tới tiền sơn lấy chăn chiếu về, nhân tiện mang theo mấy miếng bánh điểm tâm. Thanh Nhi tuy là giống vượn nhưng ban đêm cũng có vẻ rất buồn ngủ, cứ ngáp ngắn ngáp dài, mắt nhắm mắt mở, nước dãi chảy thành dòng, bộ dạng đáng yêu ấy khiến Tiểu Huyền cười mãi không thôi.

Ngu đại sư nói chuyện với Tiểu Huyền thêm một lúc rồi dặn nó nghỉ ngơi sớm, sau đó mới rời đi. Tiểu Huyền thấy ông quan tâm tới mình như vậy, thực chẳng khác một vị gia gia hiền từ, trong lòng cảm kích vô cùng. Nó nằm im trong phòng, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài, cảm nhận từng làn gió thổi vi vu, ánh trăng trong vắt, bầu trời vắng sao, lại nghĩ đến sự tinh nghịch, đáng yêu của Thanh Nhi, bất giác cảm thấy cuộc sống nơi núi rừng hoang dã này còn tốt hơn lúc ở Thanh Thủy trấn mấy phần, thành ra cũng không có cảm giác nhớ nhà mấy.

Nằm im trên giường, Tiểu Huyền nhớ lại những việc mà Ngu đại sư nói với mình hôm nay, tâm tư dạt dào, xao động, làm sao mà ngủ nổi? Nó cảm thấy trong số những tao ngộ mà mình từng gặp, những điều được nghe, được biết hôm nay là đặc biệt nhất.

Thiên hạ đệ nhất cao thủ Minh Tướng quân không ngờ lại là thiếu chủ của bốn đại gia tộc, quan hệ giữa bạch đạo đệ nhất sát thủ Trùng đại sư và Minh Tướng quân lại càng vi diệu, gần như có thể tính là một mẹ sinh ra. Khổ Tuệ đại sư rốt cuộc đã nói những lời gì mà khiến bốn đại gia tộc đồng ý để Minh Tướng quân gia nhập Hạo Không môn? Thậm chí Cảnh Thành Tượng còn vì thế mà phế đi võ công của mình? Ước hẹn sáu mươi năm một lần kia chỉ còn một tháng nữa là tới, lần này Ngự Linh đường sẽ đưa ra quy tắc gì? Mà Thanh Nhi có thể tự do đi lại giữa tiền sơn, hậu sơn, có thể thấy nơi này tuy là cấm địa nhưng người của bốn đại gia tộc vẫn biết tới sự tồn tại của Ngu đại sư, chỉ sợ việc mình trốn đến nơi này cũng không giấu được tai mắt của Cảnh Thành Tượng, nhưng chẳng rõ ông ta sẽ đối xử với mình như thế nào...

Đột nhiên nó lại nghĩ tới một việc: Minh Tướng quân là thiếu chủ của bốn đại gia tộc, e là đám người Cảnh Thành Tượng không muốn Ám khí vương khiêu chiến với Minh Tướng quân, liệu có khi nào bọn họ định dựa vào việc này để làm khó Lâm thúc thúc không? Chẳng lẽ lời tiên đoán của Khổ Tuệ đại sư là Minh Tướng quân sẽ thua dưới tay Ám khí vương, do đó Cảnh Thành Tượng mới phế bỏ võ công của mình, sau đó dùng mình để uy hiếp Ám khí vương?

Tiểu Huyền thoáng ngẩn ngơ, sau đó khẽ lắc đầu, bác bỏ phán đoán này. Tuy ở trong lòng nó, Lâm Thanh chẳng khác gì người trời nhưng muốn dùng sức của một mình y để đối địch với vô số cao thủ trong bốn đại gia tộc thì há lại là việc dễ dàng, gần như không có phần thắng. Bốn đại gia tộc tất nhiên không cần lợi dụng nó để uy hiếp Lâm Thanh. Chẳng lẽ lời tiên đoán của Khổ Tuệ đại sư thật sự có liên quan tới nó? Nhưng nó thực khó mà tin nổi ông ta lại có thể biết trước việc xảy ra vào mấy chục năm sau...

Tuy nó đã biết không ít bí mật nhưng vẫn cảm thấy mơ hồ, khó hiểu, không làm rõ được vấn đề gì, trong đầu còn nảy sinh nhiều điều nghi vấn hơn. Sau khi suy đi nghĩ lại một hồi, đầu óc nó trở nên vô cùng rối rắm.

Tiểu Huyền biết có nghĩ thêm cũng vô ích, bèn đặt mọi điều suy tư qua một bên, có điều, nó làm thế nào cũng không ngủ được, liền trở dậy thắp đèn đọcThiên Mệnh bảo điển. Tuy chữ nghĩa trong Thiên Mệnh bảo điển mang đầy thâm ý nhưng nó vốn có chút kiến thức sơ sài do Hứa Mạc Dương truyền dạy nên thu được rất nhiều lợi ích, vô số điều nghi hoặc bất giác sáng tỏ. Nó càng đọc càng thấy hứng thú, chỉ là lúc này đã quá mệt mỏi, thân thể không cách nào chịu đựng được nữa, đầu càng lúc càng cúi thấp, rốt cuộc đã ngủ gục trên bàn.

Trong giấc mơ, nó thấp thoáng nhìn thấy ánh mắt áy náy của Cảnh Thành Tượng, vẻ mặt hiền từ của Ngu đại sư, nụ cười tươi như hoa của Thủy Nhu Thanh, bộ dạng tinh nghịch, đáng yêu của Thanh Nhi...

Cuối cùng, thứ xuất hiện trong đầu nó là những quân cờ đen, đỏ đan xen nhau, dường như lại bắt đầu phá giải thế cờ Tường Vi phổ phức tạp kia, rồi lại chợt nhớ đến câu chuyện hai con quỷ chơi cờ mà Hoa Khứu Hương từng kể, bất giác lĩnh ngộ được điều gì, nhưng nhất thời khó có thể làm rõ...

Dường như nó còn thấy Ngu đại sư bế mình đặt lên giường, miệng khẽ lẩm bẩm câu gì đó nhưng ngay sau đó, một cơn buồn ngủ đã ập đến, kéo nó vào trong giấc mộng...

Hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, Tiểu Huyền đã bò dậy khỏi giường.

Thanh Nhi thò đầu ra từ phía sau một gốc cây, nhăn răng cười với nó rồi vội vàng ném cho nó mấy thứ quả dại không rõ tên gọi. Tiểu Huyền đi tới bên bờ suối rửa ráy một phen, sau đó cắn một miếng quả dại, hít thở mấy hơi không khí trong lành rồi lại uống mấy ngụm nước suối trong veo, ngọt lịm, nhất thời cảm thấy tai thính mắt tinh, tinh thần khoan khoái, tâm trạng tốt hơn bao giờ hết. Chỉ tiếc rằng từ nhỏ đến giờ nó chưa được học bài hát nào, nếu không nhất định sẽ cất tiếng hát lớn.

Trong lòng vẫn còn canh cánh thế cờ Tường Vi phổ kia, Tiểu Huyền bèn đi tới trước chiếc bàn đá, bày lại những quân cờ theo trí nhớ của mình.

Thanh Nhi thì lại không chịu, nhất quyết kéo Tiểu Huyền ra khỏi chiếc bàn đá. Tiểu Huyền chẳng có cách nào, đành tạm thời bỏ ván cờ qua một bên, cùng Thanh Nhi đi trèo cây bắt chim, lội suối mò cá, chơi đùa vui vẻ, dần dần quên hết mọi nỗi phiền muộn, dường như lại được đắm chìm trong niềm vui hồi nhỏ.

Một người một vượn chơi đùa với nhau trong rừng hơn một canh giờ, Thanh Nhi không biết mệt mỏi là gì nhưng Tiểu Huyền thì đã thở không ra hơi. Sau khi ăn qua loa mấy quả dại, nó và Thanh Nhi chậm rãi quay về, chợt thấy Ngu đại sư đã đứng bên chiếc bàn đá, nhìn thế cờ mà nghiền ngẫm suy tư.

Tiểu Huyền sợ Ngu đại sư suy nghĩ quá độ mà tổn hao tâm trí, nhưng lại không biết phải khuyên thế nào, bỗng nhớ đến giấc mộng đêm qua, bèn tới gần, nói: "Ngu gia gia đừng nghĩ đến ván cờ vội, để cháu kể cho gia gia nghe một câu chuyện về việc đánh cờ đã nhé!"

Ngu đại sư đã mấy chục năm không tiếp xúc với người ngoài, sau khi ở cùng Tiểu Huyền hôm qua đã nảy sinh tình cảm với nó, nghe vậy bèn cười, nói: "Ngươi thử kể ta nghe xem."

Tiểu Huyền bèn kể lại tỉ mỉ câu chuyện về người ở ẩn trong núi gặp hai con quỷ đánh cờ mà Hoa Khứu Hương đã kể với mình, sau đó nói: "Khi đó cháu nghe mà thấy buồn cười muốn chết. Trước đây chỉ biết là người đời sợ quỷ, bây giờ mới hay quỷ cũng sợ người, hơn nữa đây còn là hai con quỷ nhát gan."

Ngu đại sư nghe xong thì lại thoáng ngẩn ngơ. "Câu chuyện này lão phu chưa từng được nghe, dường như khá có thâm ý."

Trong lòng Tiểu Huyền máy động. "Câu chuyện này là do Phiên Thiên lâu chủ Hoa Khứu Hương kể cho cháu nghe, lúc ấy y dường như còn trách cháu không nghe ra thâm ý bên trong."

Ngu đại sư dường như ngộ ra điều gì. "Hoa Bách Sinh kiến thức uyên thâm, về mặt trí lực và mưu lược trong bốn đại gia tộc không người nào so được, con của y chắc hẳn cũng là hạng bất phàm." Rồi ông ta chợt vỗ cái đầu bạc phơ tóc trắng. "Ta biết rồi, câu chuyện này nói tới sự cố chấp."

Tiểu Huyền không hiểu ra sao. "Cố chấp gì cơ?"

Ngu đại sư hỏi ngược lại: "Người đó ban đầu nghe thấy tiếng cờ thì không ngủ được, về sau tại sao không có tiếng cờ lại khó ngủ?"

Tiểu Huyền đáp: "Đó là bởi vì y đã quen với tiếng cờ..."

"Không sai, trong việc này, thói quen chính là điều mấu chốt." Ngu đại sư cắt ngang lời nó. "Cũng như người bình thường một khi đã quen ở nơi hàng cá thì sẽ không cảm thấy tanh, một khi đã quen ở nơi hoang vu thì sẽ không cảm thấy lạnh. Con người tuy không thể dễ thích ứng với hoàn cảnh như muông thú nhưng lâu dần cũng sẽ nảy sinh cảm giác ỷ lại vào mọi thứ xung quanh..." Ông ta đưa tay khẽ quệt mũi Tiểu Huyền một cái, nói tiếp: "Chẳng hạn như ngươi, một khi đã quen ăn cá, ăn thịt rồi mà đột nhiên không cho ngươi động vào đồ ăn mặn nữa, nhất định sẽ kêu khổ luôn miệng, đúng không?"

Tiểu Huyền cười, nói: "Cháu vốn quen ăn cơm rau dưa, nếu bắt cháu ngày ngày phải ăn cá, ăn thịt thì mới là không quen ấy."

Ngu đại sư ngẩn người. "Nhà ngươi nghèo lắm sao?"

Tiểu Huyền ưỡn ngực, nói: "Đương nhiên là không nghèo. Có điều, cháu từ nhỏ đã sống với cha, ông ấy còn không biết nấu cơm bằng cháu nữa, thường ngày lại lười chẳng muốn làm, do đó đành ăn qua loa cho xong bữa. Mỗi lần đến ngày lễ tết hay họp chợ là hai cha con cháu đều vào thành ăn một bữa thật linh đình."

Ngu đại sư thấy Tiểu Huyền hiểu chuyện như vậy, lại càng yêu thích, dịu giọng hỏi: "Vậy mẹ ngươi thì sao?"

Tiểu Huyền sợ nhất là người khác nhắc đến mẹ mình, nhất thời không biết phải trả lời ra sao, chỉ cúi đầu im lặng.

Ngu đại sư nhãn lực cao minh, thoáng nhìn đã đoán ra mẫu thân của Tiểu Huyền có thể đã không còn trên đời. Ông ta nổi lòng thương xót, bèn đưa tay xoa đầu Tiểu Huyền, miệng khẽ lẩm bẩm: "Bé con, ngươi đừng thương tâm quá, ngươi còn có một người cha tốt và hảo gia gia đây mà."

Tiểu Huyền nghe Ngu đại sư nói vậy, cặp mắt bất giác đỏ hoe, quàng tay ôm lấy hông Ngu đại sư, cắn chặt môi, cố kìm nén không để nước mắt chảy dài. Hai người họ tuy mới quen nhau một ngày nhưng lại rất hợp nhau, lúc này thổ lộ chân tình lại càng chẳng khác gì một cặp ông cháu ruột.

Ngu đại sư sợ Tiểu Huyền buồn, bèn khẽ ấn ngón tay lên đỉnh đầu nó, đồng thời vận Khí Quán Phích Lịch công của bản môn đưa một luồng tinh khí vào trong cơ thể nó qua đại huyệt Linh Đài, muốn giúp nó xua tan tia ưu sầu kia.

Ngay trong khoảnh khắc Ngu đại sư ấn ngón tay lên đỉnh đầu Tiểu Huyền, trong đầu nó chợt thoáng qua gương mặt thanh tú của một nữ tử. Nữ tử ấy nhìn nó mà nước mắt giàn giụa, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ lưu luyến. Tiểu Huyền đột nhiên cảm nhận được điều gì, buột miệng kêu lớn một tiếng: "Mẹ!"

Ngu đại sư vội vàng thu lại công lực. "Sao vậy?"

Bóng hình của nữ tử kia sau nháy mắt đã tan đi nhưng Tiểu Huyền vẫn còn ngẩn ngơ há hốc miệng, một lúc sau mới khẽ lẩm bẩm: "Vừa rồi, khi ngón tay Ngu gia gia chạm vào đầu cháu, cháu bỗng nhìn thấy một nữ tử."

"Ồ!" Ngu đại sư hết sức ngạc nhiên. "Là mẫu thân ngươi sao?"

"Cháu cũng không rõ nữa. Có điều, tuy cháu chưa từng nhìn thấy nữ tử này nhưng lại luôn cảm thấy bà ấy chính là mẹ cháu..." Tiểu Huyền khẽ lắc đầu, trên khuôn mặt ngợp vẻ ngẩn ngơ. "Nói ra kể cũng lạ, cháu chẳng nhớ được chút gì về mình hồi nhỏ. Dường như cháu vừa sinh ra đã sáu, bảy tuổi và sống cùng cha ở Thanh Thủy trấn vậy, không có chút ấn tượng về những việc trước đó."

Ngu đại sư cũng biết một chút về y thuật, bèn hỏi kĩ càng cảm giác của Tiểu Huyền, sau đó lập tức biết rằng hồi nhỏ nó nhất định đã phải chịu sự kích thích nào đó nên mới mắc phải chứng mất trí nhớ, vừa rồi mình vô tình truyền nội lực vào trong người nó nên đã khơi dậy một tia ký ức còn sót lại. Rồi ông trầm ngâm nói: "Không sao, bốn đại gia tộc bọn ta ngoài võ công còn có các loại tuyệt học khác nữa. Anh Hùng chủng có Cơ Quan Tiêu Tức thuật và Thức Anh Biện Hùng thuật; nữ tử của Ôn Nhu hương thì tinh thông âm luật và giỏi gảy đàn; Phiên Thiên lâu có thi họa song tuyệt; còn Điểm Tình các thì sở trường về y thuật. Đợi sau khi giành được phần thắng trong trận chiến với Ngự Linh đường, lão phu sẽ dẫn ngươi tới Điểm Tình các tìm Cảnh Thành Tượng, y nhất định sẽ chữa khỏi chứng mất trí nhớ cho ngươi. Có điều, việc này còn phải đợi cha ngươi tới đã, sau khi hỏi rõ tiền nhân hậu quả thì mới có thể bắt tay vào chữa trị..."

Tiểu Huyền vẫn còn giận Cảnh Thành Tượng. "Hừ, ai biết liệu hắn có thừa cơ mà giở trò gì với cháu nữa không?"

Ngu đại sư nghiêm túc nói: "Truyền nhân của Điểm Tình các xưa nay luôn trung hậu, tuyệt đối không bao giờ làm như thế. Lần trước Cảnh Thành Tượng phế võ công của ngươi kỳ thực là có ẩn tình, y nhất định vô cùng áy náy."

Tiểu Huyền sao dễ dàng tha thứ cho Cảnh Thành Tượng như vậy. "Cha cháu sớm đã dạy cháu rằng, biết người biết mặt không biết lòng, ban đầu cháu thấy hắn bề ngoài nhân hậu, còn rất thích hắn, ai ngờ..."

"Ngươi thì hiểu cái gì?" Ngu đại sư khẽ mắng. "Võ công của Điểm Tình các tự thành một phái, hợp với đạo trời, kẻ tâm thuật bất chính mà tu luyện Hạo Nhiên chính khí ắt sẽ bị tẩu hỏa nhập ma."

Tiểu Huyền thấy Ngu đại sư tức giận bèn trề môi, giận dỗi không nói gì.

Ngu đại sư cũng cảm thấy mình hơi nặng lời, bèn khẽ cười "hà hà" mấy tiếng, nói với giọng nhẹ nhàng hơn: "Ngươi phải nhớ lấy, khi phân biệt người tốt kẻ xấu quyết không được tùy tiện đoán bừa. Bây giờ ngươi chỉ là một đứa bé thì không sao, nhưng sau này, nếu có một ngày nắm giữ đại quyền sinh sát, quyết không được tùy tiện phán xét người trung kẻ gian chỉ bằng đôi ba lời nói đơn giản như vậy."

Trong lòng Tiểu Huyền máy động, cảm thấy lời của Ngu đại sư rất có thâm ý, dường như đang muốn nhắc nhở mình điều gì. Có điều, nó vẫn giận việc vừa rồi Ngu đại sư trách mắng mình, bèn ngoảnh đầu qua một bên, làm bộ không thèm để ý tới ông ta. Kể cũng lạ, ban đầu, khi hai người họ vừa quen biết, Ngu đại sư tỏ ra hung dữ, còn nói là muốn giết nó, nhưng nó vẫn chẳng cảm thấy gì, bây giờ, khi đã coi Ngu đại sư như người thân rồi thì lại không chịu được vẻ nghiêm khắc của ông ta, sự biến hóa trong tâm trạng ấy quả thực khá vi diệu.

Ngu đại sư cũng không tức giận mà dùng lời nói làm nó phân tâm: "Khụ khụ, lão phu nghe ngươi kể câu chuyện vừa rồi, đột nhiên ngộ ra mấy điều, dường như đã nghĩ ra cách phá giải thế cờ Tường Vi phổ kia."

Tiểu Huyền rốt cuộc vẫn là trẻ con, nghe thấy vậy bèn cất tiếng hỏi: "Đúng rồi, gia gia nói câu chuyện đó nói tới sự cố chấp, phải giải thích thế nào đây?"

Ngu đại sư trầm ngâm đáp: "Người luyện võ chấp nhất với kiếm, người đánh cờ chấp nhất với cờ. Con người sống trên đời không tránh khỏi có lúc chấp nhất, nói trắng ra chính là sự chấp nhấp về ý niệm thắng bại. Nếu có thể vượt ra ngoài sự thắng bại, thậm chí là vượt ra ngoài sự sống chết, cho dù bên ngoài cửa có ồn ào như sấm động hay tĩnh lặng như tờ, người kia nhất định vẫn có thể ngủ ngon." Tiểu Huyền tò mò hỏi: "Như vậy thì có liên quan gì tới Tường Vi phổ?"

Ngu đại sư thở dài, nói: "Cả đời này lão phu vẫn chưa thể nhìn thấu hai chữ thắng bại, do đó khi ở trong thế cờ luôn mong có thể một hơi đánh bại đối phương, bất kể thế nào cũng không thoát khỏi lối suy nghĩ ra sức tấn công hòng giành phần thắng. Nếu có thể đổi qua một tâm cảnh khác, có lẽ sẽ phá được thế cờ này."

Tiểu Huyền chợt hiểu ra điều gì. "Vậy chi bằng gia gia hãy thử để đối phương tấn công trước, rồi bản thân hậu phát chế nhân."

Ngu đại sư thầm chấn động, đưa mắt nhìn về phía bàn cờ, lâu sau mới đột nhiên cất tiếng cười vang. "Một lời làm tỉnh người trong mộng! Không ngờ Tường Vi phổ này lại vì một lời của ngươi mà bị phá giải, ha ha ha ha..."

Tiểu Huyền vỗ tay, cười nói: "Gia gia đã tìm ra cách phá giải rồi sao?"

Ngu đại sư mỉm cười, gật đầu, không nói năng gì mà chỉ cầm quân mã đen trên bàn cờ lên cho nhảy xéo một nước.

Tiểu Huyền ngẩn người, nước đi này vừa không tạo ra sự uy hiếp trí mạng cho đối phương vừa không giải được mối nguy của bản thân, có thể nói là vô thưởng vô phạt. Nó thực sự không sao hiểu được dụng ý bên trong, bèn hỏi: "Thế này thì tính là gì chứ?"

Ngu đại sư cười, nói: "Ta đã nói với ngươi rồi, nếu không đạt đến cái cực tận của đạo, bất kỳ sự vật gì cũng đều có sơ hở, muốn phá giải thì nhất định phải mượn tay mình để làm lộ cái sơ hở đó ra. Thế cờ Tường Vi phổ này tuy được bố trí cực kỳ tinh diệu nhưng còn chưa đạt tới cảnh giới hoàn mỹ, chẳng qua là lợi dụng điểm mù trong lối suy nghĩ của người chơi cờ để ẩn giấu sơ hở của bản thân vào nơi vô hình."

Tiểu Huyền nghe mà gật đầu lia lịa. "Điểm mù của chúng ta là gì vậy?"

Ngu đại sư không đáp mà hỏi ngược lại: "Đánh cờ là vì cái gì?"

Tiểu Huyền buột miệng đáp: "Là vì muốn giành phần thắng."

"Chính là như thế!" Ngu đại sư vỗ tay, cười lớn. "Nếu một lòng cầu hòa, thậm chí là mong thua, sẽ có thể phá giải thế cờ này." Vừa nói, ông ta vừa chỉ tay vào bàn cờ. "Người nào hiểu về cờ nhìn thấy thế cờ này, mắt thấy quân đen đang chiếm ưu thế, nhất định sẽ suy nghĩ xem nên làm thế nào để bắt được con tướng bên đỏ, lối suy nghĩ này bất tri bất giác đã rơi vào cái ý niệm cầu thắng, do đó nghĩ mãi mà chẳng ra được cách nào. Nhưng nếu đánh một nước không liên quan như nhảy mã, chờ bên đỏ tới tấn công, bên đỏ sẽ rơi vào tiết tấu của bên đen, ngươi hãy thử xem xem bây giờ bên đỏ nên đi thế nào?"

Tiểu Huyền tỉ mỉ quan sát ván cờ, thấy bên đỏ quả nhiên đã rơi vào cục diện khó xử như bên đen hồi nãy, công thì không thể một hơi đánh bại đối phương, thủ thì không có nước nào hóa giải được mối nguy trước mắt. Nó cẩn thận ngẫm lại những lời của Ngu đại sư, trong lòng chợt lóe lên một tia sáng, rồi cũng ôm lòng cầu hòa, đưa con xe đỏ qua bên cạnh một bước, vừa giữ nguyên sự uy hiếp đối với con tướng bên đen, vừa không nôn nóng xuất chiêu, coi như giao lại quyền chủ động vào tay bên đen.

"Trẻ con thực là dễ dạy!" Ngu đại sư tỏ ra rất vui mừng, lại nhảy con mã trở về bên góc, để cho quân đỏ tấn công trước...

Thế cờ Tường Vi phổ này được sắp xếp vô cùng thần diệu, bên tấn công trước nhất định sẽ bị đối phương phản kích. Hai người bọn họ không hề nôn nóng giành chiến thắng, cứ mỗi người một quân đánh ra, chỉ mong hòa cờ. Chẳng bao lâu sau, hai bên đã đổi một mã một xe, bên đỏ chỉ còn lại một pháo một tốt, không còn hy vọng thắng, bên đen thì tuy có một pháo một mã nhưng phải đối mặt với cặp sĩ, cặp tượng còn nguyên của bên đỏ thì cũng chẳng có cách nào...

Hai người một già một trẻ nhìn nhau cười rộ, kết cục cuối cùng của thế cờ Tường Vi phổ này không ngờ lại là một ván cờ hòa.

"Mọi thứ đạo lý trong thiên hạ vốn tương thông..." Trên khuôn mặt Tiểu Huyền lộ ra một vẻ trịnh trọng hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác. "Nếu có thể áp dụng điều này vào trong võ học, không biết kết quả sẽ như thế nào?"

Ngu đại sư chậm rãi lắc đầu. "Như vậy không ổn chút nào. Thử nghĩ mà xem, nếu người luyện võ mang tâm lý cầu hòa, thậm chí là cầu bại để giao đấu với người khác, kết quả chẳng cần nói cũng rõ." Ông ta đột nhiên há hốc miệng, ngây người tại chỗ, nhìn Tiểu Huyền suốt một hồi lâu, không nói được lời nào.

Phải biết rằng giao đấu võ công cũng chẳng khác mấy so với việc đánh cờ, ban đầu hai bên có cả công lẫn thủ, đợi đối phương để lộ sơ hở mới thừa dịp tấn công. Nếu hai người là những cao thủ ngang tài ngang sức, ắt sẽ phòng thủ vững chắc vô cùng, hiếm khi nào để lộ sơ hở, do đó cần phải liên tục biến hóa chiêu thức để có thể bức ép đối phương. Nhưng việc ấy cũng giống như con dao hai lưỡi, có chỗ lợi tất có chỗ hại, khi chiêu thức của bản thân biến hóa không ngừng sẽ để lộ sơ hở, nếu không thể một hơi hạ được đối phương thì rất có thể sẽ bị đối phương thừa dịp đánh bại.

Do đó, đại tông sư Trương Tam Phong của phái Võ Đang mới sáng tạo ra Thái Cực quyền, chuyên hậu phát chế nhân, lấy nhu khắc cương. Cái đạo lý mấu chốt của nó chính là bên mình cố ý để lộ sơ hở, dụ đối phương tấn công, sau đó chặn hết sơ hở của mình lại rồi tìm thời cơ phản kích. Nhưng võ học vốn tương sinh tương khắc, tạm chưa nói tới việc cao thủ Thái Cực quyền liệu có thể kịp thời chặn chỗ sơ hở của mình lại trước khi đối phương tung chiêu đánh tới hay không, chỉ cần bản thân thừa cơ ra tay chế địch thì cũng đã làm lộ khoảng trống rồi.

Do đó, trong thiên hạ tuyệt đối không có thế thủ nào có thể đứng vào thế bất bại, cũng không có thế công nào hoàn mỹ, không tì vết. Việc thắng bại xưa nay phải xem bên công có thể kịp thời nắm bắt tia sơ hở lộ ra khi bên thủ chuyển thủ thành công hay không, còn bên thủ liệu có thể tấn công vào chỗ sơ hở của bên công trước khi bên công kịp triển khai hết các chiêu thức hay không...

Còn nếu dựa theo đạo lý không cầu thắng, chỉ cầu hòa của thế cờ Tường Vi phổ này, bản thân sẽ phải không ngừng để lộ sơ hở, dụ kẻ địch tấn công, mỗi khi kẻ địch biến chiêu đánh tới thì bản thân sẽ dùng một sơ hở mới để chặn sơ hở cũ lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, chỉ khi nào bên công lộ ra một sơ hở không thể cứu vãn thì bản thân mới tung ra một đòn trí mạng. Việc này cũng giống như hai người một chạy trước một chạy sau, người chạy trước thoạt nhìn thì như bị đuổi nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại để đối thủ của mình chạy vượt lên trước, sau đó biến mình thành người đuổi theo; còn người chạy sau tuy có vẻ chủ động nhưng kỳ thực chỉ là bên bị động, bị kéo mũi đi theo tiết tấu của đối phương.

Tình huống như vậy thực hiếm khi xuất hiện trong thực tế. Thử nghĩ mà xem, trong những phen quyết đấu sinh tử, cho dù thỉnh thoảng có sử ra chiêu số dụ địch thì người ta cũng sẽ lập tức phản kích, ai dám liên tục để lộ sơ hở cho kẻ địch tấn công không ngừng, như thế bản thân há lại có được phần thắng? Huống chi, võ công của các môn phái trong thiên hạ đều cố gắng để sự phòng thủ của bản thân đạt tới mức hắt nước không lọt qua được, có ai lại liên tiếp sử dụng những chiêu thức đầy sơ hở như thế? Do đó, đạo lý này tuy đơn giản nhưng chỉ cần là người hiểu một chút về võ công thì sẽ không bao giờ nghĩ đến. Nếu không phải vì Tiểu Huyền võ công nông cạn, lại có sự khai sáng của Thiên Mệnh bảo điển nên ngộ ra được đạo lý này từ trong ván cờ vừa rồi, chỉ e vài trăm năm nữa cũng không có ai nghĩ ra được thứ võ học khó tin như vậy, đi cầu bại trước rồi mới cầu thắng sau.

Ngu đại sư thân là minh chủ đời trước của bốn đại gia tộc, có thể coi là một trong những cao thủ hàng đầu thiên hạ hiện giờ, sau khi được câu nói vô ý của Tiểu Huyền nhắc nhở liền lập tức tỉnh ngộ. Cao thủ giao tranh, sự hơn kém chẳng qua chỉ là một lằn ranh rất nhỏ, ai cũng mong có được sự đột phá về cảnh giới. Ông ta lần lượt hồi tưởng lại mấy phen khổ chiến trong cuộc đời mình, thầm nghĩ nếu mình sớm lĩnh ngộ được điều này, chỉ e những tay đối thủ trong quá khứ sớm đã phải cúi đầu xin thua...

Trên khuôn mặt Ngu đại sư lộ ra thần sắc như si như mê, khi tối khi sáng, lúc vui lúc buồn, tựa cuồng tựa điên. Rồi ông ta đột nhiên đứng thẳng dậy, trên khuôn mặt lộ vẻ phấn khích tột cùng, lão già râu tóc bạc phơ tuổi độ xế chiều kia đã biến mất không còn nữa, thay vào đó là một vị võ lâm chí tôn vừa bước lên đỉnh cao của võ đạo. Ông ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu hú dài. Tiếng hú khiến cho những khối đá trong sơn cốc rung động, dòng suối như ngưng chảy, cỏ cây đung đưa, chim chóc nháo nhác, những phiến lá cây rào rào rơi xuống, chẳng khác gì một cơn mưa.

Thanh Nhi ở bên cạnh chưa từng thấy chủ nhân như vậy, kinh hãi kêu lên ầm ĩ.

Tiểu Huyền cũng bị tiếng hú của Ngu đại sư làm cho tim đập thình thịch. Tuy nó loáng thoáng lĩnh ngộ được một số điều nhưng dù sao võ công cũng còn nông cạn, khó mà hiểu ngay được nguyên lý bên trong. Kỳ thực, nó cũng không ngờ một câu nói tùy tiện của mình lại thu được hiệu quả như thế, càng không hiểu tại sao Ngu đại sư xưa nay vốn điềm tĩnh lại đột nhiên trở nên hưng phấn như vậy, trong lòng sợ hãi vô cùng.

Mãi một lúc lâu sau, Ngu đại sư mới dừng tiếng hú, mừng rỡ nói: "Tháng sau là tới ngày quyết chiến với Ngự Linh đường rồi, ấy thế mà ông trời lại đưa ngươi tới bên cạnh lão phu, giúp lão phu hiểu ra đạo lý này. Chẳng lẽ thật sự là Thiên Hậu hiển linh, muốn giúp truyền nhân của người đoạt lấy thiên hạ? Bé ngoan, ngươi đã giúp gia gia một chuyện lớn rồi!" Bốn đại gia tộc đã đối địch với Ngự Linh đường suốt mấy trăm năm, Ngu đại sư từng ngồi ở ngôi minh chủ lại càng không lúc nào không nghĩ tới việc này. Giờ đây, thấy cuộc chiến với Ngự Linh đường mười phần đã nắm chắc được chín, ngày sau lại có thể trợ giúp truyền nhân của Thiên Hậu tranh đoạt thiên hạ, tâm nguyện cả đời có hy vọng đạt thành, sự khoái chí trong lòng ông ta thực khó mà dùng lời để diễn tả.

Tiểu Huyền ngẩn ngơ hỏi: "Cháu dường như hiểu được điều gì đó nhưng lại khó có thể nói ra. Ngu gia gia rốt cuộc đã lĩnh ngộ được điều gì vậy?"

Ngu đại sư bế Tiểu Huyền lên, hôn vào má nó một cái, cất tiếng cười vang. "Võ công của ngươi gần như không có chút căn cơ, vừa hay không bị bó buộc bởi những lối suy nghĩ truyền thống về võ đạo, do đó mới có thể nghĩ đến thứ võ công hoàn toàn không hợp với lẽ thường này. Ồ, môn võ công này có được từ Tường Vi phổ, chi bằng hãy gọi là Tường Vi quyết. Với sự thông minh và ngộ tính của ngươi, trong vòng một tháng hẳn là đủ để học được, ngày sau nhất định sẽ có thể cười ngạo thiên hạ..."

Tiểu Huyền thoáng ngẩn người. "Ý gia gia là cháu lại có thể học võ công thượng thừa rồi sao?"

Ngu đại sư nghẹn lời. "Về nội công thì bất kể thế nào ngươi cũng không tu luyện được nữa, nhưng phần kiến thức này ta có thể truyền thụ lại cho ngươi. Ngày sau, chỉ cần ngươi tìm được một truyền nhân tư chất tuyệt cao, nhất định sẽ có thể khai tông lập phái trong võ lâm, trở thành một bậc tông sư được muôn vạn người kính ngưỡng..."

Tiểu Huyền vừa nghe nói mình rốt cuộc vẫn vô duyên với võ học, tia hy vọng cuối cùng tan vỡ, tâm trạng hụt hẫng vô cùng, chẳng còn chút hứng thú nào với võ học, bèn cắn chặt môi, hậm hực nói: "Cháu không học, gia gia tự đi mà tìm một truyền nhân tư chất tuyệt cao!"

Ngu đại sư ngạc nhiên hỏi: "Một cơ hội thế này người thường cầu còn chẳng được, tại sao ngươi lại không cần?" Rồi ông ta lập tức hiểu ra nỗi khúc mắc của Tiểu Huyền, cũng buồn thay cho nó. "Võ công của ngươi vì bốn đại gia tộc ta mà bị phế, đây cũng coi như một chút bù đắp cho ngươi. Huống chi, lão phu có thể lĩnh ngộ được điều này là hoàn toàn nhờ vào một lời vô tâm của ngươi... Ôi, thôi vậy, nếu ngươi không học thì hãy để nó theo lão phu ở lại nơi núi non hoang dã này đi!"

Trong lòng Tiểu Huyền máy động, nghe khẩu khí của Ngu đại sư thì môn võ công vừa lĩnh ngộ được này thực sự không tầm thường, chi bằng mình hãy học trước rồi sau đó dạy lại cho Lâm thúc thúc. Chỉ cần Lâm thúc thúc có thể đánh bại thiếu chủ Minh Tướng quân của bốn đại gia tộc thì cũng coi như đã giúp mình trút giận rồi. Có điều, nếu Ngu đại sư truyền môn võ công này cho Minh Tướng quân thì quả thực không hay chút nào.

Nghĩ đến đây, nó liền cố ý tỏ ra miễn cưỡng. "Vậy gia gia phải đáp ứng với cháu là không được dạy cho người nào khác nữa."

Ngu đại sư đâu ngờ được trong đầu Tiểu Huyền lúc này lại có nhiều suy nghĩ như vậy, bèn tiện miệng đáp: "Được, lão phu đồng ý chỉ truyền cho một mình ngươi, để ngươi sau này có thể trở thành khai sơn tổ sư độc nhất vô nhị của Tường Vi quyết."

Tiểu Huyền chưa từng nghĩ đến điều này, nghe vậy bèn mừng rỡ ra mặt. "Hay lắm, hay lắm, cháu muốn làm người độc nhất vô nhị. Ngu gia gia hãy lập lời thề là chỉ truyền môn võ công này cho một mình cháu đi!"

Ngu đại sư đang có tâm trạng tốt, bèn cất tiếng cười vang. "Được, lão phu thề rằng chỉ truyền Tường Vi quyết cho... Ồ, tên ngươi là gì ấy nhỉ?"

Tiểu Huyền ưỡn ngực, đáp: "Dương... À không, Hứa Kinh Huyền!" Rồi nó lại nhảy bật dậy. "Cái tên Tường Vi quyết này cháu không thích, nghe cứ mềm nhũn, chẳng có chút khí thế của một bậc khai sơn tổ sư, chi bằng hãy đổi một cái tên oai hơn một chút... Ừm, để cháu nghĩ xem."

Ngu đại sư thấy bộ dạng ngây thơ, đáng yêu của Tiểu Huyền, trong lòng càng yêu thích. "Ngày xưa, Tống Tổ và Trần Đoàn lão tổ đánh cờ tranh thiên hạ, có thể thấy cái đạo chơi cờ này cũng có thể dùng để tranh bá, chi bằng hãy gọi nó là Dịch Thiên quyết đi!"

Tiểu Huyền vỗ tay cười rộ. "Úi chao, cái tên này đúng là rất có khí thế, cháu thích lắm!"

"Được!" Ngu đại sư tỏ ra nghiêm túc, nói. "Lão phu thề rằng chỉ truyền Dịch Thiên quyết này cho một mình Hứa Kinh Huyền, nếu trái lời thề sẽ không được chết một cách tử tế!"

Tiểu Huyền vội vàng nhổ mấy bãi nước bọt. "Cái gì mà không được chết một cách tử tế, khó nghe quá đi, nếu gia gia làm trái với lời thề thì kiếp sau hãy biến thành một con vượn to xác như Thanh Nhi là được rồi."

Hai người liếc mắt nhìn nhau rồi cùng chỉ tay vào Thanh Nhi mà cất tiếng cười rộ. Thanh Nhi chẳng hiểu tại sao bọn họ lại cười như vậy, có điều thấy chủ nhân vui vẻ liền vội vàng chạy ra ngoài nhào lộn mấy vòng.

Suốt mấy ngày liền, Tiểu Huyền đều theo Ngu đại sư học Dịch Thiên quyết.

Đạo lý của Dịch Thiên quyết tưởng chừng phức tạp nhưng kỳ thực rất đơn giản, nói đến cùng thì chính là phát huy cái đạo lý hậu phát chế nhân tới cực tận, chỗ quan trọng nhất chính là phải có được sự lĩnh ngộ từ trong những nước cờ.

Trong thời gian này, mỗi khi rảnh rỗi hai người lại đấu cờ với nhau. Sức cờ của Ngu đại sư so với người thầy vỡ lòng Đoàn Thành của Tiểu Huyền thì cao hơn không chỉ mấy lần, Tiểu Huyền dù giở hết chiêu số cũng khó mà thắng nổi một ván. Nhưng nó vốn có tuệ tâm, liền vận dụng luôn Dịch Thiên quyết vừa nắm được vào trong các ván cờ, không mong thắng chỉ mong hòa, khiến Ngu đại sư thật sự chẳng có cách nào với nó, thỉnh thoảng sơ suất còn suýt bị thua.

Võ công của Anh Hùng chủng vốn là từ cờ nhập võ, Ngu đại sư tinh thông cả hai món này, lại nhất nhất ấn chứng Dịch Thiên quyết với võ học của bản thân, do đó thu hoạch được rất nhiều. Ông ta cũng không giấu giếm điều gì, lần lượt giảng giải kĩ càng cho Tiểu Huyền những thứ đạo lý thâm sâu huyền diệu.

Tiểu Huyền một lòng muốn làm "khai sơn tổ sư" của Dịch Thiên quyết, do đó học tập hết sức chuyên tâm. Căn cơ võ học của nó quả thực quá nông cạn, theo lẽ thường vốn không thể hiểu được những thứ lý luận cao thâm, nhưng may mà nó chưa tiếp xúc với quá nhiều đạo lý võ học, do đó không hề có sự bài xích mang tính bản năng với những điều hoàn toàn đi ngược những quy tắc võ học thông thường trong Dịch Thiên quyết, cứ khi nào hơi gặp trở ngại liền dùng kỳ đạo và Thiên Mệnh bảo điển để ấn chứng, thành ra cũng lĩnh ngộ được gần một nửa. Thêm vào đó, nó có trí nhớ cực tốt, chỗ nào không lý giải được thì trước tiên cố gắng ghi nhớ thật kĩ, đợi sau này tìm hiểu dần dần.

Hai người dùng cờ ngộ đạo, sau đó lại đưa đạo vào bàn cờ, say mê không biết mệt.

Ngu đại sư bế quan nhiều năm, vốn đã tu luyện đến mức tâm tính trong veo, không vướng bụi trần, do đó mới phản phác quy chân[13], lõa thân ở một mình trong núi, nhưng sau khi ở cùng Tiểu Huyền một thời gian, tình cảm ngày càng sâu sắc, bụi trần lại nổi lên, ông ta liền sai Thanh Nhi đến tiền sơn lấy quần áo về, khi ăn mặc chỉn chu cũng có chút dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

[13]. Phản phác quy chân: trở lại trạng thái đơn giản, tự nhiên như lúc ban đầu.

Một ông lão râu tóc bạc phơ và một cậu bé tóc còn để chỏm ngày ngày đàm luận về kỳ đạo trong sơn cốc, không biết rằng thời gian trôi nhanh vô cùng...

Mới đó mà đã hơn nửa tháng trôi qua, hai người đều đã lĩnh ngộ được rất nhiều về Dịch Thiên quyết.

Ngu đại sư vốn từ cờ nhập võ, gần trăm năm qua có quá nửa đời người đắm chìm trong cái chấp niệm về thắng bại. Dịch Thiên quyết thì lại giảng về cái đạo trung dung không đánh mà khuất phục người ta, hoàn toàn trái với tâm niệm bình sinh của ông, thành ra khả năng lĩnh ngộ của ông còn thua cả Tiểu Huyền. Tiểu Huyền tuy căn cơ kém nhưng tiến bộ thì rất nhanh, không những dần dần sử dụng thuần thục Dịch Thiên quyết, sức cờ còn tiến bộ rất nhiều, cho dù phải đối mặt với tay cao thủ hạng nhất như Ngu đại sư, tuy chưa dám nói là có thể thắng nhưng cũng đủ sức để đấu một trận.

Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -
Hồi (1-15)


Truyện tiên hiệp hay

<