Truyện Tiên Hiệp

Truyện:Tống thì hành - Hồi 266

Tống thì hành
Trọn bộ 301 hồi
Hồi 266: Hai trăm ngàn quan ám hoa
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-301)

Ngày mùa hè nắng chói chang, sắp đi qua.

Tống Kim hai bên tuy rằng ký kết Minh thư, nhưng bắt đầu chấp hành lại không phải là chuyện dễ. Cũng ngay lúc này Thái Thượng Đạo Quân Triệu Cát khởi hành từ Kim Lăng quay về Đông Kinh. Bên trong thành Khai Phong nhất thời cũng vì chuyện này mà trở nên càng xao động.

- Nguyên Tắc, Lang quân trực đã mấy ngày, cũng không biết là vì duyên cớ gì?

Bên trong Chư Suất Phủ, Cao Nghiêu Khanh rót một chén nước cho Trần Quy, rồi ngồi xuống, nhìn như thể không thèm để ý đến, thuận miệng hỏi.

Trần Quy vào Chư Suất phủ đã nhiều ngày, dần dần cũng có chỗ đứng vững vàng.

Luận công danh, y xuất thân Trung Minh Pháp khoa Tiến sĩ, hơn hẳn Chu Mộng Thuyết, luận năng lực y từng làm Huyện thừa An Lục, cũng có kinh nghiệm dẫn binh xả thân vì triều đình. Thêm nữa y là do Chu Quế Nạp giới thiệu, lại còn cùng phái với Thái Tử Triệu Kham, cho nên làm nên chuyện cũng sẽ không có nhiều cản trở. Cao Nghiêu Khanh là xuất thân từ trường Thái học, nhưng luận về tài cán lại kém Trần Quy. Thêm nữa cha của gã Cao Cầu không còn là Thái Úy Điện Tiền Đô, chức vị Điện Soái đã bị anh họ của Triệu Hoàn là Vương Tông Trụ thay thế, tự nhiên giảm bớt thế lực của con ông cháu cha. Ngày bình thường gã phụ trách công việc thủ tục trong Chư Suất Phủ, cùng với Trần Quy qua lại rất gần.

Ngọc Doãn đã mấy ngày chưa xuất hiện, khiến cho Cao Nghiêu Khanh không khỏi cảm thấy nghi ngờ.

Gã nghe được tin tức, Thái Tử thân quân chuyển quân đến Chân Định. Theo lý mà nói, hiện giờ chắc hẳn là lúc Ngọc Doãn bận rộn, hết lần này đến lần khác không thấy bóng dáng của Ngọc Doãn, khiến gã không khỏi sinh ra một chút băn khoăn.

Trần Quy lại nheo mắt uống một hớp nước.

- Nha nội, chớ cần lo lắng Lang quân, chắc hẳn lúc này hắn cũng vô cùng vất vả đấy.

- Vất vả?

Cao Nghiêu Khanh ngạc nhiên, có chút không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Trần Quy.

Cả ngày, ngay cả người cũng không trông thấy, làm sao mà nói vất vả.

Chỉ có điều gã muốn hỏi, Trần Quy cũng không tự nguyện nói, hai người ở trong phòng tán ngẫu một lúc, Cao Nghiêu Khanh cảm thấy không hứng thú. Liền đứng dậy xin từ biệt.

Đưa mắt nhìn Cao Nghiêu Khanh đi khỏi, Trần Quy khe khẽ thở dài.

Trong mắt hiện một tia sáng. Y lẩm bẩm:

- Cũng không biết tại sao Tiểu Ất trong thời điểm này lại hết sức quyết định tới đó...

Nội dung Tống Kim Minh thư đã truyền khắp thành Khai Phong.

Cho dù dân chúng Khai Phong lòng đầy căm phẫn như thế nào, rốt cuộc kết quả vẫn như thế không thể tránh được.

Miễn là quan lại không có dị nghị, ai có thể ra mặt cản trở? Ca múa, nhảy hát, thời tiết vào thu, đúng dịp phong hoa tuyết nguyệt.

Kết quả là, mọi người lại bắt đầu một vòng chuyện phong hoa tuyết nguyệt mới. Thành Khai Phong như lại phồn hoa phồn thịnh trở lại như xưa.

Lầu Phong Nhạc đã không thể so sánh với năm đó, Phan lầu cũng lộ vẻ suy bại.

Trong thành Khai Phong này hai tửu lầu thịnh vượng nhất ở đây sau khi đã trải qua cuộc chiến vây thành Khai Phong có thể nói nguyên khí đã bị tổn thương nặng nề.

Phùng Thanh "tự sát", lầu Phong Nhạc bị liên lụy.

Thế cho nên rất nhiều người không dám đến lầu Phong Nhạc vui chơi. Sợ dính đến hai chữ Gian tế. Mã Nương Tử cũng vì vậy mà cảm thấy tâm trí và sức lực tiều tụy, không muốn tiếp tục kinh doanh lầu Phong Nhạc. Sau khi cuộc chiến vây thành kết thúc, Mã Nương Tử liền tìm người muốn mua lầu Phong Nhạc. Sau nhiều lần bàn bạc, quyền kinh doanh lầu Phong Nhạc thuộc về Liễu Thanh. Mã Nương Tử mang theo người nhà rời khỏi Đông Kinh đi đến Tây Kinh, Lạc Dương. Ở chỗ nào cũng có một chút tài sản của nàng, dủ cho nửa đời sau của nàng không phải lo chuyện cơm áo.

Còn Phan lầu tình cảnh cũng không được tốt.

Từ Bà Tích rời khỏi Phan lầu. Gả cho Dương Tái Hưng làm thiếp. Thiếu hoa khôi trấn giữ, Phan lầu có ý mời Phong Nghi Nô một lần nữa xuống núi, thế nhưng Lý Sư Sư xuất gia làm ni, Phong Nghi Nô cũng mất hết ý chí, đàng hoàng làm quý phụ nhân, không muốn lại làm nghề ti tiện. Tư Mã Tĩnh cũng rút tiền từ Phan lầu ra, dường như không có ý định tiếp tục kinh doanh, tầm mắt chuyển đến con đường buôn bán Tây Châu (Tây Châu thương lộ).

Giữa tháng năm, Tây Châu thương lộ mở lại, đám người Liễu Thanh lại một lần nữa đi về phía Tây.

Tư Mã Tĩnh cũng tham dự trong đó, bỏ ra ba trăm ngàn quan tiền vốn. Lần này đi về phía Tây so với lần đầu tiên quy mô rõ ràng lớn hơn rất nhiều. Ngoài gia tộc Hàng Châu Lê Thị và Liễu Thanh ra còn có Tư Mã Tĩnh và Chủng gia Lạc Dương.

Giá trị hàng hóa tổng cộng rất cao đạt một trăm năm mươi bạc triệu, đại quy mô hướng về Tây Châu xuất phát.

Chủng Sư Đạo ném vào gần hai trăm ngàn quan tiền vốn, coi như là Chủng gia ra sức đến đẩy mạnh buôn bán. Không chỉ có như thế Ngũ Nguyên Diêu Thị cũng bắt đầu tiến hành xoay sở tiền vốn, chuẩn bị cho đầu mùa đông năm sau, Mạc Bắc thương lộ mở ra. Trần Đông nói theo như trù tính nếu Mạc Bắc thương lộ mở tra thành công, thì tài sản cá nhân của Ngọc Doãn năm sau đạt tới triệu quan tiền.

Đối với chuyện này, Ngọc Doãn cũng không có lưu tâm.

Nắng gắt cuối thu còn bao phủ Khai Phong nhưng trong núi Tây Đài thật là mát mẻ.

Ngọc Doãn đã nhận được lệnh điều động của Xu Mật Viện, chính thức làm Đô Thống Chế của Thái Tử thân quân, tham nghị Nguyên soái binh mã Hà Bắc, sau trung thu sẽ đến đóng quân tại Chân Định.

Công việc trong quân tự có đám người Trần Quy lo liệu, không cần làm phiền Ngọc Doãn.

Vì thế mà có được khoảng thời gian rỗi rãi hiếm có, dẫn theo người trong nhà đi tới núi Tây Đài.

Một mặt là muốn nghỉ ngơi hồi phục, một mặt là đi tế bái Hoàng Thường một chút.

Thoáng một cái nửa năm đã trôi qua, nguyên nhân vì cuộc bao vây Khai Phong mà Ngọc Doãn còn chưa thể đến lễ tế được một lần. Nay lại lập tức phải bắt đầu lên đường xuất chinh, chuyến đi này không biết đến khi nào mới có thể trở về. Ngọc Doãn tất nhiên muốn tới thăm tế bái một lần.

Sau khi lễ tế Hoàng Thường, Yến Nô và Dương Kim Kiên liền dẫn Ngọc Như và Ngọc Kiều đi chơi.

Ngọc Doãn thì đồng hành cùng Trần Đông, đi quanh núi Tây Đài thẳng tới ngã ba sông, Điền Hành Kiến ở chỗ này chờ đã một thời gian dài...

Chỗ lò mổ ngày trước đã không còn dấu tích.

Liễu Thanh xây ở đây một tửu lầu, vốn định dựa vào phong cảnh thanh tú đẹp đẽ của ngã ba sông này mà kinh doanh một phen, lại không nghĩ quân Kim vây thành, tửu lầu ngã ba sông cũng đã bị cho một mồi lửa cháy sạch. Cũng may mà Liễu Châu buôn bán trên Tây Châu thương lộ tiền lãi đầy túi, cho nên những tổn thất này cũng coi như không. Ngã ba sông vì thế mà hoang phế, có lẽ chờ thời cuộc chuyển biến tốt đẹp hắn sẽ lại đến đây kinh doanh.

Ngọc Doãn cũng coi như là về lại chốn cũ, sau khi cùng Trần Đông rẽ vào ngã ba sông liền đi lên cập bến ở chỗ khúc sông có một con thuyền nhỏ.

Người đang chống sào đẩy thuyền chính là Cao Thế Quang.

Bên trong khoang thuyền hai người đang ngồi là Điền Hành Kiến và Tô Xán, nhìn thấy Ngọc Doãn tiến vào liền đứng cả dậy, làm cho thuyền nhỏ tròng trành một hồi.

- Ca ca gọi ta tới đây chờ, không biết là có gì chỉ bảo?

Lại nói, Ngọc Doãn đã có một thời gian dài không gặp qua Điền Hành Kiến.

Năm Tuyên Hóa thứ sáu Bắc Thượng Thái Nguyên, sau khi ở Biện Khẩu gặp qua Điền Hành Kiến một lần, hai người mặc dù thường xuyên trao đổi thư từ, nhưng chưa gặp lại nhau một lần. Ngược lại Tô Xán hai lần vào Khai Phong tìm Ngọc Doãn, số lần gặp gỡ nhiều hơn so với Điền Hành Kiến.

Loáng một cái đã ba năm

Nhìn Điền Hành Kiến không có thay đổi nhiều chỉ là cơ thể dường như mập hơn.

Cái nốt ruồi trên mặt kia, càng thêm sống động, theo vẻ mặt mà biến đổi nhúc nhích, làm Ngọc Doãn sinh ra cảm giác đáng khinh.

- Thất ca, đã lâu không gặp.

Ngọc Doãn ngồi xuống khoát tay ra hiệu hai người ngồi xuống.

Bây giờ Ngọc Doãn không còn là cái tên tiểu tử trắng tay như khi ở Bắc Thượng Thái Nguyên năm đó.

Nếp sống ở Bắc Tống cởi mở nhưng vẫn như cũ phân chia giai cấp nghiêm ngặt. Tính ra thì Ngọc Doãn hôm nay là quan, còn Điền Hành Kiến và Tô Xán là thủy tặc. Bên ngoài còn treo cái móc thân phận thủy quân. Ở trước mặt Ngọc Doãn dĩ nhiên là lép vế.

Tuy nhiên, nếu không phải là như thế, hai người bọn hắn cũng sẽ không nghe Ngọc Doãn cho gọi mà ngay tức khắc chạy tới Đông Kinh

Sau khi bốn người ngồi xuống, Trần Đông và Tô Xán đưa mắt liếc ra hiệu một cái. Hai người đứng dậy thối lui, khoang thuyền chỉ còn lại hai người Ngọc Doãn và Điền Hành Kiến.

- Thất ca, ta hôm nay tìm ngươi không phải lấy thân phận quan lại mà là lấy thân phận Ngọc Giao Long Khai Phong tìm ngươi giúp đỡ.

Điền Hành Kiến vốn giữ vài phần canh chừng, nhưng sau khi nghe xong Ngọc Doãn nói lời này, liền biến sắc, vẻ mặt lập tức sống động hẳn lên.

Những lời này của Ngọc Doãn đã bao hàm rất nhiều ý tứ.

Không phải là quan chức tìm hắn làm việc mà là lấy thân phận Ngọc Giao Long Khai Phong? Ngọc Giao Long là biệt danh trong giang hồ của Ngọc Doãn, nói cách khác, Ngọc Doãn tìm gã để làm một việc, rất có thể là việc trái pháp luật. Lại làm gã tò mò.

Lấy thanh danh của Ngọc Doãn hiện giờ, lại là cận thần của Thái Tử, rốt cuộc là có chuyện gì, mà khiến hắn phải tìm đến kẻ giang hồ?

Điền Hành Kiến do dự một lát, liền mở miệng nói:

- Xin lắng tai nghe.

Ngọc Doãn rót cho Điền Hành Kiến một chén rượu đầy, rồi sau đó hạ giọng nói:

- Thất ca thân ở Biện Khẩu không biết có nghe nói qua Minh ước Yến Sơn?

- Minh ước Yến Sơn!

Tròng mắt Điền Hành Khiển hơi híp, trong lòng lập tức nổi lên một gợn sóng.

Cái gọi là Minh ước Yến Sơn chính là Minh thư giữa Tống và Kim sau trận chiến bao vây Khai Phong.

Vì Minh ước này được ký kết ở Yến Sơn phủ cho nên mới nói "Minh ước Yến Sơn". Điền Hành Kiến mặc dù chỉ là là một nhân vật nhỏ trong giang hồ, nhưng cũng đã nghe nói chuyện này. Còn nhớ khi tin về Minh ước Yến Sơn vừa mới truyền tới, Điền Hành Kiến đã nổi trận lôi đình, ở trên Hoàng Hà chửi ầm triều đình ngu ngốc, đám người Lý Cương, Mai Chấp Lễ ngộ quốc.

Bao vây Khai phong, gã và quân Kim chưa chính diện giao phong.

Nhưng gã cũng từng theo thủy quân Biện Khẩu tập kích bến Bạch Mã, nhiều lần đánh nhau với Lỗ Tặc kia.

*****

Thủy quân Biện Khẩu vì thế mà thiệt hại mất mấy chiếc thuyền lớn, thủ hạ của Điền Hành Kiến chính là đám huynh đệ cũng tử thương nhiều người.

Nếu biết sớm kết quả như thế này, thì ứng phó qua loa cho xong rồi.

Rõ ràng đánh thắng trận nhưng cuối cùng lại vẫn là một cuộc thảm bại.

Một hồi lâu, gã cơ bản không thể giải thích vì sao mà thảm bại!

Da mặt giật giật hai cái, Điền Hành Kiến chậm rãi nhắm mắt lại, sau một lúc lâu trầm giọng nói:

- Không biết Tiểu Ất muốn làm gì?

Ý là cũng đã nghe nói Minh ước Yến Sơn.

Điền Hành Kiến mặc dù cố gắng tỏ ra vẻ bình tĩnh, nhưng Ngọc Doãn vẫn nhìn ra trên mặt gã một chút đầu mối.

- Hai vạn Lỗ Tặc đều thả về, ngày nào đó nhất định thành cường địch của Đại Tống ta.

Nghĩ đến Thất ca cũng đã được nghe nói ta làm Tây Hành Ký đúng không, đối với Lỗ Tặc, Tiểu Ất mặc dù không coi là rất quen thuộc, nhưng tự nhận là hiểu biết hơn so với nhiều người. Đó là một đám ác lang lòng tham vô đáy. Lần này Lỗ Tặc thất bại tại Khai Phong, hai vạn người bị bắt, chuyện như thế tất sẽ ghi hận trong lòng. Nhất định chờ ngày nào đó sẽ đi khai chiến, hai vạn người này tất nhiên là tiên phong của Lỗ Tặc, lần này đặc biệt thiệt hại.

Triều đình phóng thích đám Lỗ Tặc này trở về, thì không khác nào thả ra hai vạn tên ác lang... Tiểu Ất mỗi khi nghĩ đến, liền không thể nào yên được.

Điền Hành Kiến nghe được, ánh mắt không khỏi sáng lên.

- Ý của Tiểu Ất là...

- Ngoài đám Lỗ Tặc này còn có Hoàn Nhan Tông Vọng.

Ngọc Doãn không trả lời ngay câu hỏi của Điền Hành Kiến mà trầm giọng nói tiếp:

- Hoàn Nhan Tông Vọng người này càng nguy hiểm hơn rất nhiều hai vạn Lỗ Tặc. Người này mặc dù không biết chữ nghĩa nhưng là danh tướng trời sinh. Nếu không phải là lần này quá liều lĩnh thì Đại Tống ta không thể có một trận đại thắng. Trải qua thất bại lần này, ta dám khẳng định, người này nhất định sẽ càng thêm lợi hại.

Có lẽ Thất ca không rõ ràng lắm, nhưng ta biết.

Người này thân bị giam trong lao tù nhưng biểu hiện lại vô cùng bình tĩnh. Hàng ngày trong đại lao ngoài luyện võ tăng sức mạnh thân thể còn sưu tầm rất nhiều binh pháp thao lược do người của Đại Tống ta viết ra để nhờ người đọc cho hắn. Ngược lại hắn đối với cơm áo cũng không thèm để ý, thậm chí một ngày không ăn cũng không sao. Một nhân vật như thế, Tiểu Ất nghĩ không thể thả hổ về rừng.

Biểu hiện của Hoàn Nhan Tông Vọng ở trong đại lao. Ngọc Doãn cũng là từ những người trong lao mà tìm hiểu ra.

Cái người này càng tỏ ra thoải mái, Ngọc Doãn lại càng lo lắng.

Cho tới khi hắn nghe nói triều đình muốn đem Hoàn Nhan Tông Vọng thả ra, hắn nổi lên vài phần sợ hãi.

Nhân vật như vậy không thể để chạy thoát... Nếu để cho Hoàn Nhan Tông Vọng chạy mất, sau vài năm tất nhiên sẽ là hiểm họa từ bên trong của Đại Tống.

Chân mày Điền Hành Kiến nhíu chặt, không nói một lời.

Một lúc lâu sau, gã trầm giọng hỏi:

- Ý của Tiếu Ất là muốn giết Hoàn Nhan Tông Vọng.

Ngọc Doãn lại cười. Đột nhiên Quay đầu lại hỏi:

- Thiếu Dương, thuyền đến đâu rồi?

- Đã đến Bát Lý vịnh.

- Cập bờ!

Ngọc Doãn trầm giọng quát, sau đó nói với Điền Hành Kiến:

- Thất ca, theo ta lên bờ một chuyến?

Điền Hành Kiến gật gật, cũng không do dự.

Chẳng bao lâu, thuyền nhỏ dừng lại ở bờ sông, Điền Hành Kiến và Ngọc Doãn cùng nhau từ trong khoang thuyền đi ra thì lập tức ngẩn cả người.

Bát Lý Vịnh là nơi xưa kia Quách Kinh đem Lưu Tư ném đá ngăn dòng nước.

Ở trên bãi sông, Hà Nguyên Khánh và Địch Thanh mang theo một đội binh mã, chờ đã lâu. Bọn họ lấy hai mươi chiếc xe ngựa lẳng lặng xếp thành hàng trên bãi sông. Sau khi đợi Ngọc Doãn và Điền Hành Kiến rời thuyền, Địch Thanh bước lên phía trước thi lễ, cung kính nói:

- Chiến xa đã chuẩn bị ổn thỏa. Mạt tướng từ Địch mã doanh tìm ra ba trăm người, do Tiêu Thành chỉ huy, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi hành.

- Tiểu Ất, ngươi đây là...

Điền Hành Kiến vẻ mặt mù mờ, quay đầu nhìn Tô Xán một chút, thì thấy hắn cũng lộ ra vẻ mù tịt.

- Thất ca, lại đi theo ta.

Ngọc Doãn lôi Điền Kiến Hành đi tới đằng trước một chiếc xe ngựa, vén rèm xe lên, chỉ thấy trên chiến xa đặt mười mấy hòm gỗ.

Hắn tự tay cầm lấy niêm phong trên một thùng gỗ xé toang, sau khi mở ra, Điền Hành Kiến chỉ cảm thấy trước mắt một tia sáng trắng lấp lóe chiếu thẳng vào mắt gã. Vội nhắm hai mắt lại, day day rồi lại mở to mắt ra, thì thấy bên trong là từng thỏi bạc sáng loáng.

- Đây là...

- Ta biết Thất ca nổi danh quảng đại lục lâm đạo.

Lần này ta xin Thất ca giúp đỡ, chính là giúp ta mở xuất ra mộ đạo ám hoa... Hai vạn Lỗ Tặc, một tên cũng không buông tha, chỉ cần giết một Lỗ Tặc thì thưởng mười quan tiền. Chỗ này là một trăm ngàn quan tiền bạc, cũng là tiền đặt cọc của ta. Chờ các hảo hán động thủ, một trăm ngàn quan còn lại liền đưa đến chỗ Thất ca ở Biện Khẩu. Không biết Thất ca có đồng ý giúp ta một lần hay không?

Điền Hành Kiến bối rối!

Không chỉ có Điền Hành Kiến, kể cả Tô Xán ở bên trong, thậm chí ngay cả đám người Địch Thanh cũng bị hành động này của Ngọc Doãn làm chấn kinh.

Hai trăm ngàn quan tiền ám hoa, là con số kinh người đến thế nào?

Trong truyện Thủy Hử, Hảo hán Lương Sơn một lần tống tiền một trăm ngàn quan Sinh thần cương, thì làm cho triều đình tức giận. Mà lần này, Ngọc Doãn bỏ ra ngầm tiêu phí hai trăm ngàn quan ám hoa, chỉ sợ lại toàn bộ lục lâm đạo Hà Đông Hà Bắc, đều phải ngạc nhiên thán phục điên cuồng rồi!

- Tiểu Ất, nếu ngươi thực sự muốn làm như thế?

- Đúng vậy!

Điền Hành Kiến nuốt nước miếng, hít một hơi nói:

- Điền mỗ xưa nay tự xưng là hảo hán, nhưng so với Tiểu Ất thật là xấu hổ mà chết mất.

Tiểu Ất đây đã có hùng tâm, Điền mỗ liền liều mạng chết, cũng vì Tiểu Ất mà hoàn thành việc này.

Hà Đông lộ không cần Tiểu Ất lo lắng, bằng thể diện của ta làm cho thành đại sự, nhưng thật ra lục lâm đạo Hà Bắc lộ bên kia, hiện nay có một Mã Khuếch, thật sự có chút phiền phức. Người này là Võ quan ở Yến Sơn phủ, nhân lúc thằng khốn Quách Dược Sư kia đầu hàng liền ra nhập động Hòa Thượng Tây Sơn vào rừng làm cướp, bây giờ thanh thế lớn, rất có khả năng trở thành minh chủ lục lâm đạo Hà Bắc. Nếu Tiểu Ất làm việc đại sự này, thì cần có Mã Khuếch ra mặt. Ta và Mã Khuếch không có quan hệ gì, nhưng nếu Tiểu Ất có ý định cũng có thể ở giữa giới thiệu một cái.

Điền Hành Kiến nói xong, không đợi Ngọc Doãn mở miệng, thì đã nghe thấy Trần Đông ở bên cạnh nói:

- Mã Khuếch? Chính là Địch Đạo Mã Tử Sung?

Ngọc Doãn ngẩn ra:

- Thiếu Dương biết người này?

- Nếu là Địch Đạo Mã Tử Sung, thì biết!

Tô Xán nói:

- Cái tên Mã Khuếch kia, thì không biết lắm, nhưng biết người tên là Địch Đạo.

Trần Đông nghe được mỉm cười:

- Nếu là người này thì cũng dễ xử lý.

- Hả?

Nói đến cha của Mã Khuếch có thể Tiểu Ất cũng biết, chính là người Kiềm hạt binh mã Đăng Châu một tay xúc tiến đi đến thành công của Minh ước trên biển, Vũ nghĩa Đại phu Mã Chính. Mã Khuếch kia thuở nhỏ đã từng học võ tại Khai Phong, sau theo sư phụ bôn tẩu giữa Tống và Kim, đối với việc của Nữ Chân biết một ít. Sau khi Liêu Kim khai chiến, Mã Khuếch cảm thấy được dã tâm của Lỗ Tặc thì thường xuyên than thở lúc trước quyết định sai lầm.

Tuyên Hòa năm thứ bảy, hắn chủ động thỉnh mệnh, từ Thái Tĩnh đến Yến Sơn phủ làm Thông Phán... sau khi Quách Dược Sư đi theo địch, thì mất tin tức của người này. Vốn cứ tưởng là hắn đã đầu hàng Lỗ Tặc, lại không thể ngờ hắn vào rừng làm giặc cướp, giống như cái tên này... Nếu là người này, việc Hà Bắc lục lâm đạo kia để cho ta giải quyết. Lúc trước khi ta ở trường Thái Học từng được Mã Khuếch giúp đỡ, nói thì cũng có chút giao tình. Kính xin Thất ca giúp đỡ liên lạc, ta tình nguyện đi Tây Sơn một chuyến, thuyết phục Mã Khuếch đồng ý.

Ngọc Doãn ngạc nhiên vui mừng bội phần, không thể ngờ Trần Đông lại quen biết nhân vật thế này.

- Nếu thế, thì phiền Thiếu Dương vất vả một lần, đi Tây Sơn một chuyến.

Trần Đông gật đầu đồng ý, Điền Hành Khiển một bên xoa tay nóng lòng kích động.

Tô Xán nói:

- Lang quân, việc này, việc này phải giấu kín, không thể để lộ tin tức ra ngoài.

- Hả?

- Nếu như bị người ta biết được, người ngầm đứng sau là Lang quân, chỉ sợ Lang quân nguy hiểm.

Ý của ta là lấy danh nghĩa của Thất ca công bố Ám hoa, như vậy có thể giảm thiểu nguy hiểm đối với Lang quân, không biết ý của Lang quân thế nào?

Sau khi Ngọc Doãn tự nghĩ ra biện pháp "Ám hoa" cũng đã quyết định, không tính đến cái giá phải trả.

Nhưng vừa nghe Tô Xán nói như vậy cũng cảm thấy việc này hắn xuất đầu lộ diện không hay.

Sau khi suy nghĩ một lúc liền gật đầu đồng ý:

- Nếu như thế phải làm phiền hai vị.

Tô Xán và Điền Hành Kiến vội khom người nói:

- Xin Ca ca yên tâm, nếu một Lỗ Tặc mà đi thoát, chúng ta liền xách đầu tới gặp...

Trong triều tổn hại đại nghĩa, đấu đá lẫn nhau, tranh quyền đoạt lợi.

Nhưng ở trong dân gian, người hiểu được đại nghĩa chỗ nào cũng có. Người ta thường nói, trượng nghĩa mỗi lần nhiều nhất giết một cẩu bối... Có lẽ trong mắt một vài người đọc sách, giết cẩu bối là một danh từ có nghĩa xỉ nhục, nhưng ở trong lòng Ngọc Doãn, ba chữ giết cầu bối, chính là tiêu biểu cho ý chí kiên cường và nghĩa khí. Giống như một đám hảo hán, sự việc lần này không sao có thể nói cho hết được.

Đưa tiễn Điền Hành Kiến và Tô Xán, trong lòng Ngọc Doãn lập tức thoải mái.

Hắn lệnh cho hai người Địch Thanh và Hà Nguyên Khánh trở về Đông Kinh, còn mình dẫn theo Trần Đông ngồi thuyền nhỏ thẳng hướng núi Tây Đài mà đi...

Chỉ có điều hắn cũng không biết, hắn lần này "Ám hoa" trong giang hồ sẽ nổi lên cơn sóng thần lớn đến thế nào.

Ngọc Doãn đứng ở đầu thuyền nhìn núi xanh xa xa, khóe miệng hơi nhếch lên, xoẹt qua một ý cười đẹp đẽ.

Hoàn Nhan Tông Vọng, ngươi sẽ phải đối phó thế nào đây?

Crypto.com Exchange

Hồi (1-301)


<