Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 132

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 132: Quái Nhân Tóc Dài
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 131
Hồi 133

Sau giấc ngủ mê mệt, Phi Bằng bừng tỉnh. Điều gã cảm nhận đầu tiên là không thấy bóng dáng Linh Phụng đâu cả. Nhỏm dậy gã ra khỏi hậu liêu, dạo quanh vườn chùa Lôi Âm vẫn không thấy cô gái.

Linh Phụng đột nhiên biến dạng, Phi Bằng thoáng nghi ngại nàng có hành động bí ẩn gì đây.

Gã ra trước cổng chùa gặp một tiểu tăng đang ngồi cặm cụi nhổ cỏ, liền hỏi thăm:

- Tăng huynh có thấy tiểu thư ở trong hậu liêu đi ra ngoài chăng?

Chú tiểu tăng trỏ ta về hướng đông:

- Có, tôi thấy tiểu thư đi qua phía ấy đã nửa buổi rồi...

Phi Bằng giật mình vì khả năng phi hành của Linh Phụng đã đi nửa buổi là vượt một quảng đường xa lắm.

Vội cám ơn chú tiểu tăng, rồi Phi Bằng trổ thuật khinh thân đề khí lao vùn vụt theo hướng đông. Gã cũng theo cầu may vậy thôi, chẳng biết chắc nàng đã tới địa điểm nào.

Nhưng khi băng qua một cánh rừng, đôi mắt Phi Bằng chợt sáng lên. Gã vừa trông thấy chiếc khăn thêu của Linh Phụng rơi trên cành lá.

Gỡ mảnh khăn cầm trên tay, Phi Bằng lẩm bẩm:

- Ta theo nàng đúng hướng rồi đây.

Phi Bằng tiếp tục vượt qua cánh rừng trước mặt gã là một thung lũng đầy bụi gai, quang cảnh thật hoang vắng.

Gã lắc đầu chán nản:

- Ôi, lẽ nào Linh Phụng đến thung lũng gai góc này làm gì...

Vừa định quay về hướng khác, Phi Bằng chợt nhật ra một dải dây lưng màu xanh nhạt phất phơ trên một bụi gai.

Đúng là dải thắt lưng của Linh Phụng...

Vui mừng kêu lên nho nhỏ, Phi Bằng lao xuống thung lũng và nhận ra những bụi gai bị lưỡi gươm chặt gọn, đủ mở đường cho một người lách qua. Gã cùng lách mình theo hướng đó và chỉ vài khắc sau con đường thoai thoải giữa những bụi gai đưa Phi Bằng xuống lòng vực. Cảnh vật càng thêm hoang vu với bao hang động rải rác như một thế giới khác thường.

Vừa đi sâu vào lòng vực, Phi Bằng vừa đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Linh Phụng.

Chợt nhớ đến mảnh giấy bí ẩn trong chiếc trâm ngọc, Phi Bằng lẩm bẩm một mình:

- Ôi, chắc Linh Phụng đã tìm hiểu được bản chỉ dẫn nơi cất giấu bí kíp nên nhanh chân tới vùng vực hoang này.

Gã khom hai bàn tay trước miệng, kêu to:

- Linh muội, Linh muội...

Chỉ có tiếng vang dội lại từ những hang động, tuyệt nhiên chẳng có lời người đáp.

Phi Bằng lại đi vào sâu hơn.

Chợt gã trông thấy một bóng dáng thoáng nhanh trong hang động gần đó.

Dưới ánh hoàng hôn ảm đạm, Phi Bằng kêu lên:

- Linh Phụng đang ở trong này.

Gã phóng vèo ngay tới...

Hồi (1-188)
Hồi 131
Hồi 133