Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 117

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 117: Hồi 117
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 116
Hồi 118

Thời khắc căng thẳng qua đi, tinh thần nàng dần dần dịu lại, và nàng cũng nhận ra mình còn cần có Phi Bằng bên cạnh trên bước đường truy tìm bá phụ và gia quyến.

Bởi vậy nàng dịu giọng bảo Phi Bằng:

- Huynh đừng nói nữa, hãy để cho muội được yên.

Nghe Linh Phụng trở lại với lời xưng hô huynh muội, Phi Bằng mừng rỡ vô cùng.

Gã lắp bắp:

- Vâng, huynh xin im lặng và nếu muội muốn huynh phải câm nín luôn huynh cũng vui lòng, miễn là muội đừng hờn oán huynh thôi.

Rồi gã nói tiếp:

- Bây giờ đôi ta nên rời khỏi nơi này.

Ánh mắt buồn rầu của Linh Phụng liếc nhìn gã trai:

- Chúng ta sẽ về đâu?

Phi Bằng đáp nhanh:

- Ta nên về Thiên Nam trấn, nơi ấy thuận tiện cho muội dưỡng sức và là điểm giao lưu của các đoàn bảo tiêu, thương khách. Nó sẽ thuận lợi trong việc thăm dò tin tức bá phụ.

Linh Phụng đáp gọn:

- Xin tùy ý Tống huynh...

Niềm vui tràn ngập trong lòng, Phi Bằng đưa Linh Phụng ra khỏi vạt rừng nhỏ.

Trông thấy trang trại của một sơn nhân bên sườn núi, Phi Bằng vào mua một con ngựa khỏe. Gã đưa Linh Phụng lên lưng ngựa và cùng nhau di chuyển về hướng Thiên Nam trấn.

Nơi thị trấn đông vui này, Phi Bằng thuê một phòng trọ tạm ngụ để dò tung tích Kim Điêu Đại Kiệt.

Toan tính của Phi Bằng đã sai lầm.

Vì ở nơi thị trấn đông vui, Linh Phụng thường trông thấy những tao nhân mặc khách, những người lịch sự phong lưu chẳng khác Vương Hán Sơn ngày nào. Còn Phi Bằng cũng là một công tử nhưng phong cách thô bỉ của gã khác hẳn Hán Sơn...

Sự nhớ thương kết tụ thành trầm uất và Linh Phụng ngã bệnh nằm liệt một nơi chẳng còn thiết đến ăn uống gì nữa. Thân hình nàng tiều tụy nhanh chóng không ngờ khiến Phi Bằng hoảng sợ, vội mời thầy thuốc tới xem mạch, thuốc thang cho Linh Phụng.

Thay đổi luôn mấy lương y mà bệnh Linh Phụng chẳng thuyên giảm... Phi Bằng hỏi thăm trong thị trấn mới tìm được Chung Đức đại phu là thầy thuốc nổi danh vùng này.

Sau khi xem mạch, chẩn đoán và nhìn sắc diện Linh Phụng, Chung Đức đại phu bảo:

- Bệnh của tiểu thư này thuộc về tâm bệnh, chẳng trách các lương y ở đây không chữa nổi.

Phi Bằng vội hỏi:

- Bẩm đại phu, ngài đã tìm ra bệnh chắc cứu được ái muội của tôi?

Chung Đức đại phu lắc đầu:

- Ta cũng không có phương điều trị Nghe ông thầy nổi danh cũng chịu thua căn bệnh của Linh Phụng, gã trai hốt hoảng liền năn nỉ:

- Vậy có danh y nào chữa được bệnh của tiện muội mong đại phu chỉ giùm cho.

Đại phu Chung Đức trầm giọng:

- Phải có người biết phương điều trị tâm thần, ngoài Hồ Điệp Thần Y chẳng ai chữa nổi.

Phi Bằng tỏ vẻ vui mừng:

- Bẩm đại phu, vị thần y ấy ở đâu?

Chung Đức đại phu đáp:

- Hồ Điệp Thần Y ở Hồ Điệp cốc, cách thị trấn này nửa ngày đường.

Hồi (1-188)
Hồi 116
Hồi 118