Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 118

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 118: Thập Tử Nhất Sinh
4.00

(2 lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 117
Hồi 119

Phi Bằng vòng tay, cúi đầu:

- Đại tạ đại phu, tại hạ sẽ đến cầu Thần Y Hồ Điệp.

Vị thầy thuốc thở dài:

- Nhưng ngươi chẳng dễ gì cầu được ông ấy đâu.

Chẳng hiểu Chung Đức đại phu muốn nói gì, Phi Bằng hấp tấp hỏi lại:

- Bẩm đại phu, tại sao khó thỉnh được vị thần y ấy?

Chung Đức đại phu đáp lơ lửng:

- Ngươi cứ đến được Hồ Điệp cốc rồi sẽ biết.

Dứt lời, ông ta bỏ đi thẳng chẳng thèm nhận khoản bạc nén thù lao của Phi Bằng.

Tương tư và tuyệt vọng...

Nỗi trầm uất tạo nên căn bệnh ngoài cả nhận thức của Linh Phụng tiểu thư. Thấy Phi Bằng nhiệt tình săn sóc, mời thầy chạy thuốc mà bệnh của mình chỉ nặng thêm. Linh Phụng buồn rầu bảo Phi Bằng:

- Thôi, cái số của muội chắc là không còn hy vọng được gặp song thân và bá phụ. Vậy Tống huynh nên đưa muội tới một ngôi chùa nào gần đây để muội được nghe chuông mõ kinh kệ ít hôm, thanh thản tinh thần nhẹ nhàng qua bên kia thế giới.

Phi Bằng vội nắm bàn tay Linh Phụng:

- Linh muội chớ nên tuyệt vọng. Huynh sẽ đưa muội đến một ngôi chùa... Nhưng là để muội được ở nơi yên tĩnh, nhờ sự chăm sóc của các vị tăng ni. Còn huynh tìm lên Hoàng Thạch sơn, Hồ Điệp cốc thỉnh Hồ Điệp Thần Y chữa bệnh cho muội, nhất định muội sẽ bình phục trong thời gian rất ngắn.

Linh Phụng gượng mỉm cười:

- Tùy ý Tống huynh, còn muội muốn vào chùa chỉ là để được thanh thản tâm hồn.

Qua ngày sau, Tống Phi Bằng đã đưa được Linh Phụng tới chùa Lôi Âm. Sẵn đức từ bi hỉ xả, các vị tăng ni cho nàng tiểu thư được nghỉ ngơi trong hậu liêu dưỡng bệnh.

Thu xếp xong cho Linh Phụng, Phi Bằng lên đường tìm tới Hoàng Thạch sơn. Lộ trình một buổi đúng như lời chỉ dẫn của đại phu Chung Đức.

Đã tới núi Hoàng Thạch, Phi Bằng dễ dàng tìm ra Hồ Điệp cốc.

Gã đi thẳng vào hang nhưng bị một cậu trai cản lại:

- Công tử này đi đâu đấy?

Phi Bằng vội đáp nhanh:

- Tại hạ muốn vào tham kiến Thần Y Hồ Điệp.

Cậu trai nhướng mắt:

- Các hạ muốn gặp sư phụ tôi có việc gì?

Phi Bằng đáp lẹ:

- Tất nhiên là thỉnh thần y chữa bệnh.

Trỏ tay ra cửa cốc, cậu trai bảo:

- Bộ công tử không thấy gì trên cánh cửa kia à?

Nhìn nơi cánh cửa, Phi Bằng nhận ra một tờ giấy viết theo cản kiểu bố cáo dán vào cánh cửa.

"Thần Y Hồ Điệp đã ngưng chữa bệnh từ lâu, xin các bệnh nhân vui lòng cầu thầy thuốc khác"...

Lắc đầu mấy cái, Phi Bằng nói:

- Ta phải gặp ngay thần y mới được.

Cậu trai phóng tới chận Phi Bằng lại:

- Công tử, xin đừng gây nguy hiểm cho sư phụ tôi.

Gạt cậu trai qua một bên, Phi Bằng cứ sồng xộc đi vào lòng hang sâu thẳm...

Hồi (1-188)
Hồi 117
Hồi 119