Truyện Tiên Hiệp

Truyện:Đại Đường tiểu lang trung - Hồi 063

Đại Đường tiểu lang trung
Trọn bộ 397 hồi
Hồi 063: Tiểu Muội bệnh rồi
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-397)

Hầu Phổ nói thêm:

- Đúng thế ạ, dù sao thì Phùng Lập, Tiết Vạn Thế trước kia đều là đại tướng triều đình, lần này bọn họ dấy bính với danh nghĩa...

Câu này hắn không dám nói, kỵ húy, dù hoàng đế không nghe được thì hắn cũng không dám nói:

- Bọn họ muốn đoạt thiên hạ, nên đối đãi với bách tính rất nhân nghĩa, có điều chiến loạn, ai nói trước được, tên bay đạn lạc...

Tả Thiếu Dương mất một lúc mới định thần được:

- Phản quân ở châu huyện gần đây sao?

- Chính thế, nhóm phản quân gần nhất cách huyện Thạch Kính chúng ta chỉ có trăm dặm thôi. Đang đánh nhau dữ dội với quân triều đình, thắng thua không ai dám nói trước...

Tả Thiếu Dương nghe mà há hốc mồm, cho dù y hiểu mới đầu kiến quốc chiến loạn khó tránh, như Trung Quốc thành lập cũng phải tốn chục năm tiễu phỉ. Vốn nghĩ tình hình ở đây cũng giống thế, chỉ là đánh nhóm quân lẻ tẻ chiếm núi xưng vương thôi, không ngờ có đại chiến ngay sát nách.

Hầu Phổ thấy Tả Thiếu Dương mặt mày kinh hãi thì đôi phần đắc ý vì mình nắm được tin mật, tin này thực ra muốn phong tỏa cũng khó, sớm muộn mọi người cũng biết, nhưng ăn thua nhau chính là ở sự sớm muộn này, hiện giờ phong tỏa được vẫn phong tỏa, nếu không chẳng may phản quân tới thật mà người chạy sạch rồi thì làm sao kháng địch.

- Nguyên thái tử Lý Kiến Thành và Tề vương Lý Nguyên Cát, chính là huynh đệ của hoàng thượng, tuy bị hoàng thượng giết, nhưng vây cánh bọn họ vẫn phân bố khắp nơi, đều đang mưu đồ tạo phản đấy. Nghĩ xem, thiên hạ như vậy, ai dại gì mua ruộng. Ban đầu triều đình bán một mẫu ruộng thượng đẳng giá 3 lượng, nhưng không ai mua, thế là giảm dần, giảm dần tới giờ chỉ còn 2 lượng mà chẳng mấy ai mua hết, triều đình cũng đang lo thối ruột. Không chỉ điền sản đâu, mà giá nhà cũng rẻ lắm, đại trạch viện to mà chẳng ai mua.

Trải qua sợ hãi ban đầu, Tả Thiếu Dương càng nghe càng kích động, y không biết rõ chi tiết lịch sử thời Đường ngoài tên tuổi vài vị danh nhân lừng lẫy, nhưng một điểm y có thể khẳng định không thể sai, trong suốt mấy nghìn năm lịch sử Trung Quốc, triều Trinh Quan là thời thái bình nổi danh nhất, hơn nữa cả trăm năm sau đó cũng thái bình, không lo binh loạn, nhưng người dân bây giờ không biết điều đó, suốt từ thời Tùy mạt tới giờ chém giết liên miên khiến không ai dám tin triều đình có thể giữ được khi nào, cho nên không ai dám mua ruộng, cho nên nếu bây giờ mua đất mua ruộng, sau này chắc chắn vớ bẫm rồi, có khi mình còn giàu hơn cả Giả tài chủ.

Cứ nhớ chuyện đêm hôm đó ở nhà Giả tài chủ là Tả Thiếu Dương hưng phấn không thôi, quả thực mộng tưởng của toàn bộ trạch nam trên đời này mà.

Có điều nhà mình ngèo rớt mùng tơi, ăn bánh bột mỳ đen, ngủ trên cỏ khô, dưới đít còn cả đống nợ, dù giá đất rẻ thối ra cũng chẳng có tiền mà mua, mà dù mua rồi cũng chẳng đợi nổi tới khi nó tăng giá.

Đầu thì nghĩ miệng bất giác nói ra:

- Ôi, nếu mình có tiền mua hết nhà, đem cho thuê thôi cũng đủ sướng rồi.

Hầu Phổ lắc đầu:

- Đại lang, ta nói rồi, dù đệ có tiền cũng nên giắt kỹ trong người, đừng có suy nghĩ này. Ý tưởng phát tài đệ nghĩ tới, đệ nghĩ người khác không biết à, người ta không làm là có lý do cả đấy.

Cái này nói không ai tin, Tả Thiếu Dương không nói nữa.

Lương thị giục:

- Thôi, tán gẫu vậy thôi, mau ăn đi, không thức ăn lạnh hết rồi.

Tả Quý già rồi, rượu uống vui vẻ vậy thôi không nhiều, Tả Thiếu Dương nghĩ tới rượu là chép miệng, thực chất tửu lượng không cao, y cũng biết giữ mình không để rượu hại thân, nhưng phu thê Hầu Phổ thì uống rượu ghê người, Tả Thiếu Dương để ý tỷ tỷ mình mấy lần nhân lúc mọi người nghe trượng phu nói chuyện lấy rượu của hắn uống, Hầu Phổ quen rồi nên chỉ cười khổ rót rượu tiếp, vì thế chẳng bao lâu rượu hết. Nhà không có than sưởi ấm, lạnh tới đông cứng người, bên ngoài chiêng báo canh đã gõ, nhà Hầu Phổ cáo từ về nhà.

Hôm nay nhiều việc quên mất cho Bi Vàng ăn, nhớ ra chạy lên gác thì nó mở to mắt ai oán nhìn Tả Thiếu Dương, liền vội vàng đi nghiền quả khô hái trên đường cho nó.

Nằm trên giường nghiêng người vuốt ve bộ lông mềm của Bi Vàng, suy nghĩ miên man, trồng thuốc chỉ là quy hoạch lâu dài của Tả Thiếu Dương thôi, chuyện đầu tiên cần suy nghĩ là mau chóng kiếm tiền, để nhà không lo lắng nữa, có cuộc sống bình thường. Cho nên Tả Thiếu Dương không nghĩ nhiều tới nó, mà suy nghĩ chuyện bào chế thuốc kim thạch, nếu như hiệu buôn thuốc hài lòng muốn mua, có lẽ cuộc sống sau này sẽ tốt hơn.

Hôm sau trời chưa sáng Tả Thiếu Dương đã dậy, y bị lạnh làm thức giấc, tối qua thời tiết bắt đầu lạnh hơn, tuy tuyết đã không rơi nữa, nhưng còn lạnh hơn mấy hôm trước. Tả Thiếu Dương đắp hai cái chăn một cũ một mới, nhưng bên trong là cỏ, không chịu nổi cái lạnh khắc nghiệt này, nhìn bên cạnh Bi Vàng dùng đuôi quấn kín người ngủ ngon lành mà Tả Thiếu Dương thầm ao ước có bộ lông như nó, không thì lúc này có cô nương ôm cũng tốt, chắc chắn đỡ lạnh hơn nhiều, đây còn là mục tiêu lâu dài hơn.

Lạnh quá, không ngủ nổi nữa, phải kiếm việc hoạt động cho ấm người, Tả Thiếu Dương xuống nhà, đốt đèn dầu lên, tiếp tục bào chế thuốc dang dở hôm qua.

Phần quan trọng nhất đều đã xong, trời lạnh khô thế này, thuốc cứng lại hết cả, bây giờ cần nghiền nát nó ra thôi, chuyện này chẳng bao lâu là xong, do không phải vận động mạnh, cho nên công việc này cũng không giúp y ấm áp hơn là bao. Sau khi lấy giấy gói thuốc bột cho Nhị Tử, bên ngoài trời vẫn chưa sáng.

Lạnh quá rồi, ngón tay tưởng chừng không gập lại nổi nữa, quyết tâm làm giàu càng bùng cháy dữ dội, quyết định cắn răng đốt lửa bào chế thuốc, vừa có thể sưởi ấm, vừa chế được thêm thuốc.

Lửa bốc lên, không lạnh nữa, vật liệu trong nhà không có nhiều, nên chẳng thể muốn chế cái gì thì chế, cứ đem ra bào chế hết, trước tiên nhà mình cũng cần dùng, nhưng hết vật liệu rồi trời mới tờ mờ sáng, không thể lãng phí củi đốt bếp không được, Tả Thiếu Dương lấy thùng đi xách nước.

Nhớ tới Tiểu Muội muốn giúp mình giặt y phục, mình vì nhiều chuyện liên tiếp, sau đó là 30 không đi lấy nước, mùng 1 tới Mai Thôn, tận chiều mùng 2 mới về nhà cùng nhà tỷ phu ăn cơm, hôm nay là ngày mùng 3, thế là 4 ngày rồi chưa gặp nàng.

Một cô nương lên tiếng giặt quần áo cho nam nhân, điều này khó khăn thế nào, vậy mà mình lại không đi, dù bản thân có lý do chính đáng thì cũng là sai rồi, Tả Thiếu Dương không muốn ủy khuất một cô nương như vậy, nhất là cô nương đó còn xinh đẹp đáng yêu.

Vừa mới đẩy cửa ra, gió như đao cắt vào mặt, như rắn độc chui vào y phục, cho dù vừa mới đốt lửa ấm vẫn làm Tả Thiếu Dương lạnh tới muốn quay ngay vào trong nhà đóng cửa lại, cuối cùng vẫn cắn răng, rụt cổ, đi lạch bạch như chim cánh cụt ra cái giếng bên sông. Không có ai cả, đương nhiên rồi, làm gì có ai thần kinh như y.

Tả Thiếu Dương lề mề kéo nước, còn làm mấy động tác thể dục buổi sáng cho ấm người, đi lấy nước toàn là mấy cô nương tức phụ, chẳng thấy bóng dáng một nam tử nào, cùng lắm là mấy đứa con trai chừng mười một mười hai tuổi, chắc là mấy thứ quy củ thối tha kiểu " người quân tử tránh xa nhà bếp" rồi, bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó, lấy nước cho người thứ năm, được mấy cô nương ném cho những cái nhìn ẩn ý, Tả Thiếu Dương không trì hoãn nữa, đành xách nước về nhà, đổ vào chum lại đi tiếp.

Đến khi chum nước sắp đầy cũng không thấy Tiểu Muội đâu, chỉ còn một lần lấy nước nữa, lần này khi đang kéo nước thì cuối cùng thấy được thiếu phụ hay đi lấy nước cùng Tiểu Muội.

Tả Thiếu Dương rất cao hứng, đi nhanh tới, nhưng lạ cái là sau lưng thiếu phụ ấy lại không thấy Tiểu Muội đâu, thiếu phụ xách thùng nước xuống, mặt khó đăm đăm, chẳng tươi cười như mọi khi, nhìn y lạnh nhạt nói:

- Nhanh lên, đứng đần ra đấy không cho ai lấy nước nữa à?

Tả Thiếu Dương vội xách thùng nước qua một bên, nhường chỗ cho thiếu phụ, thiếu phụ vẫn chẳng nói chẳng rằng, múc đầy nước là đi luôn.

*****

Tả Thiếu Dương nóng lòng, lấy dũng khí hỏi:

- Đại tẩu, Tiểu Muội đâu rồi? Sao không đi lấy nước?

Thiếu phụ chừng như chỉ đợi câu này, quay ngoắt lại sấn sổ tới nghiến răng nói:

- Cậu còn mặt mũi để hỏi à, muốn biết tự đi tìm Tiểu Muội mà hỏi.

- Cô ấy làm sao?

Tả Thiếu Dương càng lo:

- Cậu hỏi ta à, ta còn muốn hỏi cậu đó.

Nhìn quanh thấy mọi người lấy nước xong vội đi cả rồi, không ở lại uống gió tây bắc nữa, thiếu phụ đặt thùng nước xuống, chống hông đanh đá nói:

- Tiểu lang trung, cậu đã hẹn với Tiểu Muội rồi sao còn thất tín?

- Đại tẩu hiểu lầm rồi, ta thực sự không thất tín, hôm đó hiệu thuốc có người bệnh nguy, là Lý đại nương ở Mai Thôn, bà ấy cãi nhau với tức phụ, kết quả vì nổi giận mà trúng phong, bệnh tình rất nguy ngập, trị tới tận tối mới về, cho nên lỡ việc. Sáng 30, ta dậy sớm đi lấy nước muốn giải thích cho Tiểu Muội, nhưng cô ấy không tới...

- Tới cái gì được mà tới.

Thiếu phụ nghe Tả Thiếu Dương giải thích, sắc mặt có hòa hoãn đôi chút, nhưng vẫn rất khó nghe:

- Tiểu Muội tới giờ còn nằm bẹp trên giường kìa, làm sao mà tới được.

Tả Thiếu Dương ngỡ ngàng:

- Tiểu Muội làm sao, bị bệnh thế nào?

- Còn chẳng phải bị cậu hại?

Thiếu phụ lại tức giận, bước tới trừng mắt lên:

- Hôm đó Tiểu Muội đợi mãi cậu không tới, ở bên sông gió lạnh, quần áo giặt hết lần này tới lần khác, những hai canh giờ liền, trời thì lạnh như thế, cậu thử ra đó đứng không hai canh giờ xem có bị bệnh không? Đừng nói Tiểu Muội còn giặt quần áo, không phải tại cậu thì tại ai.

Thiếu phụ đó tới quá gần, ngực phập phồng vì lửa giận còn chừng gang tay nữa chạm vào y rồi, Tả Thiếu Dương lúng túng lùi lại một bước:

- Chuyện, chuyện này... Là lỗi của ta không bỏ thời gian ra nói với Tiểu Muội một câu, bận quá nên quên.

- Phải rồi, cậu là quý nhân nhiều việc hay quên, sao để ý tới đám phụ nhân ít học nhàn rỗi chúng tôi.

Thiếu phụ mát mẻ một câu, sau đó xách nước bỏ đi.

Tả Thiếu Dương vội chạy theo:

- Tiểu Muội đi khám đại phu chưa? Có vấn đề gì không?

Thiếu phụ quay lại, nhìn y một lượt:

- Nếu cậu thực sự quan tâm tới Tiểu Muội thì tự đi thăm nó, cậu không phải là lang trung hay sao? Đừng có giả tình giả nghĩa, uổng phí tình cảm Tiểu Muội bao năm giành cho cậu.

Nói xong đi thẳng, lần này không quay đầu lại nữa.

Quả nhiên là thế, "mình" trước kia và Tiểu Muội đúng là có một đoạn tình cảm, Tả Thiếu Dương cũng không ngờ chuyện tới mức này, nhất thời đứng ngây ra đó, muốn đi xem Tiểu Muội ra sao nhưng không biết nhà Tiểu Muội ở đâu, thiếu phụ kia khuất bóng rồi, không thấy đâu mà đi theo nữa, đành xách nước về nhà. Rầu rĩ mở cửa hiệu, lấy chổi ra quét trong ngoài, lấy khăn lau bàn ghế, hồn vía cứ để đâu, không biết lau một chỗ tới mấy lần.

Tả Quý tối qua uống hơi say, giờ còn chưa dậy, Lương thị thì vào bếp đun nước, chuẩn bị pha trà. Đại sảnh trơ một mình Tả Thiếu Dương không có việc gì làm, về phòng làm thức ăn cho bi vàng.

Nhìn nó mút chùn chụt nước ép, cái con sóc này ăn càng ngày càng nhiều, gấp đôi lần đầu rồi, mong nó sớm mọc răng, không sau này nghiến nước cho nó cũng đau cả tay.

Gãi gãi đầu nó, Tả Thiếu Dương lẩm bẩm:

- Bi Vàng, mày nói xem tao có nên đi thăm Tiểu Muội không? Tao muốn đi, nhưng người cô ấy thực sự chờ đợi không phải là tao, là người khác không còn nữa... Nhưng tại tao mà cô ấy ốm, tao cũng nên có trách nhiệm phải không?

Bi Vàng ăn hết rồi, cái bụng nhỏ tròn căng, chui vào ổ cuộn tròn người lại.

- Thật đúng là, tao nuôi mày thì mày phải giúp đỡ tao chút chứ, tao gặp chuyện khó thì mày cũng nên tỏ ít thái độ, ví như chớp mắt là đồng ý, lắc đầu là không nên...

Bi Vàng chớp chớp mắt, tất nhiên rồi, nó lắc đầu được nhưng không phải động tác nó hay làm.

Tả Thiếu Dương chỉ đợi có thế, hớn hở nói:

- Ý mày bảo tao nên đi thăm Tiểu Muội đúng không?

Bi Vàng lại chớp mắt.

Tả Thiếu Dương sao không biết đây là bản năng của con sóc, chứ không phải nó thông minh tới mức hiểu ý người, nhưng y chỉ cần một cái cớ để củng cố quyết tâm của mình mà thôi, cười hì hì xoa đầu Bi Vàng:

- Đến mày cũng thấy tao nên đi thì tao phải đi rồi, nhưng tao lại không biết nhà Tiểu Muội ở đâu, mày có biết không?

Bi Vàng chớp mắt.

- Mày chỉ biết chớp mắt là sao, biết thì nói cho tao đi chứ.

Bi Vàng thè lưỡi liễm tay Tả Thiếu Dương, lưỡi nó ram ráp liếm rất ngứa, còn kêu chít chít mấy tiếng. Tả Thiếu Dương cười khổ:

- Tao không biết tiếng sóc, mày cứ chít chít thì tao hiểu thế quái nào được.

Bi Vàng tung mình nhảy vào lòng bàn tay Tả Thiếu Dương, co người lại nhìn y, cái đầu to gấp rưỡi cái thân ngoẹo sang bên, đôi mắt xoay tròn.

- Rồi rồi, không trách mày được, là tao không hiểu tiếng của mày, mày có thành ý là được...

- Thành ý gì thế?

Phía dưới truyền lên giọng một nữ tử, Tả Thiếu Dương thò đầu ra nhìn:

- Tỷ, sao sớm thế đã qua đây?

- Hôm qua đệ đập đập gõ gõ say sưa không biết bào chế thuốc gì, dù sao đầu năm chẳng ai thuê may vá nữa, chẳng có việc gì làm nên tỷ chạy qua chơi, dù sao Đại Đậu và Đậu Hoa có tiểu cô của chúng nó trông... Thuốc ra làm sao rồi?

Tả Thiếu Dương nhảy xuống thang:

- Bào chế xong rồi, có điều phải đợi đưa tới Ngõa thị mới biết người ta có lấy không.

- Để tỷ xem nào.

Tả Thiếu Dương vào phòng bào chế, đem mấy vị thuốc ra gói trong túi giấy ra.

Hồi Hương không học thuốc nhưng vẫn biết một ít, dùng tay chấm ít bột, vê vê tay, ngạc nhiên thốt lên:

- Đây thực sự là bột tử thạch anh sao? Thế nào mà mịn vậy?

- Mịn không tốt sao?

- Hì hì đương nhiên là tốt, tỷ còn chưa bao giờ thấy tử thạch anh mịn như vậy, nhất định người ta sẽ mua.

Tả Thiếu Dương cũng rất hi vọng thế:

- Nếu bán được sẽ có được chút tiền.

- Mịn thế này sẽ bán được thôi.

Hồi Hương rất tự tin:

- Có điều phải tìm đúng người mua mới được giá.

Tạm thời tâm tư của Tả Thiếu Dương không ở chuyện này, hỏi nhỏ Hồi Hương:

- Tỷ, nhà Tiểu Muội ở đâ?.

- Ở con phố cạnh cái giếng đệ lấy nước đó, ngay đầu ngõ Hạnh Tử, chính là quán trà Thanh Hương. Đệ hỏi làm cái gì?

Tả Thiếu Dương ấp úng:

- Năm ngoái đệ đi lấy nước gặp Tiểu Muội và tẩu tử của cô ấy, cô ấy nói nhị tỷ mình cho con cai sữa, nên ngực căng sữa, hỏi đệ chữa thế nào, đệ cho một phương thuốc, cô ấy mang về dùng...

Hồi Hương nhìn đệ đệ với ánh mắt tội nghiệp, xua tay cắt ngang:

- Khỏi dài dòng nói vào việc chính đi.

- Là thế này... Tiểu Muội hôm đó đợi đệ mấy canh giờ, lúc đó nhà ta chữa bệnh cho Lý đại nương ở Mai thôn, đệ quên mất, kết quả cô ấy bị bệnh, để muốn xem.

- Tỷ luôn biết là đệ thích Tiểu Muội mà, đó đúng là cô nương làm người ta nhìn là muốn yêu thương.

- Không có.

Tả Thiếu Dương thấy mặt hơi nóng lên:

- Đệ chỉ vì áy náy, dù gì người ta vì đệ mà bệnh.

- Đệ dù có cũng nên bỏ ý nghĩ đó đi, Tiểu Muội là cô nương tốt, nhưng cha mẹ cô ấy có vấn đề, là loại người không nên có bất kỳ dây dưa gì, cha mẹ chúng ta đều là người hiền lành thật thà, không đối phó nổi với cái nhà đó đâu, cưới Tiểu Muội về là mang họa về nhà đó.

- Tỷ, đệ không nghĩ gì cả, chỉ muốn đi xem bệnh cho cô ấy, phải làm sao đây.

Hồi Hương thở dài hết cách với đệ đệ, ngồi xuống nghĩ một lúc rồi bày kế cho y:

- Đệ là linh y mà, tới quán trà họ đi vài vòng, nếu người ta gọi vào khám bệnh thì vào, nếu như người ta không gọi coi như xong, không ai nợ ai nữa, sau này quên Tiểu Muội đi.

Tả Thiếu Dương mừng rỡ:

- Đúng là tỷ tỷ luôn có cách, giúp đệ trông cửa hiệu, đệ đi rồi về.

- Nhanh lên đó.

- Đệ biết rồi, sẽ nhanh thôi.

Tả Thiếu Dương đeo rương thuốc lên, cầm phướn và chuông, vừa nói vừa chạy đi.

Crypto.com Exchange

Hồi (1-397)


<