Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Tử Xuyên tam kiệt - Hồi 072

Tử Xuyên tam kiệt
Trọn bộ 193 hồi
Hồi 072: Thống lĩnh hội nghị
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-193)
Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -


Tử Xuyên Tú cúi đầu suy nghĩ, chỗ hay trong kế hoạch Đế Lâm rất rõ, đánh thẳng vào phúc địa của Lưu Phong gia đang không có quân lực bảo vệ, uy hiếp Viễn Kinh, cắt đứt đường lui của bộ đội địch nhân, đả kích lớn vào tâm lý của địch nhân, tiền hậu giáp kích, khiến bộ đội tiền tuyến của Lưu Phong gia nhanh chóng tan vỡ.

Thế nhưng chỗ khó cũng rất nhiều, quan trọng nhất là phải nhanh, binh quý thần tốc, phải nhanh như gió lốc quét ngang lãnh địa Lâm gia, khiến Bảo vệ thính của Lâm gia không kịp can thiệp. Nếu như Lưu Phong gia có phòng bị, chỉ cần cản được Đột kích quân đoàn không cho rời khỏi lãnh địa Lâm gia, thời gian chỉ cần kéo dài khoảng hai ngày, lúc đó sẽ có hậu quả gì, ai cũng không nói trước được, nghiêm trọng nhất có thể Tả gia minh vương sẽ can thiệp vào.

"Dựa vào gan lớn, đột kích xuất kì bất ý, đưa một lượng lớn bộ đội vào sâu trong đất địch, tiêu diệt chủ lực lục quân Lưu Phong gia trú thủ biên cảnh đông bộ, ngăn cản bộ đội triệt thoái về Viễn Kinh. Lấy vận hà Cổ Tang gần Viễn Kinh làm giới tuyến, kiến lập một phòng tuyến đối diện với tàn dư của Lưu Phong gia ở phần lãnh thổ còn lại, bằng ưu thế về quân lực, cộng với thủ đoạn ngoại giao, ép Viễn Kinh rơi vài hỗn loạn, phân liệt, khiến nền chính trị của Viễn Kinh không còn là một chỉnh thể thống nhất!"

Tư Đặc Lâm kết thúc báo cáo, mệt mỏi uống một ngụm nước.

Triệt để phá hủy phòng tuyến và quân đội của Lưu Phong gia, tiêu diệt chủ tướng linh hồn của Lưu Phong gia là Lưu Phong Sương, chiếm lĩnh mười một hành tỉnh đông bộ của Lưu Phong gia, sau đó đại quân của Tử Xuyên gia tiến đến dưới Viễn Kinh thành, bức bách Lưu Phong gia phải ký hiệp ước, phân cắt tàn dư của Lưu Phong gia thành ba bộ phận, phân ra mà trị, ngày sau nuốt dần dần, cuối cùng tiến đến nhất thống thiên hạ.

Lãnh địa rộng lớn và thành thị giàu có phảng phất như đã đến tay, cả kế hoạch giống như một hỗn hợp những trò chơi mạo hiểm, mọi chi tiết đều rất cuốn hút kích thích, lại có vẻ rất thực tế.

"Động viên trên trăm vạn quân đội tham chiến, chúng ta cần phải có lực lượng hậu cần lớn đến mức nào đây?" Ca San thống lĩnh chất vấn, khẩu khí của cô ta không giống như phản đối, cũng không giống tán thành, chỉ là từ chuyện suy ra chuyện mà thôi.

Đế LÂm tán thưởng nhìn sang cô ta, có thể một phát chỉ ra bản chất quan trọng nhất của vấn đề, Ca San thống lĩnh không hổ là nhân viên văn phòng đệ nhất của gia tộc.

Tư Đặc Lâm ứng thanh hồi đáp: "Quân đội vì chiến dịch này đã có chuẩn bị, chúng tôi đã dựa vào mấy thành thị giáp biên cảnh để tích lũy lương thực, vũ khí trang bị cũng đã chuẩn bị từ tháng sáu đến giờ".

"Tích lũy lương thực là một chuyện, đem lương thực vận chuyển ra tiền tuyến lại là chuyện khác. Tư Đặc Lâm trưởng quan, trên trăm vạn người tác chiến cần bao nhiêu lương thực? Muốn vận chuyển một lượng lớn lương thực như thế từ chiến khu ra tiền tuyến, chúng ta cần bao nhiêu xe để tải và bao nhiêu bộ đội hộ vệ, lương thực tiêu hao trên đường là bao nhiêu? Mấy cái này trong kế hoạch của ngài không có đề cập à!"

Tư Đặc Lâm nhất thời tắc tị, Đế Lâm giải vây kịp thời cho y, "Ca San thống lĩnh, hậu cần vận thâu chính là chức trách của các hạ, ngài sao lại đổ trách nhiệm lên đầu Tư Đặc Lâm chứ?"

Ca San điềm đạm nói: "Là chức trách của tôi, nhưng vượt xa năng lực của tôi".

"Vậy không cần gấp!" Đế Lâm cười tươi, "Từ đây đến khi chiến dịch khởi động còn rất lâu, chúng ta còn có thời gian chuẩn bị, đây là nguyên nhân mở hội nghị hôm nay!"

Ca San hừ một tiếng, cúi đầu đọc văn kiện, lật mạnh từng trang văn kiện xoàn xoạt.

"Đây là một bản chiến dịch trên giấy rất tuyệt". La Minh Hải lên tiếng.

Đối diện gây hấn, Đế Lâm điềm đạm nói: "Không biết tổng thống lĩnh có gì chỉ giáo?"

"Cả chiến dịch đều kiến lập trên giả thuyết là Lưu Phong gia không thể điều bộ đội từ Viễn Kinh đến tăng viện Lưu Phong Sương, ta rất muốn biết, tổng giám sát trưởng các hạ tự tin như thế là dựa vào đâu?" La Minh Hải lạnh lùng nói, biểu lộ lão sớm đã đem bản kế hoạch chiến dịch này gán cho Đế Lâm làm chứ không phải Tư Đặc Lâm.

Đế Lâm chầm chậm từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy, "Đại khái một tháng trước, ta ở Hà Khâu bí mật gặp Lưu Phong Thanh và Lưu Phong Minh, ta tỏ ý với bọn chúng, 'Lưu Phong Sương đang quá phận rồi, chúng ta không thể mặc kệ cô ta, phải có hành động đối phó cô ta', nghe được tin này, hai vị công tử thậm chí còn cao hứng hơn cả ta. Bọn chúng bảo đảm, chỉ cần chúng ta có thể bảo chứng an toàn cho lãnh thổ của chúng thì bọn chúng tuyệt không xuất một binh một tốt chi viện cho Lưu Phong Sương. Tờ giấy này chính là hiệp nghị bí mật của ta và bọn chúng".

Tử Xuyên Tú chấn kinh sâu sắc, "Bán đứng cả thân muội và quốc gia! Lưu Phong Sương từng cứu bọn chúng, bọn chúng vì sao lại làm như thế?"

Đế Lâm quay đầu nhìn Tử Xuyên Tú ra vẻ thương xót, "A Tú ngươi vừa từ Viễn Đông trở về, còn không biết cục thế bên phía Lưu Phong gia. Lưu Phong Tây Sơn bệnh sắp chết rồi, mấy ngày trước lão đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, đều là nhờ dược lực quý hiếm mới có thể duy trì đến giờ, chỉ có điều không kéo dài bao lâu đâu. Ba thằng con lão tranh quyền đoạt lợi, hiện tại Lưu Phong Sương đã thể hiện thái độ, ủng hộ đại huynh Lưu Phong Sâm tiếp vị, Lưu Phong Sâm có được sự ủng hộ đó lập tức chiếm thượng phong trong cuộc tranh đoạt ngôi vị. Nếu như Lưu Phong Sâm thuận lợi kế vị, hai tên kia chắc chắn không có đất chôn thân, bọn chúng không hận Lưu Phong Sương mới là lạ đó".

"Vậy còn có Lưu Phong Sâm, hắn chưởng quản tổng tham mưu bộ ở Viễn Kinh, chắc phải tăng viện cho Lưu Phong Sương".

"A Tú". Đế Lâm hòa ái nói: "Giả thiết ngươi là Lưu Phong Sâm các hạ, trước mắt có đại quân Tử Xuyên gia, sau lưng có hai vị đệ đệ rình rập, ngươi dám suất lĩnh đại quân ly khai Viễn Kinh đi cứu Lưu Phong Sương không? E là quân đội còn chưa ra khỏi thành thì cờ xí trên thành đã đổi rồi. Lúc đó không những không cứu được thân muội, nói không chừng bản thân còn không có chỗ đặt chân! Ta nghĩ, Lưu Phong Sâm các hạ tình thâm huynh muội còn chưa đủ để hắn phải mạo hiểm".

Trong hội nghị thất ồn ào tiếng nghị luận, ánh mắt chúng nhân nhìn sang Minh Huy thống lĩnh, lão trường kì tranh đấu với Lưu Phong gia, đối với sự vụ tây bộ, lão là người có quyền phát ngôn nhất.

Minh Huy gật đầu tán thành: "Căn cứ hiểu biết của tôi đối với Lưu Phong Sâm, người này là kẻ chủ nghĩa lợi kỷ, lãnh khốc vô tình. Tổng giám sát trưởng Đế Lâm đại nhân nói rất có lý, hắn không dám mạo hiểm rời Viễn Kinh, không dám điều binh từ Vệ thú quân khu đi khỏi Viễn Kinh đâu".

Lúc này có người gõ nhẹ cửa, Tử Xuyên Trữ ở gần cửa đứng dậy mở cửa.

Lý Thanh xuất hiện ở cửa, nàng nghiêm chỉnh thi lễ, "Tổng trưởng điện hạ, các vị đại nhân, rất xin lỗi quấy nhiễu hội nghị, nhưng Tình báo bộ của Giám sát thính có tin khẩn cấp phải báo cáo cho Tổng giám sát trưởng Đế Lâm đại nhân. Hai quân quan tình báo đang chờ bên ngoài".

Đế Lâm nhìn Tử Xuyên Tham Tinh, Tử Xuyên Tham Tinh khẽ gật đầu, "Hội nghị tạm thời nghỉ năm phút".

Đệ Lâm lên tiếng với mọi người, "Xin lỗi, ta đi gặp bọn chúng chút". Hắn đứng dậy đi nhanh ra ngồi, nhưng chưa đến một phút đã vội vã trở lại, thần sắc vẫn rất bình tĩnh.

"Có chuyện gì?" Tử Xuyên Tham Tinh đại biểu chúng nhân hỏi.

"Không có gì lớn". Đế Lâm bình hòa nói: "Lưu Phong Tây Sơn chết rồi".

Trong nhất thời, hội nghị thất rơi vào trầm tịch.

Đợi có phản ứng lại, mấy cái miệng đồng thanh: "Có thật không?"

"Sự tình xảy ra lúc nào?"

"Tin tức chính xác không?"

"Tin tức vô cùng đáng tin". Đế Lâm nghiêm giọng đáp, hắn không có giải thích nguồn gốc tin tức, ngữ khí dứt khoát nói: "Thời gian tử vong chính xác không rõ, bởi vì Lưu Phong gia cố ý giấu tin này. Lúc chúng ta bắt đầu hội nghị, Viễn Kinh đã tiến vào trạng thái giới nghiêm, quân đội triển khai duy trì trật tự thủ đô".

"Quân đội của ai?"

"Căn cứ tình báo, là Vệ thú quân đoàn của Lưu Phong Sâm, nhưng mấy quân khu địa phương và biên cảnh thủ vệ quân đoàn ở Gia Tây hải ngạn đều chưa có thái độ".

"Như thế, Lưu Phong Thanh và Lưu Phong Minh chịu ngồi yên nhìn đại ca bọn chúng lên ngôi à?"

"Lưu Phong Thanh và Lưu Phong Minh khứu giác linh mẫn, sau khi quân đội Lưu Phong Sâm tiến kinh thì chẳng còn thấy tung tích bọn chúng ở Viễn Kinh, đến hiện tại vẫn chưa biết tung tích".

"Chẳng lẽ, bọn chúng là bị..." Minh Huy thống lĩnh đưa tay cắt ngang cổ, khóe miệng nhếch một nụ cười đầy thâm ý.

"Tuyệt không có khả năng". Đế Lâm cười nhẹ: "Quân đội của Lưu Phong Sâm đang tra xét từng nhà một trong Viễn Kinh để tìm 'Thần bí phi tặc lai lịch bất minh'"

Yên lặng chừng mười giây chúng đại gia mới minh bạch lời của Đế Lâm. Đám thống lĩnh phát ra tiếng cười lãnh hội, nhưng bởi vì đang có tổng trưởng nên chẳng ai dám cười lớn.

"Lưu Phong Tây Sơn chết thật rồi sao?" Tử Xuyên Tham Tinh nói nhỏ, không biết vì sao, trên mặt lão lộ ra thần tình tịch liêu, làm cho Tử Xuyên Tú sinh ra cảm giác bi ai.

Đế Lâm gật đầu khẳng định, Tử Xuyên Tham Tinh than khẽ: "Thật là trời đã diệt Lưu Phong!" Lão nhẹ nhàng lấy cái nón khỏi đầu, lặng lẽ đặt nó lên bàn.

Lưu Phong Tây Sơn là đại địch của Tử Xuyên gia, mười năm trước, lão phong cuồng đánh thẳng đến Đế đô. Mười năm nay, lão dù bệnh tật vẫn ngoan cường kháng cự với Tử Xuyên gia, ý chí vô cùng kiên ngạnh hiếm có, vô luận là địch hay bạn, nhân vật như thế tuyệt đối là nhân vật của thời đại.

Tử Xuyên Tú lý giải cảm thụ của Tử Xuyên Tham Tinh, đại địch đối kháng, đấu tranh với lão biết bao nhiêu năm đã qua đời, mất đi đối thủ tranh đấu, hiện tại nhân vật cùng thời đại với lão đã vô cùng hiếm, cho dù chiến thắng Lưu Phong gia, bản thân cũng chẳng thể đứng trước kẻ địch cùng cấp mà đắc ý, lão tự nhiên nảy sinh cảm giác thất lạc, tịch mịch.

Không chỉ lão, những kẻ cùng cấp với Lưu Phong Tây Sương cũng có cảm giác giống thế.

Có tổng trường mở đầu, các quân quan cũng lần lượt tháo nón xuống, yên lặng hướng về phía tây, mặc niệm anh tài Lưu Phong gia một thời lừng lẫy.

"Được rồi, chúng ta tiếp tục nghị đề, Lưu Phong Tây Sơn chết rồi, nhưng Lưu Phong gia còn có Lưu Phong Sương. Cô ta so với Lưu Phong Tây Sơn còn thiện chiến hơn, giảo hoạt hơn. Lưu Phong gia có đủ tướng lĩnh ưu tú và quân đội thiện chiến, chúng ta vẫn không thể khinh thường".

Đế Lâm gật đầu, nói: "Nhưng vô luận thế nào, Lưu Phong Tây Sơn mất đi, Lưu Phong gia không thể bù đắp tổn thất to lớn này. Có thể Lưu Phong Sương ở lĩnh vực quân sự xác thật giỏi hơn phụ thân, đánh trận giỏi hơn phụ thân, nhưng cô ta không có thủ đoạn chính trị cao thâm, cũng không có uy vọng nhất hô bách ứng. Lưu Phong Tây Sơn chết rồi, Lưu Phong Lộ cũng chết rồi, Lưu Phong gia không có gia trưởng, cũng không có dạng nhân vật cấp nguyên lão tọa trấn điều đình, quân quyền, chính quyền đều bị phân tán vào tay những kẻ dã tâm, nội bộ bọn chúng phân liệt càng lúc càng lớn. Cố kị duy nhất của bọn chúng chính là Lưu Phong Sương, mà chúng ta chính là giúp bọn chúng..." Đế Lâm vung tay dứt khoát, "Diệt trừ cô ta!"

Chúng nhân xì xào bàn tán, đa số đều tán thành Đế Lâm.

Tử Xuyên Tú đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Giải thích, tranh cãi, biện luận vừa qua, gã tuy đều nghe, nhưng không có tỏ quan điểm. Trong tưởng tượng, tây tuyến là sự tình ở rất xa, sự tình phát sinh ở đó ảnh hưởng không lớn đối với Viễn Đông.

Hiện tại gã đột nhiên ý thức được, một khi chiến sự tây tuyến bắt đầu, Tử Xuyên gia sẽ có trên trăm vạn quân đội bị cuốn vào đó, một tràng khuynh quốc đại chiến đã hiển hiện trước mắt, gia tộc nhất định toàn lực ứng phó, lúc đó gia tộc không còn lực lượng để đồng thời giúp đỡ Viễn Đông, một khi ma tộc bắt đầu dồn dập tấn công, Tử Xuyên gia tộc bị cuốn vào cuộc chiến với Lưu Phong gia, lấy cái gì ngăn cản đại quân ma tộc? Kết cục tất nhiên chỉ có một, đó là lặp lại bài học chiến tranh Viễn Đông ngày trước, quân đội quay về cố thủ Ngõa Luân, buông bỏ hai mươi ba hành tỉnh Viễn Đông!

Đây hoàn toàn là một màn hài kịch sao? Vậy bản thân ngàn dặm đem quân dân Viễn Đông đầu nhập gia tộc, căn bản chẳng có ý nghĩa!

Vừa nghĩ đến đây, nghĩ đến quân dân Viễn Đông đang khổ cực, nghĩ đến bọn Bạch Xuyên đang ngóng chờ gã mang viện quân trở về, hô hấp của gã bỗng gấp gáp, chúng ta đem tôn nghiêm và quốc thổ ra gán, vậy mà chẳng đem lại kết quả tốt đẹp gì! Mà người đưa ra quyết định, khuyên quân dân Viễn Đông trở lại với gia tộc, chính là gã!

Ta phải làm sao đối diện với Viễn Đông? Ta làm thế nào đối diện với quân dân Viễn Đông đang gian khổ theo ta?

Đả kích quá lớn khiến Tử Xuyên Tú cảm giác chóng mặt, máu như dồn hết lên não, gã phảng phất như đang rơi vào hố sâu không đáy, văn kiện, người, bàn, tất cả mọi thứ trước mặt đang quay vòng vòng.

Trong hoảng hốt, gã nghe có người kêu tên gã, nhưng không biết họ nói gì. Gã nỗ lực ngẩng đầu, vừa hay đối diện với ánh mắt quan tâm của Tư Đặc Lâm: "A Tú, a Tú, ngươi không sao chứ, tổng trưởng đang hỏi ngươi".

Khóe miệng Tử Xuyên Tú giật nhẹ, "Tôi không sao. Xin lỗi, điện hạ, đêm qua ngủ không đủ giấc, vừa rồi ngủ mê. Điện hạ vừa nói gì vậy?"

Tử Xuyên Tham Tinh tâm tình vui vẻ cũng không để ý, cười hà hà nói: "A Tú, tinh lực của bọn trẻ các ngươi còn không bằng một lão già như ta à! Vừa rồi ta nghĩ, ngươi liệu có thể điều một bộ phận quân đội Viễn Đông tham gia tác chiến ở tây tuyến không? Binh lực của chúng ta ở tây tuyến có chút không đủ a!"

Các vị thống lĩnh ào ào tán thành, "Đúng! Quân đội Bán thú nhân trước giờ bưu hãn thiện chiến, hơn nữa quân đội Lưu Phong gia rất ít giao chiến với quân đội dị tộc, đột nhiên thấy Bán thú nhân cường hãn, bọn chúng nhất định sợ đến hồn phi phách tán!"

"Còn có Cung tiễn binh Xà tộc, tập đoàn đấu sĩ Long nhân tộc, Phủ đầu binh Ải nhân tộc, đều là binh chủng đáng sợ, một khi cận chiến, bọn họ sẽ phát sinh tác dụng rất lớn!"

"Hơn nữa còn ảnh hưởng lớn về mặt chính trị. Nhìn thấy bộ đội Viễn Đông tác chiến, Lưu Phong gia sẽ minh bạch chúng ta đã thu phục Viễn Đông, đông tuyến đã không còn phải lo. Nghĩ đến phải toàn lực giao chiến với một quốc gia cường đại, Lưu Phong Sương khẳng định sẽ tuyệt vọng!"

Viễn Đông vốn binh lực đang mỏng, chúng ta trở về gia tộc là vì cầu viện, các người lại muốn ta xuất binh tây tiến?

Đây đúng là ta muốn da của ngươi, ngươi lại muốn thịt của ta!

Tử Xuyên Tú tay sờ sờ mũi, một tiếng không nói, đợi mọi người ồn ào xong mới chậm rãi nói: "Tổng trưởng điện hạ, các vị đại nhân, mọi người nói đều rất có đạo lý, thế nhưng hiện tại Viễn Đông đang ứng phó với sự uy hiếp của ma tộc, binh lực của chúng tôi cũng rất khẩn cấp, đối với chiến sự tây tuyến, chúng tôi thật sự không thể tham gia!"

Tử Xuyên Tham Tinh nhíu mày: "A Tú, ngươi hiện tại đã là thống lĩnh của gia tộc, không thể chỉ nhìn vào chút lợi ích nhỏ ở Viễn Đông, xét chuyện phải nhìn trên toàn cục gia tộc. Hiện tại, kế hoạch Long kị binh là sự tình quan trọng nhất của gia tộc, quan hệ đến tồn vong của chúng ta, ngươi thế nào lại suy nghĩ như vậy?"

Tử Xuyên Tú cười lạnh, lợi ích nhỏ ở Viễn Đông? Đối với ta mà nói, một ngàn tám trăm vạn dân chúng Viễn Đông là lợi ích lớn nhất của ta! Biểu hiện của gã vẫn cung kính như cũ, "Điện hạ nói rất đúng, kế hoạch Long kị binh là đại sự của gia tộc, Viễn Đông chỉ là chuyện nhỏ, tôi hoàn toàn minh bạch, nhưng hiện tại chúng tôi lại đang rất khẩn trương đối phó ma tộc. Như thế này đi, tổng trưởng, tôi nghĩ ra một biện pháp!"

"Nói xem!"

Tử Xuyên Tú nghiêm túc nói: "Lúc trước vì ứng phó tây nam đại doanh, ở cứ điểm Ngõa Luân đóng gần mười vạn quân đội gia tộc. Hiện tại Viễn Đông quốc thổ đã thu phục, không còn sự uy hiếp cận kề, quân đội đóng ở Viễn Đông hoàn toàn có thể triệt biên, điều động tác chiến ở tây tuyến!"

Không đợi Tử Xuyên Tham Tinh lên tiếng, trấn thủ tư lệnh Ngõa Luân là Lâm Băng đã nhướng mày phản đối, "A Tú thống lĩnh ăn nói linh tinh! Cứ điểm Ngõa Luân là quan khẩu tối trọng yếu của gia tộc, sao có thể triệt biên chứ? Triệt ở đâu thì triệt, không thể triệt ở Ngõa Luân!"

"Ái chà, Lâm Băng tư lệnh, ngài là quan viên cao cấp của gia tộc, không thể chỉ vì lợi ích nhỏ ở Ngõa Luân, phàm xét chuyện phải nhìn toàn cục gia tộc. Hiện tại, kế hoạch Long kị binh là sự tình quan trọng nhất của gia tộc, quan hệ đến tồn vong của chúng ta, ngài thế nào lại suy nghĩ như vậy?"

Tử Xuyên Trữ bật cười thành tiếng, nhưng tiếng cười lại không làm hoãn được chút nào không khí đang căng thẳng của hội nghị, sắc mặt Tử Xuyên Tham Tinh rất lạnh, nhất ngôn bất phát, không khí nặng nề khiến người ta phát hoảng.

Tư Đặc Lâm không thể không lên tiếng: "A Tú, binh lực thật đang khẩn trương lắm sao? Điều mấy đoàn đội Bán thú nhân cũng không được sao?"

Đế Lâm cũng lên tiếng: "Hoặc có thể thế này, đổi một bộ phận Viễn Đông quân đến thay cho trú quân ở Ngõa Luân, như thế có thể rút một phần quân đang đóng ở Ngõa Luân đến tây tuyến tham chiến!"

Nhìn thấy Tư Đặc Lâm và Đế Lâm đều đánh mắt ra hiệu cho mình, lại thấy nhãn thần lo lắng của Tử Xuyên Trữ, nghĩ đến thần cơ doanh đang bố trí bên ngoài, Tử Xuyên Tú không thể không nhượng bộ: "Có thể suy xét rút một, hai đoàn đội bộ binh, nhưng không thể nhiều hơn".

Gã khẩn thiết nói: "Thỉnh điện hạ thể lượng cho chỗ khó của Viễn Đông, chúng tôi tiến hành đại chiến với ma tộc liên miên, binh viên thiếu hụt, sĩ binh mệt mỏi, dân chúng thương vong thảm trọng, sĩ khí của bộ đội đang rất thấp, lại thêm ma tộc đang hăm he xâm lấn trở lại, chúng tôi không thể không chuẩn bị".

Tử Xuyên Tham Tinh trầm tư suy nghĩ, mãi một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng: "Ta thấy chúng ta tạm thời nghỉ ngơi một chút. Các vị đại nhân đều suy nghĩ kỹ lập trường và phát ngôn của mình. Nửa tiếng sau, chúng ta tiếp tục hội nghị".

Nói xong, tổng trưởng là người đầu tiên đứng dậy, đùng đùng giận dữ đi ra khỏi cửa, tổng thống lĩnh La Minh Hải vội theo sau lão, không cần nói cũng biết La Minh Hải là nhân cơ hội đổ dầu vào lửa.

Chúng nhân trong hội nghị thất đối mặt nhìn nhau, đối diện với vô số ánh mắt khác lạ, Tử Xuyên Tú đành chịu vung tay, "Các vị đại nhân có phải muốn đánh ta?"

Mọi người cười ầm lên, Minh Huy thống lĩnh cười nói: "A Tú thống lĩnh, ta không tán thành chuyện ngươi làm, nhưng ta thật sự khâm phục dũng khí của ngươi. Ta là lần đầu tiên thấy một tân nhiệm thống lĩnh cứng đầu như thế, tổng trưởng giận đổi sắc mặt rồi".

"Ta cũng bội phục dũng khí của ngươi" Lâm Băng nhăn mặt nói với Tử Xuyên Tú: "Nhưng ngươi không nên kéo ta vào! Còn nói cái gì muốn triệt tiêu Ngõa Luân quân khu, ngươi thật là nói xàm! Muốn lão nương thất nghiệp sao, đến lúc đó ngươi phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng ta à!"

Mấy vị thống lĩnh đều cười lớn, Minh Huy giành nói: "Trách nhiệm này để ta gánh cho!"

"Khinh! Ngươi thì chỉ xứng với heo! Quay về soi gương đi, lão nương chỉ thích người đẹp trai thôi!"

Không có tổng trưởng và tổng thống lĩnh ở đây, các thống lĩnh bình thường nhìn rất uy nghiêm lúc này lại trêu chọc nhau chẳng khác gì một đám học sinh.

Bọn họ phải bảo trì vẻ uy nghiêm ở trước mặt bộ hạ, nhưng ở nơi này mọi người đều đồng cấp, không cần phải làm bộ dạng như thế, ai nấy đều cười hết sức thoải mái.

Cho dù cả Ca San thống lĩnh trước giờ không thích nói đùa cũng tham gia nói mấy câu: "A Tú thống lĩnh thật quá lớn gan rồi! Ngươi làm thế nào để điện hạ xuống đài đây?"

Tư Đặc Lâm lộ sắc lo lắng, "Ta thấy, a Tú ngươi nên đuổi theo tổng trưởng nói tiếng xin lỗi".

Đế Lâm cười lạnh, "Xin lỗi cũng không có tác dụng. Binh quyền thủy chung là vấn đề quan trọng, vấn đề là a Tú không cam tâm buông binh quyền Viễn Đông?"

Tử Xuyên Tú cực lực phân biện, "Không phải ta không thể buông, Viễn Đông đang nguy cấp thế nào các người đều không tưởng tượng nổi đâu! Đại quy mô tấn công của ma tộc đang kề cận, chúng tôi đang là sinh tử quan đầu!"

Mặc cho gã nói rất lớn nhưng nhìn bộ dạng của chúng nhân, không một ai tin, cả Tư Đặc Lâm cũng ra vẻ "Ngươi định gạt ai?" Nhìn biểu tình đó, Tử Xuyên Tú chỉ đành thở dài phiền muộn.

Bố Đan đạo diễn khiến Viễn Đông nội loạn là sỉ nhục rất lớn của gã, Tử Xuyên Tú không có báo cáo với gia tộc trận đại bại ở Hồng hà loan, che giấu tình hình thực tế của Viễn Đông, kết quả hiện tại lại là tự mìn dẫm chân mình, có khổ mà không nói được.

Một cấm vệ quân quan tiến vào hội nghị thất, nói nhỏ với Tử Xuyên Tú: "Thống lĩnh đại nhân, tổng trưởng muốn gặp ngài!"

Trong ánh mắt đồng tình của chúng thống lĩnh, Tử Xuyên Tú đành nhún vai cam chịu, đứng lên bước ra cửa, theo tên quân quan đó đi qua một hành lang dài uốn khúc, bước lên bậc cấp dẫn vào phòng khách tư nhân của Tử Xuyên Tham Tinh, tổng trưởng đã có ở bên trong.

Tử Xuyên Tú kính lễ, Tử Xuyên Tham Tinh vung tay kì ý Tử Xuyên Tú ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung, "Không cần đa lễ, a Tú. Nơi này là chỗ bàn luận của người mang họ Tử Xuyên, ngươi không cần câu thúc".

Tử Xuyên Tú rất thành khẩn xin lỗi, "Điện hạ, rất xin lỗi, tôi không phải là chống đối ngài, quả thật Viễn Đông đang rất cam go".

"Chuyện này không cần nói nữa". Tử Xuyên Tham Tinh ngắt lời gã, "Hiện tại có một chuyện còn quan trọng hơn muốn thương lượng với ngươi. Vừa rồi ngươi cũng nghe, trong chiến dịch Long kị binh, phụ trách Đột kích quân đoàn là một sứ mệnh trọng yếu, cả một đoàn quân lớn phải vượt qua lãnh địa Lâm gia xa lạ, cô quân tác chiến ở trong lòng kẻ địch, chịu đựng áp lực rất lớn. Chúng ta cho rằng, tư lệnh của Đột kích tập đoàn phải do một danh tướng kinh nghiệm phong phú đảm đương, người này cần có ý chí kiên định, tài hoa xuất chúng, cơ trí linh hoạt, biến hóa theo tình huống thực tế. Thống lĩnh xứ và ta cho rằng, người có thể đảm nhiệm được chỉ có a Tú ngươi, từ sau khi lão sư Phương Kính của ngươi trung liệt tuẫn quốc ở Viễn Đông, chức vị thống lĩnh Hắc kì quân vẫn còn bỏ trống, ngươi có nguyện ý tiếp nhận chức vị này không?"

Tử Xuyên Tú ngẩn ra, "Muốn tôi nhận thống lĩnh Hắc kì quân, vậy Viễn Đông phải làm thế nào?"

Tử Xuyên Tham Tinh cười tươi, "Ta tính, có thể để Lâm Băng làm thống lĩnh Viễn Đông. Cô ta đóng ở Viễn Đông nhiều năm, kinh nghiệm phong phú đủ để đảm nhiệm".

Tử Xuyên Tú buột miệng, "Vậy không được!"

"A Tú, vậy ngươi muốn tiến cử người nào tốt hơn Lâm Băng?"

Mắt thấy Tử Xuyên Tham Tinh cố tình diễn giải sai ý mình, Tử Xuyên Tú giận muốn chết, mãi một lúc lại không thể nói "Ta tốt hơn Lâm Băng".

Gã phân biện: "Điện hạ, hai năm qua ta luôn chủ trình Viễn Đông, hiện tại ma tộc đại quy mô tiến công đã cận kề, tuy Lâm Băng đại nhân cũng là tướng lĩnh ưu tú, nhưng trước trận chiến đổi tướng là đại kị binh gia à!"

"Ta biết ngươi giỏi hơn Lâm Băng". Tử Xuyên Tham Tinh nói: "Tây bộ chiến trường là đại sư hàng đầu của gia tộc hiện nay, chính là vì coi trọng tài năng của ngươi gia tộc mới điều ngươi đến tây bộ, tin tưởng trọng dụng ngươi, cho ngươi cơ hội kiến công lập nghiệp! Thống soái ba mươi vạn đại quân uống nước Cổ Tang hà dòm ngó Viễn Kinh, ngươi nên biết, rất nhiều tướng lĩnh muốn có cơ hội này!"

"Thế nhưng, điện hạ, đêm qua chúng ta không phải đã thỏa thuận rồi sao? Ngài sao có thể..."

"Chúng ta xác thật đã có ước định". Tử Xuyên Tham Tinh ngắt lời Tử Xuyên Tú, "Đế Lâm đêm qua dẫn ngươi đến, chúng ta đã thỏa thuận bốn điều kiện đúng không? Ngươi còn nhớ bốn điều kiện đó chứ?"

"Thứ nhất, hai mươi ba hành tỉnh Viễn Đông phụ thuộc gia tộc, là một phần lãnh thổ của gia tộc. Thứ hai, Viễn Đông sau khi trở về được hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt là khu tự trị, có thể có nội chính, tư pháp, tài chính độc lập, nhưng mỗi năm phải nộp thuế cho gia tộc. Thứ ba, bỏ chế độ nô lệ ở Viễn Đông, cấp quyền công dân bình đẳng cho các chủng tộc, quý tộc nhân loại không có đặc quyền ở Viễn Đông. Thứ tư, bảo lưu quân đội Viễn Đông".

Tử Xuyên Tham Tinh gian manh nói: "Xem ra ta tuy lớn tuổi, đã không nhớ chi tiết nhiều chuyện, nhưng chuyện này ta nhớ rất rõ, ta chưa hề nói thống lĩnh Viễn Đông là do ngươi đảm nhiệm à!"

Tử Xuyên Tú há miệng không nói thành lời, Tử Xuyên Tham Tinh nói không sai, đương thời bản thân quả đã sơ sót, cho rằng bản thân đã có căn cứ ở Viễn Đông, chức vị thống lĩnh Viễn Đông chắc chắn nằm trong tay, căn bản không nghĩ đến gia tộc có thể chơi gã.

Tử Xuyên Tú siết nắm tay, hiện tại, ý đồ của gia tộc đã thể hiện rõ.

Thế lực của gã ở Viễn Đông quá lớn, thâm căn cố đế, quyền lực của gã ở Viễn Đông đã vượt xa dạng quyền lực của một quan viên thống lĩnh do gia tộc sắc phong, quân đội trung thành với gã, dân chúng trung thành với gã, Viễn Đông chỉ biết Quang minh vương chứ không biết Đế đô, dạng tình huống như thế gia tộc tuyệt không chấp nhận.

Chỉ cần bản thân một ngày còn ở Viễn Đông, vậy thì Viễn Đông chính là một vương quốc độc lập, chỉ có điều gã đi, phong một vị thống lĩnh mới cho Viễn Đông, như thế mới có thể khôi phục quyền lực của gia tộc ở Viễn Đông như xưa.

"Điện hạ, tôi rất lo lắng, tôi không ở Viễn Đông, Lâm Băng các hạ e không áp chế nổi thế cục, Lâm Băng có thể chỉ huy Tú tự doanh sao? Có thể chỉ huy Bán thú nhân sao? Còn có Long nhân quân đoàn, Ải nhân quân đoàn? Trong chiến tranh trước đây, các dân tộc Viễn Đông có thù oán sâu nặng với chúng ta, có một vị chỉ huy mới, bọn họ chưa chắc đã nghe lệnh!"

Tử Xuyên Tham Tinh xem ra đã chuẩn bị kỹ, lão phản đối: "A Tú nói đều rất có đạo lý, nhưng ta nghĩ, bộ đội chủ lực ở Viễn Đông là Tú tự doanh, đa phần quân nhân Tú tự doanh đều trung thành với gia tộc, Lâm Băng thống lĩnh cầm chỉ lệnh của gia tộc đến, bọn chúng nhất định sẽ nghe theo. Lại thêm ba kì bổn La Kiệt, Bạch Xuyên, Minh Vũ có uy tín cao trong quân đội liên quân Viễn Đông, có bọn họ giúp sức, Lâm Băng tiếp quản cũng không phải là chuyện khó!"

Tử Xuyên Tú mỉm cười nhưng tròng mắt lại co rút, đây chính là lời cảnh cáo nhằm vào gã, nếu như bọn Bạch Xuyên giúp đỡ Lâm Băng, gã mà ngăn cản chính là nghịch ý gia tộc.

Thủ đoạn này quả thật rất độc, Tú tự doanh vốn là quan binh gia tộc, mộng tưởng lớn nhất của bọn họ là được quay về cố hương, Xá miễn lệnh của tổng trưởng truyền đến Viễn Đông, Tử Xuyên Tú không dám đảm bảo quân doanh Tú tự doanh còn có thể lưu lại bóng dáng sĩ binh nào hay không.

Thế nhưng tổng trưởng vẫn là đánh giá thấp uy lực của gã ở Viễn Đông, ảnh hưởng lực của gã hoàn toàn không phải chỉ tồn tại trong quân đội, dân chúng Viễn Đông đều một lòng ủng hộ gã, sức hiệu triệu dân chúng của gã là không ai có thể thay thế được.

Gã cười lạnh, "Điện hạ thần cơ diệu toán, thâm mưu viễn lự, thật khiến hạ quan bội phục! Điện hạ nếu đã chu toàn mọi mặt, chi bằng lập tức phát lệnh cho Lâm Băng các hạ, không cần thương lượng với hạ quan".

Tử Xuyên Tham Tinh tắc lời, lão hàm hồ: "Uhm, Viễn Đông dù sao là giang sơn do ngươi đoạt về, chúng ta cần phải chưng cầu ý kiến của ngươi".

Tử Xuyên Tú thờ ơ nói: "Chỉ cần gia tộc có thể thuận lợi tiếp quản Viễn Đông, cá nhân tôi không có ý kiến".

Mắt thấy dùng biện pháp uy hiếp cũng không phải là cách hay, lúc này Tử Xuyên Tham Tinh không thể không nhường bước, "A Tú, gia tộc vẫn cần ngươi, cần ảnh hưởng và uy vọng của ngươi ở Viễn Đông, hy vọng ngươi có thể phối hợp với chúng ta trong các hạng mục công tác đưa Viễn Đông trở về với gia tộc".

Lúc cần thì nói rất đàng hoàng à, gia tộc cần ngươi, cần ngươi giúp đỡ để quá trình bàn giao thuận lợi, cần ngươi giúp đỡ trấn áp Viễn Đông, hỗ trợ tân thống lĩnh nhận nhiệm, sau đó đá cho ngươi một cú, ngươi còn không cút thì cho ngươi một đao.

Về biện pháp của Tử Xuyên Tham Tinh, gã căn bản không tin có thể làm được, nếu như không có sự đồng ý của lão, con đường Lâm Băng đi chiêu an Viễn Đông lập tức bị chặn, không có gã phối hợp, sự thống trị của gia tộc cũng không thể tiếp tục ở Viễn Đông, bản thân gã hiểu, Tử Xuyên gia cũng hiểu, vì thế bọn họ mới nén lòng tham mà phủ dụ gã.

Tử Xuyên Tú im lặng không lên tiếng, Tử Xuyên Tham Tinh tiếp tục cố gắng: "A Tú, ta không nói ngươi cũng minh bạch, dưới ưng kì gia tộc chỉ có thể tồn tại một tiếng nói, đó là tiếng nói của Đế đô. Chỉ ý của trung ương cần phải được triệt để tiến hành, Tử Xuyên gia tuyệt đối không chấp nhận trong xuất hiện tình trạng quốc gia trong quốc gia, nếu không được, chúng ta nguyện buông bỏ! Chúng ta có thể có nhiều thời gian thỏa hiệp, nhưng về nguyên tắc, chúng ta tuyệt đối không giao dịch!"

Tử Xuyên Tham Tinh ôn hòa nhưng kiên định nói: "A Tú thống lĩnh, đây không những là trọng dụng, cũng là ưu ái của gia tộc đối với ngươi, không muốn ngươi đi vào ngã rẽ. Ngươi ở Viễn Đông cũng quá lâu rồi, tạm thời ly khai Viễn Đông, đổi sang hoàn cảnh khác, như thế đối với ngươi có chỗ tốt, minh bạch không? Không phải ai cũng có thể tùy tiện hưởng thụ đại ngộ của gia tộc thế này đâu".

Tử Xuyên Tú trầm mặc rất lâu, chậm rãi hỏi, "Điện hạ, đây phải chăng cũng là quyết định cuối cùng? Có thể để tôi suy nghĩ được không?"

Tử Xuyên Tham Tinh bình tĩnh nói: "Đây là quyết định cuối cùng của gia tộc, nhưng ngươi có thể suy nghĩ xem chấp nhận hay không".

Tử Xuyên Tú nhếch mép cười trào phúng, chẳng ai lên tiếng, không khí ngưng trọng áp bức, có thể nghe tiếng quả lắc đồng hồ tích tắc tích tắc đều đều trên tường, an tĩnh khiến người ta phát hoảng.

Tử Xuyên Tú cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu bàn tay trái của mình, lật tay qua lật tay lại, giống như đang tìm kiếm một đường vân tay bí ẩn.

Trong tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, sự yên lặng kéo dài quá năm phút, Tử Xuyên Tú vẫn không lên tiếng, gã chuyển sang nghiên cứu tay phải, sờ sờ mấy đường gân nổi trên mu tay.

Tử Xuyên Tham Tinh nét mặt sắt lại, hai mày nhíu sâu, "A Tú, ngươi đang làm gì thế?"

"A, điện hạ, tôi đang xem chỉ tay, toán mệnh nói tôi hai mươi hai tuổi chú định có một kiếp nạn, phạm thổ chú, gặp vận rủi. Tổng trưởng, ngài có nghiên cứu lĩnh vực này không?"

"Ngươi!"

"Ban đầu tôi còn không tin, hiện tại không thể không tin", Tử Xuyên Tú cười cười, "Hiện tại ứng nghiệm rồi, không những Viễn Đông mất, còn phải đi liều mạng với kị binh của Lưu Phong Sương".

"Ngươi, ngươi đáp ứng?"

"Điện hạ, ngài xem, tôi có tự do lựa chọn không?"

Tử Xuyên Tham Tinh lại biểu hiện thân ái và hòa nhã, "A Tú, không nên nghĩ như thế, cái gì mà ứng kiếp hay không ứng kiếp! Đến tây bộ, đây là trọng dụng của gia tộc đối với ngươi, là cơ hội của ngươi! Tuy ngươi đã là thống lĩnh, đảm nhiệm chức vụ rất cao, nhưng ai nói ngươi còn không thể thăng tiến? Cho nên, không cần ôm bất mãn, không cần than oán".

"Điện hạ, ngài xem, tôi có phải là dạng vong ân phụ nghĩa, không biết tốt xấu hay không? Ngài cho tôi cơ hội tốt như thế, tôi vô cùng cảm tạ ngài, trong lòng tôi cảm kích muốn rơi nước mắt, muốn nhảy lên hoan hô, muốn lập tức đến tây bộ nhận nhiệm vụ". Tử Xuyên Tú hằn học nói.

Tuy Tử Xuyên Tham Tinh mồm méo nói để gã lựa chọn, nhưng quân đội ma tộc cường đại đã ép Viễn Đông đến mức không thở nổi, nếu không có Tử Xuyên gia chống đỡ, không có chi viện về binh lực lẫn thiết bị từ gia tộc, Viễn Đông chắc chắc tiêu vong, bản thân căn bản không có lựa chọn khác.

Tử Xuyên Tham Tinh nhíu mày, tuy đã là thống lĩnh nhưng tên gia hỏa này cốt tử vẫn là một tên lưu manh, cũng tốt, chỉ cần gã đáp ứng giao ra Viễn Đông, có thái độ gì cũng mặc kệ gã.

Tử Xuyên Tú lặng lẽ quay đầu, ánh mắt lộ vẻ đau lòng.

Như thế, những lời êm ái khi nãy, biểu lộ chân tình đó, ánh mắt chứa chan tình cảm đó, đều là hư giả sao? Đều chẳng qua là vì lung lạc mình mà lập mỹ nhân kế sao? Khi bản thân mình trầm mê trong nhu hương thì an bài thần cơ doanh tùy thời đoạt mạng mình. Một tay là cây gậy, một tay là củ cà rốt, lại thêm xử cảnh gian nan của Viễn Đông, bản thân vô pháp kháng cự.

Gã nghe thanh âm của mình cất lên: "Minh bạch rồi, điện hạ có cần tôi phối hợp gì không?"

Mọi thứ phát sinh tiếp theo, gã ngơ ngác trải qua như đang nằm mộng, chiếu theo ý của Tử Xuyên Tham Tinh, gã ở ngay đó viết thư cho ba người Bạch Xuyên, La Kiệt, Minh Vũ, viết thư cho Bố Lan tướng quân bán thú nhân, viết thư cho Tác Tư xà tộc, Môn La long tộc, viết thư cho ân nhân cứu mạng cũng là hảo bằng hữu Đức Luân, viết thư cho các cấp quan viên có ảnh hưởng lớn nhỏ ở Viễn Đông.

Nội dung trong thư na ná nhau, nói bản thân gã ở Đế đô rất tốt, mọi chuyện thuận lợi, tuy ngày đêm nhớ về Viễn Đông nhưng sau khi trở lại gia tộc, bởi vì gia tộc có trọng dụng khác với mình, bản thân phải lập tức đảm nhiệm chức vụ thống lĩnh Hắc kì quân, không thể quay về Viễn Đông.

Nhưng Viễn Đông kháng cự ma tộc là chuyện lớn, không thể một ngày không có chủ tướng, do đó gia tộc giao nhiệm vụ thống soái Viễn Đông cho đại tướng thanh danh đỉnh đỉnh Lâm Băng. Lâm Băng các hạ tuy là nữ tính nhưng bà ta đảm nhiệm phó thống lĩnh Viễn Đông nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, tài hoa xuất chúng, tất nhiên có thể đánh lui sự tấn công của ma tộc, bản thân gã cũng rất tán thành để Lâm Băng làm thống soái Viễn Đông.

Hi vọng các vị nghĩ đến giao tình với ta, toàn lực phụ trợ phối hợp với Lâm Băng đại tướng làm tốt công tác ở Viễn Đông, để Viễn Đông thuận lợi hồi quy gia tộc, để nhân dân sớm ngày khôi phục hòa bình và hạnh phúc.

Ở cuối thư, Tử Xuyên Tú đột nhiên hiệp tâm đại phát, cố ý viết: "Bổn nhân là hoàn toàn tự nguyện, ở tình huống tự do viết thư này, thư này là bổn nhân chân thật biểu lộ ý nguyện, tuyệt không có bị người khác uy hiếp, hạn chế tự do hay rơi vào tình huống thân bất do kỷ, thỉnh chư vị cứ an tâm".

Nhìn mấy dòng chữ đó, sắc mặt Tử Xuyên Tham Tinh rất khó coi, Tử Xuyên Tú cười khà khà, phóng bút viết tới: "Chỉ là chọc cười, không cần quan tâm".

Tử Xuyên Tham Tinh cười hắc hắc hai tiếng, thần sắc xấu hổ.

Sau khi mọi thứ hoàn tất, bọn họ lại quay xuống hội nghị thất tham gia hội nghị.

Tử Xuyên Tham Tinh một tay kéo Tử Xuyên Trữ, một tay kéo Tử Xuyên Tú, so với không khí khẩn trương kiếm bạt nõ giương lúc lão rời đi, hiện tại thần thái đã trở nên rất thân thiết, nghiễm nhiên Tử Xuyên Tú đã trở thành ái tướng tâm phúc nhất của lão, là cánh tay đắc lực của lão!

Chư vị thống lĩnh trong hội nghị thất đều trợn mắt kinh ngạc mà nhìn. Đợi Tử Xuyên Tú ngồi xuống, thống lĩnh Biên phòng quân Minh Huy lập tức nghiêng người thân thiết nói nhỏ: "Ta nói a Tú huynh đệ, ngươi rốt cuộc sử ra chiêu số gì khiến tổng trưởng thoải mái như thế? Thật không nhìn ra mà, ngươi đúng là cao thủ vuốt mông ngựa cao thâm mạc trắc, có thể truyền thụ cho lão huynh một hai chiêu không?"

Tử Xuyên Tú chỉ đành nhăn mặt cười khổ.

Những vấn đề tiếp theo thảo luận trong hội nghị, Tử Xuyên Tú chằng cách nào tập trung chú ý nổi, trong đầu gã loạn thành đoàn, mặt đất Viễn Đông mênh mông, gương mặt nghiêm túc của Bố Lan, diện dung thương lão của Đức Luân, diễn thuyết cuồng nhiệt của trưởng lão thánh miếu, chiến tranh huyết nhục tung tóe, thanh âm "Viễn Đông vạn tuế!" Còn nhãn thần đỏ ngầu đổ máu chiến đấu của chiến sĩ, còn nhãn thần chết không nhắm mắt của sĩ binh chiến tử, loạt loạt hình ảnh chiếu qua đầu gã, tấn cộng mạnh vào tâm thần gã.

Bỗng nhiên, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người gã, cái miệng của Tử Xuyên Tham Tinh mở ra khép lại nói mấy câu gì đấy, giống như nhắc đến tên gã, mục quang của mọi người đều đầy kinh ngạc khi nhìn gã.

Gã vội tập trung lắng nghe mấy câu, mới biết đây là Tử Xuyên Tham Tinh tuyên bố gã đảm nhiệm thống lĩnh Hắc kì quân, ngay trong hôm nay sẽ đến Đán nhã quân khu nhận nhiệm vụ.

Trong tiếng vỗ tay chúc mừng, nét mặt Tử Xuyên Tú chẳng chút biểu tình, ánh mắt trống rỗng chăm chăm nhìn ngoài song cửa.

* * *

Ánh trăng sáng dìu dịu lặng lẽ chiếu qua ngưỡng cửa, chiếu sáng nền nhà lát đá đại lý sạch bóng.

Chẳng nhớ hội nghị kết thúc lúc nào, chư vị thống lĩnh sớm đã giải tán, hội nghị thất rộng lớn lặng lẽ dọa người.

Cảm giác hiện tại của Tử Xuyên Tú giống như một tướng quân không nguyện ly khai chiến trường mà mình đã thất bại, trong lòng tràn ngập sự bất cam, phẫn hận lẫn kinh khủng bất an.

Người Viễn Đông là vì tín nhiệm gã mới chịu quay về với gia tộc, nhưng vào thời khắc nguy cấp ma tộc sắp đại cử tấn công, bản thân lại ly khai Viễn Đông, chạy đến nơi cách xa vạn dặm thụ hưởng cao quan lộc hậu, được người tôn kính, hưởng thụ sinh hoạt đặc biệt.

Một thống lĩnh trẻ tuổi của gia tộc, nói không chừng còn là chồng của tổng trưởng tương lai, tiền trình đẹp đẽ đang đợi gã ở phía trước, không biết bao nhiêu người đang hâm mộ quan sát gã.

Nhưng gã biết, bản thân tuyệt không thể an nhiên.

Nếu như lúc này bỏ chạy, người Viễn Đông sẽ nhìn gã thế nào đây? Bọn họ liệu có xem gã là một đào binh, mắt thấy đại nạn lâm đầu thì nhát chết bỏ chạy, trở thành kẻ phản bội vô sỉ đối với sự nghiệp Viễn Đông hay không?

Dân chúng Viễn Đông đã bị nhân loại bán đứng nhiều lần, bọn họ liệu có xem gã như một kẻ vô sỉ bại hoại đem đất đai Viễn Đông để đổi lấy cao quan lộc hậu hay không? Có phải là hạng người như Lôi Hồng năm xưa hay không? Hành vi của gã có gì khác với Lôi Hồng? Chỉ bất quá Lôi Hông là bán đứng Viễn Đông cho ma tộc, còn gã thì bán đứng Tử Xuyên gia.

Bên trái là vực thẳm, bên phải là vách núi thẳng đứng, bản thân rốt cuộc nên làm thế nào?

Qua một lúc lâu Tử Xuyên Tú mới có thể nghĩ thông, gã mở đại môn hội nghị thất đi ra ngoài. Cấm vệ quân làm nhiệm vụ gác cổng kính lễ với gã, mở cổng cho gã.

Ngoài đại môn, ánh trăng tinh khiết như mặt nước hồ thu, một màu vàng thật nhạt rải trên đại địa. Trong phút chốc, phảng phất như đã lĩnh ngộ được cảm giác huyền dịu gì đó, tâm cảnh của gã cũng trở nên nhu hòa như nguyệt quang.

Gã ngừng chân, dưới bóng cây cách cánh cổng tổng trưởng phủ có một thân ảnh yểu điệu đang ngồi chờ, thân ảnh mảnh mai đó khe khẽ run trong gió lạnh cuối thu.

Tử Xuyên Tú sải bước đến gần, hai người im lặng nhìn nhau.

Trăng mờ ảo, sao cũng đang mờ ảo, đồng dạng là đơn độc đến gặp, thế nhưng lúc này tâm tình của bọn họ đã khác nhau như sáng với chiều.

Gió lạnh đêm khuya cuối thu thổi qua, thân hình của Tử Xuyên Trữ mỏng manh khẽ run, thanh âm của nàng hơi run rẩy: "Tôi.. Nãy giờ tôi luôn đợi huynh đi ra".

Tử Xuyên Tú sắc mặt bình thản, gật đầu: "Tìm tôi có chuyện gì không, Trữ điện hạ?"

Sự lãnh mạc của Tử Xuyên Tú còn tiêu sắt hơn cả gió thu, trong nhất thời, sắc mặt Tử Xuyên Trữ biến thành trắng bạch, hai bàn tay nắm chặt, khóe môi run rẩy, nhưng vô pháp phát ra tiếng. Nàng ngẩng đầu, "Huynh đang nổi giận? Vì sao?"

Tử Xuyên Tú bình tĩnh đáp: "Muội chắc phải biết nguyên nhân".

Tử Xuyên Trữ khẽ nhướng mày, "Huynh vì sao tức giận?" Nàng nhẹ nhàng nói: "Điều động huynh khỏi Viễn Đông không phải là chủ ý của muội".

Tử Xuyên Tú đột ngột chuyển thân, khóe mắt hơi co rút, nhãn thần như phún lửa, nhưng ngữ khí rất bình tĩnh, "Vì sao?"

Chưa từng thấy qua Tử Xuyên Tú phẫn nộ như thế, khí thế như hổ đói chờ đợi bộc phát săn mồi, Tử Xuyên Trữ kinh hãi, "A Tú, Viễn Đông không có tương lai đâu! Thúc thúc muội hiện tại đang nghĩ đến tiêu diệt Lưu Phong gia như thế nào, hiện tại ông ấy toàn tâm toàn ý hướng về tây tuyến, quan sát chiến tranh với Lưu Phong gia, nếu như tương lai ma tộc lại tấn công, gia tộc ngay cả một trung đội cũng sẽ không phái đến Viễn Đông! A Tú, huynh ở đó chỉ có đợi chết!"

Như bị một gáo nước lạnh hất vào đầu, sự phẫn nộ của Tử Xuyên Tú đột ngột biến mất.

"Vậy, ông ấy vì sao lại muốn Lâm Băng đi đảm nhiệm chức vụ thống lĩnh Viễn Đông?"

"Viễn Đông tuy không phải là chiến trường chủ yếu của gia tộc, nhưng một khi ma tộc ở Viễn Đông thì thật quá nguy hiểm, ma tộc đại quân lúc nào cũng có thể áp sát Ngõa Luân thành, vì bảo vệ an toàn cho đông tuyến, tuy chúng tôi không thể phái đại quân đến Viễn Đông, thế nhưng hậu cần, lương thảo, vũ khí nhất định sẽ chi viện cho Viễn Đông. Các tộc bộ đội ở Viễn Đông mặc chế phục của Tử Xuyên gia, dụng vũ khí của Tử Xuyên gia, vật tư lương thảo đều do gia tộc cung cấp, đấy đã là sự cố gắng rất lớn của gia tộc".

Tử Xuyên Trữ tiếp tục nói: "Hơn nữa a Tú huynh cũng biết, thúc thúc muội trước giờ có thái độ rất mâu thuẫn đối với huynh, ông ấy rất yên tâm về năng lực của huynh, " Nàng cúi thấp đầu, giống như đang suy nghĩ tìm ra ngôn ngữ dễ nghe để thể hiện ý tứ tiếp theo.

Tử Xuyên Tú lên tiếng giúp nàng, "Nhưng không yên tâm về sự trung thành của ta?"

Tử Xuyên Trữ không lên tiếng, coi như thừa nhận cách nói của Tử Xuyên Tú.

"Nói như thế, tương lai chiến tranh với ma tộc, Viễn Đông cũng không có được sự viện trợ của quân đội gia tộc phải không?"

"Không hoàn toàn như thế. Chúng tôi sẽ thông qua nhiều phương diện đại lực viện trợ cho Viễn Đông, vũ khí, lương thảo, trang bị, dược phẩm, chiến mã... Mặc dù hiện tại gia tộc cũng đang cần chiến lược vật tư, nhưng đối với chiến tranh chính nghĩa của Viễn Đông chống lại ma tộc, chúng tôi tuyệt không làm ngơ".

Tử Xuyên Tú truy vấn, "Liệu có cơ hội trực tiếp xuất binh không?"

Tử Xuyên Trữ nhíu mày, không có trả lời chính thức, "Trong chiến tranh lần trước, gia tộc đã trả giá thê thảm ở Viễn Đông. Hiện tại, cao tầng gia tộc bao gồm cả Nguyên lão hội và Thống lĩnh xứ đều có lòng lo lắng trước cuộc xâm lấn sắp tới của ma tộc. Không ít người cho rằng, Viễn Đông chỉ là một cục thịt thừa, nếu phí sức tranh giành với ma tộc, không bằng trực tiếp đưa quân tranh đoạt với Lưu Phong gia. Trong đó, đại ca Đế Lâm của huynh chính là nhân vật đại biểu cho lý luận này, hiện tại, luận điểm này đã lan rộng, lực ảnh hưởng lên thúc thúc muội rất lớn".

Tử Xuyên Tú yên lặng gật đầu, hiện tại, đối với Tử Xuyên gia, gã đã thất vọng đến tột độ.

Tử Xuyên Tú hiểu, Tử Xuyên Tham Tinh căn bản không xem trọng Viễn Đông, lão chỉ là muốn đem Viễn Đông biến thành một lá chắn chiến lược, chủ yếu để tiêu hao binh lực ma tộc. Lão sợ ma tộc, nhưng lão càng không yên tâm về Tử Xuyên Tú, lão trước giờ phòng bị Tử Xuyên Tú như phòng tặc. Viễn Đông cách xa Đế đô, vạn nhất Tử Xuyên Tú đầu hàng ma tộc hoặc giả tuyên bố độc lập, vậy chẳng phải gia tộc mất trắng ư?

"A Trữ, nếu như, ta là nói nếu như, ta không chịu tiếp nhận chức vị thống lĩnh Hắc kì quân, thúc thúc của muội sẽ làm thế nào, lão có giết ta không?"

"Giết huynh sẽ kết cừu với bộ hạ của huynh ở Viễn Đông, cũng khiến hai vị trọng thần Tư Đặc Lâm và Đế Lâm sinh lòng khác, chuyện ngu dốt như thế thúc thúc sẽ không làm, thế nhưng lão sẽ triệt để vứt bỏ Viễn Đông! Đầu tư vào Viễn Đông để cuối cùng bồi dưỡng ra một tên quân phiệt, chi bằng hiện tại cứ dứt khoát". Tử Xuyên Trữ nhẹ nhàng nói: "Thái độ của gia tộc là rất kiên quyết".

Tử Xuyên Tú cười lạnh không nói, thái độ của gia tộc là phi thường kiên quyết, đó là kiên quyết tuyệt không cho bản thân cơ hội lớn mạnh.

Dương Minh Hoa trước đây thấy gã có cơ hội thống soái đại quân liền vội vàng điều gã từ Viễn Đông về Đế đô, hiện tại Tử Xuyên Tham Tinh cũng như thế, lão thà tin tướng lĩnh ngoài họ là Lâm Băng tọa trấn Viễn Đông cũng không chịu tin người mang họ Tử Xuyên như gã.

Tử Xuyên Tú châm chọc, "Như vậy, tổng trưởng sẽ yên tâm ta đảm nhiệm thống lĩnh Hắc kì quân ở tây bộ? Để ta thống lĩnh ba mươi vạn đại quân tấn công Lưu Phong gia, điện hạ không lo lắng ta làm phản sao?"

"Đây cũng là bất đắc dĩ! A Tú, huynh lập được đại công, chịu nhiều ủy khuất, không đề bạt huynh làm thống lĩnh, thế thì Nguyên lão hội sẽ gây chuyện. Hơn nữa, huynh cũng là tướng cầm quân, chắc huynh cũng biết sự khác biệt trong này, Viễn Đông là chính quyền và quân đội do một tay huynh thành lập, ở đó huynh đúng là muốn gì được nấy. Nhưng ở Đán nhã quân khu, quân đội ở đó có văn hóa và truyền thống, huynh bất quá chỉ là một chỉ huy quan do gia tộc phái đến nhậm mệnh, là người từ ngoài đến, huynh muốn tạo phản, quân quan và sĩ binh Hắc kì quân liệu sẽ theo huynh sao?"

Tử Xuyên Tú chậm rãi gật đầu, ngoài chức vị thống lĩnh Viễn Đông, chỉ có chức vị thống lĩnh Hắc kì quân là đang khuyết, nói như thế, cho dù cho gã làm thống lĩnh Hắc kì quân, Tử Xuyên Tham Tinh cũng không phải tự nguyện, nói không chừng là do nể mặt Tư Đặc Lâm. Chiếu theo bản ý của lão, hận không thể đá gã một cú cút đến sơn khu nào đó làm thôn trưởng mới hợp tâm ý của lão.

Gã cảm khái: "Xem ra, cho dù làm tổng trưởng cũng không thể tùy tâm sở dục a!"

Tử Xuyên Trữ nghi hoặc nhìn gã, nàng từng dự liệu phản ứng của gã, nghĩ sau khi biết chân tướng, gã sẽ đại phát lôi đình hoặc giả giận dữ đập phá? Không ngờ, phản ứng của gã chỉ là lạnh nhạt nói một câu như thế.

Nàng ngạc nhiên nhìn gã, "A Tú ca ca, muội cũng muốn hỏi huynh vài vấn đề, thật sự trong lòng huynh, huynh rốt cuộc là muốn định vị bản thân thế nào? Vì sao bị điều khỏi Viễn Đông, tâm tình của huynh lại xấu như thế? Huynh rốt cuộc là muốn làm thống lĩnh của gia tộc hay là muốn cát cứ Viễn Đông làm quân phiệt?"

Tử Xuyên Tú hỏi ngược lại, "A Trữ, ta cũng muốn hỏi muội, muội rốt cuộc là đứng trên lập trường nào để hỏi ta những vấn đề đó?Là Tử Xuyên Trữ từ nhỏ thanh mai trúc mã với ta, hay là trợ lý tổng trưởng Tử Xuyên gia, hay là điện hạ tương lai của Tử Xuyên Gia?"

Tử Xuyên Trữ chấn động, hai người đều dừng chân, bước tới một bước, Tử Xuyên Tú nhìn thẳng vào nàng, thở dài than: "A Trữ, muội thay đổi rồi, muội thật sự thay đổi rồi, muội đã biến đổi khiến ta không dám nhận thức!"

Tử Xuyên Trữ tái mặt, nàng đã không còn là một nữ hài tử thơ ngây thuần khiết, hiện tại, nàng cũng giống thúc thúc nàng, đều là chính trị gia thâm trầm đặt lợi ích gia tộc lên trên.

Nếu như chưa xảy ra chuyện hôm nay, Tử Xuyên Tú còn có thể miễn cưỡng lý giải nàng, bởi vì nàng phải gánh trách nhiệm gia tộc trên vai, nhưng khiến gã khó chịu nổi đó là Tử Xuyên Trữ cố ý tại trước hội nghị dùng nhu tình lung lạc gã, nàng ngay cả tình cảm thuần khiết giữa hai người cũng đem lợi dụng, định lập tức lôi kéo bức bách gã giao ra Viễn Đông!

Tử Xuyên Trữ run giọng nói: "Mặc kệ là trợ lý tổng trưởng hay là thứ gì khác, tâm ý của muội đối với huynh vẫn không thay đổi. A Tú ca ca, muội chẳng qua chỉ là người đi theo chân huynh, muội chỉ là hi vọng, có thể trở thành người trợ giúp được cho huynh, khi huynh mạo hiểm chinh chiến sa trường, muội không muốn chỉ biết đưa mắt tiễn huynh, sau đó ngồi hy vọng huynh không xảy ra chuyện. A Tú ca ca, huynh có hiểu tâm ý của muội không?"

"Bức bách ta ly khai Viễn Đông, rời bỏ nhân dân và sự nghiệp của ta, đó là muội làm vì ta?" Trong đêm khuya, thanh âm run run trầm thấp của Tử Xuyên Tú lại trở nên sắc nhọn, lạnh lùng, vang vang trên nhai đạo rộng rãi.

"A Tú ca! Huynh vẫn không minh bạch sao? Muội là vì muốn huynh tốt, ma tộc tùy thời sẽ xâm lược, huynh ở lại Viễn Đông chỉ có chờ chết thôi!"

"Nếu như phải chết, ta hy vọng có thể chết ở Viễn Đông".

Tử Xuyên Trữ rúng động, nàng nói nhỏ: "A Tú ca, huynh nói muội biến đổi, kì thật không phải, là huynh biến đổi! Trở về từ Viễn Đông, huynh đã thay đổi rồi! Thúc thúc nói, huynh lúc nào cũng có thể ở Viễn Đông tự lập xưng vương, ban đầu muội không dám tin, nhưng hiện tại... Muội tin rồi!"

Nàng cúi thấp đầu, "Gia tộc muốn huynh ly khai Viễn Đông, đó là quan tâm và ưu ái cho huynh, bằng không huynh sẽ đi vào ngã rẽ. Viễn Đông rốt cuộc là có ma lực gì mà khiến huynh thần hồn điên đảo như thế?"

Tử Xuyên Tú cười châm biếm, Tử Xuyên Trữ tiếp tục: "A Tú, tuy thúc thúc muội không tốt với huynh, nhưng chúng tôi và huynh đều là người mang họ Tử Xuyên, Tử Xuyên gia là cố thổ nuôi dưỡng huynh trưởng thành. Hiện tại, Tử Xuyên gia đang ở thời điểm sinh tử quan đầu, chúng ta đối diện với Lưu Phong gia cường hãn, cần phải có tướng lĩnh thiện chiến như huynh xuất lực, vì gia tộc, vì hảo huynh đệ Tư Đặc Lâm và Đế Lâm, thậm chí, là vì muội! Huynh nghĩ xem, tương lai chúng ta ở cùng nhau, thúc thúc sau khi về hưu, cả Tử Xuyên gia, bao gồm cả Lưu Phong gia, đều là của huynh, lúc đó kết quả huynh có được chẳng phải hơn xa Viễn Đông!"

Nói đến đây, sắc mặt tái xanh của Tử Xuyên Trữ bỗng ửng hồng, "Vì những thứ đó, chẳng lẽ huynh không thể bỏ Viễn Đông sao?"

Tử Xuyên Tú bình tĩnh nói: "Không thể".

Sắc mặt đang hồng hồng của Tử Xuyên Trữ lại tái xanh, nàng thất thanh kêu lên: "Chẳng lẽ, chẳng lẽ, huynh không thích muội sao?"

Nghe được lời này, Tử Xuyên Tú muốn cất giọng cười thành tiếng, đây là căn bệnh ấu trĩ của đám nữ hài tử, bọn họ cho rằng ái tình có thể giải quyết mọi vấn đề, chỉ cần yêu nhau, thế giới lập tức biến thành thiên đàng, chẳng có phiền não và nước mắt. Đám con nít vừa thành niên này không hiểu, ái tình chỉ là một phần trong cuộc đời, cho dù nó quan trọng, nhưng dù sao cũng không phải là toàn bộ cuộc đời mỗi người.

Chăm chú nhìn vào đôi mắt đang mờ lệ của Tử Xuyên Trữ, gã nhẹ nhàng nói: "Không, a Trữ, muội vĩnh viễn là người quan trọng nhất trong lòng ta, trong những tháng ngày gian khổ, muội chính là điểm sáng dẫn dắt ta đi. Mất muội, ta nguyện chết, ta lúc nào cũng nhớ muội, nhớ đến khi nào ta không còn thở được".

Lần đầu tiên nghe được tâm tình của Tử Xuyên Tú, nghe được những lời tỏ tình động lòng, Tử Xuyên Trữ tâm thần lâng lâng, nàng đưa tay chùi nước mắt, muốn ngừng khóc nhưng lệ vẫn chảy, từng giọt từng giọt liên tiếp nhỏ xuống.

Hạnh phúc đến quá bất ngờ, đại dương hoan nhạc bao trùm lấy nàng, vào lúc này, nàng đã không còn sức lực, nàng ngã nhào vào lòng Tử Xuyên Tú, khóc lớn: "A Tú ca ca, xin, xin lỗi!"

Tử Xuyên Tú không biết, nàng nói "Xin lỗi" là có ý gì, là vì nàng từng có ý kết bạn với người khác mà áy náy xin lỗi, hay là vì cản không để gã về Viễn Đông mà xin lỗi? Gã chẳng muốn suy nghĩ sâu xa, nhìn thân thể đang run rẩy trong lòng, nhìn gương mặt xinh xắn và đôi môi hồng hồng đang nức nở, trong lòng gã cảm thấy xót thương.

Nhìn dung nhan kiều diễm trong lòng, Tử Xuyên Tú không kiềm được cúi đầu xuống hôn nhẹ lên khóe môi nàng, trên môi cảm giác có chút lạnh lẽo. Tử Xuyên Tú nhu hòa nhìn qua Tử Xuyên Trữ, sau đó ngước nhìn thiên không.

Không biết lúc nào, mây đen đã tan hết, ánh trăng tinh khiết chiếu mông lung trên đại địa.

"Ta thích muội, nhưng vẫn không thể vì muội mà bỏ Viễn Đông". Gã chậm rãi nói, giọng điệu bi thương: "Ngoài ái tình, đời người còn có rất nhiều sự tình, có những sự tình càng quan trọng hơn".

Tử Xuyên Trữ bỗng nhiên ngẩng đầu, "Đó là gì?" Gương mặt hồng hồng của nàng ngẩng nhìn Tử Xuyên Tú.

Tử Xuyên Tú lại không nhìn nàng, gã vẫn nhìn thiên không tối đen mênh mông, phảng phất lúc này đối tượng thu hút gã không phải là Tử Xuyên Trữ mà chính là thiên không cao vời bên trên, "Trách nhiệm, bận tâm, tín ngưỡng, chức trách, hoặc tùy muội có thể nghĩ ra thứ gì đấy, rất khó hình dung được cảm tình của ta đối với Viễn Đông, đó giống như một dạng nghĩa vụ, không, là nợ nần, ta nợ Viễn Đông. Dân chúng ở đó tôn ta làm vương, ta phải có trách nhiệm với bọn họ, cũng như muội là người kế thừa gia tộc, muội cũng phải có trách nhiệm gánh vác gia tộc".

Tử Xuyên Trữ nghiêm túc nói: "Nếu như là vì huynh, muội sẽ từ bỏ địa vị người kế thừa gia tộc".

Tử Xuyên Tú khẽ lắc đầu, "Ta thì không thể".

Tử Xuyên Tú khẽ lắc đầu, "Ta lại không thể".

Vào lúc này, rất nhiều bóng dáng, dung mạo quen thuộc lướt qua trong đầu gã, Duy Lạp tướng quân tự sát, tướng quân bán thú nhân Bố Sâm hàm hậu, thánh miếu trưởng lão Bố Đan chết không nhắm mắt, Bố Lan tướng quân kiên nghị trầm ổn, thôn dân Bố lô thôn rời nhà liều mạng đi theo gã, còn có vô số chiến sĩ ở Viễn Đông, những lão bách tính thuần phác thiện lương, thậm chí các tướng lĩnh dị tộc Tác Tư, Lỗ Tá từng phản bội gã.

Những người đó đều không phải thánh nhân hoàn mĩ vô khuyết, bọn họ đều có đủ các tật xấu, có người tham tiền, có người lười biếng, có người ngu muội, có người tự tư, có người thậm chí còn phản bội gã, nhưng cuối cùng, bọn họ đều đem mộng tưởng và hy vọng của mình ký thác lên người gã, bọn họ người đã chết cũng như người còn sống đều đem tương lai Viễn Đông ký thác lên người gã.

Mộng tưởng tự do của dân tộc Viễn Đông hơn ngàn năm cuối cùng phó thác lên gã, một người từ ngoài đến Viễn Đông, trên vai gã gánh vác kì vọng của vô số người, sự tín nhiệm lớn lao đó khiến Tử Xuyên Tú vô pháp rời bỏ Viễn Đông.

Tưởng tượng khi bản thân hưởng thụ sung sướng, ngàn vạn quân dân Viễn Đông phải đổ máu huyết chiến với ma tộc, trong đó có bộ hạ, chiến hữu, ân nhân của gã, tưởng tượng thành thị thôn trấn Viễn Đông chìm trong khói lửa, Tử Xuyên Tú bỗng cảm thấy lòng đau như cắt.

Nữ hài tử trong lòng gã đột nhiên thân thể cứng lại, nàng vùng dậy từ trong lòng gã, đứng thẳng người, trong mắt lấp lánh lệ: "Như vậy, không thể thỏa hiệp sao? Vì những chủng tộc Viễn Đông, huynh sẽ rời bỏ muội?"

Tử Xuyên Tú yên lặng nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn bi thương. Có lẽ Tử Xuyên Trữ nói không sai, gã đúng là đã thay đổi rồi, hoặc giả, cả hai người đều thay đổi rồi.

Tử Xuyên Trữ run giọng: "Huynh đã nói, huynh sẽ vĩnh viễn yêu muội!"

"Ta nói dối!"

"Chát", Tử Xuyên Trữ tát gã một cái rất mạnh. Gã không cử động, bình tĩnh nhìn Tử Xuyên Trữ, trong mắt lộ xuất bi ai thâm thiết.

Nhìn dấu tay hồng hồng trên mặt gã, Tử Xuyên Trữ ngây ngốc, không dám tin là mình đã làm như thế, sau đó, nàng khóc òa lên.

Gã nhìn thiếu nữ đang bi ai, nhãn tình của gã cũng đã ẩm ướt, "Trước đây, tín ngưỡng của ta là muội, nhưng sau hôm nay" gã chậm rãi nói: "Tín ngưỡng của ta là Viễn Đông".

"Xin lỗi, a Trữ, ta gạt muội. Trời lạnh rồi, nên mặc thêm áo". Gã hơi cúi người, sau đó chuyển thân đi tới.

Tử Xuyên Trữ muốn đi theo gã, nhưng nàng dù bước nhanh, bước rất gấp, nàng nỗ lực gia tăng cước bộ, nàng chạy đến không thở nổi, nhưng cự ly vẫn không thể rút ngắn lại, bóng dáng Tử Xuyên Tú càng lúc càng xa.

Tử Xuyên Trữ tuyệt vọng dừng chân, lảo đảo quỳ xuống đất khóc lớn. Lúc này nàng mới minh bạch, cách làm của nàng là sai, nàng thật sự không hiểu được gã.

* * *

"Cổ Lôi!"

Cận vệ đội trưởng Cổ Lôi giật mình, lúc này y mới nghe ra thanh âm của người ngoài cửa, vội vã bò khỏi giường, "Đại nhân?"

Sắc mặt Tử Xuyên Tú trắng nhợt đến dọa ngườim tuy lúc này đã cuối thu, nhưng khắp người gã mồ hôi đầm đìa, giống như vừa từ dưới nước ngoi lên bờ.

Cổ Lôi chấn kinh, "Đại nhân, ngài thế nào rồi? Xảy ra chuyện gì?"

Tử Xuyên Tú ngơ ngẩn nhìn y, giống như người không quen.

Cổ Lôi vội đưa tay sờ trán Tử Xuyên Tú, "Đại nhân, ngài không phải bệnh chứ. Sắc mặt ngài nhìn kinh quá!"

Tử Xuyên Tú lắc đầu, đi đến ngồi cạnh bàn.

Cổ Lôi vội lấy khăn nhúng nước ấm lau mặt cho gã.

Chăm chăm nhìn cận vệ đội trưởng của mình, Tử Xuyên Tú đột nhiên lên tiếng hỏi, "Cổ Lôi, ngươi có sợ chết không?"

Cổ Lôi ngẩn người, nhìn nét mặt nghiêm túc của Tử Xuyên Tú, gã ý thức đây không phải là chuyện đùa, gã đứng nghiêm, hô: "Đại nhân, xin hạ mệnh lệnh! Có chết tôi cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

"Không đến nỗi phải chết. Ta chỉ là muốn ngươi quay về Viễn Đông truyền một mệnh lệnh bí mật của ta, mệnh lệnh này chỉ truyền đạt cho một mình Bạch Xuyên tướng quân".

"Hiểu rồi, ngoài Bạch Xuyên tướng quân, ai cũng đừng mong có được một chữ trong mệnh lệnh của đại nhân!"

Tử Xuyên Tú nghiêm túc: "Cổ Lôi, ngươi phải nhớ kỹ lời nói của ta, sau đó thuật lại hoàn chỉnh cho Bạch Xuyên tướng quân!"

Cổ Lôi nhăn mặt, y không sợ ra sa trường đánh nhau mà sợ nhất là phải học thuộc lòng, y vò đầu nói: "Đại nhân, tôi sẽ tận lực mà làm!"

Tử Xuyên Tú cổ vũ: "Không cần phải nhớ kỹ từng chữ, nhưng ngươi phải nhớ được ý chính của ta!"

Ngoài song, gió thu se sắt, lá thu phiêu linh, ánh trăng ảm đạm chiếu qua song cửa, chiếu trên sắc mặt trắng nhợt như người chết của bọn họ.

Nhìn sắc mặt kinh biến của Cổ Lôi, Tử Xuyên Tú chậm rãi hỏi: "Hiện tại, ngươi có phải sợ rồi không?"

Cổ Lôi nuốt nước miếng, "Đại nhân, tôi...Tôi không minh bạch vì sao phải làm thế? Làm vậy, không phải rất ti bỉ sao?"

Tử Xuyên Tú gằn giọng: "Mệnh lệnh thế nào chẳng có quan hệ đến ngươi, ngươi chỉ là người truyền lệnh mà thôi. Nếu ngươi không chịu đi, ta sẽ đi tìm một vệ sĩ tâm phúc khác chịu nghe lệnh!"

Cổ Lôi trầm mặc một lúc, cuối cùng khó nhọc nói: "Đại nhân, tôi phục tùng mệnh lệnh!"

"Nhất định phải truyền được mệnh lệnh, còn phải rất nhanh!"

"Vâng! Trừ phi tôi chết, bằng không nhất định truyền đạt mệnh lệnh của ngài!"

Tử Xuyên Tú tức giận: "Ngươi có chết cũng phải truyền được mệnh lệnh đến Bạch Xuyên!"

Cổ Lôi thẳng người, "Minh bạch rồi, đại nhân!"

Y do dự nói: "Đại nhân, tôi sẽ chấp hành mệnh lệnh. Nhưng đại nhân, ngài mắng tôi ngu xuẩn cũng được, nói chuyện không liên quan đến tôi cũng được, nhưng tôi vẫn muốn hỏi, vì sao phải làm thế? Ngài, ngài trước đây không phải như thế a!"

"Hỗn hào!" Tử Xuyên Tú vung tay tát Cổ Lôi.

Cổ Lôi không tránh, nhận một bạt tai, khóe miệng y ứa máu, nhưng nhãn thần của y vẫn tràn đầy hoài nghi, không dám tin như cũ.

Không dám đối mắt với Cổ Lôi, Tử Xuyên Tú dời ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Biểu hiện bề ngoài, thân hình gã vẫn đứng nghiêm cẩn, thanh âm vẫn rất bình tĩnh kiên định, chỉ có bản thân gã mới biết, nội tâm gã đang tranh đấu vô cùng thống khổ.

Suy nghĩ một lúc, gã ngồi xuống bàn viết thư: "Bởi vì gia tộc lấy sự viện trợ cho Viễn Đông ra uy hiếp, ma tộc lại xâm lấn đến nơi, chúng ta thật không thể rước thêm một cường địch ở mặt tây, ta không thể không khuất phục trước áp lực của Tử Xuyên gia mà rời bỏ chức vị thống lĩnh Viễn Đông. Hơn nữa, gia tộc sắp gây chiến đại quy mô với Lưu Phong gia, có thể sẽ chẳng quan tâm đến Viễn Đông. Do Cổ Lôi mang mệnh lệnh về, tuy không thể lý giải, nhưng đây là phương pháp duy nhất hoãn giải nguy cơ cho Viễn Đông, chư quân phải nhanh chóng chấp hành. Đây là mệnh lệnh cuối cùng của ta trên cương vị Quang minh vương Viễn Đông, tương lai chuyện nếu bại lộ, mọi trách nhiệm do mình ta gánh vác. Chiến hỏa đã sắp bùng phát, giây phút dầu sôi lửa bỏng sắp đến, đại quân Tái nội á tộc chuẩn bị xâm lấn, mong muốn biến Viễn Đông thành biển máu, thành đất chết. Tuy cách xa vạn dặm nhưng ta tuyệt đối không vứt bỏ Viễn Đông. Nếu Viễn Đông thắng, ta sẽ ngoài vạn dặm nâng cốc chúc mừng các người, nếu quốc thổ bất hạnh luân hãm, chư quân chung sức lực chiến tuẫn quốc, ta cũng không thể sống một mình. Tin ta, ta sẽ quay lại bên cạnh các người. Chúng ta sẽ tương phùng, hoặc trên thế gian, hoặc trên thiên đường. Viễn Đông vạn tuế! Tự do của Viễn Đông vạn tuế!"

Viết xong thư, bất tri bất giác, hai má của gã đã đẫm lệ, Cổ Lôi ở bên đứng xem cũng khóc không thành tiếng.

Gã đưa thư cho Cổ Lôi, trầm giọng nói: "Toàn bộ nhờ ngươi!"

"Đại nhân! Để ngài một mình đến tây bộ, không có một ai thân tín bên người, như thế sao được? Bạch Xuyên đại tướng sẽ giết tôi mất!"

Tử Xuyên Tú cười lạnh, gương mặt bất giác lãnh khốc, "Không cần lo lắng! Người như ta sẽ không bao giờ làm chuyện ngu ngốc, tuyệt đối sẽ không chết sớm. Nếu như trên thế giới có địa ngục, vậy cứ để ta đi xem, nói không chừng ta ở đó lại càng khoái hoạt!"

Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -
Hồi (1-193)


Truyện tiên hiệp hay

<