Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Tử Xuyên tam kiệt - Hồi 054

Tử Xuyên tam kiệt
Trọn bộ 193 hồi
Hồi 054: (không tựa)
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-193)

Khi Tư Đặc Lâm và Đế Lâm bước vào, pḥng hội nghị đă đông nghịt, các cấp nhân vật có trọng lượng đều tề tụ. Tử Xuyên Tham Tinh ngồi đầu bàn hội nghị, ánh mắt có vẻ kinh ngạc nh́n Tư Đặc Lâm: Tư Đặc Lâm nổi tiếng đúng giờ, sao lại có chuyện đến trễ thế này chứ?

Tư Đặc Lâm cười cười hối lỗi nh́n chúng nhân: "Thật xin lỗi, trên đường phát sinh chuyện ngoài ư".

Y ngồi xuống nh́n quanh: Tổng thống lĩnh La Minh Hải, Thống lĩnh cấm vệ B́ Cổ, Mạc Liêu trưởng Ca San, cả các tướng lĩnh ngoài biên ải như Thống lĩnh Minh Huy trú thủ biên cương tây bộ, Phó thống lĩnh Lâm Băng tư lệnh trấn thủ cứ điểm Ngơa Luân cũng có mặt. Hơn nữa trong đám người, Tư Đặc Lâm c̣n thấy một gương mặt mới (Ḱ thật cũng chẳng phải mới, là người mà mọi người đều rất quen). Tử Xuyên Trữ ngồi ngay ngắn bên cạnh Tử Xuyên Tham Tinh.

Tử Xuyên Tham Tinh thông cảm gật đầu, nói: "Mọi người đă đến đông đủ, hiện tại có thể bắt đầu rồi. Khẩn cấp triệu tập mọi người là có chuyện muốn nghe ư kiến của mọi người. Minh Huy, ngươi nói cho mọi người nghe đi".

Tư lệnh tây bộ Biên pḥng quân Minh Huy thống lĩnh đằng hắng, nói: "Tổng trưởng điện hạ, chư vị đại nhân, gần đây biên pḥng quân nhận được một tin t́nh báo trọng yếu: "Gia chủ Lưu Phong Tây Sơn của Lưu Phong gia bệnh t́nh đă rất nặng rồi".

Không khí hội nghị khẽ tao động, Phó thống lĩnh Ca San lẩm nhẩm: "Lời thừa!"

Nếu người phát ngôn không phải là trọng thần Minh Huy nắm giữ trọng binh của gia tộc th́ mọi người chắc đă cười ồ lên rồi: Đây cũng là tin t́nh báo? Chuyện này e là cho dù là đứa con nít cũng biết đương đại gia chủ của Lưu Phong gia, kẻ nổi danh "Lưu Phong hồ li" từ chín năm trước sau khi bị Tử Xuyên Tú đả bại trở về liền uất ức ngă bệnh, mấy năm qua chỉ nằm liệt trên giường.

"Đây thật là tin t́nh báo quan trọng a!" Phó thống lĩnh Lâm Băng tán thán, khóe miệng hơi mỉm cười, ai cũng nghe ra ý tứ chân chính trong lời nói của vị tư lệnh Viễn Đông này.

Minh Huy đỏ mặt nhưng rất nhanh đă b́nh thường lại: "Tôi hiểu ư của các vị đại nhân. Từ 772 đến nay cũng đă trôi qua 10 năm, chúng ta hàng ngày vẫn trù ẻo cho Lưu Phong Tây Sơn mau chết, nhưng lần này không phải vậy, tin tức nhận được rất đáng tin: người đưa tin là y sư bên cạnh Lưu Phong Tây Sơn đào vong sang phía ta".

Mạc liêu trưởng Ca San hoài nghi: "Hắn v́ sao phải làm như thế?"

"Lưu Phong Tây Sơn đă không c̣n cầm cự được bao lâu nữa, nội bộ Lưu Phong gia đang tranh đấu kịch liệt. Lưu Phong Ba công khai uy hiếp: "Nếu như phụ thân có ǵ bất trắc, toàn thể nhân viên tổ y sư đều phải tuẫn táng theo!, mà Lưu Phong Thanh, Lưu Phong Minh trong đầu nghĩ ǵ th́ chẳng ai biết, nhưng bên ngoài cũng thể hiện bi phẫn phi thường, rất muốn giết chết mấy y sư vô năng đó để biểu hiện ḷng hiếu thảo của chúng. Y sư rất lo lắng sau khi Lưu Phong Tây Sơn chết, bản thân trở thành vật hi sinh cho trường đấu tranh chính trị của Lưu Phong gia".

Ca San gật đầu, lại hỏi: "Thời gian bao lâu?"

"Cho dù có dược vật cực tốt, y sư tay nghề cao th́ thọ mệnh của lăo hồ li cũng không quá năm tháng nữa! Chính miệng y sư đă nói như thế". Ngữ khí của Minh Huy rất chắc chắn.

"Tin tức của Minh Huy thống lĩnh chắc đúng". Đế Lâm chậm răi lên tiếng: "Mấy trăm gián điệp ta cài khắp cảnh nội Lưu Phong gia, bọn chúng vẫn thường gởi báo cáo về. Căn cứ vào mệnh lệnh của Lưu Phong Sương, Đái gia đốn quân khu nằm giữa Tập Băng hành tỉnh và Viễn Kinh đă bắt đầu bố pḥng, cấm bất kỳ bộ đội vũ trang nào đi qua, sáu mươi liên đội được điều từ Đông bộ trận tuyến về tham gia đội ngũ trú thủ, chằm chằm ŕnh rập Viễn kinh. Lưu Phong Thanh động viên hai mươi vạn sĩ binh trong lĩnh địa của hắn tu bổ công sự. Lưu Phong Minh mặc kệ cấm lệnh, ra lệnh cho hai vạn bộ đội cận vệ công nhiên tiến đóng tại trụ sở Viễn Kinh. Bộ tổng tham mưu Viễn kinh có lệnh cấm đi lại ban đêm cả tháng nhưng không công bố địch nhân là ai. Nếu như Lưu Phong Tây Sơn c̣n sống, những sự t́nh này không thể phát sinh. Như vậy chứng minh, bệnh t́nh của lăo đă ác hóa vô pháp khống chế cục thế".

Trong pḥng nhất thời yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng hô hấp, mọi người đang yên lặng tiêu hóa tin tức này: Đầu năo của Lưu Phong gia là Lưu Phong Tây Sơn đă sắp chết. Người này là cừu địch bất cộng đái thiên với Tử Xuyên gia, từng tạo ra tai nạn rất lớn cho Tử Xuyên gia, nhưng nghe tin lăo chết, Tư Đặc Lâm không khỏi cảm khái buồn bă. Ca Ứng Tinh đại nhân chết rồi, giờ lại thêm một nhân vật hùng tài khác của nhân loại ra đi, y có cảm giác lịch sử đang phát sinh rất rơ trước mắt.

Ca San hỏi: "Có biết ai có khả năng tiếp nhiệm không?"

"Trước mắt c̣n rất khó nói". Đế Lâm lắc đầu: "Trước mắt cục thế Lưu Phong gia quá loạn, ba hoàng tử đều có kẻ chống lưng trong quân đội, thế lực khó phân, một kẻ chiếm thượng phong th́ hai kẻ khác lập tức liên thủ đối phó, cái ṿng lẩn quẩn tranh giành quyền lực cứ diễn ra. Lưu Phong Tây Sơn chưa chỉ định người kế thừa đâu".

"Đến lúc này th́ lăo chẳng qua chỉ như một cành củi mục, chỉ định của lăo ḱ thật đă không c̣n ư nghĩa". Lâm Băng ở bên chỉ ra mấu chốt: "Quyết định mệnh vận của Lưu Phong gia chỉ có một người: Lưu Phong Sương! Vô luận nàng ta chọn người nào kế thừa, nàng ta đều có thể tuyệt đối áp chế hai kẻ c̣n lại".

Đế Lâm biểu thị tán đồng, lại nói: "Nhưng Lưu Phong Sương chưa có biểu minh thái độ".

Ca San lạnh lùng nói: "Thời khắc phi thường thế này, Lưu Phong Sương có thái độ ám muội, chẳng lẽ nàng ta có dă tâm mưu cầu vị trí chí tôn?"

Chúng nhân trong pḥng nh́n nhau, Tử Xuyên Tham Tinh chậm răi nói: "Nàng ta nắm gần bốn phần quân tinh duệ của Lưu Phong gia, điều này không phải không có khả năng. Nhưng, vô luận thế nào, lần này Lưu Phong gia chắc chắn hỗn loạn, chuyển giao quyền lực khẳng định không thể tiến hành ḥa b́nh".

Chúng nhân cùng gật đầu, biểu thị tán thành tầm nh́n sâu xa của Tổng trưởng điện hạ.

Tử Xuyên Tham Tinh tiếp tục nói: "Nếu như chúng ta suy đoán lạc quan, Lưu Phong gia sẽ xuất hiện cục thế nội chiến đại quy mô".

Đế Lâm chen lời: "Nội chiến của Lưu Phong gia không thể tránh khỏi, vấn đề không phải là đánh hay không, mà là lúc nào bắt đầu đánh".

"Vậy gia tộc chúng ta nên đối phó thế nào?" Trong ánh mắt nh́n khắp chúng nhân của Tử Xuyên Tham Tinh có vài phần mong chờ: "Chúng ta liệu có nên nhân cơ hội này tung một đ̣n hủy diệt Lưu Phong gia, hoàn thành bá nghiệp nhất thống thiên hạ của chúng ta? Tư Đặc Lâm, ngươi thấy sao?"

Tư Đặc Lâm cười miễn cưỡng, y lựa chọn từ ngữ uyển chuyển đáp: "Hủy diệt Lưu Phong gia là chiến lược khổng lồ, phải có kế hoạch tiến hành từng bước một, cần phải tính toán lâu dài, chuẩn bị kỹ lưỡng. Không chỉ có quân đội ra chiến trường, các mặt khác như kinh tế của gia tộc, tổ chức, động viên, hậu cần, tài chính đều phải chuẩn bị tốt, nói về mấy phương diện này..."

"Mấy phương diện này ngươi không cần lo lắng". Tử Xuyên Tham Tinh hào khí hừng hừng: "Ta chỉ hỏi ngươi, là một danh tướng của gia tộc, ngươi có ḷng tin đánh bại Lưu Phong Sương hay không?"

Minh Huy, Lâm Băng cùng các tướng lĩnh khác đều nhíu mày. Tư Đặc Lâm trầm ngâm một lúc, y không muốn làm mất hứng của Tử Xuyên Tham Tinh, nhưng là đại biểu cho quân đội, báo cáo t́nh huống thực thế cho Tổng trưởng là trách nhiệm của y, cho dù t́nh huống đó không làm cho người nghe thống khoái.

"Chuyện này..." Phải dựa vào t́nh huống thực tế mới có thể xác định, điện hạ. Nếu như quân đội Lưu Phong gia tổn hại nặng trong nội chiến, sĩ khí và vũ khí của bọn chúng đều sụt giảm, c̣n phải xem quân đội gia tộc chúng ta khôi phục đến đâu nữa"

Tư Đặc Lâm thấy Tử Xuyên Tham Tinh nhíu mày, nhưng y chỉ đành coi như không thấy, tiếp tục nói: "Điện hạ, rất xin lỗi, không ai có thể đảm bảo thắng trận trừ phi đó là kẻ điên. Trên chiến trường, công tác của tướng lĩnh là sưu tập hết khả năng có thể xảy ra và thu thập t́nh báo chính xác, căn cứ vào t́nh báo mà lựa chọn chiến thuật hợp lư. Tướng lĩnh ưu tú là người làm công tác này thành thục, nhưng hoàn toàn không thể nào đảm bảo chiến thắng trăm phần trăm được. Giả như lúc kị binh đang xung phong th́ đột nhiên bị một trận mưa lớn. Hoặc giả núi lửa phun hay là trời băo tuyết... khiến quân đội tăng viện không đến kịp. Hay là căn cứ bị địch tập kích, hoặc nhân vật trọng yếu bị ám sát... có rất nhiều t́nh huống có thể thay đổi h́nh thế cả chiến trường".

"Đây gọi là nỗ lực ba phần c̣n bảy phần phải xem ư trời, điện hạ". Đế Lâm lựa lúc chen lời vào, hắn cười nói: "Nhưng rất may, Thống lĩnh Tư Đặc Lâm của chúng ta thường gặp may mắn, tôi chưa từng đánh cược ăn tiền được y, trừ phi tôi ăn gian".

Mọi người bật cười, không khí khẩn trương dịu đi không ít.

La Minh Hải lạnh lùng nói: "Tư Đặc Lâm thống lĩnh có thể c̣n chưa lư giải rơ ràng. Kết quả trận chiến có thể nằm ngoài ư liệu nhưng trong một cuộc chiến dai dẳng, thắng bại phải chăng được quyết định bởi bên nào có lực lượng quân sự mạnh hơn. Tổng trưởng muốn hỏi Tư Đặc Lâm các hạ, nếu như khai chiến, quân đội của chúng ta có khả năng thủ thắng hay không?"

"Cho dù thêm dự bị bộ đội và dân binh vũ trang th́ về mặt số lượng, quân ta cũng không quá vượt trội so với Lưu Phong quân, nhưng chúng ta tồn tại không ít vấn đề: tŕnh độ các quân đoàn không đồng đều, lăo binh không nhiều chủ yếu là tân binh, nhưng tố chất thể lực lại chẳng khiến người ta lạc quan, vũ khí trang thiết bị và các chuẩn bị hậu cần c̣n chưa tốt, chúng ta c̣n chưa chuẩn bị đủ mọi mặt cho một cuộc chiến đại quy mô".

"Tư Đặc Lâm thống lĩnh chỉ cần hồi đáp đơn giản: Có khả năng hay không?"

Tư Đặc Lâm bất động thanh sắc liếc nh́n lăo, La Minh Hải có thái độ ép người khiến y rất bất b́nh. Y nuốt nước miếng đáp: "Nếu như muốn phá hủy Lưu Phong gia, với lực lượng quân đội vừa mới được động viên bổ sung của chúng ta th́ c̣n chưa đủ để hoàn thành nhiệm vụ này".

La Minh Hải hài ḷng "à" một tiếng, biểu t́nh đắc ý trên mặt rơ ràng ám chỉ: Ta đă sớm biết như thế.

"Cần bao nhiêu thời gian?"

"Quân vụ bộ sẽ tận hết sức lực nhưng c̣n phụ thuộc vào nhiều nhân tố khác như: Về kinh tế th́ gia tộc phải đổ rất nhiều tiền cho quân đội nhưng trong một thời gian ngắn muốn hồi phục lại sinh khí như trước cuộc chiến Viễn Đông là rất khó. Nguyên lăo hội tuyên bố quốc gia đang trong trạng thái chuẩn bị chiến tranh nhưng lại không cho chúng tôi quyền phát lệnh động viên dân chúng. Chúng tôi từng đề xuất kéo dài thời gian quân dịch và mở rộng phạm vi tuyển binh nhưng đều không được phê chuẩn".

"Kéo dài thời gian binh dịch là ta phản đối". Phó thống lĩnh Ca San đẩy cặp kính tṛng tṛn lớn đang xệ xuống mũi lên, điềm đạm nói: "Dưới t́nh h́nh gia tộc chưa bị địch nhân công kích, chúng tôi không đồng ý kéo dài thời gian binh dịch, đây là thất tín với binh sĩ sẽ dẫn đến uy vọng của gia tộc xấu đi. Ngoài ra, Tư Đặc Lâm thống lĩnh có đề nghị mở rộng phạm vi tuyển binh, nếu tuyển ở các nông thôn th́ tôi đồng ý, c̣n cố vét tuyển ở thành thị th́ thái độ của tôi rất rơ: Tôi kiên quyết phản đối!"

Không có người lên tiếng, Phó thống lĩnh Ca San uống một ngụm trà, lại nói tiếp: "Tư Đặc Lâm thống lĩnh, từ năm 778 đến giờ đă 5 năm, tổng số quân bị tổn thất là bao nhiêu? Quân vụ xứ các người chắc phải biết rơ con số chứ?"

Tư Đặc Lâm hổ thẹn đáp: "Chưa có thống kê chính thức, nhưng nếu Ca San các hạ muốn biết, tôi có thể lập tức sai người tính toán..."

"Không cần" Ca San mạnh mẽ cắt lời: "Tôi có thể cho ngài một con số đại khái. Năm 778 là một năm gia tộc chúng ta có vận khí tốt, tuy bại trận trước Lưu Phong sương ở tây bộ nhưng lại đánh thắng trận ở Viễn Đông, trong một năm đó, sĩ binh chúng ta chỉ tổn thương chừng ba vạn người, có thể gọi là may mắn" Nàng ta giơ 3 ngón tay biểu thị.

"Đầu năm 779, Đế Lâm đại nhân rất nhanh nhạy ở Viễn Đông, liên tiếp chiến thắng, nhưng theo tôi ước tính, thương vong khẳng định khoảng năm đến sáu vạn".

Đế Lâm nghe nói nhưng sắc mặt vẫn rất b́nh thường.

"Tiếp đến trong b́nh định phản loạn Dương Minh Hoa, quân dân Đế đô tổn thương đến bốn vạn người, Đế Lâm đại nhân, ngài có ư kiến không?" Trong ngữ khí của Ca San đầy mùi vị châm biếm, ai cũng biết, trong đêm lưu huyết Đế đô, chính v́ cản trở Đế Lâm bạo hành mà Ca San bị Tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh trách phạt.

"Trong phản loạn Viễn Đông, hai mươi lăm sư đoàn của Lôi Hồng phản biến, chúng ta lập tức tổn thất hai mươi vạn quân đội đồng thời gia tăng hai mươi vạn địch nhân. Thời ḱ đầu phản loạn Viễn Đông, không nói đến tổn thất của dân chúng, thủ bị bộ đội ở các hành tỉnh cũng thiệt hại mười lăm vạn người. Tiếp đến là trận Xích thủy nhục nhă, tổn thất hết sức thảm trọng: hai mươi ba vạn quân thương vong!"

"Từ tháng 8 năm 779 đến đầu năm 780, tuy quân đội gia tộc giành được nhiều chiến quả quan trọng nhưng thương vong cũng đến bảy, tám vạn".

"Kế lại bị ma tộc đột nhiên tập kích. Thời ḱ này thương vong rất khó xác định, rất nhiều đoàn đội trên danh nghĩa vẫn c̣n tồn tại nhưng sự thật th́ chỉ c̣n một tên quân cầm cờ. Có nhiều đoàn đội theo báo cáo th́ đă lọt vào ṿng vây của ma tộc, toàn quân bị diệt nhưng kết quả bọn họ lại lù lù xuất hiện ở cứ điểm Ngơa Luân không thiếu một người. Nhưng tổng thể thương vong là thảm trọng chưa từng có: dân chúng chết không tính, riêng quân đội tổn thất phải đến bốn mươi vạn".

Tư Đặc Lâm khó nhọc nuốt nước miếng: "Ba mươi tám vạn bảy ngàn".

"Tốt! Cuối cùng là hành động anh dũng của Tư Đặc Lâm đại nhân kháng cự ma tộc ở Mạt Y thành, lần này tính toán rất dễ: Trung ương quân trước khi khai chiến có gần mười một vạn, cuối cùng chỉ c̣n không đến năm vạn trở về Ngơa Luân".

"Hiện tại, tư liệu cơ bản đă khá đầy đủ, thiếu sót chắc cũng không bao nhiêu". Ca San cao giọng nói rất khí thế: "Một trăm lẻ sáu vạn! Các vị đại nhân, một trăm lẻ sáu vạn!" Trong không khí yên lặng, chỉ có thang âm của Ca San vang vọng trong pḥng: "Đối với các vị đại nhân mà nói, sĩ binh, bộ đội có thể chỉ là những con số, nhưng quân đội và binh sĩ không phải từ không khí chui ra. Mỗi một sĩ binh phải có cha mẹ sinh ra nuôi dưỡng cả một thời gian rất lâu, vừa mới thành niên đă bị hi sinh, hao phí lao động xă hội và vật tư không biết bao nhiêu mà tính!"

"Tráng niên nam tử vốn là chủ lực sinh sản lại bị điều vào quân đội, tiêu hao vô ích trên chiến trường, nền sản xuất công nghiệo cũng tập trung cho quân công dẫn đến các ngành nghề khác sụt giảm, giá cả tăng vọt, cán cân thương mại không đồng đều, kinh tế xă hội đều không vận hành trơn tru".

"Nếu như v́ ứng phó nguy cơ cận kề, trong thời gian ngắn cắt giảm vật tư đời sống, tôi tin dân chúng có thể nhẫn nại. Nhưng chỉ v́ tranh giành hư danh thiên hạ, quân đội phải mở rộng tuyển binh, kéo dài thời gian binh dịch, như thế dân chúng sẽ phải chịu thuế tăng, chịu đủ loại tiền phải đóng góp, đó là quá sức dân chúng".

Đế Lâm chen lời: "Vấn đề gia tăng quân phí, tuyệt đại bộ phận dân chúng đều tán thành".

"Đó là v́ các ông lừa gạt dân chúng, nói tất cả tai nạn là do ma tộc xâm lược tạo thành. Chớ cho là tôi không biết các thủ đoạn lén lút dơ bẩn của Giám sát thính ông. Chúng ta đang đối diện với t́nh cảnh kinh tế nguy khốn, vấn đề kinh tế phải giải quyết bằng thủ đoạn kinh tế: điều chỉnh kết cấu sản nghiệp, giảm miễn phú thuế, vận dụng các chính sách tài chính... h́nh thế nhất định có chuyển biến tốt. Nhưng các người lại lợi dụng dân chúng vô tri, mượi chiến tranh để che mắt dân chúng, kích động tâm lý tuyệt vọng của dân chúng".

"Một khi khai chiến, binh hỏa liên miên, thương vong thảm trọng, chúng ta đều thành tội nhân! Chúng ta làm sao đối mặt với lịch sử? Gia tộc c̣n có bao nhiêu tráng niên nữa đây? Một khi dân chúng tỉnh ngộ, bọn họ c̣n có thể chịu đựng được bao lâu?"

Không có người lên tiếng. Tư Đặc Lâm cúi đầu nh́n mặt bàn sáng bóng, mồ hôi ước đẫm lưng áo. Y tin rằng không chỉ một ḿnh y có cảm thụ như thế, người nào trong hội nghị cũng tái xanh mặt như đang đeo mặt nạ vậy.

Tử Xuyên Tham Tinh lạnh lùng nh́n Ca San, Ca San hơi hoảng sợ quay đầu nh́n chỗ khác. Qua một lúc, lăo b́nh tĩnh tuyên bố: "Tạm ngưng, mọi người nghỉ ngơi mười phút".

Tư Đặc Lâm đứng trên lầu nh́n ra màn đêm mông lung, nhà nhà Đế đô đă lên đèn, ánh đèn trải rộng mênh mông như một biển ánh sáng lung linh. Sương đêm như khói, mông lung, phiêu hốt, gió đêm phơ phất khiến không khí dễ chịu hơn rất nhiều.

Sau lưng có tiếng bước chân trầm ổn quen thuộc, người đó đi thẳng đến cạnh y mới dừng bước. Đế Lâm tán thán: "Cảnh đêm đẹp thật".

Tư Đặc Lâm cười, hồi đáp: "Đúng vậy, chỉ là tôi b́nh thường không chú ư đến. Hội nghị lúc nào bắt đầu lại?"

Đế Lâm nhún vai: "La Minh Hải đang ở trong pḥng làm việc của Tổng trưởng".

Tư Đặc Lâm cười cười, thời gian nghỉ ngơi mười phút đúng là hơi dài. Từ chiều đến giờ đă qua ba tiếng đồng hồ, vẫn chưa vào được vấn đề chính yếu.

"Ca San đă bị bắt rồi". Đế Lâm b́nh thản nói, phảng phất như đang nói đến sự t́nh không liên quan đến hắn.

Tư Đặc Lâm gật đầu. Khi năy y nh́n thấy Ca San bị một đội hiến binh áp giải ra khỏi cổng Tổng trưởng phủ, đích đến là xe ngựa treo cờ Giám sát thính.

"Đế Lâm, tôi biết Ca San có thiên kiến với huynh, nhưng..."

"Ta biết ngươi muốn nói ǵ. Yên tâm, cô ta không bị ngược đăi hay bạo lực ǵ đâu". Nh́n biển đèn trước mặt, Đế Lâm nói: "Ta không phải là hạng người lấy công báo thù riêng. Bất quá, trên hội nghị cô ta khiến ngươi khó chịu như thế mà ngươi vẫn muốn nói giúp cô ta?"

"Vô luận lập trường thế nào, ta rất bội phục dũng khí của cô ta. Hà huống, lời của cô ta không phải không có lư".

"Cho dù có ngàn vạn đạo lý cũng không thể nói ra trong trường hợp thế này! Ca San rất biết làm việc nhưng lại không biết cách làm người, không biết phán đoán h́nh thế và không khí. Tổng trưởng cố chấp sính cường, từ sau thất bại Viễn Đông, nếu như không có ǵ mới, trong lịch sử hậu thế sẽ viết: "Bát đại tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh làm mất hai mươi ba hành tỉnh Viễn Đông", lăo làm sao cam tâm? Không dễ có cơ hội Lưu Phong gia nội loạn, lăo đương nhiên hi vọng có thể biến đổi lịch sử thành: "Bát đại tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh đă diệt Lưu Phong gia tộc".

"Bát đại tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh gặp bất lợi ở Viễn Đông nhưng vẫn nhẫn nhục, khi thời cơ đến đă tiêu diệt cừu địch truyền đời của Tử Xuyên gia là Lưu Phong gia tộc. Người già nhưng tâm không già, Tham Tinh điện hạ đă sáng tạo một công nghiệp vĩ đại sánh với Vân điện hạ. Gia tộc liệt tổ liệt tông chắc mỉm cười trên thiên quốc, khen ngợi không thôi, tử tôn hậu thế hận không có cơ hội chứng kiến oai phong. Vị quân chủ vĩ đại của Tử Xuyên gia, Tử Xuyên Tham Tinh bệ hạ vạn tuế!"

Đế Lâm nói rất nhỏ, chỉ đủ cho Tư Đặc Lâm nghe. Tư Đặc Lâm vừa nghe vừa cười "Khặc khặc" không thôi.

"Tư Đặc Lâm, ngươi nghĩ xem, nếu như có thể dương danh lịch sử như thế, ngươi có ham muốn không. Lần này lăo triệu tập Lâm Băng và Minh Huy về đă biểu thị quyết tâm của lăo. Con mụ Ca San ngu ngốc không thức thời, dám bài bác chính sách 'Ngu dân' của chúng ta, đó chẳng phải là t́m chết hay sao? Ngươi cũng không cần lo lắng cho cô ta, bị cách chức và giam lỏng không phải là lần đầu đối với cô ta, có La Minh Hải nói giúp, cô ta sẽ mau hồi chức thôi".

"Tôi không phải lo lắng cho cô ta..." Tư Đặc Lâm lắc đầu: "Tôi lo lắng cho Tổng trưởng".

Đế Lâm nhướng mắt: "Ta thấy vừa rồi ngươi có chỗ giấu diếm, có thể nói thật với ta không, nếu như khai chiến, Quân vụ xứ nhận định có bao nhiêu phần trăm thắng lợi?"

Tư Đặc Lâm nặng nhọc hồi đáp: "Chiến lược hiện nay của chúng ta ở tất cả chiến tuyến là pḥng ngự phản công, muốn chuyển biến đột ngột chiến lược thành chủ động tấn công th́ cần thời gian điều chỉnh bố trí quân đội".

"Lưu Phong gia không thể nội loạn trong ngày mai được, chúng ta vẫn có thời gian điều chỉnh".

"Lưu Phong Sương rất đáng sợ, nàng ta chưa từng bại trận".

"Người th́ sẽ phạm sai lầm, hà huống là một cô gái, nàng ta càng có lư do để phạm sai lầm".

"Quân đội của Lưu Phong gia nhiều mà cường hăn".

"Nhưng quân đội bọn chúng lại do ba hoàng tử chia bè cánh tự tàn sát. Tư Đặc Lâm, ngươi không phải đă bị Ca San tiêm nhiễm chứ? Chẳng lẽ ngươi cũng phản đối khai chiến?"

"Huynh thế nào?" Tư Đặc Lâm hỏi ngược lại.

Đế Lâm cười khẽ: "Ca San là suy xét từ góc độ dân sinh, ta lại xem xét từ tầm nh́n chiến lược dài hạn của Tử Xuyên gia. Tư Đặc Lâm, nói thật với ngươi: trong năm năm kể từ bây giờ, nếu như chúng ta không đánh bại Lưu Phong gia, vậy chúng ta nhất định bị Lưu Phong gia tiêu diệt".

"Tại sao?"

"Ḱ quái sao?" Ngươi nghĩ xem, trước chiến tranh Viễn Đông, chúng ta luôn bảo tŕ trạng thái quân b́nh quân lực với Lưu Phong gia, nhưng sau khi mất đi hai mươi ba hành tỉnh Viễn Đông, trạng thái b́nh hành này đă bị đả phá, thời gian càng trôi đi th́ càng bất lợi cho chúng ta. Lưu Phong gia nội chiến là cơ hội cuối cùng ông trời ban cho chúng ta, một khi Lưu Phong gia hồi phục từ nội chiến, không đến năm năm, quốc lực của chúng ta sẽ bị bọn chúng bỏ xa. Lúc đó Lưu Phong gia quá cường đại, sự t́nh càng thêm nguy hiểm".

Khóe mắt Tư Đặc Lâm giựt giựt, cách Đế Lâm suy xét vấn đề khiến y chấn kinh, nghe rất có lý.

"Nhưng chúng ta vừa chiến bại, cũng rất suy nhược".

"C̣n có thời gian, quân đội phải làm mọi cách để có sự chuẩn bị tốt, khôi phục thực lực. Hiện tại, chúng ta c̣n có một cơ hội để liều mạng, bỏ qua cơ hội này, chúng ta ngay cả muốn liều mạng cũng chẳng thể!" Đế Lâm đột nhiên cười nói: "Nghe một chuyện cười không? Rùa đen đánh cướp ốc sên, ốc sên chạy đi báo án: "Lúc đó mọi chuyện xảy ra quá quá nhanh..."

Tư Đặc Lâm bật cười.

"Hiện tại chúng ta là rùa, phải nhân nội loạn để đánh cướp con ốc sên Lưu Phong gia. Tuy chúng ta cũng đang mệt mỏi suy nhược nhưng chỉ cần Lưu Phong gia hỗn loạn, vào lúc chúng yếu nhất chúng ta sẽ đâm cho chúng một nhát trí mệnh, vậy là đủ rồi!"

"Nếu như một kích đó không hiệu quả th́ sao?"

"Chiến tranh là một quá tŕnh kéo dài. Chúng ta đă không c̣n đường lui, chỉ có liều mạng đánh tới, bơi móc hết tiềm lực ra phục vụ chiến tranh, nam nhân từ mười sáu đến sáu mươi đều phải ra trận, kinh tế chỉ để phục vụ cho chiến tranh, như thế ta tin Lưu Phong gia cũng không thể so đọ với chúng ta"

Tư Đặc Lâm không rét mà run, Đế Lâm đúng là tên điên. Y trầm trọng nói: "Tử Xuyên gia kiệt sức th́ Lưu Phong gia cũng thoi thóp, như thế cuối cùng được ǵ? Nhân loại tàn sát nhau chẳng phải tạo cơ hội tốt cho ma tộc sao".

"Như thế không phải rất tốt sao? Phân liệt đă hai trăm năm, đánh nhau cũng đă hai trăm năm, phải có một kết cục chứ". Đế Lâm cười đùa: "Nói không chừng, một tân đế quốc lại được sinh ra từ đống đổ nát đó".

"Nhưng chúng ta thật sự phải đánh nhau đến mức đó ư?"

"Không phải chúng ta hi vọng như thế mà là sự thật và h́nh thế bức bách chúng ta không thể không chiến. Nhiệt t́nh của dân chúng và tinh thần hăng máu sẽ phải t́m một nơi để phát tiết, bằng không trước áp lực ngoại xâm và kinh tế suy giảm, bọn họ sẽ phản động uy hiếp chính quyền. Hà huống, khi dân tâm đang cuồng nhiệt thế này, không lănh đạo bọn họ đánh nhau th́ thật là lăng phí, Nguyên lăo hội cũng sẽ bị dân t́nh kích động mà tiến nhập trạng thái muốn chiến tranh xảy ra".

"Dưới trạng thái đó, Nguyên lăo hội sẽ đồng ý với đề nghị điên cuồng của chúng ta, vậy e nếu cùng lúc chiến tranh với ma tộc và Lưu Phong gia, phú thuế năm nay sẽ phải tăng gấp ba!"

"Đă đề xuất rồi, Tư Đặc Lâm, đă đề xuất rồi, thậm chí không cần chúng ta lên tiếng". Nh́n Tư Đặc Lâm ngớ mặt ra, Đế Lâm cười cười: "Nguyên lăo hội sáng nay đă tự thông qua đề nghị, phú thuế năm nay tăng gấp đôi dùng để bổ trợ cho quân phí. Bọn họ hiện đang thảo luận thông qua đề nghị tuyên chiến của tổng trưởng. Tư Đặc Lâm, tin tức của ngươi lạc hậu quá, v́ như thế nên tổng trưởng mới khẩn cấp triệu tập chúng ta. Chướng ngại phản chiến như Ca San, ngươi cũng thấy hạ tràng của cô ta rồi đó".

Tư Đặc Lâm vô lực rên rỉ: "Trời, khí trời chó chết này khiến người ta u mê đầu óc hết rồi!"

"Hà hà, nói không khách khí, quốc dân hiện nay rơi vào trạng thái cuồng nhiệt chính là mơ ước khó cầu của kẻ thống trị, dân chúng là số một mà, dân chúng yêu cầu: "Chiến đấu! Chiến đấu! Chúng ta phải chiến đấu!" th́ nhiệm vụ của chúng ta là phải phát động chiến tranh để dẫn phát cổ năng lượng điên cuồng đó". Hắn bỗng nghiêm túc nói: "Tư Đặc Lâm, hơn cả tháng nay ngươi đề xuất mở rộng phạm vi tuyển quân mà không được Nguyên lăo hội đồng ý phải không? Hôm nay ngươi cứ đưa đề án đó ra, không thành vấn đế!"

"Có muốn phê chuẩn cũng cần có tŕnh tự, nhanh cũng phải mất cả tuần à"

"Trước khi được phê chuẩn, ngươi có thể làm chuyện khác. Bất quá khi người mở rộng quân lực, ngươi cũng phải chừa phần cho ta, hiến binh bộ đội cũng phải tăng lên hai mươi vạn".

Tư Đặc Lâm kinh hăi: "A, nói nghe xem".

"Đưa tai ngươi đây".

Đế Lâm nhỏ giọng lẩm nhẩm bên tai Tư Đặc Lâm một lúc, Tư Đặc Lâm vỗ tay: "Hay, tôi sao lại không nghĩ đến chứ".

"Bất quá, " Y nh́n Đế Lâm hỏi: "Phương pháp tốt như thế, v́ sao huynh không đề xuất trong hội nghị?"

"Hà hà, Tư Đặc Lâm, Quân vụ là phạm vi quản hạt của ngươi, ta chen tay làm ǵ? Đề nghị của ta sẽ bị La Minh Hải phản đối, do ngươi đề nghị th́ lập tức thuận lư thành chương, ai cũng không phản bác".

Có tiếng người lao xao, hai người liền im lặng. Một cấm vệ quân cao lớn xuất hiện ở cửa: "Giám sát trưởng đại nhân, Thống lĩnh đại nhân, hội nghị bắt đầu lại rồi, mời vào".

Khi các trọng thần gia tộc tập trung trở lại th́ đă gần tám giờ tối, trong mắt mọi người đều có thần sắc mệt mỏi, nhưng Tử Xuyên Tham Tinh lớn tuổi nhất lại vẫn b́nh thường, tinh thần quắc thước, lăo cao giọng gọi mọi người: "Mau vào ngồi đi!"

Vị trí của Ca San bỏ trống nhưng không ai cảm thấy kinh ngạc, dù sao cũng chẳng có mấy người không biết tiến thối như Ca San.

"Hội nghị tiếp tục tiến hành. Vừa rồi quên giới thiệu, vị này chắc mọi người đều biết, là cháu gái Tử Xuyên Trữ của ta".

Tử Xuyên Trữ đứng lên chào, các vị trọng thần đều đáp lễ, trên mặt ai nấy đều mỉm cười, mọi người đều muốn tạo cảm giác thân thiết cho vị quân chủ tương lại này.

"A Trữ là lần đầu tham dự hội nghị quyết sách của gia tộc". Trên mặt Tử Xuyên Tham Tinh có vài phần cảm khái: "Hà hà, tiểu nữ hài cũng đă lớn, biết lo lắng cho gia tộc. A Trữ rất giỏi nhưng lại thiếu kinh nghiệm, cần phải luyện tập. Ta tạm thời để nó làm trợ lư tổng trưởng, đến các bộ, xứ để thực tập. Mọi người thấy thế nào?"

Nếu có Ca San ở đây nói không chừng sẽ bới móc: Trợ lý tổng trưởng? Đây rốt cuộc là chức quan ǵ? Là cấp Hồng y ḱ bổn hay là phó thống lĩnh? Có quyền đến đâu? Nhưng nàng ta không có mặt, sự t́nh phá hoại phong cảnh đă không xuất hiện.

"Trữ tiểu thư v́ gia tộc mà lo lắng, đây là chuyện rất tốt". Thống lĩnh Minh Huy cười nói vô cùng thân thiết: "Một nhân tài của gia tộc đă trưởng thành rồi! Hoan nghênh tiểu thư đến thị sát và chỉ đạo cho Biên pḥng quân!"

Mọi người thầm mắng Minh Huy: Giảo hoạt! Lăo già này đă có tính toán, với thân phận tôn quư của Tử Xuyên Trữ, Tử Xuyên Tham Tinh tuyệt không để nàng đến tây bộ, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chiến tranh. Lăo nói vậy vừa tranh thủ được cảm t́nh của Tử Xuyên Trữ, lại vừa chẳng bị tổn hại.

Phó thống lĩnh Lâm Băng cũng cười nói: "Hai năm trước tôi gặp Trữ tiểu thư, lúc đó nàng vẫn c̣n là một tiểu cô nương. Chớp mắt, hà hà, đă biến thành xinh đẹp thế này. Gia tộc có người kế thừa rồi. Tôi đại biểu cho toàn thể tướng sĩ Viễn Đông hoan nghênh Trữ tiểu thư đến thị sát Viễn Đông!" T́nh huống của bà cũng tương đồng với Minh Huy, chẳng lo lắng việc Tử Xuyên Trữ có thể đến Ngơa Luân.

Những người khác cũng mồm năm miệng mười tán dương: "Trữ tiểu thư thông tuệ, tiền đồ dĩ nhiên vô lượng!"

"Tiểu thư chỉ cần luyện tập hai năm, hà hà, Tử Xuyên gia cũng có một 'Lưu Phong Sương' rồi!"

"Có huyết thống của Viễn Tinh đại nhân, dưới sự tài bồi của Tham Tinh đại nhân, nhất định tương lại rất vĩ đại!"

Đế Lâm ấp úng cũng nói được một câu: "Hoan nghênh Trữ tiểu thư đến thị sát Giám sát thính", ngữ khí của hắn rất miễn cưỡng. Tư Đặc Lâm mỉm cười, y hiểu Đế Lâm lo lắng chuyện ǵ, bản thân cũng không mong muốn vị tổng trưởng tương lai đến chỗ ḿnh, mỗi ngày hành sự phải ḍm ngó nàng ta, cẩn thận để không đắc tội, các hành động lạm quyền càng không dám làm. Giám sát thính và Thống lĩnh xứ đều có rất nhiều thủ đoạn không thể để người ngoài biết, nếu như Tử Xuyên Trữ chứng kiến, chưa nói chuyện tương lại, chỉ cần hiện tại nàng quay về báo cáo thúc thúc: "Tham Tinh thúc thúc, Giám sát thính có một pḥng tích trữ của cải, bọn họ có rất nhiều tiền à!"

"Tham Tinh thúc thúc, pḥng làm việc của Đế Lâm rất xa hoa. Tiền trang trí đó lấy từ đâu ra chứ?"

"Tham Tinh thúc thúc, hôm nay Duy Gia phó thống lĩnh đến gặp Đế Lâm, bọn họ lén lén lút lút đàm luận đến nửa phút, không biết âm mưu chuyện ǵ? Không phải nói Giám sát thính không được có quan hệ riêng với quan viên hành chính sao?"

Bấy nhiêu cũng đủ khiến Đế Lâm đau đầu.

May mà, Tử Xuyên Tham Tinh lập tức giải trừ lo lắng cho hắn: "Ta đă thương lượng trước với a Trữ, nữ hài tử này không thích ở nơi múa đao múa kiếm như quân đội, ta định để nó đến Hậu cần bộ và Hành chánh xứ học tập chút kinh nghiệm. La Minh Hải, sau này a Trữ là thuộc hạ của ngươi, nó làm ǵ không đúng th́ ngươi cứ phê b́nh".

Tử Xuyên Trữ hành lễ với La Minh Hải: "Tổng thống lĩnh đại nhân, sau này mong chỉ giáo nhiều!"

La Minh Hải hồi lễ, miễn cưỡng mỉm cười: "Trữ tiểu thư thiên sinh thông minh, Thống lĩnh xứ chúng tôi lại có thêm một nhân tài rồi".

Nh́n khốn quẫn của La Minh Hải, Đế Lâm hận không thể cười lớn: có vị tổng trưởng tương lai làm thuộc hạ, tháng ngày tiếp theo của La Minh Hải gặp khốn khổ rồi. Chỉ là... Đế Lâm nhíu mày: Hậu cần bộ nắm tài chính và vật tư bổ cấp cho quân đội, Hành chánh xứ không những quản lư quan viên, c̣n quản cả Trị bộ thiếu ở Đế đô. Trước đây hai bộ, xứ này đều do Mạc liêu trưởng chưởng quản, thế nhưng Ca San hiện bị tống giam, Tử Xuyên Trữ với thân phận đặc thù nhất định sẽ là người nắm toàn cục.

Ca San vừa bị băi chức, Tử Xuyên Trữ lại xuất hiện rất vừa khéo, đây liệu có phải đă được an bài trước? Sau này dù Ca San trở lại công tác, nhưng Tử Xuyên Trữ đă làm chủ, Ca San chẳng phải chỉ có một con đường là phụ tá cho a Trữ đại nhân hay sao?

Nh́n thiếu nữ chăm chú lắng nghe, mắt thỉnh thoảng lại chớp chớp, Đế Lâm phát giác, so với tiểu thiếu nữ ngây thơ trước kia, Tử Xuyên Trữ hôm nay biểu hiện trầm ổn khác xa với lứa tuổi của nàng. Nàng chỉ chăm chú lắng nghe, rất ít phát biểu nhưng mỗi câu nói ra đều rất ý nghĩa, đă không c̣n bóng dáng của một tiểu nữ hài thích khóc thích náo nhiệt như trước đây. Tử Xuyên Trữ rơ ràng đă biến đổi khí chất, ngày sau nhất định sẽ thành một nhân vật chính trị quan trọng nắm giữ mệnh vận thiên hạ.

Hội nghị đi vào giai đoạn quan trọng, trưởng quan phụ trách pḥng thủ tây bộ, đông bộ báo cáo t́nh h́nh chiến tuyến ḿnh phụ trách.

Tư lệnh Ngơa Luân là Lâm Băng hướng về tổng trưởng báo cáo: Ở chính diện Ngơa Luân, ma tộc đang vô cùng yên tĩnh. Đại doanh tây nam của chúng đă bỏ đệ nhất tuyến trận địa tiếp cận sát với Ngơa Luân, bộ đội chiến đấu cũng điều về sau, các tuần la đội cũng ngừng các hành vi khiêu khích chúng ta. Bộ đội ma tộc ở đệ nhất tuyến giảm đi nhiều, trinh sát của nhân loại thậm chí có thể vượt cảnh thâm nhập gần mười cây số mà không đụng phải một sĩ binh ma tộc, cho dù có đụng độ, thái độ bên phía ma tộc cũng ôn ḥa hơn trước rất nhiều, bọn chúng chỉ cảnh cáo bằng lời nói chứ không dùng đến sức mạnh quân sự. H́nh như chỉ huy quan của bọn chúng đă được chỉ đạo không để phát sinh va chạm với quân đội nhân loại.

Có lời đồn đáng chú ý, gần đây trong Viễn Đông phát sinh phản biến đại quy mô, bộ đội ma tộc ở đệ nhất tuyến bị điều đi trấn áp, cũng có truyền ngôn nói là trong ma tộc vương quốc có nội loạn, Ma thần hoàng đă bị bức từ chức. Phỏng đoán trong khoảng nửa năm tới, ma tộc khó thể phát động đại quy mô tấn công nhân loại".

Thống lĩnh Minh Huy của Biên pḥng quân cười nói: "T́nh huống của tôi có chút tương tự với Lâm Băng các hạ". Hắn cho biết ở tây bộ biên cảnh, bộ đội Thập tự quân đă hành quân theo hướng tây, bộ đội chiến đấu của Lưu Phong gia tộc cũng ngừng hoạt động khiêu khích thường ngày, trường cảnh phong b́nh lăng tĩnh, khả năng phát sinh chiến sự đại quy mô ở tây bộ biên cảnh hầu như không có.

"Đây là tin tức rất tốt. Gia tộc gần đây đă mạnh mẽ hơn, địch nhân của chúng ta đă sợ hăi rồi. Được, phải khiến bọn chúng sợ hăi thêm! Mọi người phải chú ư, thời cơ chuyển biến đă sắp đến rồi, gia tộc đă thoát khỏi t́nh trạng bị động chịu sự uy hiếp từ hai phía, nhưng chúng ta không được lơ là".

Tử Xuyên Tham Tinh tổng kết: "Vô luận là lúc nào, gia cường cho quân đội là vấn đề cấp thiết nhất của chúng ta. Tư Đặc Lâm, ngươi thân là chủ quản Quân vụ xứ, ngươi phải chịu trách nhiệm cho chuyện này".

"Tổng trưởng điện hạ, các vị đại nhân, Quân vụ xứ có hai đề nghị". Tư Đặc Lâm b́nh tĩnh giơ tay phát biểu.

"Ngươi cứ nói".

"Nguyên lăo hội luôn lo lắng khuếch trương quân đội sẽ ảnh hưởng đến việc sinh sản, tŕ hoăn không chịu phê chuẩn thực thi chinh triệu lệnh quốc dân, v́ vậy tôi đề nghị chiêu binh từ nạn dân lưu vong ở Viễn Đông".

Lời này vừa xuất khiến cử tọa chấn kinh. Lâm Băng trừng mắt nh́n Tư Đặc Lâm, lẩm nhẩm: "Tuyệt diệu!"

Minh Huy vỗ vỗ đầu: "Sao ta không nghĩ đến chứ?"

Trong chiến tranh Viễn Đông, mấy trăm vạn nhân loại Viễn Đông bị mất đi gia viên, lưu vong ở cứ điểm Ngơa Luân và các hành tỉnh phía đông của gia tộc, bọn họ mất đi công việc sinh tồn, lưu linh thất sở, cơn cuồng thủy nạn dân này khiến trị an xă hội vô cùng phức tạp, ẩn tàng nhiều nguy cơ, chính phủ các hành tỉnh đều rất đau đầu. V́ để tạm trấn an số nạn dân này, Tử Xuyên gia hàng tháng đều phải tốn không ít tiền bạc và lương thực cấp phát cho họ, trong t́nh cảnh kinh tế khốn khó hiện nay, việc này đă gần quá sức chịu đựng.

Thu nhận tráng niên nam tử trong nạn dân vào quân đội có những điểm lợi sau: một là tránh được khống chế của Nguyên lăo hội, nạn dân đều không có đất đai và hộ tịch, bọn họ hiện giống như không c̣n tồn tại, thu nhận bọn họ chẳng ảnh hưởng ǵ đến năng lực sản xuất cũng như sinh sản, Nguyên lăo hội chẳng thể nào phản đối".

"Hai, từ trên lư luận suy ra, một chiến sĩ ṭng quân th́ lương của họ có thể nuôi được ba người. Giả sử chúng ta thu nhận được bốn mươi vạn sĩ binh từ trong nạn dân th́ coi như có thể giải quyết nạn đói cho một trăm hai mươi vạn nạn dân".

"Ba, đối với tăng cường lực chiến đấu của quân đội cũng có chỗ tốt. Nạn dân trong loạn lạc Viễn Đông mất đi đất đai, nhà cửa, thân nhân, không c̣n ǵ để lưu luyến, lại có cừu hận thâm sâu với ma tộc. Theo kinh nghiệm của tôi, quân đội do dạng người này tạo thành, chỉ cần qua huấn luyện, bọn họ lập tức trở thành quân đoàn cảm tử. Không biết ư kiến của Tổng trưởng điện hạ thế nào?"

"Hay! Hay!" Tử Xuyên Tham Tinh nghe đến sáng mắt, vỗ tay khen ngợi: "Một chủ ý rất tuyệt! Thống quân toàn cục, chu toàn mọi mặt. Tư Đặc Lâm, ngươi làm rất tốt!"

Tư Đặc Lâm cúi đầu biểu thị khiêm tốn, lúc ngẩng đầu th́ liếc mắt về phía Đế Lâm tỏ ý cảm tạ. Đế Lâm làm như không có ǵ, cúi đầu đọc báo cáo.

La Minh Hải ở bên tạt nước: "Chủ ư của Tư Đặc Lâm thống lĩnh tuy hay nhưng quân đội do nạn dân tập hợp, không mất thời gian huấn luyện cả năm th́ cũng chẳng mong có hiệu quả. Nhưng nội loạn của Lưu Phong gia đă sắp xuất hiện, e là nước xa không cứu được lửa gần à!"

Tư Đặc Lâm mỉm cười: "Đúng. Tổng trưởng điện hạ, Tổng thống lĩnh đại nhân, hạ quan c̣n có đề nghị thứ hai: Tử Xuyên gia chúng ta không phải không có quân đội, chỉ là quân đội không ở trong tay chúng ta mà thôi".

"Vậy ở trong tay ai?"

"Trong tay đám nguyên lăo. Khi Quân vụ xứ thiếu binh th́ đám quý tộc vẫn đang nắm giữ một lượng lớn quân đội tư nhân. Ví dụ như"

Tư Đặc Lâm mở một tờ giấy trong tay ra, đây là báo cáo bí mật mà Đế Lâm đưa cho y khi năy, đọc: "Đại biểu Nguyên lăo hội Đỗ Khâu bá tước ở Lạc khắc tân hành tỉnh nuôi dưỡng ba vạn quân đội trong đất ḿnh, đại biểu Nguyên lăo hội Phí Sa nam tước ở Đạt mă hành tỉnh tổ chức một vạn sáu ngàn bộ đội, đại biểu Dư Lan bá tước ở Tân Gia hành tỉnh có hai vạn quân, Mă Duy bá tước ở Ngơa Lâm hành tỉnh có bốn sư đoàn đánh thuê tổng cộng hai vạn ba ngàn quân (khi đọc tên Mă Duy, y cảm thấy hơi quen thuộc), Tổ Ba ở Lợi Gia hành tỉnh có hộ vệ đoàn một vạn một ngàn người..."

Báo cáo của Đế Lâm rất chi tiết, tổng cộng có bốn mươi ba quý tộc Nguyên lăo hội có hộ vệ đội, tự vệ đoàn, trị an đội... tổng binh lực đạt gần sáu mươi vạn.

Không có ai lên tiếng, mọi người nh́n Tư Đặc Lâm đang cuộn tờ giấy lại, có cảm giác như núi lửa sắp phun. Tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh có quan hệ rất mẫn cảm với Nguyên lăo hội, sợi dây quan hệ này đă rất căng thẳng, hiện tại Tư Đặc Lâm lại đưa cho lăo một con dao.

Tổng trưởng nh́n Tư Đặc Lâm hỏi: "T́nh báo có chính xác không?"

Tư Đặc Lâm đáp: "Có thể khẳng định. Đề nghị của Quân vụ xứ là thu thập quân đội tư nhân vào biên chế quân chính quy, do Quân vụ xứ thống nhất chỉ huy". Đây là phép thử cho Tử Xuyên Tham Tinh, nếu như lăo làm lơ giả điếc th́ chớ nói ǵ đến chuyện "Tranh bá thiên hạ, tiêu diệt Lưu Phong", Nguyên lăo hội chính là rào cản cần phải vượt qua, hiện tại phải xem Tổng trưởng có dũng khí hay không.

"Theo như tôi biết", Đế Lâm chậm răi lên tiếng: "Nhị đại tổng trưởng Tử Xuyên Tinh điện hạ có hiệp nghị với tầng lớp quý tộc, quy định tư binh của quý tộc không vượt quá ba ngàn, Nguyên lăo hội đă có pháp định này. Hiện tại các quư tộc đại biểu của Nguyên lăo hội làm như thế, bọn họ rơ ràng đă quy phạm pháp luật".

Ai cũng không lên tiếng, mọi người đều nh́n Tổng trưởng. Nhận thấy mọi ánh mắt đều tập trung vào ḿnh, biểu t́nh của Tử Xuyên Tham Tinh dần dần trở nên cương quyết, cơ mặt căng ra, siết chặt nắm tay: "Giám sát tổng trưởng Đế Lâm, ta lệnh cho ngươi, tra xét luận tội".

"Đợi một chút!"

Khiến mọi người thất kinh, người lên tiếng lại là Tử Xuyên Trữ vừa đảm nhiệm "Trợ lý tổng trưởng". Nàng ung dung nói: "Thúc thúc, không, Tổng trưởng điện hạ, các vị đại nhân, rất xin lỗi, nhưng trước khi ra quyết định, có thể nghe tôi nói mấy câu không?"

"À, a Trữ". Nh́n thấy cháu gái lên tiếng, Tử Xuyên Tham Tinh ḥa hoăn hỏi: "Cháu có chuyện ǵ muốn nói?"

"Thưa Tổng trưởng điện hạ, các vị đại nhân, như lời của Đế Lâm đại nhân, các quý tộc trong danh sách đó đă vi phạm pháp luật. Nhưng quy định tư binh của quý tộc không qua ba ngàn là từ thời nhị đại tổng trưởng, đến nay đă quá lâu, rất ít người nhớ đến, mọi người đều xem đó là chuyện thường. V́ thế mong tổng trưởng cho bọn họ một cơ hội, chỉ cần bọn họ giao ra quân quyền, phối hợp với Quân vụ xứ th́ không truy cứu bọn họ, thể hiện sự khoan dung của gia tộc ta".

Đế Lâm trong mắt thoáng qua thần sắc tán thưởng, cố ư hỏi: "Nếu như bọn họ không chịu giao binh quyền th́ sao?"

"Bọn họ phải làm. Bằng không, chúng ta cứ đem chuyện này hỏi Nguyên lăo hội, để Nguyên lăo hội xử lư".

"Nhưng những quư tộc đó là thành viên của Nguyên lăo hội".

"Bốn mươi ba quư tộc trong tổng số năm ngàn nghị viên Nguyên lăo hội là con số rất nhỏ, tôi tin Nguyên lăo hội sẽ có quyết định chính xác. Dù sao, chuyện này đă phạm pháp rơ ràng, hơn nữa với t́nh thế hiện tại, Nguyên lăo hội càng không thể bao che cho họ. Nếu không chịu giao binh quyền, đám quý tộc đó sẽ thành đích ngắm của chúng nhân".

"Đề nghị Quân vụ xứ có khoản bồi thường cho bọn họ, dùng cách nói như 'Cải tạo quân đội' để bọn họ dễ tiếp nhận".

"Giám sát thính chú ư sưu tầm chứng cứ và tài liệu có liên quan, chúng ta có thể phải đối chứng ở Nguyên lăo hội".

"Lệnh cho quân đội chính quy đóng ở các hành tỉnh tiến nhập trạng thái giới bị, nghiêm mật giám thị quân đội tư nhân, tạo thành thanh thế và áp lực lên chúng, cũng đề pḥng có người trở mặt làm loạn".

"Quân vụ xứ chuẩn bị công tác tâm lư, chỉ cần có quư tộc giao ra binh quyền, lập tức có đăi ngộ và tuyên truyền để những người khác noi theo".

Tử Xuyên Trữ điềm đạm nói, mọi người chăm chú nh́n nàng, cảm giác như nàng đă biến thành một người khác. Trong chốc lát đă hoạch định được kế hoạch tước đoạt quân quyền của quý tộc, có đe dọa, có vỗ về, hành động kín kẽ, đây thực sự là nhân tài à!

Đế Lâm mỉm cười: "Trữ tiểu thư tính toán chu đáo, hạ quan thập phần bội phục".

Đế Lâm là nói thật ḷng. Nếu như làm theo lời của Tử Xuyên Tham Tinh, khả năng chọc giận Nguyên lăo hội là rất lớn, khi đó e là Lưu Phong gia chưa loạn mà Tử Xuyên gia đă loạn trước rồi. Đề nghị của Tử Xuyên Trữ rất hay, vừa nể mặt Nguyên lăo hội, vừa mượn sức Nguyên lăo hội để áp chế đám quý tộc đại biểu của họ, cho dù là lăo thủ kinh nghiệm cũng chỉ đưa ra kế hoạch đến mức như vậy. Ai cũng rất bất ngờ, vị tổng trưởng tương lai lại là một nhân tài chính trị.

Đế Lâm hỏi nhỏ Tư Đặc Lâm: "Thế nào?"

"Rất tốt. Làm việc cực nhanh, ứng biến mẫn tiệp, quyết đoán lăo luyện, rất có khả năng không thua kém ǵ Viễn Tinh và Tham Tinh điện hạ".

"Đúng", Đế Lâm cảm thán. Có một câu hắn giấu không nói ra: "Chính v́ vậy mà ta mới lo lắng!"

Crypto.com Exchange

Hồi (1-193)


<