Truyện:Cực phẩm tài tuấn - Hồi 093

Cực phẩm tài tuấn
Trọn bộ 597 hồi
Hồi 093: Nổi giận thật sự
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-597)
Hồi 092
Hồi 094
Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? - Click vào tìm hiểu ngay!!!


Biết bệnh của Đường Kính Chi do tiên nữ từng cứu mình một mạng, còn thường xuất hiện trong giấc mơ của mình chữa khỏi, trong lòng Trịnh Kiếm Thu không biết diễn tả tư vị đó ra sao, có mất mác, cũng có chút không cam lòng, có lẽ còn chút ghen tị.

Trịnh Kiếm Thu không hoài nghi tính chân thật trong lời nói của Đường Kính Chi, dù sao tiên nữ đó nếu không có bản lĩnh thực sự, hiện giờ hắn là người chết rồi.

Hứa Dũng vô lễ nhảy ra quát tháo không phải là ý muốn của Trịnh Kiếm Thu, hắn cũng thấy Hứa Dũng làm thế có chút quá đáng, nhưng vì cảm xúc ngổn ngang trong lòng kia, hắn im lặng, không lên tiếng trách.

Thế này thì phật cũng sôi máu chứ nói gì tới Đường Kính Chi mặc dù tình tình tốt, nhưng y tuyệt đối không phải là kẻ mềm yếu, một cô nhi mềm yếu chẳng thể một mình bươn trải ngoài đời kiếm tiền học đại học (dù chỉ là loại đại học hạng ba), thấy tên hộ vệ này chỉ là nô tài, hai ba lần liền buông lời ngông cuồng, làm sao Đường Kính Chi không giận cho được, nhưng giận thì giận, y vẫn rất tỉnh táo, tên Trịnh công tử này không thể đắc tội.

Thoáng suy nghĩ, Đường Kính Chi liền có cách ứng phó:

- Cẩu nô tài to gan, ta và chủ tử của ngươi đang nói chuyện, ngươi lấy tư cách gì xen miệng vào, ngươi không biết tôn ti không biết lễ phép là chuyện nhỏ, nhưng đừng để ô danh Trịnh phủ xưa nay coi trọng lễ giáo.

Hứa Dũng bị mắng cho tắt bếp, mặt tức thì đỏ bừng, môi mấp máy mấy lần, nhưng không biết phải phản bác ra sao, đối phương mắng rất có kỹ xảo, lấy thanh danh Trịnh phủ ra làm cái cớ, như thế dù hắn nổi điên mê muội đầu óc cũng không dám cãi lại.

Ở cái thời đại đó người ta đặt lễ nghi gia phong lên hàng đầu, cho dù là bách tính cùng khổ, nếu gia giáo nghiêm ngặt, giữ quy giữ củ cũng sẽ được người ta tôn trọng, có danh vọng của mình.

Còn nếu làm trái lễ giáo, cho dù ngươi có là hoàng thân quốc thích chăng nữa cũng bị người đời khinh thường, nói ngươi không thông giáo hóa, còn những hành vi bất nhã của ngươi thậm chí khả năng thành đề tài đàm tiếu của bách tính trong lúc rảnh rỗi.

Đường Kính Chi mắng xong, thấy Hứa Dũng uất ức thở phì phì lại chẳng nói được giả, lòng sảng khoái vô cùng, ai bảo tên cẩu nô tài ngươi lắm mồm, đúng là hạng con lừa ưa nặng.

Quay người lại, Đường Kính Chi chắp tay với Trịnh Kiếm Thu:

- Trịnh công tử, vì nghĩ cho thanh danh Trịnh phủ, tại hạ nhất thời cấp thiết vượt mặt mắng tên nô tài này vài câu, mong công tử không trách. Thực sự vì hôm nay nhiều việc mới quên mất chuyện tiện nội rời phủ, nếu không với thân phận công tử, tại hạ đâu dám thất lễ.

Trịnh Kiếm Thu cầm chén trà lên, thong thả đặt bên miệng thổi, mặt có chút âm trầm, nếu Đường Kính Chi mắng kẻ khác, hắn sẽ thuận miệng mắng vào một câu, để hai bên xuống thang. Nhưng tên Hứa Dũng này thường ngày ỷ vào thanh danh của Trịnh phủ luôn kiêu ngạo, có điều có bản lĩnh thực sự, hơn nữa từ nhỏ tới lớn, hắn không chỉ một lần được Hứa Dũng cứu mạng, nếu không có tới năm cái mạng thì hắn đã trở thành nắm đất vàng rồi.

Chưa nói tới tình cảm vừa là sư phụ vừa là bằng hữu rất sâu giữa hắn và Hứa Dũng, không cho phép người khác chửi mắng, chỉ nói tính mạng sau này của hắn, phải dựa vào Hứa Dũng bảo vệ, nếu không giữ thể diện cho Hứa Dũng trước mặt người ngoài, khiến trong lòng Hứa Dung sinh khúc mắc, vậy hậu quả có thể rất khó lượng.

Không nói tới phản chủ, nhưng chỉ cần có chút buông lỏng, rất có khả năng trong một lần nào đó hắn gặp hiểm nguy, Hứa Dũng không liều mình cứu giúp, sẽ tự hại bản thân táng mạng.

Hắn là trưởng tử của Tuyên Uy tướng quân, trong phủ có rất nhiều người mong mỏi hắn chết sớm, tiền đồ phải nói là nguy hiểm trùng trùng, không thể thiếu hộ vệ thân thủ cao cường lại hiểu y thuật như Hứa Dũng được.

Đường Kính Chi không biết Trịnh Kiếm Thu cân nhắc nhiều như thế, chỉ thấy mặt hắn khó coi, mơ hồ có dấu hiệu nổi giận, trong lòng có phán đoán đầu tiên, xem ra tên Trịnh Kiếm Thu này uổng cho tướng mạo tốt, lại là kẻ ăn hại vô dụng, hừ, loại người này đa phần là thứ khi nam hiếp nữ, mình phải chú ý hơn, ngàn vạn lần không thể để Úc Hương gặp mặt hắn nữa.

Trong lúc hai người theo đuổi suy nghĩ riêng, Hứa Dũng thấy chủ tử không trách móc, càng lớn gan hơn, giọng điệu ra lệnh:

- Nếu đã thế mời Đường công tử mau phái người đi tìm Đường nhị nãi nãi về, để chủ tử ta nói lời cảm tạ trước mặt.

Nếu trước đó Hứa Dũng chỉ là buông lời vỗ lễ, thì hiện giờ có thể nói là không coi Đường phủ ra gì nữa rồi.

Đường Úc Hương là thân nữ nhi, là Nhị nãi nãi của Đường gia, một hào môn quý phụ, sao có thể tùy tiện gặp khách nam? Cho dù Trịnh Kiếm Thu thân phận không thấp, muốn chuyên môn biểu đạt lòng biết ơn với Đường Úc Hương cũng chi cần thông qua gia chủ là y chuyển lời là đủ biểu lộ lòng thành rồi, lý do này nhất định muốn gặp mặt là quá khiên cưỡng, Đường Kính Chi có thể từ chối thẳng thừng.

Đường Kính Chi giận tím mặt, bất chấp việc phải lôi kéo quan hệ với Trịnh gia, đập bàn đứng dậy, nhưng chưa kịp nói gì thì đột nhiên ngoài đại sảnh đã vang lên tiếng quát đầy uy nghiêm:

- Tên cẩu nô tài nào không có mắt dám giương oai trong Đường phủ ta, đúng là thứ cần quản giáo.

Trịnh Kiếm Thu nhíu mày, hắn đã đoán ra được giọng nói này của ai, đang định vờ vịt lên tiếng trách mắng Hứa Dũng vài câu để Hứa Dũng tạm lùi lại, thì Hứa Dũng một lần nữa bị chửi là cẩu nô tài đã giận quá mất khôn.

Tuy Hứa Dũng mang thân phận nô tài, song thường ngày luôn được chủ tử nể mặt, khi không có người ngoài, chẳng những có chỗ ngồi cho hắn, còn có thể bá vai bá cổ Trịnh Kiếm Thu cười đùa, hắn hầu hạ vị chủ tử này gần 10 năm, chưa từng phải nghe một câu cẩu nô tài, tức thì giận bể phổi, quát lại:

- Kẻ nào, kẻ nào khẩu khí lớn như thế, ta muốn xem trong Đường phủ này kẻ nào dám quản giáo ta?

Đường Kính Chi thấy Hứa Dũng dám nói lời ngông cuồng với Đường lão thái quân, lần này y nổi giận thực sự, Đường lão thái quân là thân nhân của y, là trưởng bối của y, sao chấp nhận cho một tên nô tài dám lớn lối với Đường lão thái quân ngay trước mặt mình.

- Nhị gia, hay là để tỳ thiếp giáo huân tên cẩu nô tài không biết tốt xấu này.

Đang định trở mặt thì bên tai có giọng nữ truyền tới, làm Đường Kính Chi cố áp lửa giận sôi sục xuống.

Không cần phải hỏi cũng biết người lên tiếng là Ngọc Nhi, y quay đầu lại, tuy không nhìn thấy dung mạo của nàng, nhưng trong đôi mắt băng giá kia, chứa đầy tự tin.

Đường Kính Chi hơi chần chừ, rồi gật mạnh đầu, dù hơi lo Ngọc Nhi không địch nổi tên hộ vệ này, dù sao hông người ta còn đeo một thanh đại đao, nhưng hiện nàng là người duy nhất có thể xả hận cho Đường lão thái quân rồi.

Nếu chỉ đụng chạm vào bản thân y, Đường Kính Chi chẳng bận tâm lắm, y là cô nhỉ lớn lên cùng lời trêu ghẹo bắt nạt, nhưng nếu đụng vào người thân bên cạnh y, y tuyệt đối không nương tay.

Ngọc Nhi mới lần đầu tiên thấy Đường Kính Chi nổi giận trước mặt mình, hơn nữa sắc mặt tím tái, nàng hiểu tướng công thư sinh của mình đã động chân hỏa, vì thế không chút, quát một tiếng yêu kiều:

- Ta có thể quản giáo tên cẩu nô tài nhà ngươi.

Dứt lời liền thấy Ngọc Nhi võ tay lên mép bàn, chén trà bắn lên, thân hình nàng biến thành tia chớp đen, theo sát chén trà...

Hứa Dũng ngông cuồng quát tháo Đường lão thái quân, cuối cùng triệt để chọc giận Đường Kính Chi, mà Ngọc Nhi đứng bên cũng khó chịu tột độ.

Tiểu nhân ỷ thế khinh người, tham quan ô lại ức hiếp bách tính, chính là hai loại người mà nàng căm thù nhất trên đời.

Chén trà bay lên lưng chừng không, Ngọc Nhi bám sát ngay sau, hai hai đều nhanh như chớp, Trịnh Kiếm Thu lẫn Hứa Dũng đều không ngờ, trong Đường phủ có người dám ra tay với chúng, hơn nữa còn là một cao thủ như thế.

Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? - Click vào tìm hiểu ngay!!!
Hồi 092
Hồi 094
Hồi (1-597)


Truyện tiên hiệp hay

< Xem thêm truyện hay, đặc sắc khác