Truyện:Cực phẩm tài tuấn - Hồi 060

Cực phẩm tài tuấn
Trọn bộ 597 hồi
Hồi 060: Nữ nhân thông minh đích thực
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-597)
Hồi 059
Hồi 061
Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? - Click vào tìm hiểu ngay!!!


Giọng của mụ ta và khàn vừa rè, rống lên nghe như tiếng heo bị chọc tiết, Lâm Úc Hương nghe mà đau đầu, thầm kêu không ổn, gặp phải loại người nào không gặp, lại gặp đúng con mụ ngoa ngoắt.

Loại người này căn bản không dùng lý lẽ nói chuyện được, đang lúc nàng không biết làm thế nào thì đột nhiên có người quát:

- Câm mồm, ngươi còn dám kêu la loạn bậy, ta cho ngươi đánh nát đít ngươi trước.

Đương nhiên người quát là Từ Phúc, xưa nay ông ta có tiếng trầm ổn, mừng giận không lộ ra ngoài, lúc này râu tóc dựng ngược, dù Vương Thị tình tình chua ngoa đanh đá cũng không dám vuốt râu hổ nữa, ngoan ngoãn im lặng trở lại.

Lâm Úc Hương thấy Từ Phúc ra mặc giúp mình khống chế cục diện, cảm kích gật đầu với ông ta, nói:

- Vương Thị, ngươi nói bà tức Trương Nhị uy hiếp ngươi, vậy ta hỏi, vì sao bọn họ uy hiếp ngươi.

Vương Thị giở trò quanh co càn quấy thì là số một, chứ nói tới lý lẽ thì không phải sở trường, mắt mụ ta đảo như rang lạc:

- Làm sao nô tỳ biết được vì sao, có lẽ vì lần trước bọn chúng tới nhà nô tỳ vay tiền không được, nên sinh oán hận.

- Nực cười, vì không vay được tiền, bọn họ bỏ qua hung thủ để vu cáo ngươi à?

Lâm Úc Hương cười nhạo:

- Ngươi nói lời này tự bản thân nghĩ xem có tin được không?

Vương Thị không tìm được lý do nào tốt hơn, cứ một mực kêu bà tức Trương Nhị vu cáo mụ.

- Hừ, ngươi tưởng chỉ cần không thừa nhận là được sao? Hôm qua bà tức Trương Nhị tố cáo Lý quản sự, đến tối liền bị hành hung, hung thủ không phải các ngươi thì là ai?

Vương Thị bị hỏi dồn quýnh cả lên, nhìn trái ngó phải xem có ai giúp mình phải trả lời ra sao không, tiếc là hiện Nhị nãi nãi đang ngồi trên, Đại quản gia đứng bên nhìn, có kẻ nào chán sống đi gợi ý cho mụ?

- Chuyện này.... Dù, dù sao cũng không phải nô tỳ làm.

- Mụ nói láo, hôm qua chính mắt ta trông thấy mụ dẫn đám con cháu từ nhà Trương Nhị ra.

Cẩu Oa thấy Vương Thị không thừa nhận bèn chủ động đứng ra làm chứng.

- Nô tỳ cũng nhìn thấy, lúc bọn chúng hùng hổ từ nhà Trương Nhị đi ra, tay còn cầm gậy gỗ dính máu, nô tỳ tò mò định tới nhà hỏi xem có chuyện gì thì thấy bà tức Trương Nhị nằm trên mặt đất, hơi thở thoi thóp, khi ấy nô tỳ sợ mất vía, tối qua còn do chính nô tỳ đi gọi người khiêng hai bọn họ lên giường.

Một thô sử bà đang quỳ cũng lên tiếng làm chứng:

Vương Thị là loại không có não, cuống lên nói:

- Các... Các ngươi nói láo, khi ta đi ra làm gì có gặp ai.

Lâm Úc Hương thầm nghĩ mụ này không những trông giống heo, đầu óc cũng ngu chẳng kém, nghe vậy hỏi ngay:

- Ồ, theo ý ngươi nói thì đúng là hôm qua ngươi tới nhà Trương Nhị?

Vương Thị hối hận vô cùng, lắc đầu rối rít:

- Không, làm gì có, nô tỳ có tới nhà Trương Nhị đâu.

- Hừ, Vương Thị, ngươi thực sự cho rằng ta dễ tính, không dám dùng gia pháp sao? Vừa rồi ngươi chính mồm nói ra, chẳng lẽ còn chối được à?

Vương Thị nghe tới hai chữ gia pháp thì sợ vỡ mật, chẳng phải mặt mụ vốn trắng như heo luộc chẳng còn chỗ thể hiện sợ hãi thì đã lộ ra ngoài mặt rồi, lúc này một thanh niên quỳ sau lưng mụ ta nói xen vào:

- Nhị nãi nãi, cho dù hôm qua chúng tôi có tới nhà Trương Nhị cũng không thể nói là do chúng tôi đánh người.

Nói xong quay sang Cẩu Oa và thô sử bà kia:

- Các ngươi có thấy bọn ta đánh người không?

Hai người này đều thực thà hiền lành, không biết nói dối, cùng lắc đầu.

- Nhị nãi nãi cũng nghe thấy rồi đấy, bọn chúng không nhìn thấy chúng tôi đánh người, xin Nhị nãi nãi làm chủ cho chúng tôi, nghiêm trừng bà tức Trương Nhị.

Thanh niên quay lại, dập đầu liền ba cái:

Giỏi cho cái mồm lanh lợi.

Lâm Úc Hương chỉ lạnh nhạt lệnh:

- Người đâu, vả miệng mười cái.

Trong đại sảnh không ai hiểu vì sao Nhị nãi nãi muốn đánh người, đang ngớ ra thì Tri Thu nhanh chân nhanh tay chạy tới trước mặt thanh niên, vén tay áo tát liền hai mươi cái nhanh gọn dứt khoát, sau đó tức tốc lui về.

Tri Thu không còn sợ hãi như lần đầu đánh người, hiện giờ nó còn mê cái cảm giác kích thích mới mẻ này, làm khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào vì phấn khích.

- Nhị nãi nãi, người xử xự bất công, bằng vào cái gì mà đánh con nô tỳ?

Té ra đó là Lý Phong, độc tử của phu thê Lý Trung, tới khi Tri Thu đánh xong rồi Vương Thị mới phản ứng lại, chẳng thể trách mụ đầu óc chậm chạp, thực sự vì thường ngày tác oai tác quái quen rồi, chỉ có đánh người khác đã bao giờ bị người khác đánh đâu.

- Hừ, bằng vào cái gì à? Vương Thị, ta lại muốn hỏi con ngươi là cái thứ gì, ta chưa hỏi tới dám nhảy ra nói năng lung tung, còn dám bảo ta phải làm thế này thế nọ, ta đánh thế còn là nhẹ.

Chẳng qua Lâm Úc Hương thấy tên Lý Phong này mồm mép đối phó không dễ, nên mới kiếm cái cớ để đánh dằn mặt, chấn áp khí thế của hắn.

Mà cái cớ này đúng là không ai bắt bẻ gì được.

Thấy Lâm Úc Hương nhìn mặt mình chằm chằm đầy ác ý, Vương Thị giật này mình, mụ đần độn đến đâu cũng hiểu Lâm Úc Hương chỉ đang kiếm cớ, sợ mình có sai sót gì thì chịu chung cảnh ngộ với con trai, vội cúi gằm mặt xuống.

Lý Phong không ngờ Lâm Úc Hương ít tuổi, lại đẹp như thiên tiên, mong manh yêu kiều là thế mà ra lệnh đánh người lại không ngần ngừ một giây, nhưng lời vẫn cần phải nói:

- Nhị nãi nãi, trước đó nô tài sai, đáng phạt, nhưng nô tài vẫn nói câu đó, bọn chúng không nhìn thấy bọn nô tài đánh người, không thể tính là nhân chứng, xin Nhị nãi nãi trừng phạt bà tức Trương Nhị, minh oan cho nô tài.

- Bà tức Trương Nhị có vu cáo các ngươi hay không, không phải do ngươi quyết định.

Lâm Úc Hương lạnh lùng liếc nhìn Lý Phong, thấ kẻ này mặt gầy gò, môi mỏng dính, tai dơi mặt chuột, mặt thí láo liên, nhìn một cái là biết hạng tiểu nhân mánh mung, hám lợi nhỏ, nghĩ tới hắn ra tay với hai nữ tử yếu đuối, lòng căm ghét tột độ.

Trong lòng nàng thầm hối hận, sớm biết tên này mạnh miệng như thế, vừa rồi đã bảo Tri Thu tát thêm vài cái, để hắn không chỉ chảy ít máu ở khóe miệng như lúc này, mà ít nhất phải rụng vài cái răng.

- Nếu như các ngươi đã thừa nhận tối qua tới nhà Trương Nhị, vậy ta hỏi, các ngươi không tới đánh người thì tới làm cái gì?

- Bẩm Nhị nãi nãi, nô tài đi xin lỗi nhà Trương Nhị, ngày hôm đó nô tài nghe nói phụ thân làm chuyện sai trái, liền thương lượng với mẫu thân, nên xin sự cảm thông của bà tức Trương Nhị, cho nên mới cùng thân thích tới nhà nhận lỗi, mong bọn họ tha thứ cho phụ thân nô tài.

Mắt Lý Phong đảo một vòng, có ngay cách ứng phó:

- Nhị nãi nãi, khi đó phụ thân nô tài chỉ nhất thời nổi lòng tham vì không ngờ thương tích của Trương Nhị nghiêm trọng đến thế, mong Nhị nãi nãi rộng lượng tha thứ cho phụ thân nô tài lần này, nô tài sẵn lòng bồi thường gấp năm lần cho Trương gia.

Thấy Lý Phong từ lúc vào đại sảnh, chẳng những không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại tư duy mẫn tiệp, trả lời đâu ra đó, Lâm Úc Hương phải thầm kêu đúng là cha nào con nấy, trợn mắt nói dối không ngại ngần gì.

- Tội của cha ngươi to lắm, cái đó nói sau, ta hỏi ngươi, ngươi tới nhà Trương Nhị xin lỗi, còn cầm gậy theo làm gì?

Lâm Úc Hương thấy Lý Phong tính cách trầm ổn, nhanh trí, cố ý nói mập mờ về tội của Lý Trung, để Lý Phong rối loạn, tìm chỗ đột phá.

Lý Phong quả nhiên hơi rối trí, phải biết rằng Lý gia đứng chân được trong Đường phủ, gây dựng được quyền lực hoàn toàn nhờ Lý Trung, nếu hắn đổ rồi, cho dù chủ tử không truy cứu chuyện bọn chúng đánh người, Lý gia coi như cũng đã xong.

Trừ nhà Lý Trung ra, bên ngoài còn quỳ nhà mấy đứa cháu của hắn, bọn chúng không trấn định được như Lý Phong, hai kẻ nghe thấy vậy thì ánh mắt hoảng loạn, nhưng do Lâm Úc Hương đang chú ý tới Lý Phong nên không nhận ra.

Lý Phong nghe Lâm Úc Hương hỏi tới chuyện cái gậy, cãi cùn:

- Nhị nãi nãi, gậy do bọn nô tài nhặt ở trên đường, không làm gì cả.

- Không làm gì sao bên trên lại có máu?

*****

- Trước khi nô tài nhặt được đã có rồi.

Kỳ thực có bà tức Trương Nhị nhận ra hung thủ, Cẩu Oa làm nhân chứng, có mấy cây gậy kia làm vật chứng là đủ để dùng gia pháp tra khảo rồi, dù phát quyết ngay cũng hợp tình hợp lý.

Nhưng Lâm Úc Hương cảm thấy nếu không khiến kẻ thủ ác cúi đầu nhận tội, cứ xử phạt như thế trong lòng cũng khó chịu, mà dùng hình thì khác gì bị đòn đau nên phải nhận tội.

Nàng vốn suy nghĩ tìm sơ hở trong lời nói của Lý Phong, nên không lên tiếng nữa, nhưng mấy đứa cháu của Lý Trung bị không khí im lặng làm sợ hãi, nhất là vô ý nhìn thấy đầu Lý Trung có vết thương dài ba tấc, càng nghĩ Lý Trung rớt đài rồi, nếu không ai dám dùng hình phạt với tâm phúc của lão thái quân, hơn nữa còn đánh vào đầu, chết người như chơi.

Trong đó Lý Vân và Lý Kiến nhát gan nhất, bọn chúng là hạng cáo mượn oai hùm, ức hiếp những người hiền lành thực thà, làm gì có gan đối kháng với chủ.

Trong đại sảnh, ngoại trừ Lâm Úc Hương ra còn có một người để tâm tới chuyện thẩm vấn Lý gia, đó là Sương Nhi, nàng vì ái mộ tài hoa của Đường Kính Chi cho nên mới gả vào Đường gia xung hỉ, hiện trong tất cả nữ nhân của Đường Kính Chi, nàng là người yêu Đường Kính Chi nhất, đó là tình cảm chủ động, phát ra từ nội tâm, cũng là mạnh mẽ nhất.

Sương Nhi từ nhỏ thông minh, kiến thức uyên thâm, vừa tài cao kiêu ngạo cũng rất giữ phụ đạo, nàng là người trí tuệ thực sự, không chơi trò thủ đoạn vặt, cho nên vừa rồi tới đại sảnh nàng mới chủ động dâng trà cho Lâm Úc Hương, dù không cam lòng, nhưng nàng rất lý trí, phải chấp nhận thân phận của mình, không được vượt quy củ, không thể đem thêm phiền phức tới cho Đường Kính Chi.

Từ khi gả vào Đường gia, nàng thực lòng coi đây là nhà của mình, nơi sống cả đời, cho nên một lòng lo cho nó. Hiện trong nhà xảy ra chuyện lớn, sao nàng không để tâm cho được?

Nô tài ngay cả chủ tử cũng dám khi dễ thì không thể để lại! Trong lòng đã có quyết định, nàng lặng lẽ đứng sau lưng Lâm Úc Hương quan sát, cuối cùng phát hiện ra hai tên thanh niên quỳ sau Lý Phong thi thoảng bất an ngó nghiêng lung tung, mặt không dấu được sự hoảng loạn.

Mắt hơi nheo lại, nàng thấy Lâm Úc Hương quá nhu nhược thiếu quyết đoán, nếu đổi lại là nàng thẩm vấn, cái loại người nhìn một cái là biết ngay là thứ ác nô kia, sớm cho người kéo ra đánh một trận xem miệng chúng dám điêu toa cãi cùn thế không.

Có điều tính cách Lâm Úc Hương như vậy cũng tốt, chính thê mạnh mẽ, tiểu thiếp sẽ khổ.

Đang lúc Lâm Úc Hương suy nghĩ thì Sương Nhi bất ngờ đi lên một bước, rất có chừng mực, không vượt quá ghế của Lâm Úc Hương, tay chỉ ra không vượt quá mặt Lâm Úc Hương, hướng về phía Lý Vân và Lý Kiến:

- Hai kẻ kia tên là gì, ngẩng đầu lên trả lời.

Không ai nghĩ Sương di nương lại đột nhiên lên tiếng hỏi, Lý Vân và Lý Kiến cũng thế, vốn có tật giật mình, thấy Sương di nương chỉ vào mình, cả hai tên run bắn lên.

Nhà mẹ đẻ của Sương Nhi dù không già có bằng Đường gia, nhưng cũng là danh gia vọng tộc, nói nàng là thế gia tiểu thư cũng không sai chút nào, trên người mang khí chất uy nghi, khí chất này không phải kẻ tầm thường dựa trợn mắt lớn tiếng quát tháo mà có được.

Thấy Lý Vân và Lý Kiến cúi đầu không dám nhìn mình vờ không biết nàng chỉ bản thân, Sương Nhi biết phải thừa thắng truy kích, giọng lớn hơn:

- Nói hai tên các ngươi đó, còn không mau trả lời chủ tử, dám cúi đầu nữa sẽ lôi ra ngoài đánh mỗi tên 50 gậy trước.

Thần kinh của Lý Vân và Lý Kiến vốn căng như dây đàn, lúc này đứt cái tưng, chút lý trí còn lại thúc dục bọn chúng mau khai báo còn có đường sống, nếu không ăn đòn 50 gậy thì chết chắc rồi.

Hơn nữa trước khi tới, cha bọn chúng có dặn, nếu Lý Trung ngã ngựa thật, không thể để cả nhà chết chùm, khi đó phải lập công chuộc tội, chủ tử hỏi gì đáp nấy.

Lâm Úc Hương đang phiền muộn không biết làm sao để đám người Lý gia cúi đầu nhận tội, thấy Sương Nhi tinh mắt nhìn ra hai kẻ thái độ khác thường, cũng lên tiếng quát:

- Còn không mau trả lời, muốn ăn đòn thật sao?

Hai tên kia kinh hãi, đem hết chuyện hôm qua đánh người kể lại...

- Bẩm Nhị nãi nãi và di nương, nô tài là Lý Kiến, hôm qua Lý Phong ép nô tài đi đánh người, nô tài không dám không nghe.

- Vâng ạ, còn có Vương Thị, mụ ác phụ đó rất tàn bạo, nếu bọn nô tài không nghe, mụ sẽ đánh gãy tay chân nô tài.

Bọn chúng vừa nói vừa dập đầu nhận tội, làm nền đất vang lên bình bịch.

Hai kẻ này nhận tội, tình thế xoay chuyện hoàn toàn, Lâm Úc Hương thở phào, quay đầu nhìn Sương Nhi cảm kích. Sương Nhi không để ý, mặt lạnh lùng lui về, vờ như không thấy.

Trong lòng Sương Nhi, Lâm Úc Hương xuất thân thấp kém, chỉ là một du y bình dân, căn bản không xứng với Đường Kính Chi chứ đừng nói tới làm chính thê, nhưng từ sau khi Lâm Úc Hương vào Đường gia, sức khỏe Đường Kính Chi dần phục hồi, nàng phải thừa nhận Lâm Úc Hương là quý nhân trong số mệnh của Đường Kính Chi theo lời đạo sĩ kia nói.

Nếu không nàng cũng xung hỉ cho Đường Kính Chi, vì sao không có tác dụng.

Nàng chỉ lý trí chấp nhận thân phận của mình, quỳ xuống dâng trà chẳng phải vì phục Lâm Úc Hương, nàng đọc nhiều sách, tầm nhìn rộng, biết số mệnh nữ nhân là thế, chẳng có cái gì gọi là công bằng hay không công bằng.

Nếu như nàng làm chính thê, nàng tuyệt đối không hạn chế người trong lòng nạp thiếp, nam nhân phải gánh trên vai rất nhiều trọng trách, trong đó làm gia tộc hương hỏa hưng vượng, là một điều trong đó.

Còn một nguyên nhân nữa, nàng tin lời đạo sĩ kia, Lâm Úc Hương làm chính thê mới khiến Đường Kính Chi khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

Lý trí thì lý trí, nhưng rốt cuộc Sương Nhi vần còn trẻ tuổi sốc nổi, bản tính kiêu ngạo, bề ngoài giữ quy củ, nhưng muốn nàng thực lòng thừa nhận Lâm Úc Hương không phải đơn giản.

Lúc này hai tên Lý Vân và Lý Kiến đang khấu đầu xin thứ tội, Lâm Úc Hương phất tay bảo chúng im lặng, nhìn sang Lý Phong, mỉa mai:

- Giờ có kẻ nhận tội rồi, ngươi còn gì để nói nữa không?

Lý Phong quay đầu lại, mặt không sao tin nổi, hắn cảm thấy hết sức khó chấp nhận, những tên này theo mình từ nhỏ, luôn coi mình đứng đầu lại trở mặt đúng lúc quan trọng nhất, Lý Phong lắc mạnh đầu, hắn còn tưởng mình nghe nhầm.

Lúc này Vương Thị đầu óc chậm chạp mới tỉnh lại, mặt mày hung tơn, tính mụ ta thẳng thắn, không thích chơi trò tâm kế, làm việc gì cũng thẳng thừng, nếu chẳng phải lần này con mụ khổ công khuyên nhủ rất lâu, mụ đã chẳng nhẫn nhịn tới giờ.

- Đánh chết hai thằng ranh con vô lương tâm.

Vương Thị người to béo, rống lên một tiếng xông vào đấm đá hai tên Lý Vân và Lý Kiến, hai tên đó sợ mụ mẫu dạ xoa, đừng nói là đánh trả, ngay cả né tránh cũng không dám, ôm đầu nằm trên mặt đất kêu cha gọi mẹ.

Lâm Úc Hương thấy vậy quát:

- To gan lắm, dám hành hung đánh người trước mặt ta, còn không mau dừng tay.

Vương Thị nổi điên rồi, còn nghe thấy gì nữa, chỉ biết phát tiết lửa giận trong lòng. Lý Phong thì cuống cuồng lao lên cản mẹ, lúc này đây ngàn vạn lần không thể để bên mình tự làm loạn thế trận trước.

Lý Trung bị Ngọc Nhi đập cho một ghế vào đầu, lúc mới đầu chỉ hơi choáng váng, chảy ít máu, nhưng thời gian trôi đi, đầu càng lúc càng đau dữ dội, lúc này hắn cắn răng không kêu ra tiếng là giỏi lắm rồi, nên chỉ biết trơ mắt nhìn cuộc ẩu đả kia.

Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? - Click vào tìm hiểu ngay!!!
Hồi 059
Hồi 061
Hồi (1-597)


Truyện tiên hiệp hay

< Xem thêm truyện hay, đặc sắc khác