Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Bắc Tống phong lưu - Hồi 0052

Bắc Tống phong lưu
Trọn bộ 1753 hồi
Hồi 0052: Qua mặt Thái viên ngoại
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-1753)

Ngày thành thân!

Tống Ngọc Thần tâm hoa nộ phóng, vội vàng gật đầu: - Nhất định, nhất định.

Hai người lại ngồi xuống. Tống Ngọc Thần giống như một học sinh tiểu học rất ham học hỏi, không ngừng hướng Lý Kỳ thỉnh giáo chi tiết Chiến thuật vu hồi.

Lý Kỳ tự nhiên là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn. Bởi vì hắn sợ sau này còn có việc phải cầu Tống Ngọc Thần, cho nên không đắc tội với y vẫn tốt hơn.

Hai người trò chuyện thêm một lúc. Mãi tới khi vài người bạn thân của Tống Ngọc Thần tới, y mới không nỡ cáo từ. Trước khi đi, còn dặn Lý Kỳ, ngày khác sẽ tới bái phỏng.

Lý Kỳ nghe xong câu này, thiếu chút nữa phun ngụm trà vừa mới uống.

Chỉ là tán gái thôi, đâu cần phải nhiệt tình như vậy?

Nhưng hắn lại không biết. Mấy năm gần đây, Tống Ngọc Thần luôn đau khổ truy cầu Bạch Thiển Dạ. Nhưng mãi không thể chiếm được tâm hồn thiếu nữ. Hơn nữa quan hệ càng ngày càng xấu. Tống Ngọc Thần vốn đã tuyệt vọng rồi. Hôm nay được Lý Kỳ Truyền kinh, trong lòng y lại thắp lên ngọn lửa hy vọng.

"Phù, cuối cùng cũng đuổi được tên bao cỏ kia đi."

Tống Ngọc Thần đi rồi, Lý Kỳ thở phào một tiếng. Một phen nói chuyện này khiến hắn miệng đắng lưỡi khô.

Chính là còn chưa kịp thở, chợt nghe thấy tiếng ho nhẹ ở bên cạnh.

"Đồ mồ hôi! Suýt nữa quên béng lão hồ ly."

Lý Kỳ quay đầu lại, vẻ mặt xin lỗi nhìn Thái Mẫn Đức, cười ngượng ngùng nói: - Vừa rồi nếu có chỗ đắc tội, mong viên ngoại thông cảm.

- Không sao, không sao.

Thái Mẫn Đức phất tay, cười đáp: - Tài nói năng của công tử, khiến Thái mỗ rất bội phục. Còn có, chiến thuật vu hồi kia cũng giúp Thái mỗ mở rộng tầm mắt.

Những lời bịa đặt của Lý Kỳ có thể lừa gạt được Tống Ngọc Thần, nhưng làm sao lừa gạt được lão cáo già Thái Mẫn Đức.

Dù Thái Mẫn Đức tiếp xúc với Bạch Thiển Dạ không nhiều. Nhưng cũng biết với cách làm người của Bạch Thiển Dạ, nhất định sẽ không nói ra những lời kia. Càng không có khả năng ở trước mặt người khác, tán dương Tống Ngọc Thần.

Chỉ là bởi vì Tống Ngọc Thần quá si mê Bạch Thiển Dạ, mới tin tưởng những lời ma quỷ của Lý Kỳ.

Lý Kỳ vừa nghe, liền biết Thái Mẫn Đức đã xuyên thủng thủ đoạn của mình, cười xấu hổ:

- Khiến viên ngoại chê cười rồi.

Thái Mẫn Đức cũng cười: - Lý công tử quá khiêm tốn.

Vùa rồi y tận mắt nhìn thấy, Lý Kỳ chỉ nói ba xạo liền khiến Tống Ngọc Thần không còn địch ý với hắn. Ngược lại còn coi hắn như là tri kỷ. Riêng tài trí này thôi, chỉ sợ cả Phỉ Thúy Hiên không có ai bằng. Hơn nữa y đã coi Lý Kỳ là một nhân tài hiếm có. Hy vọng một ngày kia có thể thu hắn làm thủ hạ. Hôm nay y càng thêm tin tưởng mình không nhìn lầm người.

Đúng lúc này, Thái Lão Tam bỗng đi tới, khom người hướng Thái Mẫn Đức, hỏi: - Lão gia, có thể bưng thức ăn lên chưa?

Thái Mẫn Đức vừa nghe, chợt bừng tỉnh đại ngộ, cười ha hả: - Ôi chao, cậu xem, thiếu chút nữa thì quên mất chính sự. Đúng là già rồi, già rồi. Dứt lời, liền phân phó Thái Lão Tam bưng thức ăn lên.

Khóe miệng Lý Kỳ lộ ra vẻ mỉm cười. Rốt cuộc cũng nói tới chính đề.

Chỉ trong chốc lát, món ăn lần lượt mang tới.

Có tổng cộng là bảy món, là canh Tam Thúy, cá băm, chim cút rán, cua nấu rượu, đầu dê hầm, Hoa Điêu Túy và Thái Thị Chao.

Ngoại trừ món chao ra, còn lại đều là những món ăn quý.

Trong bảy món ăn này, ngoại trừ đầu dê hầm, sáu món còn lại Lý Kỳ đều đã từng nếm qua. Hơn nữa hắn cũng đã từng làm. Nhưng dù sao không thể coi là chính tông. Rất khó để so sánh với những món ăn trước mắt này.

Đợi thức ăn bưng hết lên, Thái Mẫn Đức liền mời Lý Kỳ thưởng thức.

Lý Kỳ cẩn thận nhấm nuốt năm món. Mỗi món đều có đặc trưng riêng. Hơn nữa, vô luận là từ hương vị hay tạo hình, đều rất hoàn mỹ. Trong lòng âm thầm tán thưởng. Phỉ Thúy Hiên quả nhiên là ngọa hổ tàng long.

Nhưng điều này cũng không đại biểu Lý Kỳ chịu thua. Hắn tin rằng, chỉ cần có thể cho hắn những nguyên vật liệu tinh khiết, hắn có thể làm ngon hơn. Bởi vì hắn có những kỹ xảo tiên tiến và phong phú hơn bất kỳ ai của thời đại này.

Trừ Thái Thị Chao ra, Lý Kỳ đã nếm hết sáu món còn lại. Nhưng vì giấu diếm thực lực bản thận, hắn không đưa ra nhận xét chuyên nghiệp nào, rất có chừng có mực.

Về điểm này, Thái Mẫn Đức cũng không quá để ý. Bởi vì mục đích của y là muốn xem ý kiến của Lý Kỳ về Thái Thị Chao.

Lý Kỳ gắp một miếng Thái Thị Chao, cắn một miếng nhỏ, cẩn thận nhấm nháp. Hắn nhướn mày, liếc xéo Thái Mẫn Đức. Thấy y mỉm cười đầy mặt, nhất thời hiểu ra. Bỏ đũa xuống, ôm quyền hướng Thái Mẫn Đức nói: - Tài nấu nướng của viên ngoại khiến tại hạ rất bội phục!

Thái Mẫn Đức Kinh ngạc hỏi: - Cớ gì công tử nói vậy?

Lý Kỳ cười đáp:

- Món chao này sau khi qua tay của viên ngoại, vô luận là hương vị hay là vẻ bề ngoài, đều cải thiện rất lớn. Món chao mà Túy Tiên Cư chúng tôi làm không thể nào so sánh được.

Thái Mẫn Đức không phủ nhận, mà cười ha hả hỏi: - Vậy Lý công tử có biết nguyên nhân trong đó không?

Lý Kỳ cười đáp: - Tại hạ chỉ đoán được viên ngoại đã bỏ thêm hương vị gì đó vào nước chua. Nhưng là cái gì, thì tại hạ không rõ ràng lắm.

- Không sai! Ta dựa vào bí phương mà công tử đưa cho, tăng thêm một ít hương vị.

Thái Mẫn Đức gật đầu, hỏi tiếp:

- Lý công tử sẽ không để tâm chứ? - Đương nhiên là không. Tại hạ đã bán bí phương cho viên ngoại. Cho nên viên ngoại thay đổi như thế nào, tại hạ đều không có quyền can thiệp. Nói sau, viên ngoại khiến cho món chao nổi tiếng khắp nơi. Tại hạ cao hứng còn không kịp ấy chứ. Lý Kỳ cười ha hả đáp. Trong lòng kỳ thực cũng rất kinh ngạc. Khả năng điều chế món ăn của Thái Mẫn Đức, đã vượt quá dự liệu của hắn.

- Không dối gạt gì công tử. Lúc đầu Thái mỗ còn lo lắng công tử sẽ trách cứ ta. Thái mỗ đúng là lo lắng suông mà. Thái Mẫn Đức cười ha hả, nụ cười có chút đắc ý.

- Đúng rồi, không biết Thái Thị Chao giá bao nhiêu? Lý Kỳ hiếu kỳ hỏi.

Thái Mẫn Đức duỗi ba ngón tay, cười đáp: - Giống như quý điếm, vẫn là ba trăm văn.

Ba trăm văn?

Lý Kỳ nhướn mày, lập tức hiểu ra. Dù giá tiền như nhau, nhưng số lượng lại nhiều gấp đôi. Bởi như vậy, vừa có thể ép Túy Tiên Cư một đầu, vừa có thể mang lại lợi ích lớn nhất cho mình. Hơn nữa, chỉ bằng địa vị hiện tại của Phỉ Thúy Hiên. Một món ăn giá ba trăm văn không phải là quá đắt. Có Túy Tiên Cư đưa ra giá cao làm gương. Không thể nghi ngờ càng thêm lung lạc nhân tâm. Quả thật là một mũi tên trúng ba con chim.

Thái Mẫn Đức thấy Lý Kỳ im lặng không nói, nghi ngờ hỏi: - Sao vậy? Có phải công tử thấy giá tiền này không ổn không?

- Đâu có, đâu có. Giá tiền này rất phù hợp. Huống hồ ở trước mặt viên ngoại nói chuyện buôn bán, chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ. Lý Kỳ khiêm tốn cười đáp. Giá tiền này Thái Mẫn Đức phải trải qua nghĩ sâu tính kỹ mới đưa ra được. Hiện tại nghe Lý Kỳ nói như vậy, trong lòng rất đắc ý. Đột nhiên hỏi: - Đúng rồi, hai ngày trước Thái mỗ nghe nói quý điếm không tiếp tục bán chao nữa. Việc này là thật hay giả?

Là thật hay giả, chẳng lẽ ngươi còn không biết?

*****

Lý Kỳ cười khổ gật đầu: - Là thật!

- Ủa, vì sao vậy?

Lý Kỳ thở dài: - Còn không phải vì tại hạ đã bán bí phương cho viên ngoại đó sao. Sau khi Ngô đại thúc biết chuyện này, vì lo lắng mà không dám tiếp tục làm chao để bán.

Ý của câu này, không thể nghi ngờ là nói cho Thái Mẫn Đức nghe, Ngô Phúc Vinh đã bị ngươi dọa sợ.

Thái Mẫn Đức âm thầm đắc ý, bề ngoài lại lộ vẻ lo lắng:

- Vậy Ngô chưởng quầy có trách công tử không?

Lý Kỳ quắt miệng, nhún vai không đáp, coi như là chấp nhận.

- Nếu là như vậy, Thái mỗ đã khiến công tử phải phiền não rồi. Thái mỗ thực sự có lỗi. Thái Mẫn Đức giả mù sa mưa chắp tay nói.

Lý Kỳ cố nặn ra vẻ tươi cười, đáp lại: - Viên ngoại nói quá lời. Là tôi thẹn với Ngô đại thúc trước. Chú ấy trách vài câu là đúng.

Thái Mẫn Đức thấy hắn nghĩ một đằng nói một nẻo, trong lòng càng vui vẻ. Giả vờ thở dài:

- Túy Tiên Cư đã đóng cửa không buôn bán, không biết sau này công tử có tính toán gì không?

Lý Kỳ vừa nghe, liền biết Thái Mẫn Đức muốn lôi kéo mình tới Phỉ Thúy Hiên.

Ánh mắt của lão hồ ly này đúng là cay độc. Mình đã an phận như vậy rồi, y vẫn để mắt tới mình. Nếu không phải mình đã hợp tác với Túy Tiên Cư, nói không chừng đã khiến y làm cho cảm động mà tới quán y làm.

Chẳng qua hiện tại y chú ý mình như vậy, đối với mình, không phải là một chuyện tốt.

Lý Kỳ âm thầm tự định giá một phen, bỗng linh cơ vừa động. Liền ra vẻ rung đùi đắc ý, lại không mở miệng. Làm bộ có lời khó nói.

Thái Mẫn Đức thấy vậy, trong lòng rất nghi hoặc, hỏi: - Vì sao công tử thở dài?

Lý Kỳ lại thở dài một tiếng, đáp: - Cả đời này chỉ sợ tại hạ không thể thoát khỏi Túy Tiên Cư.

Thái Mẫn Đức kinh hãi, vội hỏi: - Sao Lý công tử lại nói như vậy?

Lý Kỳ không đáp, mà hỏi ngược lại: - Đúng rồi, tại hạ vừa vặn có một chuyện, muốn thỉnh giáo viên ngoại.

Thái Mẫn Đức kinh ngạc: - À, chuyện gì?

- Nghe nói viên ngoại đã từng đưa ra giá tiền bốn nghìn xâu để mua Túy Tiên Cư. Không biết có thật hay không?

Thái Mẫn Đức khẽ giật mình: - Vì sao công tử bỗng nhiên hỏi việc này?

Lý Kỳ ôm quyền nói: - Mong viên ngoại trả lời tại hạ trước. Đến khi tại hạ chắc chắn thì sẽ giải thích rõ ràng cho viên ngoại.

"Việc này đã sớm không phải là bí mật gì, mình nói cho hắn biết cũng không sao". Thái Mẫn Đức nhíu mày, âm thầm tính toán, mới gật đầu: - Không sai, đúng vậy.

Lý Kỳ nghe xong, thở phào một tiếng, biểu lộ rất khoa trương, nhỏ giọng nói thầm: - Xem ra Ngô đại thúc không lừa gạt mình.

Thái Mẫn Đức càng nghe càng hồ đồ, vội hỏi: - Lý công tử, rốt cuộc là chuyện gì?

Lý Kỳ thở dài: - Viên ngoại có điều không biết. Ngày ấy sau khi Thái quản gia mang tiền tới, một mực đến hiện tại, tại hạ vẫn chưa nhìn qua số tiền kia.

Thái Mẫn Đức hít một hơi khí lạnh: - Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì bất ngờ.

Lý Kỳ lắc đầu, thở dài:

- Là Ngô đại thúc đã mượn toàn bộ số tiền đó.

- A?

Thái Mẫn Đức kinh hô một tiếng, cánh tay run lên, thiếu chút nữa làm đổ chén trà trước mặt.

Lý Kỳ thấy vậy, âm thầm cười trộm. Xem lão tử lừa chết ngươi đây.

Thái Mẫn Đức vội hỏi: - Cậu đã cho lão già ấy mượn hết tiền?

Lý Kỳ gật đầu, thở dài: - Ngô đại thúc có ơn cứu mạng tại hạ. Tại hạ sao có thể không biết xấu hổ cự tuyệt chú ấy.

Thái Mẫn Đức kêu lên: - Lý công tử, cậu thật hồ đồ. Sao cậu có thể cho lão già ấy mượn hết tiền. Hiện tại tình hình của Túy Tiên Cư thế nào, không phải là cậu không biết. Đến lúc đó lão già ấy không trả được nợ, thì cậu biết làm sao?

Lý Kỳ đáp: - Mới đầu tại hạ cũng có chút băn khoăn. Nhưng về sau Tần phu nhân cũng ra mặt. Phu nhân nói, giá trị của Túy Tiên Cư ít nhất cũng phải bốn nghìn xâu. Còn nói viên ngoại rất muốn mua Túy Tiên Cư. Cho nên bảo tại hạ không cần phải lo lắng không đòi được tiền. Hơn nữa phu nhân còn viết cho tại hạ giấy nợ.

- Thì ra là thế, thảo nào vừa nãy công tử lại hỏi như vậy.

Thái Mẫn Đức cau mày, thử hỏi: - Vậy Lý công tử có biết vì sao bọn họ lại mượn cậu nhiều tiền như vậy không?

Lý Kỳ gật đầu: - Tại hạ biết chứ.

- Vì sao? Thái Mẫn Đức vội hỏi.

Nhưng lời vừa mới ra khỏi miệng, y liền phát giác không ổn, lập tức bổ sung: - Thái mỗ chỉ tùy tiện hỏi mà thôi. Nếu công tử thấy không tiện, không trả lời cũng không sao.

Lý Kỳ thấy vẻ lo lắng của y, cố nhịn cười, thản nhiên nói:

- Thực ra cho dù tại hại không nói việc này, viên ngoại sớm muộn gì cũng biết. Cho nên nói luôn cũng được.

Thái Mẫn Đức mừng rỡ, vẻ mặt chờ mong nhìn Lý Kỳ.

Lý Kỳ không vội nói, mà bưng chén trà lên uống một hớp. Hắn cố ý khiến lão hồ ly sốt ruột. Sau khi đặt chén trà xuống, mới nghiêng đầu tới, nhỏ giọng: - Tại hạ nghe Ngô đại thúc nói, phu nhân muốn đích thân ra mặt quản lý Túy Tiên Cư.

- Cái gì?

Thái Mẫn Đức kinh hãi, vội hỏi: - Chuyện đó có thật không?

- Đương nhiên là thật, tại hạ đâu dám lừa dối viên ngoại. Lý Kỳ gật đầu đáp.

Thái Mẫn Đức nhíu mày lắc đầu: - Không có khả năng. Ta nghe nói Tần phu nhân là người rất ít khi lộ diện. Ngay cả cửa chính cũng rất ít đi ra. Sao có thể ra mặt quản lý Túy Tiên Cư được.

Lý Kỳ thở dài: - Bởi vì phu nhân đã từng mơ một giấc mơ.

- Mơ?

Lý Kỳ gật đầu: - Đúng vậy. Tại hạ có nghe nha hoàn của phu nhân nói. Vài ngày trước đó, phu nhân mơ thấy người chồng đã quá cố. Trong giấc mơ, ngài ấy muốn nàng giúp mình quản lý tốt Túy Tiên Cư. Cho nên phu nhân mới muốn ra mặt quản lý Túy Tiên Cư.

- Thì ra là như vậy. Thái Mẫn Đức híp mắt.

Lý Kỳ vừa lo lắng, vừa buồn bực, nói tiếp: - Viên ngoại nói xem, một nữ tử như phu nhân, biết gì về buôn bán cơ chứ. Đây không phải là ném tiền xuống sông sao? Còn có, cái gì mơ với mộng, đều là hư ảo không có thật. Ai mà tin được. Nếu không phải vì Ngô đại thúc, tại hạ thực không muốn cho nàng vay tiền.

Lý Kỳ một khi đã nói dối, đúng là mặt không đỏ, tim không đập nhanh. Có thể sánh ngang với vua màn ảnh.

Thái Mẫn Đức nghe xong, trong lòng liền thoải mái. Y đúng là không để Tần phu nhân vào mắt. Y tin rằng, cho dù Tần phu nhân có thực sự ra mặt. Chỉ dựa vào 1500 xâu tiền kia mà muốn đối đầu với y. Cho dù y không làm gì, Túy Tiên Cư cũng không qua được ba tháng. Chỉ là y không nói huỵch toẹt với Lý Kỳ, mà hỏi: - Vậy quý điếm tính toán khi nào khai trương?

"Đồ mồ hôi! Thấy vậy lão hồ ly này đã coi mình thành người một nhà. Muốn hỏi gì thì hỏi, không chút cố kỵ "

Lý Kỳ lắc đầu đáp: - Điều này thì tại hạ không biết. Tại hạ chỉ là một đầu bếp, bọn họ sao có thể nói những chuyện đó cho tại hạ nghe được.

Thái Mẫn Đức gật đầu, trong lòng không còn lo lắng nữa, cười ha ha:

- Lý công tử đừng nghĩ nhiều. Ta nghe nói lúc còn trẻ Tần phu nhân đã là một đại tài nữ. Tin rằng nàng chắc chắn có biện pháp trả lại tiền cho công tử.

Y vốn đang tính toán thu thập Túy Tiên Cư. Hiện tại đối phương đã đưa tới tận cửa, y vui vẻ còn không kip. Lúc này y rất hy vọng Túy Tiên Cư có thể khai trương sớm một chút. Chỉ cần Túy Tiên Cư còn buôn bán ở khu vực này, chẳng phải mặc cho y vân vê sao. Nếu Túy Tiên Cư cứ đóng cửa giống như bây giờ, y lại vô kế khả thi.

- Hy vọng là như thế! Lý Kỳ lắc đầu thở dài, ánh mắt thoáng hiện tinh quang.

Crypto.com Exchange

Hồi (1-1753)


<