Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Bắc Tống phong lưu - Hồi 0012

Bắc Tống phong lưu
Trọn bộ 1753 hồi
Hồi 0012: Đối câu đối
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-1753)

Lý Kỳ mỉm cười, chỉ vào hai bức câu đối:

- Không phải vừa rồi ngươi nói, nếu ai có thể một mình đối được hai bức câu đối này. Có thể miễn phí ăn ở tại Phỉ Thúy Hiên. Hơn nữa còn có thể được thưởng một trăm ngân lượng. Lẽ nào ngươi lại quên?

Thái Lão Tam nghe thấy vậy, chợt cười lên ha ha, đáp:

- Phỉ Thúy Hiên của chúng ta chính là chiêu bài bằng vàng. Há có thể nói mà nuốt lời. Chỉ cần ngươi có thể đối ra được bất kỳ câu nào trong hai câu, chúng ta tự nhiên sẽ thực hiện lời hứa hẹn.

Y cũng không tin tên thư sinh nghèo nàn kia có thể đối được.

Lý Kỳ lắc đầu cười nói:

- Ta không đối được, nhưng ta biết người có thể đối được.

- Ai?

Thái Lão Tam sững sờ.

- Cậu ta!

Ngón tay của Lý Kỳ chỉ về hướng tiểu nam hài đang nằm trên đất.

- Nó? Ngươi nói là tên ăn mày kia?

Thái Lão Tam chỉ vào tiểu nam hài, kinh ngạc hỏi.

Lý Kỳ quăng ánh mắt tán dương về phía Thái Lão Tam, cười đáp:

- Chúc mừng ngươi đã đoán đúng.

Thái Lão Tam ngây cả người. Bỗng cười lên ha hả. Mọi người cũng cười theo y. Giống như Lý Kỳ vừa kể một câu chuyện hài hước vậy.

"Cứ cười đi, cười cho sướng miệng đi. Đến lúc muốn khóc lại khóc không ra nước mắt."

Lý Kỳ im lặng, đứng một bên thờ ơ lạnh nhạt.

Thái Lão Tam cười một lúc mới ngừng lại, sắc mặt bỗng trầm xuống quát:

- Các hạ đang tiêu khiển chúng ta phải không?

Lý Kỳ giang hai tay, kinh ngạc nói:

- Vị quản gia đại nhân này, cớ gì ngươi lại nói như vậy? Ta nghĩ quý điếm đã treo hai bức câu đối trên kia, cũng là hy vọng có người có thể sớm đối ra vế dưới. Ta làm như vậy, đơn giản là không muốn lãng phí một phen ý tốt của quý điếm mà thôi.

- Ngươi...Ngươi nói không sai.

Thái Lão Tam gật đầu, sắc mặt hơi khó coi. Y ước gì hai bức câu đối này có thể treo ở đây nhiều ngày. Nhưng y không thể nói thật ra được. Liền chỉ về phía tiểu nam hài, hỏi:

- Nhưng nếu nó không đối được, thì thế nào?

- Đối không được thì đối không được, còn muốn gì nữa? Lẽ nào phải bị phạt? Nếu là như vậy, thì xin lỗi rồi, ta thu lại những lời vừa nói.

Lý Kỳ rất 'Nhát gan' đáp.

Thái Lão Tam nhất thời đuối lý. Sở dĩ Thái viên ngoại treo hai bức câu đối này lên, vốn là muốn nhờ vào hai bức câu đối lôi kéo khách hàng cho Phỉ Thúy Hiên. Nếu đối không được phải chịu phạt, có quỷ mới tới.

Hơn nữa Lý Kỳ nói tiểu nam hài kia có thể đối được hai vế. Nếu ngăn cản nó, như vậy những người khác nhất định sẽ nói Phỉ Thúy Hiên không biết giữ chữ tín. Người khác có thể đối được, chẳng lẽ lại không cho nó đối. Đến lúc đó, còn chưa bắt được hồ ly, đã thân thối hoắc rồi. Nhưng cứ thế để cho nó đối, Thái Lão Tam cảm thấy rất mất mặt.

Trong lúc nhất thời, Thái Lão Tam rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, không biết làm thế nào cho phải.

- Quản gia đại nhân, rốt cuộc thế nào, ngài nhanh nói xem!

Trong mắt Lý Kỳ đầy ý cười, hỏi.

Hắn chính là nắm được tâm lý này của Thái Lão Tam. Biết Thái Lão Tam không dám làm khó hắn. Hơn nữa hắn vốn đã muốn dành được phần thưởng một trăm lượng kia. Làm như vậy, vừa bảo trụ được mẹ con ăn mày, lại có thể thuận tiện giáo huấn cái tên quản gia kiêu hoành bạt hỗ này. Thật sự là một mũi tên trúng ba con nhạn, cớ sao mà không làm.

Thái Lão Tam liếc mắt nhìn Lý Kỳ, lửa giận trong lòng bốc lên, cũng không cố kỵ nữa, cắn răng uy hiếp:

- Nếu các hạ muốn xuất đầu thay hai kẻ ăn mày thối tha kia, ta khuyên ngươi vẫn không nên sinh cái mẽ anh hùng. Tránh tự rước lấy họa.

"Mẹ nó chứ, nếu lão tự sợ ngươi, thì vừa nãy đã không đứng ra rồi."

Đối mặt với sự uy hiếp của Thái Lão Tam, Lý Kỳ không sợ chút nào, mỉm cười đáp:

- Những lời quản gia đại nhân nói, tiểu đệ sẽ khắc trong tâm khảm. Tuy nhiên tiểu đệ vẫn có lòng tin, cậu ta có thể đối được.

- Được rồi, nếu các hạ đã tin tưởng như vậy, Thái mỗ thật muốn mở mang thêm kiến thức.

Cho dù Thái Lão Tam vạn lần không muốn. Nhưng hiện tại cũng chỉ có thể ẩn nhẫn không phát. Quăng ánh mắt ra hiệu cho vài tên tay chân, ý bảo bọn chúng tạm thời lui xuống.

Vài tên tay chân trừng mắt đe dọa Lý Kỳ và mẹ con ăn xin, rồi mới đi về.

- Đa tạ, đa tạ!

Lý Kỳ cười tủm tỉm, chắp tay hướng Thái Lão Tam. Sau đó đi tới phía trước, nâng mẹ con ăn mày tới ngồi xuống một bên, ôn hòa hỏi:

- Thím, thím không sao chứ?

Vị đại nương này còn chưa hồi phục tinh thần, vẫn thẫn thờ nhìn Lý Kỳ.

Lý Kỳ lại hô vài câu:

- Thím, thím.

Vị đại nương chợt giật mình, hai tay nắm lấy tay của Lý Kỳ, hô:

- Đại quan nhân, đại quan nhân, van cầu ngài cứu A Nam của tôi. Lão thân dập đầu van cầu ngài.

Nói xong, liền quỳ rạp xuống đất.

Lý Kỳ thấy vậy, vội vàng vịn bà tà:

- Đừng, đừng, thím nhanh đứng lên. Thím cứ yên tâm, mẹ con thím sẽ không có việc gì đâu.

- Thật sao?

Vị đại nương này giống như không tin lời Lý Kỳ, hỏi lại.

Lý Kỳ gật đầu, nâng bà ta dậy, rồi hướng tiểu nam hài kia hỏi:

- Ngươi tên là A Nam phải không?

Tiểu nam hài cau mày, liếc nhìn Lý Kỳ, lại liếc nhìn mẫu thân, thần sắc có chút do dự.

- A Nam, đại quan nhân hỏi con, sao con không trả lời.

Vị đai nương kia kéo tay nhi tử, lo lắng nói.

Lúc này tiểu nam hài mới gật đầu đáp:

- Tôi tên là Trần A Nam.

Lý Kỳ mỉm cười, hạ giọng hỏi:

- A Nam, ngươi có sợ bọn chúng không?

Nói xong, ánh mắt quăng về hướng Thái Lão Tam bên kia.

Trần A Nam cắn chặt môi, trên mặt lộ ra vẻ quật cường, dùng sức lắc đầu.

- Rất tốt.

Lý Kỳ gật đầu cười, lại hỏi:

- Vậy ngươi có muốn bọn họ hầu hạ ngươi không?

Trần A Nam lại dùng sức gật đầu.

- Tốt lắm, vậy ngươi cứ làm theo lời ta nói.

Lý Kỳ cười bí ẩn, sau đó nói nhỏ vào tai Trần A Nam.

Thái Lão Tam thấy hai người kia một bên nói nhỏ, một bên cười cười nói nói, trong lòng cũng là không yên bất an. Nếu tên ăn mày đó thực sự đối được hai câu đối. Vậy thì Phỉ Thúy Hiên của bọn họ thật đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc. Cho nên y đi dịch về phía Lý Kỳ, vãnh tai lên muốn nghe lén.

Nhưng Lý Kỳ sao có thể cho y cơ hội đó. Miệng cơ hô dán vào tai của Trần A Nam. Khiến cho Thái Lão Tam một chữ cũng không nghe lén được, mặt mũi tràn đầy vẻ buồn bực.

Qua một lúc, Lý Kỳ bỗng ngồi thẳng dậy, hướng Trần A Nam cười hỏi:

- Ngươi nhớ hết chưa?

Trần A Nam gật đầu:

- Nhớ kỹ rồi.

Lý Kỳ vỗ vai Trần A Nam, nói:

- Tốt, đi thôi.

Trần A Nam nhẹ gật đầu, liếc nhìn Thái Lão Tam, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi. Nhưng khi cậu ta chứng kiến người mẹ đã suy yếu không chịu nổi, oán hận rất nhanh đã thay thế sự sợ hãi. Cậu ta đứng thẳng thân thể, đến trước mặt Thái Lão Tam, đầu ngẩng lên, hỏi:

- Câu đối của ngươi là gì?

Ngữ khí có chút khinh thường.

Thái Lão Tam thấy y chỉ là một tên ăn mày, mà cũng dám diễu võ dương oai trước mặt mình. Trong lòng rất giận dữ."Đồ dê con mất dịch này, nếu mà ngươi đối không được, xem bản đại gia ta thu thập ngươi như thế nào". Y cắn răng đáp:

- Không biết ngươi hỏi câu đối nào?

- Tùy tiện.

Trần A Nam phất tay nói, sắc mặt có vẻ không kiên nhẫn.

*****

Thái Lão Tam nắm chặt hai tay, thầm nghĩ đi lên tát nó một cái. Nhưng chứng kiến xung quanh còn đứng rất nhiều người. Hơn nữa đều là các thư sinh tài tử, liền buông lỏng tay, cố nén tức giận tỏng lòng, cười lạnh nói:

- Tốt, ngươi nghe rõ đây, câu đối của ta là 'Nhất xuyên phong nguyệt lưu hàm ẩn'.

Trần A Nam nghe xong, nhắm mắt lại, đầu lắc lư, nhỏ giọng đọc lại một lần. Làm ra vẻ trầm tư, có vài phần hủ toan của tú tài. Lý Kỳ ở một bên thấy như vậy, chỉ muốn bật cười. Không thể tưởng được tiểu gia hỏa này, đúng là có năng khiếu diễn trò.

- Có rồi!

Trần A Nam bỗng mở mắt, sau đó hướng Thái Lão Tam đáp:

- Ngươi cũng nghe rõ ràng, vế dưới của ta là 'Vạn lí sơn hà tẫn hạo ca'.

Vế đối vừa ra, lập tức khiến đám đông xôn xao.

Những thư sinh tài tử kia, người người trừng mắt to, một bộ không thể tưởng tượng nổi.

- Khoan...Khoan, vế dưới của ngươi...Ngươi là gì?

Trần A Nam đáp giống như một chùy đập mạnh vào đầu của Thái Lão Tam. Y không ngừng run rẩy, ngay cả lời nói cũng không rõ ràng. Hiện tại y hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không.

Trần A Nam nhắc lại một lần, sau đó hỏi:

- Như thế nào? Vế đối của ta đúng không?

Đâu chỉ là đúng, quả thực đối con mẹ nó chuẩn.

Lần này Thái Lão Tam không thể nói gì hơn, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng. Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống sợi râu dê. Sững sờ nửa ngày, mới nói:

- Đúng, coi như ngươi may mắn đối được. Tuy nhiên ta còn một câu đối, không biết ngươi có thể đối được không.

Trước khi đối liên thứ nhất, trong lòng Trần A Nam còn rất bất an. Từ nhỏ cậu ta chưa từng đọc qua sách. Làm sao biết những câu Lý Kỳ dặn có đúng hay không. Hiện tại nghe thấy Thái Lão Tam nói là đối đúng, liền vui mừng nhướn mày, một bộ tin tưởng mười phần. Ôm hai tay, hất đầu lên:

- Nói đi.

Lần này Thái Lão Tam không dám coi thường cậu ta nữa, liền liếm liếm đôi môi khô, cẩn thận hỏi:

- Ngươi nghe cho kỹ, vế trên của ta là 'Chước lai trúc diệp ngưng hoài lục'.

Thái Lão Tam vừa dứt lời, Trần A Nam đã nói nối luôn:

- Vế này đơn giản. Ta đối là 'Ẩm bãi đào hoa thượng kiểm hồng'.

Lý Kỳ thấy mặt mũi cậu ta đầy vẻ hưng phấn, chỉ cười lắc đầu. Dù sao vẫn chỉ là một đứa bé! Cần gì phải đối nhanh như vậy. Cho dù là Tào Thực bảy bước thành thơ, chỉ sợ cũng không bằng.

Mọi người vừa nghe, chợt kinh ngạc không thôi. Những người này sở dĩ đứng đây, nguyên nhân phần lớn là vì vị Bạch nương tử kia. Hôm nay câu đối của Bạch nương tử lại bị một tên ăn mày đối được đơn giản như vậy. Cho dù bọn cũng biết tất cả đều là do Lý Kỳ âm thầm thao túng. Nhưng điều này vẫn làm cho bọn họ không thể tiếp nhận. Trong lúc nhất thời tất cả đều sững sờ.

Đám đông vốn huyên náo, thoáng cái trở nên yên tĩnh.

Thái Lão Tam đầu óc choáng váng, cả ngươi như bị điểm huyệt, lung lay sắp đổ. May mà mấy tên tay chân ở bên lanh mắt đỡ y, mới không khiến cho y ngã nhào xuống đất.

- Thái quản gia, còn không mau tiếp đón khách quý vào Phỉ Thúy Hiên.

Lúc này, Lý Kỳ vịn vị đại nương đi tới, cười ha hả nói."Hừ, muốn giả chết? Không dễ dàng như vậy đâu".

Đối mặt với Lý Kỳ có ý đồ gây sự, Thái Lão Tam đúng là đâm lao phải theo lao. Nếu mời hai kẻ ăn mày này vào, chẳng phải khiến cho người chết cười sao. Nhưng mà, nếu như không mời vào, lại bị người ta mắng chết. Dù sao cũng đều là chết.

Nếu có thể, hiện tại y chỉ hận không thể lập tức sai người đập cho Lý Kỳ một trận. Sau đó ném xuống sông Biện Hà cho cá ăn. Nhưng y không dám làm như thế, cũng không thể làm như thế. Ít nhất hiện tại không thể. Dù sao nơi này vẫn còn có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi y.

Đúng lúc này, bỗng một người đi ra từ trong quán ăn. Người nọ nói nhỏ vào tai Thái Lão Tam vài câu. Thái Lão Tam vừa nghe vừa gật đầu, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

Người nọ nói xong, cũng không ngừng lại, lại chạy vào trong.

Đợi cho người nọ đi rồi, Thái Lão Tam hướng tên thủ hạ cầm khay bạc, phân phó:

- Còn không giao phần thưởng cho vị tiểu ca kia.

Tên tay chân khẽ giật mình, lập tức phản ứng, cung kính đưa khay bạc tới trước mặt Trần A Nam.

Trần A Nam hừ một tiếc, nhận lấy bạc, lập tức đưa cho Lý Kỳ, nói:

- Đại ca, số bạc này quá nặng, làm phiền huynh giữ hộ đệ.

Tiểu gia hỏa đúng là biết cách nói. Lý Kỳ cười hắc hắc, xoa xoa đôi bàn tay, nhận bạc, vỗ ngực cam đoan:

- Đương nhiên, đệ cứ yên tâm đi. Đại ca nhất định sẽ bảo quản tốt.

Khinh bỉ!

Mạnh mẽ khinh bỉ!

Những vị được gọi là tài tử kia, nghe thấy Lý Kỳ và Trần A Nam trao đổi. Chợt cảm thấy chỉ số thông minh của mình bị vũ nhục nghiêm trọng. Đều quăng ánh mắt khinh bỉ về phía Lý Kỳ.

Thực ra vừa rồi Lý Kỳ đã thương lượng tốt với Trần A Nam. Cơm ngươi ăn, bạc ta lấy. Hiện tại hắn đang cần tiền vốn. Cho nên hắn tự nhiên sẽ không hảo tâm tặng không số bạc không dễ có này. Tuy nhiên hiện tại hắn lại có chút hảo cảm với Trần A Nam. Vốn định chia cho cậu ta một ít. Nhưng lại e ngại một số kẻ xấu sẽ gây bất lợi cho hai mẹ con. Liền nhỏ giọng, nói vào tai Trần A Nam:

- Hai người ở tạm đây mấy ngày. Đởi đến hưởng thụ xong, thì đi tới Túy Tiên Cư phía đối diện tìm ta. Ta tên là Lý Kỳ. Nhớ kỹ, chuyện này ngàn vạn lần không thể nói cho người khác.

Dù Trần A Nam không hiểu vì sao Lý Kỳ lại dặn như vậy. Nhưng cậu ta biết Lý Kỳ tuyệt dối sẽ không hại mình, gật đầu đáp:

- Lý đại ca, đệ biết rồi.

- Hai vị khách quý, mời vào bên trong.

Thái Lão Tam chỉ tay về hướng cửa chính, cố nở nụ cười.

- Đại quan nhân, thực sự cảm ơn ngài. Lão thân thật không biết lấy gì báo đáp.

Vị đại nương cảm thấy như từ địa ngục tới thiên đương, nước mắt lưng tròng nhìn Lý Kỳ, suýt nữa khóc thành tiếng.

Lý Kỳ mỉm cười nói:

- Thím đừng cảm ơn cháu. Muốn cảm ơn thì cảm ơn Thái quản gia ấy.

Nói xong nhìn sang Thái Lão Tam.

Sắc mặt của Thái Lão Tam biến thành gan heo, nhưng lại không nói được gì, cực kỳ biệt khuất!

Lý Kỳ mỉm cười, không để ý tới y, giao đại nương cho Trần A Nam, sau đó vỗ lưng của cậu ta, dặn:

- Đi thôi, chiếu cố tốt mẹ của cậu.

- Vâng, Lý đại ca cứ yên tâm, đệ sẽ quan tâm săn sóc nương.

Hốc mắt Trần A Nam đỏ bừng, nhìn Lý Kỳ với vẻ không nỡ, sau đó cùng hai gã tiểu nhị đi vào.

Lý Kỳ một mực nhìn hai mẹ con đi vào trong, lúc này mới thở phào một tiếng. Chỗ này có nhiều người đang nhìn như vậy. Thách Thái Lão Tam cũng không dám động tay động chân với hai mẹ con. Cúi đầu nhìn số bạc trắng bóng trong tay, nhất thời mặt mày hớn hở. Sau khi bỏ bạc vào trong ngực, chắp tay hướng Thái Lão Tam, nói:

- Thái quản gia, đa tạ, tại hạ xin cáo từ.

- Mong công tử dừng bước.

Thái Lão Tam thấy Lý Kỳ muốn rời đi, vội vàng ngăn cản.

Lý Kỳ nhíu mày, hỏi:

- Chuyện gì? Lẽ nào ngươi muốn đổi ý?

- Không phải, không phải, chả là lão gia nhà tôi muốn mời công tử lên lầu nói chuyện.

Thái Lão Tam vội vàng giải thích.

Crypto.com Exchange

Hồi (1-1753)


<