Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Bắc Tống phong lưu - Hồi 0100

Bắc Tống phong lưu
Trọn bộ 1753 hồi
Hồi 0100: Đại hào khách
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-1753)

Dù da mắt Lý Kỳ rất dày, đặc biết là đối mặt với nữ nhân. Nhưng những lời kia của Bạch Thiển Dạ, quả thực khiến cho hắn đau lòng. Bận rộn cả đêm, bị khói đặc hun cho gần chết. Còn lừa gạt Tần phu nhân. Nhận được chỉ là một câu hỏi nghi vấn. Nếu nói không thất vọng, thì là gạt người.

"Lý Kỳ a Lý Kỳ, ngươi cần gì phải làm người tốt như vậy. Đã biết trên đời này khó khăn nhất là làm người tốt rồi. Ngươi còn dám làm. Đúng là ngu xuẩn. Xem ra sau này ngươi vẫn nên thành thật làm một vị thương nhân hám lợi đi. Khó trách cha vợ luôn nói, không phải ông ấy không muốn làm người tốt, chỉ là ông ấy không có thiên phú đó. Xem ra mình cũng không có thiên phú đó. Ít nhất là cho tới bây giờ."

Sau khi rời khỏi Bạch phủ, Lý Kỳ tự hỏi một lúc lâu. Còn không ngừng trào phúng chính mình. Tuy nhiên hắn không trách Bạch Thiển Dạ. Hắn hiểu rất rõ nguyên nhân vì sao Bạch Thiển Dạ lại nghĩ như vậy. Tất cả đều vì cách làm của hắn từ đầu đến cuối.

Nhưng tâm tình của Lý Kỳ vẫn rất khó chịu.

Tâm tình khó chịu, người chịu tội tất nhiên là đám ái đồ.

Đồ đệ mà, phải chia buồn vui với sư phụ chứ.

Từ lúc Lý Kỳ đi vào phòng bếp, Ngô Tiểu Lục và hai anh em họ Trần đều trong tình trạng nước sôi lửa bỏng. Chỉ cần một việc nhỏ khiến cho Lý Kỳ không thỏa mãn, kế tiếp chắc chắn là một hồi tinh phong huyết vũ.

Ngô Tiểu Lục bị chửi sắp thành kẻ ngu ngốc rồi. Cũng không biết hôm nay vì sao sư phụ lại khó tính như vậy.

Chỉ có Trần A Nam và Tần phu nhân là lờ mờ đoán ra nguyên nhân trong đó. Nhưng bọn họ cũng không muốn dính líu gì tới chuyện này. Đều bảo trì cự ly với Lý Kỳ.

Tối ngày hôm đó.

Chợt có một đám khách hàng tới Túy Tiên Cư. Bốn hán tử thần sắc lạnh lùng, người người cầm một cây đao lớn. Ở giữa là một vị đại quan nhân, tuổi chừng bốn mươi, long mi phượng mục, ngọc diện môi son, phong thần tuấn lãng. Dáng người cao gầy, đầu đội khăn lụa, mặc một bộ áo lụa màu tím. Quả nhiên là phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái.

Bên cạnh đại quan nhân còn có một người tùy tùng tuổi chừng ba mươi, nhưng lưng hơi còng.

- Túy Tiên Cư, ha ha, chính là nơi này.

Vị đại quan nhân này đứng trước cửa, ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu treo trên lầu hai, gật đầu cười, sau đó tiêu sái đi vào.

- Hoan nghênh quý khách tới Túy Tiên Cư.

Vị đại quan nhân này vừa mới bước vào cửa, đã bị hai nữ tiểu nhị tiếp khách làm cho giật mình. Cẩn thận nhìn hai người thiếu nữ, không có chút tức giận, mà cười ha hả nói: - Thú vị, thú vị.

- Khách quan tới mấy người?

Một nữ tiểu nhị vội đón chào.

Từ lúc vào trong tiệm, vị đại quan nhân kia vẫn ngẩng đầu nhìn ba câu đối treo trên xà nhà, giống như không nghe được lời của nữ tiểu nhị nói vậy.

Vị tùy tùng kia thấy vậy, liền đi lên trả lời thay: - Cho chúng ta một nhã gian.

- Xin hỏi khách quan có phải là hội viên Hoàng Kim không?

- Đủ chưa?

Vị tùy tùng này không nói hai lời, lập tức móc một thỏi vàng từ trong ngực ra.

Nữ tiểu nhị hơi sững sờ, vội nói: - Mời khách quan lên lầu. Đợi tiểu nữ đăng ký thẻ hội viên Hoàng Kim cho ngài.

- Thẻ hội viên Hoàng Kim?

Vị đại quan nhân kia khẽ giật mình, mỉm cười hỏi: - Chẳng lẽ phải hội viên Hoàng Kim mới được lên lầu ba?

- Đúng vậy. Một khi ngài trở thành hội viên Hoàng Kim của tiểu điếm, lúc ăn cơm cũng có những ưu đãi nhất định. Còn có thể nhấm nháp trù nghệ của Lý sư phó. Nữ tiểu nhị mỉm cười đáp. Hiện tại danh tiếng của Lý Kỳ đã truyền khắp. Rất nhiều người vì muốn nếm thử tay nghề của hắn mà tới. Cũng có thể nói, Lý Kỳ dần dần thay thế Tần phu nhân, trở thành ngôi sao sáng nhất của Túy Tiên Cư.

Vị đại quan nhân kia mỉm cười gật đầu: - Thì ra là vậy.

Nữ tiểu nhị lập tức mời mấy người lên nhã gian Thiên Thượng Nhân Gian.

- Không tồi, không tồi.

Vị đại quan nhân vừa đi vào nhã gian, liền ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt hiện lên vẻ tán dương.

Bốn hán tử một mực đi theo sau đại quan nhân, lập tức chia hai người đứng ở ngoài cửa, hai người thì đứng phía sau đại quan nhân.

Đợi cho vị đại quan nhân ngồi xuống, đầu tiên nữ tiểu nhị rót một chén trà cho y. Sau đó lại gọi tới một nữ tiểu nhị, bảo nàng ta đăng ký một thẻ hội viên Hoàng Kim.

Vị đại quan nhân nhân lấy thẻ hội viên Hoàng Kim, vuốt vuột một lúc, thở dài:

- Một tấm thẻ nho nhỏ như vậy, vì sao tới hiện tại mới có người nghĩ ra được.

Nữ tiểu nhị đưa thực đơn tới, nói: - Khách quan, đây là thực đơn của tiểu điếm.

Còn chưa nói hết, vị đại quan nhân kia liền mở quạt, thản nhiên nói: - Trên thực đơn có món gì thì mang lên mỗi món một phần.

- A?

Nữ tiểu nhị hơi sững sờ, nói: - Khách quan, trên thực đơn có ghi hơn mười món ăn. Trong đó bao gồm cả lẩu uyên ương. Ngài xác định mỗi món muốn một phần?

- Đúng vậy. À, còn có một bình Tuyệt Thế Vô Song nữa.

Nữ tiểu nhị kia sững sờ, đang định nói rượu Tuyệt Thế Vô Song còn chưa mang ra bán. Nhưng thấy vị đại quan nhân này ăn mặc hoa lệ như vậy, ra tay lại hào phóng. Nghĩ bụng vẫn nên hỏi Lý sư phó. Miễn cho lại đắc tội người này.

Trong phòng bếp, Lý Kỳ vừa nghe nữ tiểu nhị kia báo cáo lại, liền giật mình nói: - Ngươi không nghe lầm chứ. Vị khách kia thực sự muốn mỗi món một phần?

Nữ tiểu nhị khẳng định: - Vâng, tiểu nữ đã hỏi y hai lần, sẽ không sai được. Y còn muốn một bình Tuyệt Thế Vô Song.

Đúng lúc này, Ngô Phúc Vinh chợt đi vào.

Lý Kỳ thấy Ngô Phúc Vinh tới, vội hỏi: - Ngô đại thúc, chú tới vừa đúng lúc. Vừa rồi chú có thấy vị khách ở gian Thiên Thượng Nhân Gian không?

Ngô Phúc Vinh gật đầu: - Lão hủ tới đây chính là vì việc đó. Lý Kỳ, ta thấy vị khách kia không đơn giản. Chúng ta phải cẩn thận ứng phó.

- Cháu biết rồi.

- Cậu đã biết?

Lý Kỳ gật đầu. Sau đó nói lại những lại nữ tiểu nhị cho Ngô Phúc Vinh nghe.

Ngô Phúc Vinh nghe xong, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Lý Kỳ sắc mật nghiêm túc nói: - Ngô đại thúc, chú nói xem, người kia có phải là do Thái Mẫn Đức phái tới không?

- Vì sao?

- Rất đơn giản, y muốn cháu chết vì mệt.

Ngô Phúc Vinh vừa nghe, liền hít một hơi khí lạnh: - Có khả năng này.

Lý Kỳ bỗng cười ha hả, nói: - Nếu là như vậy, cháu mệt chết cũng đáng. Tuy nhiên, trước khi chết vì mệt, tay Thái Mẫn Đức kia cũng phải phá sản.

- Cậu lại đùa giỡn lão hủ rồi.

Ngô Phúc Vinh sững sờ, nhất thời hiểu ra, mặt già đỏ lên, trừng Lý Kỳ một cái, lại hỏi: - Vậy cậu tính toán thế nào.

- Tất nhiên là thỏa mãn ý của khách hàng rồi.

Lý Kỳ mỉm cười, hướng nữ tiểu nhị kia nói: - Ngươi cầm một bình Tuyệt Thế Vô Song lên. Nói là tặng miễn phí. Vị đại hộ khách kia, chúng ta nhất định phải lưu lại.

Sau khi phân phó, Lý Kỳ xoay người lại, thấy mấy người Ngô Tiểu Lục đều sững sờ tại đó. Sắc mặt liền trầm xuống, cả giận nói: - Mấy người các ngươi còn đứng đó làm gì? Có phải không muốn làm rồi phải không? Không nghe thấy khách hàng nói gì sao, còn không mau chuẩn bị nguyên liệu. Nếu như các ngươi khắc khổ một chút, thì lão tử đã đỡ vất vả rồi. Thu đồ đệ cái quái gì chứ. Lão tử thu phải mất tên đồ đệ sai vặt mới đúng, chẳng giúp ích được tí nào cả.

Ba ái đồ bị Lý Kỳ chửi cho một trần, đều cúi đầu chuẩn bị nguyên liệu. Cả ngày hôm nay ăn chửi đã quen, nên đã sớm miễn dịch.

Một hơi làm hơn mười món ăn, nghe có vẻ rất nhiều, nhưng Lý Kỳ phải làm cũng không nhiều lắm. Bởi vì chuẩn bị tài liệu, cùng rửa, thái, những việc vụn vặt đều giao hết cho mấy người Ngô Tiểu Lục làm. Hắn chỉ phụ trách xào, nấu cùng với điều phối.

Mà lẩu uyên ương, thì một mình Trịnh hỏa phu có thể lo liệu. Bởi vì khó nhất chính là gia vị, thì Lý Kỳ đã chuẩn bị sẵn từ trước.

*****

Món ăn còn chưa lên, rượu đã lên một bầu.

Vị đại quan nhân hiếu kỳ nhìn cái bầu gỗ, hướng nữ tiểu nhị kia hỏi: - Nếu Tuyệt Thế Vô Song là rượu tốt nhất của quý điếm, vậy vì sao lại dùng bầu gỗ để đựng?

- À, làm như vậy để giúp Tuyệt Thế Vô Song không bị mất mùi trong một thời gian ngắn. Nữ tiểu nhị đáp. Những lời này đều do Lý Kỳ dạy cho các nàng.

- Ủa, vì sao lại như vậy?

- Điểm ấy tiểu nữ cũng không biết.

Vị đại quan nhân hơi sững sờ: - Những điều này là do chưởng quầy của các ngươi nói cho các ngươi biết, hay là đầu bếp của các ngươi?

- Đây là Lý sư phó nói.

- Thú vị, thú vị.

Đại quan nhân đong đưa quạt giấy, vị tùy tùng bên cạnh lập tức rót một chén Tuyệt Thế Vô Song cho y.

Nhìn chất lỏng màu hồng phấn long lanh trong chén, hai mắt vị đại quan nhân hiện lên một tia sợ hãi lẫn vui mừng, gật đầu nói: - Rượu này quả nhiên là đặc biệt.

Nói xong, liền bưng chén rượu lên, ngửi ngửi, hớp một ngụm, lập tức say mê nhắm hai mắt lại. Một lát sau, bỗng trợn mắt, tán dương: - Rượu ngon, rượu ngon. Khó trách lại có nhiều người tán thưởng rượu này như vậy. Quả thực không tồi, không làm ta thất vọng. Rất tốt, rất tốt. Nói xong lại hướng nữ tiểu nhị hỏi: - Nghe nói Tuyệt Thế Vô Song chỉ là một loại trong nhóm Thiên Hạ Vô Song, không biết còn có bao nhiêu loại?

- Ngoại trừ Tuyệt Thế Vô Song ra, nhóm Thiên Hạ Vô Song còn có bảy loại. Trong đó có rượu Thanh Nại, rượu Kim Lê

- Tốt lắm, mỗi loại rượu mang cho ta một bình.

Nữ tiểu nhị như đã quen cách gọi món ăn của vị đại quan nhân này. Cũng không hỏi nhiều, vâng một tiếng, liền xoay người rời đi.

Chỉ chốc lát, nữ tiểu nhị liền bưng bảy bầu rượu thuộc nhóm Thiên Hạ Vô Song đi vào. Bảy bầu rượu đều có hình dáng giống nhau, chỉ khác nhau về màu sắc.

Bảy màu sắc, có màu xanh nước biển, màu xanh lá cây, màu tím

Chỉ nhìn thôi đã rất thích mắt rồi.

Vị đại quan nhân thấy vậy, trong mắt lộ ra vẻ kinh hỉ. Không thể chờ đợi được nữa, bưng chén rượu lên nếm thử. Cứ uống một loại, lại khen: - Thiên Hạ Vô Song, quả nhiên rượu như kỳ danh.

Rồi hướng nữ tiểu nhị kia, hỏi: - Nhóm rượu Thiên Hạ Vô Song này đều làm từ trái cây. Nhưng vì sao có thể thơm ngon, dễ nhìn hơn những rượu trái cây bình thường khác?

Nữ tiểu nhị cúi người đáp: - Xin lỗi khách quan, chúng tôi không rõ vấn đề đó lắm.

Vị đại quan nhân hơi sững sờ, lập tức hiểu ra. Đây là bí mật của quán bọn họ, sao có thể nói cho người ngoài biết được. Y hơi gật đầu, a một tiếng, cũng không hỏi thêm. Chỉ là vẻ mặt có chút thất vọng.

Một lát sau, món ăn lần lượt mang lên. Mà món đầu tiên, đương nhiên là món ăn chiêu bài của Túy Tiên Cư, lẩu uyên ương.

Vị quan nhân này tựa hồ rất hứng thú với lẩu uyên ương. Đầu tiên khen ngợi cái nồi này thiết kế độc đáo. Sau khi nếm thử, càng khen không dứt miệng. Nhưng y cũng không ăn nhiều. Bởi vì kế tiếp còn có hơn mười món ăn chờ y nhấm nháp.

Tiếp theo là Ma Bà đậu hũ nổi tiếng trong và ngoài nước.

Vị đại quan nhân vừa nghe cái tên, liền rất kinh ngạc hỏi: - Vì sao món này lại có tên là Ma Bà đậu hũ?

- Tiểu nữ từng nghe Lý sư phó nói. Món ăn này chính là do một người tên là Ma Bà ở quê ngài ấy sáng chế. Cho nên Lý sư phó liền đặt tên nó là Ma Bà đậu hũ. Món này đặc sắc ở chỗ, cay, nóng, thơm, dòn, non.

- Thì ra là thế.

Đại quan nhân gật đầu, gắp một miếng đậu hũ bỏ vào miệng. Cẩn thận nhấm nháp một phen, khen: - Năm chữ miêu tả, không sai chút nào.

Món thứ ba là Oa Bao Nhục.

Từng miếng thịt heo vàng óng ánh, mượt mà, cộng với một ít tỏi, gừng, khiến người ta vừa nhìn đã muốn ăn rồi.

Vị đại quan nhân không thể chờ đợi được gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, khẽ cắn. Nhất thời vang lên một tiếng răng rắc. Rồi một mùi thịt nồng đậm, nóng hổi luẩn quẩn trong miệng. Lông mày giương lên, nuốt ực một cái rồi nói: - Bên ngoài món thịt này bao cái gì vậy? Vừa thơm, vừa giòn, lại hợp khẩu vị. Không biết là làm kiểu gì?

- À, mấu chốt của món này là tẩm bột.

- Tẩm bột?

Nữ tiểu nhị gật đầu, sau đó giải thích quy trình tẩm bột cho đại quan nhân nghe.

Đại quan nhân nghe xong, cảm thán nói: - Không thể tưởng được. Thịt heo trải qua tẩm bột, lại trở nên ngon dòn như vậy. Đúng là giỏi.

Vì sao thịt heo đời sau được mọi người ưa chuộng, mà thời này lại không được người chào đón? Nguyên nhân chính vì không có ai biết làm. Cho nên hương vị cũng không tốt lắm.

Món ăn thứ tư là gan heo.

Vị đại quan nhân vừa ăn thịt heo, giờ lại nghe thấy gan heo, không khỏi hiếu kỳ, kẹp lấy một miếng gan heo bỏ vào miệng. Cẩn thận nhấm nuốt, bỗng hướng người tùy tùng bên cạnh nói: - Ngươi cũng nếm thử xem.

- Vâng.

Tùy tùng khom người, kẹp một miếng gan heo bỏ vào miệng.

Lại nghe vị đại quan nhân kia nói: - So với đầu bếp trong phủ chúng ta thế nào?

Vị tùy tùng đáp: - Hương vị có lẽ kém chút, nhưng nếu cho hắn tài liệu thượng đẳng, thì một chín một mười.

- Một chín một mười?

Vị đại quan nhân cười lạnh một tiếng, nói: - Phải nói là tốt hơn mới đúng.

- Vâng. Tùy tùng vội vàng cúi đầu đông ý.

Vị đại quan nhân phất tay, ý bảo y lui ra, rồi cảm khái nói: - Không thể tưởng được, một quán ăn nho nhỏ như vậy, lại dấu một đầu bếp có trù nghệ tinh xảo. Ta đúng là cô lậu quả văn rồi.

Lời này vừa nói ra, vị tùy tùng kia liền lộ vẻ sợ hãi.

Tiếp theo là những món phức tạp hơn như gà phay, gà bọc gạo nếp.

Vị đại quan nhân ăn no thỏa mãn, đối với mỗi món ăn đều khen không dứt miệng. Nhưng mỗi món y chỉ nếm một chút, cơ hồ còn nguyên.

Đợi thưởng thức xong hết các món, vị đại quan nhân bỗng nhướn mày, lộ vẻ tỏ mò, chỉ hơn mười món ăn trên bàn, hỏi nữ tiểu nhị: - Những món này đều do một mình đầu bếp của quý điếm làm?

- Vâng. Những món này đều do Lý sư phó làm.

- Vậy thì kỳ quái. Hơn mười món này có phong vị khác nhau, khẩu vị cũng khác nhau rất lớn, không giống như một đầu bếp có thể làm.

Vị đại quan nhân bỗng ngẩng đầu nói: - Ta lại gọi một món, một món mà hiện tại ta muốn ăn nhất.

Nữ tiểu nhị hỏi: - Không biết khách quan muốn ăn món gì?

Vị đại quan nhân cười nhạt đáp: - Chính là món hiện tại ta muốn ăn. Dừng một chút, thấy vẻ hoang mang của nữ tiểu nhị, cười nói: - Nếu như ngươi không biết, thì đi hỏi đầu bếp của các ngươi.

- Vâng.

Nữ tiểu nhị cúi người hành lễ, sau đó mang theo lòng nghi hoặc đi tới phòng bếp.

Trong phòng bếp.

Lý Kỳ và ba người Ngô Tiểu Lục vừa mới bỏ dụng cụ xuống, còn chưa kịp thở, đã nghe thấy vị khách kia lại gọi món ăn. Nhưng lại không có tên món ăn. Quả thực khiến cho người ta rất hoang mang.

- Lý ca, huynh nói xem liệu có phải vị khách kia cũng giống như người đánh cá lần trước, cố ý tới gây sự? Ngô Tiểu Lục cẩn thận hỏi.

- Ta thấy không giống.

Lý Kỳ nhíu mày, hơi trầm ngâm, bỗng mỉm cười nói với nữ tiểu nhị: - Ngươi đi nói cho vị khách ấy biết, món mà y muốn ăn sắp sửa được mang lên.

- Lý ca, huynh biết y muốn ăn gì à? Ngô Tiểu Lục ngạc nhiên.

Lý Kỳ lắc đầu: - Không biết, dù sao hắn chưa nói, chẳng phải ta có thể thoải mái phát huy.

- A?

Mọi người khó hiểu nhìn nhau.

Crypto.com Exchange

Hồi (1-1753)


<