Truyện tiên hiệp hay

Truyện:Bạch nhật mộng chi Tam Quốc - Hồi 028

Bạch nhật mộng chi Tam Quốc
Trọn bộ 164 hồi
Hồi 028: Bắt cóc
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-164)
Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -


"Các người..." Hiện tại Hứa Thành khóc không ra nước mắt, đám hỗn đản kia lại đi gây chuyện cho hắn.

"Chúa công, ngài làm sao vậy?" Dương Nhị đi theo Hứa Thành lâu nhất, nhìn thấy cục diện có vẻ không đúng liền lên tiếng hỏi.

"Các người..." Hứa Thành nhìn thấy trong đám tù binh bị áp giải đến, người kia với da mặt trắng nõn, hắn thật sự muốn gào lên mấy tiếng phát tiết một chút. Đám hỗn đản kia, các người trói người này để làm gì?

"Chúa công, người này là huynh trưởng Quan Vũ với Trương Phi, là đại ca kết nghĩa của bọn họ. Chúng ta bắt hắn, chính là vì muốn thu phục hai người Quan. Trương. Không phải ngài vẫn một mực không hài lòng vì thiếu thủ hạ tài năng sao?" Thường Hâm ở một bên can gián

"Đúng vậy, quả thật võ nghệ hai người kia không tệ" Vương Việt ở một bên cũng nói. Về phần bại trên tay hắn, đó cũng không phải là vì hai người Quan Trương kém cỏi

"Hừ" Lưu Bị giọng căm hận nói: "Gian tặc không nên vọng tưởng huynh đệ của ta sẽ mặc ngươi bài bố. Hôm nay dù ta có chết thì các huynh đệ của ta cũng sẽ báo thù cho ta"

"Nhìn xem, nhìn xem" Hứa Thành có thái độ như thể ta đã đoán là sẽ như thế. Hắn nói với thuộc hạ: "Vừa nhìn đã biết rõ người này ngoài mềm trong cứng, căn bản thuộc về hạng người không thể thu phục. Các người bắt hắn tới, không phải làm khó cho ta sao? Chẳng lẽ các ngươi muốn cho ta gánh tội danh giết tù binh sao?"

Mấy người Dương Nhị nhìn nhau, ngoài mềm trong cứng? Điều này cũng có thể nhìn ra sao? Thế nhưng bọn họ cũng biết Hứa Thành thật sự không muốn người này. Xem ra lần này đúng là đã làm sai. Nguyên nhân, chúa công không muốn nói, chúng ta cũng không nên nghe ngóng. Hơn nữa nghe khẩu khí của chúa công, xem ra còn phải giết người này. Thế nhưng mọi người vẫn không thể hiểu được chuyện này, hơn mười vạn tù binh, nếu để những tù binh đó nghe thấy chuyện này, tình hình sẽ lập tức trở nên hỗn loạn, cũng khó có thể xử lý tốt.

Lập tức, Thường Hâm chắp tay với Hứa Thành nói: "Ty chức đã hiểu rõ. Chúa công, ty chức sẽ đi làm" nói xong Thường Hâm liền chỉ huy vệ sĩ mang Lưu Bị đi ra ngoài. Năm đó, hắn là thủ hạ của Triệu Trung, rất quen thuộc làm chuyện này.

Hứa Thành còn không kịp có phản ứng, Lưu Bị đã hiểu rõ, lập tức hắn quýnh lên, mắng Hứa Thành: "Hứa Thành, ngươi, đồ gian tặc, cho dù hôm nay ta chết, huynh đệ của ta cũng sẽ không bỏ qua ngươi. Ngươi chết không yên lành" giọng nói thê lương, thật sự tựa như ác quỷ

"Ngừng" Lời nói của Lưu Bị làm cho Hứa Thành kịp phản ứng, hắn vội vàng ngăn lại: "Thả hắn "

"Chúa công, thả đã có thể có chút khó làm rồi" Thường Hâm đi theo Hứa Thành, phải nhanh nhẹn vâng lệnh làm việc, nguyên tắc không được kéo dài. Thường Hâm cho rằng thả rồi lại giết thật sự rất khó khăn, cho nên đề nghị không tha.

"Ngươi..." Hứa Thành không còn lời nào để nói. Sao hôm nay gã này phản ứng chậm chạp như vậy độn, bình thường gã là một người rất thông minh mà.

"Bẩm báo, chúa công, ngoài thành có ba viên chiến tướng kêu cửa, kêu chúa công thả đại ca của chúng, Thành môn hiệu úy không địch lại, mời chúa công phái Đại tướng đến "

"Giờ thì các người đã hiểu rõ" Hứa Thành vỗ tay nói với các vị thủ hạ: "Muốn đánh thì phải đánh cho xong, các người còn để lại cái đuôi. Nếu như sau này bọn hắn đi theo người khác đối đầu cùng chúng ta, lúc đó chúng ta sẽ ra sao?"

Các tướng biết rõ đây là lấy cớ, nhưng bọn họ vẫn phải theo chân phụ họa. Tất cả cùng lên tiếng cam đoan về sau làm việc nhất định sẽ trừ cỏ tận gốc. Nghe xong lời này, Hứa Thành khẽ run rẩy, nhưng hắn cũng chẳng buồn nói thêm câu nào. Điều quan trọng là theo tin báo, đối phương có ba người. Điều này nói lên rằng một người hẳn là người kia. Đối với Quan, Trương thì hắn không có biện pháp, nhưng những người khác, hắn cũng sẽ không khách khí.

***********

Ngoài cửa thành, Hứa Thành mang theo chúng tướng thủ hạ đứng đối diện với đám người Quan Trương. Về phần Thường Hâm, hắn lấy cớ không thích bạo lực, đi tìm Lư Thục uống rượu rồi. Hai người này có chênh lệch xuất thân rất lớn hiện tại lại đi lại thân thiết với nhau như những bằng hữu, khiến cho Hứa Thành cực kỳ giật mình. Thế nhưng hắn vẫn tỏ thái độ khinh thường với Thường Hâm như cũ. Hắn không thích bạo lực, vậy thế giới này chỉ sợ cũng không tồn tại.

"Hứa Thành cẩu tặc, mau mau thả đại ca ta ra" Trương Phi vẫn tính tình nóng nảy, dù cho hắn thấy Vương Việt ở phía đối diện, hắn cũng sẽ không tỏ ra khách khí.

"Thằng này mắng ta, có hai từ. Người đâu?" Hứa Thành vẫy tay một cái: "Đánh Lưu Bị hai roi cho ta"

Thân vệ lập tức đi thi hành mệnh lệnh. Dù sao Lưu Bị cũng đã áp giải lên trên lâu thành, không cần phải chạy đường xa.

"Ngươi" hai người Quan Trương đều vô cùng giận dữ, nhưng bị Vương Việt ngăn ở trước người Hứa Thành, bọn chúng cũng không thể làm gì được

"Nhị đệ, Tam đệ" Lưu Bị ở trên tường thành hô to: "Các đệ đi mau, không cần lo cho ta "

"Đại ca" Quan Vũ cũng hô to: "Chúng ta nhất định sẽ cứu ra đại ca. Đại ca không cần lo lắng"

"Được rồi, được rồi" Hứa Thành nhìn thấy Trương Phi cũng muốn bày tỏ thái độ, hắn vội vàng lên tiếng bảo ngừng lại. Điều hắn ghét nhất chính là chuyện bày tỏ tình cảm. Từ khi còn bé tình cảm của hắn đều bị đè nén, che lấp. Hiện tại, chỉ còn cảm giác chán ghét.

"Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào mới thả Lưu sứ quân?" Người đi theo hai người Quan Trương không phải như Hứa Thành đoán, một tướng quân anh tuấn nón trụ trắng, áo giáp trắng, trái lại người này chỉ mặc một bộ áo giáp đồng xanh, tướng mạo chỉ có thể coi là hơn người thường một chút, cưỡi một thớt chiến mã bình thường. Thế nhưng khí thế người này lại vô cùng trầm ổn

"Ngươi là ai?" Hứa Thành hỏi: "Ngươi không phải họ Triệu chứ?" Dáng vẻ người này trông như không phù hợp.

"Cái gì mà họ Triệu?" Người nọ chau mày nói: "Ta là Công Tôn Chỉ là đệ tử ngoại môn Công Tôn gia tộc Liêu Đông "

"Phụt" Hứa Thành thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi. Không phải họ Triệu thì coi như xong, còn gọi cái gì là Công Tôn Chỉ, ngươi xuất thân từ Tuyệt Tình Cốc sao?

"Công Tôn Chỉ?" Hứa Thành có chút nghi hoặc. Không phải vào lúc này Lưu Bị đã cấu kết với Triệu Vân sao?

"Ta cùng quân đội của mình đã rời đi, nhưng gặp hai vị tướng quân Quan Trương. Ta bội phục lòng trung nghĩa của bọn họ nên đi cùng. Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào thì mới thả Lưu Bị, Lưu đại nhân. Lưu đại nhân chỉ là một Huyện lệnh, còn không phải Dự Châu Mục, không thể gọi sứ quân, cũng không nên gọi là Huyền Đức công?" Công Tôn Chỉ giải thích nói

"Hả?" Hứa thành không thể ngờ thì ra người này nửa đường đưa tới cửa, hắn lại hỏi: "Thả Lưu Bị? Làm sao ngươi biết ta muốn thả hắn, mà không phải muốn giết hắn?"

"Hừ muốn giết thì cũng không cần đến hiện tại. Ta thấy các hạ muốn chiêu hàng ba huynh đệ Lưu đại nhân nên mới làm như vậy" Công Tôn Chỉ chỉ vào Lưu Bị bị trói ở trên tường thành, nhìn Hứa Thành nói: "Các hạ vẫn không thể buông sao? "

"Tốt" Hứa Thành vỗ tay. Tuy rằng không hợp lắm, nhưng cũng không khác biệt nhiều lắm. Tiểu tử này rất có tiền đồ: "Nếu như ta không tha thì sao?"

"Ngươi dám" Tuy rằng Trương Phi không dám mắng chửi người một lần nữa nhưng tính tình nóng nảy vẫn như cũ. Sau khi hắn nghe xong lời này, lập tức vung xà mâu lên.

"Ta đi theo hai vị tướng quân, nếu như các hạ không tha người, chúng ta vẫn đứng ở Tư Châu, giết quan viên của ngươi, giết lính của ngươi. Dù sao nếu như ngươi không tha người, chỉ sợ Lưu đại nhân cũng không muốn khuất nhục mà sốn, vậy chúng ta sớm giúp đại nhân báo thù. Các hạ vị tất có thể đuổi theo chúng ta. Cho dù có thể đuổi theo, thủ hạ của các hạ, ngoại trừ Vương Việt đại nhân, chỉ sợ không còn người nào có thể đạt được tiện nghi từ chúng ta " Công Tôn Chỉ vẫn bình tĩnh như cũ

"Tốt" Hứa Thành lại vỗ tay một cái. Không nói quy củ, ta thích. Hứa Thành nói: "Ba vị thật sự là trí dũng song toàn. Nếu là như vậy, không bằng chúng ta so tài một chút, ba người các ngươi chỉ cần có thể thắng được hai trận, ta sẽ thả người, thế nào? Cũng không nên lùi bước, ta sẽ xem thường các ngươi "

"So cái gì?" Quan Vũ trầm giọng nói. Hắn bình sinh rất dũng cảm, nhưng không chịu nổi bị kích động.

"Luận võ" Hứa Thành cất giọng nói: "Hơn nữa mỗi người chỉ cho phép xuất chiến một trận "

"Luận võ?" Quan Vũ có vẻ không dám chắc chắn. Nói gì thì nói bên đối phương cũng có Vương Việt. Quan Vũ hắn không sợ, nhưng thua thì hắn không thể đảm đương nổi trách nhiệm.

"Tốt, ta đáp ứng" Công Tôn Chỉ lên tiếng nói. Công Tôn Chỉ nhìn thấy hai người Quan Trương muốn nói, hắn lập tức nháy mắt ngăn hai người lại.

Trận đầu, người xuất trận bên Hứa Thành chính là Vương Việt. Bất ngời bên kia xuất trận chính là Công Tôn Chỉ

"Chúa công, đối phương có thể dùng phương pháp Điền Kỵ đua ngựa*, dùng ngựa đẳng cấp thấp chống ngựa đẳng cấp cao, người này có chút môn đạo" Từ Hoảng nói với Hứa Thành.

"Ừ, " Hứa Thành gật đầu, xem ra người gọi là Công Tôn Chỉ này vẫn có chút đầu óc, người rất có nhãn lực. Hắn đã nhìn ra được bên Hứa Thành ngoại trừ Vương Việt chỉ sợ không còn ai là đối thủ của hai người Quan, Trương nên mới dám bạo gan so đấu.

Quả nhiên suy nghĩ của tất cả mọi người đều giống nhau, Công Tôn Chỉ vào trận, chỉ sau hai chiêu liền nhận thua trận đầu. Bên Hứa Thành thắng trận này.

Trận thứ hai, bên Hứa Thành, Bàng Đức ra giao đấu với Trương Phi. Đương nhiên đây là ý kiến của Hứa Thành, trong đoạn thời gian này Bàng Đức đã được mọi người thừa nhận. Bàng Đức không chỉ tinh thông binh pháp, vũ lực cũng gần bằng với hai người Vương Việt, Hồng Phong.

Trận này thật sự đúng là hai hổ tranh chấp, đánh tương đối kịch liệt. Một người phải cứu đại ca, một người vì thỏa mãn tâm nguyện, có thể nói đều đã dùng hết toàn lực. Đáng tiếc, sau khi đánh gần hai trăm hiệp, Bàng Đức hết khí lực đã rơi vào thế hạ phong, Hứa Thành sợ hắn bị tổn thương, thay hắn nhận thua. Kết quả, trận này Trương Phi thắng

Trận thứ ba, Quan Công chiến Bàng Bái, vốn Hồng Phong yêu cầu xuất trận, nhưng bị Hứa Thành ngăn cản. Tuy rằng vũ lực Bàng Bái thua kém chút ít, nhưng cũng chỉ thua kém một bậc so với mấy người Từ Hoảng, nên có thể duy trì một chút. Hơn nữa, Hứa Thành muốn dùng Quan Vũ giáo huấn Bàng Bái một chút, khiến cho hắn hiểu được thế nào là thiên hạ nhân thiên hạ tài, tránh khỏi kiêu ngạo như vậy

Kết quả, không ngoài sở liệu, tuy rằng Bàng Bái có thể đấu hơn ba mươi hiệp cùng Quan Vũ, vẫn bại. Điều này quả thật làm cho hắn có chút sa sút tinh thần. Thế nhưng với tính tình của hắn, chỉ sợ cơm nước xong xuôi thì ngay lập tức đã quên, cho nên mọi người cũng không lo lắng thay cho hắn

Trận đấu xong, Quan Vũ liền nói với Hứa Thành: "Chúng ta thắng hai trận, mau thả đại ca của ta ra"

Đúng lúc này, "Rầm rầm", tiếng vó ngựa từ sau lưng đám người Quan Vũ truyền đến. Chỉ chốc lát sau, mấy ngàn chiến kỵ đã tiến đến cửa thành, bao vây đám người Quan Vũ vào giữa.

Lần này chọc phải tổ ong vò vẽ, lập tức Trương Phi giơ xà mâu lên đánh về phía Hứa Thành, Quan Vũ, Công Tôn Chỉ cũng theo sát phía sau. Đáng tiếc, Vương Việt với Hồng Phong liên thủ, bọn chúng không thể xông qua. Thế nhưng ngay khi vừa động thủ, lập tức Hứa Thành cũng nhìn ra, thân thủ của Công Tôn Chỉ này tưởng như không tốt, vậy mà một cây trường mâu múa kín không kẽ hở, lại lăng lệ ác liệt phi phàm. Bản lĩnh này hoàn toàn không dưới hai người Quan, Trương.

"Tốt rồi, tốt rồi. Tất cả mọi người dừng tay" Hứa Thành không kiên nhẫn được nữa, kêu lên.

"Hứa Thành, ngươi, đồ gian tặc, quả nhiên hạ lưu. Ngươi dám thất hứa trước mặt nhiều người như này. Ngươi đang mưu đồ cái gì hả?" Trương Tam gia luôn luôn ăn nói như thế cho nên Hứa Thành cũng coi như không nghe thấy

"Người tới, thả Lưu đại nhân" Hứa Thành kéo dài thanh âm hai từ "Đại nhân". Hắn còn nói thêm: "Tiểu tử kia lại mắng ta bốn chữ gian tặc, hạ lưu. Trước lúc thả người đừng quên cho đại ca của hắn bốn roi "

"Ngươi..." Vốn Trương Phi nghe Hứa Thành muốn thả người, hắn đã thả lỏng người, nhưng lại nghe thấy đại ca lại bị quất roi, hắn không nhịn được, tâm trạng nóng nảy, nhưng hắn có thể làm cái gì nào?

Chỉ chốc lát sau, Lưu Bị được dẫn từ trên tường thành xuống dưới. Ngoại trừ quần áo gã có chút hỗn loạn, hoàn toàn không hề hấn gì, cũng không có dấu vết roi quật. Lúc này thì ngay cả đồ ngốc cũng nhìn ra Hứa Thành đang chơi đùa người

Nhìn thấy Lưu Bị vô sự, Quan Vũ, Trương Phi cũng không hề sinh sự. Ba huynh đệ đều nhìn Hứa Thành, nhìn xem hắn định làm như thế nào. Dù sao phía ngoài có mấy ngàn thiết kỵ cũng không phải chỉ để làm cảnh. Mặc dù mấy huynh đệ có thể nói sức địch vạn người, nhưng cũng chỉ là nói mà thôi. Nếu thật sự đánh nhau thì không thể đảm đương nổi.

"Hứa tướng quân, các hạ rốt cuộc muốn như thế nào?" Công Tôn Chỉ cũng không còn trầm tĩnh như lúc trước. Hắn cũng không ngờ tới đối phương lại đột nhiên phái kỵ binh đến. Trước khi đến đây Công Tôn Chỉ hắn đã thăm dò được kỵ binh không có mặt Lạc Dương, khi đó mới dám tới cứu người, đánh bạc rằng đối phương không truy đuổi bọn hắn, nhưng hiện tại hắn thầm hận mình quá sơ suất, không nghĩ tới cái gọi là trận đấu chẳng qua là một kế hoãn binh mà thôi.

"Đơn giản " Hứa Thành nói: "Ta đã thực hiện lời hứa, thả Lưu Bị, các người có thể rời đi "

"Đi?" Công Tôn Chỉ chỉ tay về hướng kỵ binh vây ở bên ngoài. Quân kỵ binh cũng đã giương tên nỏ: "Chẳng lẽ các hạ lại muốn vui đùa chúng ta sao?" Trong khi đó huynh đệ Lưu Quan Trương lại trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Thành, đã hạ quyết tâm liều chết.

"Tản ra" Hứa Thành gào lên với kỵ binh phía ngoài: "Không nghe thấy sao? Ta muốn thả người. Hãy để cho huynh đệ người ta rời đi "

"Rầm rầm" âm thanh áo giáp va chạm vang lên, quân kỵ binh thật sự mở ra một con đường.

Bốn người bị vây nhìn lại, mặc dù mấy người vẫn còn ngơ ngác không hiểu, nhưng tánh mạng vẫn quan trọng hơn. Lập tức hai người Quan Trương che chở Lưu Bị đi trước, Công Tôn Chỉ đi đoạn hậu, cùng đi ra phía ngoài. Bốn người vừa đi ra khỏi vòng vây của kỵ binh, lập tức lên ngựa chạy vội. Lúc này, đằng sau truyền đến một tiếng hô lên, huynh đệ Lưu Quan Trương ngược lại không có vấn đề gì, thế nhưng ngựa của Công Tôn Chỉ đột nhiên quay lại chạy về phía sau, xông về hướng cửa thành. Công Tôn Chỉ nghe thấy một giọng nói mà khiến người ta buồn nôn: "YAA. A. A.. Sao ngươi lại trở về?"

Chứng kiến Công Tôn Chỉ bị vây, hai người Quan Trương vô cùng khẩn trương, bọn chúng cũng không muốn mang tiếng xấu vứt bỏ chiến hữu, thế nhưng đối phương có mấy ngàn tên kỵ binh chống đỡ. Bên này bọn chúng lại còn đại ca cần phải chiếu cố. Thật sự hai huynh đệ Quan, Trương không có biện pháp gì. Ngay sau đó, quân kỵ binh bắn một trận tên nỏ, đẩy lui mấy huynh đệ.

* Điền Kỵ đua ngựa

Tề Uy Vương thời Chiến Quốc rất mê đua ngựa, quan đại tư mã Điền Kỵ cũng thường đem ngựa ra đua, nhưng thường là thua ngựa của Tề Vương.

Có một lần, Điền Kỵ đưa mưu sĩ Tôn Tẫn cùng đi xem đua ngựa, cũng y như những lần trước, lần này ngựa của Điền Kỵ lại thua tiếp 3 cuộc.

Theo quy củ vào thời đó, trước khi đua, người ta thường phân ngựa gồm 3 hạng: thượng, trung, hạ, rồi để ngựa cùng hạng đua với nhau. Tôn Tẫn thấy ngựa của Điền Kỵ và ngựa của Tề Uy Vương chẳng hơn kém nhau bao nhiêu, bèn nói với Điền Kỵ:

- Ngày mai xin ngài cứ tiếp tục cho ngựa đi đua, tôi bảo đảm là ngựa của ngài sẽ toàn thắng.

Điền Kỵ vốn biết Tôn Tẫn là người có sở tài thực học, liền thưa ngay với Tề Uy Vương xin ngày mai tiếp tục tỷ thí, mỗi lần đua xin đặt cược 1 ngàn lượng vàng. Tề Uy Vương tin là mình đã nắm chắc phần thắng nên vui vẻ nhận lời.

Ngày hôm sau trên trường đua ngựa, người xem đã tập trung kín mít tứ sáng sớm vì nhiều người đã biết chuyện Điền Kỵ đặt cược rất lớn cho cuộc đua, nên tò mò kéo nhau đến xem. Thấy tình cảnh này, Điền Kỵ có phần chột dạ, sợ rằng nếu thua thì thiên hạ sẽ cười chê.

Tôn Tẫn thấy vậy, cười mà nói:

- Xin Đại Tư Mã cứ yên tâm, ngựa của Tề Vương đều là giống tốt, thông thường thì ngựa của ngài khó thắng nổi. Nhưng chỉ cần một kế nhỏ thôi, ở lượt đua thứ nhất xin ngài hãy dùng con ngựa kém nhất đua với con ngựa giỏi nhất của Tề Vương, đương nhiên là ngựa của ngài sẽ thảm bại. Nhưng xin ngài đừng lo. Đến lượt đấu thứ hai, ngài hãy dùng con ngựa hay nhất để đấu với con ngựa trung bình của Tề Vương, tất nhiên là ngựa của ngài sẽ thắng. Đến lượt thứ ba, ngài hãy dùng con ngựa trung bình đấu với con ngựa kém nhất của Tề Vương hẳn là ngài sẽ thắng thêm một cuộc, như vậy chẳng phải ngài đã thắng chung cuộc rồi hay sao!

Điền Kỵ nghe xong vô cùng mừng rỡ, liền theo lời Tôn Tẫn, quả nhiên thua một cuộc đầu tiên nhưng thắng được 2 cuộc về sau, rốt cuộc giành được phần thắng.

Tề Uy Vương thấy Điền Kỵ thắng lợi cho là Điền Kỵ mua được ngựa hay.

Điền Kỵ cười nói:

- Chiến thắng của thần hôm nay, hoàn toàn chỉ dựa vào diệu kế của Tôn tiên sinh mà ra.

Rồi đem phương thức đua ngựa của Tôn Tẫn kể cho Tề Uy Vương nghe. Tề Uy Vương nghe xong vô cùng khâm phục mưu trí của Tôn Tẫn.

*****

Hiện tại Lý Nho đang vô cùng phiền muộn, nhất là lúc hắn cầm tấu chương trong tay, hắn thật sự không thể ngờ, Hứa Thành lại chiến thắng nhanh như vậy. Hơn nữa, thắng rất gọn gàng, dứt khoát. Tất cả đều là nhờ lợi dụng liên quân Quan Đông không đủ lương thảo, tâm lý nóng lòng khiêu chiến, thiết lập tầng tầng mưu kế, làm cho đối phương chui vào trong bẫy của mình

Vốn đối với bản tấu chương của Hứa Thành, ý tứ của Đổng Trác là để cho mấy người Lý Nho xem xét xử lý, thăng cho Hứa Thành một chức quan có sức thuyết phục. Thế nhưng nhóm bộ hạ cũ của Đổng Trác: Lý Thôi, Quách Tỷ, Trương Tế, Phàn Trù cùng với Lã Bố đang kiên quyết phản đối trao tặng Hứa Thành chức quan cao.

Điều này cũng không có gì đáng trách, Hứa Thành thăng chức nhanh một chút, bọn chúng đố kị cũng là điều rất bình thường. Thế nhưng lúc này Hứa Thành đại phá liên quân Quan Đông, uy chấn Hoa Hạ, thủ hạ có không ít hãn tướng. Hãy ngẫm lại xem, Từ Vinh vốn là danh tướng đương thời, Vương Việt chính là thiên hạ đệ nhất kiếm sư, lúc này nghe nói còn đánh bại Tây Lương hãn tướng Bàng Đức với hai người Quan Vũ, Trương Phi, tên tuổi đã trên cả Lã Ôn Hầu. Những người khác cho dù thua kém đôi chút, nhưng thực lực này của Hứa Thành, cũng đã có thể xác định trong thiên hạ hôm nay Hứa Thành chỉ đứng sau thừa tướng, lực lượng lớn nhất. Nếu cứ đối đãi với Hứa Thành như trước kia, nào ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?

Lần này đi đến Đổng phủ, Lý Nho hẹn đám người Lã Bố, Lý Thôi cùng đi gặp Đổng Trác, hy vọng có thể thương nghị ra một biện pháp.

"Ân tướng, ngài xem chúng ta làm như thế nào hồi phục Hứa Thành?" Lý Nho hỏi Đổng Trác.

"Các người nghĩ như thế nào?" Đổng Trác nhìn mọi người bên dưới hỏi.

"Thừa tướng" Quách Tỷ xuất đầu nói: "Hứa Thành chỉ xuất thân từ một tiểu binh. Lần này hắn lập chút công lao, đó cũng là do thừa tướng dẫn dắt. Hắn có công lao gì mà dám ở chỗ này kể công?"

"Đúng đúng đúng" mọi người nhao nhao phụ họa.

"Hừ" Đổng Trác hừ lạnh một tiếng, ngăn lại tiếng huyên náo bên dưới: "Hắn không có công lao, các người có, vậy sao?"

Mọi người bên dưới đều câm như hến, biết rõ Đổng Trác nổi giận.

"Ngày bình thường, các người nguyên một đám diễu võ dương oai, đến lúc đánh nhau với liên quân thì nguyên một đám trở thành loại người vô dụng. Hôm nay, có người lập công, các người ngay ở chỗ này chèn ép, vậy các ngươi vì cái gì không đi lập công lao này?" Đổng Trác cả giận nói.

"Ân tướng, lúc này thực lực trong tay Hứa Thành tăng mạnh. Lúc trước chúng ta có thể nói là từ bỏ hắn, chỉ sợ hắn sinh lòng oán hận đối với chúng ta. Chúng ta tặng hắn một quan chức chỉ sợ cũng vô ích, trong lòng chúng tướng cũng chỉ vì lo lắng mà thôi" Lý Nho vẫn luôn luôn theo cách làm bán giao tình cho chúng tướng, bằng không hắn sao có thể đi đến được đến hiện tại, như cá gặp nước

"Đúng vậy, chúng mạt tướng cũng chỉ nghĩ như vậy" vẫn là Lý Nho kiếm cớ, chúng tướng vội vàng đồng ý.

"Hừ" gần đây Đổng Trác không quan tâm quản lý triều chính, ngược lại đầu óc rất thanh tỉnh: "Chỉ dựa vào bản thân Hứa Thành còn không làm gì được ta. Lúc này hắn đã thành tử thù của chư hầu Quan Đông, Tư Châu trong tay hắn cũng vừa mới trải qua chiến loạn, tất nhiên tiêu điều. Tuy rằng thực lực của hắn tăng mạnh, nhưng trong tay hắn cũng chỉ có hơn hai mươi vạn binh mã mà thôi. Trong tay của ta có hơn năm mươi vạn binh mã. Hắn lại không phải là đồ ngốc nên lúc này mới dâng tấu chương lên ta. Nếu không, hắn không bao lâu nữa chịu hai mặt giáp công, hoàn toàn xong đời" nói đến đây, Đổng Trác ngừng lại một chút rồi mới lên tiếng: "Lý Nho, mưu kế của ngươi thật tốt, nhưng ngươi đã quên thế giới này, quả đấm của người nào lớn, lời nói của người đó đúng"

"Ân tướng, tiểu tế đã hiểu rõ" Lý Nho gật gật đầu, nói: "Như vậy chúng ta hãy cho Hứa Thành một chức quan lớn, khiến cho hắn ở lại Tư châu hỗ trợ chúng ta chống cự chư hầu Quan Đông. Một chức quan không có giá trị, khiến cho Hứa Thành ra sức cho chúng ta, như vậy chúng ta còn có thể kiếm được nhiều lợi ích hơn nữa. Chúng ta có thể dùng thủ đoạn trước kia đã dùng để đối phó với chư hầu Quan Đông. Bè đảng Hứa Thành, phần lớn xuất thân hèn mọn, đối với một bộ phận chúng ta hứa dùng quan lớn lộc nhiều lập tức sẽ làm bọn hắn tự rối loạn từ bên trong. Hơn nữa Từ Vinh trước đây đã từng có chức quan cao hơn Hứa Thành. Bây giờ Từ Vinh làm thuộc hạ của Hứa Thành, trong lòng hắn tất cũng không hề vừa ý, chúng ta cũng có thể cho hắn một chức quan ngang bằng cùng Hứa Thành, cũng có thể gián tiếp tạo ra mâu thuẫn giữa hai người bọn chúng"

Chúng tướng nghe xong lời này, cũng liền đều đã hiểu rõ ý tứ của Đổng Trác, không phản đối nữa.

Không mấy ngày, triều đình lập tức phát ra thông cáo, cũng ban bố thánh chỉ, Hứa Thành vốn là Ngũ quan trung lang tướng, thăng làm Vệ tướng quân, Thành Hương Hầu, thống lĩnh quân sự vùng đất các châu quản hạt. Các thuộc hạ Thường Hâm phong làm Kinh Triệu doãn, lĩnh chính vụ Đông đô Lạc Dương. Từ Vinh vốn là Thái thú Huỳnh Dương, thăng làm Thứ sử Tịnh Châu, Trấn Bắc tướng quân, đám người còn lại, cũng đều có phong thưởng

*******************

"Chúa công, lão tặc Đổng Trác này muốn châm ngòi ly gián đó" Bàng Bái nói.

"Đúng vậy, ta xuất thân hèn mọn, hắn trao tặng ta chức quan Kinh Triệu doãn, có thể thấy hắn xác thực rắp tâm bất lương. Trước kia, chỉ có ở hai địa phương Trường An, Lạc Dương mới có chức quan này. Bây giờ Trường An không có, ngược lại Lạc Dương bị vứt bỏ này lại có Kinh Triệu doãn, bọn chúng thật sự không thực tâm" Thường Hâm cười gượng nói. Chức quan của hắn đã hơn mười năm chưa nghe nói tới. Hôm nay lại thăng cho hắn làm chức quan này, đây không phải tùy tiện nhặt một cái rác rưởi cho hắn sao?

"Kế này của Đổng Trác rất độc" Hiện tại mấy người Tuân Sảng trở thành cố vấn của Hứa Thành, khi cần cố vấn thì hỏi. So với đám thuộc hạ của Hứa Thành, những lão nhân này hiểu rõ chuyện đấu đá trên triều đình hơn: "Hắn chủ yếu là muốn gây bất hòa ở trong chính các ngươi. Trrong đó, Thường Hâm chủ chính vụ, mà Từ tướng quân trước kia là Đại tướng thủ hạ của Đổng Trác, tất nhiên Đổng Trác không cam lòng để cho ngươi thu phục Từ tướng quân, cho nên hắn muốn tách bọn ngươi ra"

"Hừ" Từ Vinh vỗ một quyền lên mặt án trước mặt. Đổng Trác khi hắn muốn dùng là dùng, muốn ném thì ném đi sao? Chỉ là nói không chừng đây là Đổng Trác đền bù tổn thất đối với hắn, thế nhưng Tịnh Châu cũng không phải là nơi tốt lành gì.

"Ha ha" Hoàng Uyển ở một bên cũng nói: "Cái này cũng thế mà thôi, nhưng Từ tướng quân đi Tịnh Châu nhậm chức, tự nhiên phải mang binh mã, chư vị đừng quên điều này".

Lúc này, Tấn Dương Thái Nguyên thủ phủ Tịnh Châu, đã bị Hắc sơn quân Trương Yến chiếm đoạt, cũng không phải nói đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ là có thể đi. Đến lúc đó vì binh lực nhiều hay ít, Hứa tướng quân nhất định phải thương nghị cùng Từ tướng quân. Nếu như thương nghị không ổn, hai người lập tức có thể gây ra mối bất hòa"

Nghe đến đó, Từ Vinh cả kinh trong lòng, đám lão gia hỏa này sao cái gì cũng có thể nghĩ lung tung, ta là loại người này sao? Thế nhưng hắn không lên tiếng.

"Bất kể thế nào nói, Hứa tướng quân cũng hiểu rõ tất nhiên cần phải phân ra một bộ phận binh lực, như vậy ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể đối kháng cùng Đổng Trác, đến lúc đó, hắn binh xuất Hàm Cốc quan, muốn thu thập ngươi, thật sự quá dễ dàng" Dương Bưu nói.

"Lão Lư, ngài thấy thế nào?" Ba vị trước đó chủ yếu là quan văn, Hứa Thành còn muốn nghe xem cách nhìn của Lư Thực, một nho tướng danh tiếng.

"Cách nhìn của ta chính là hai chữ: chia" Lư Thực nhấp một ngụm rượu. Nói gì thì nói rượu này của Hứa Thành thật sự không tầm thường, rất có hương vị.

"Tốt" Hứa Thành vỗ tay một cái, nói: "Chúng ta cũng không thể khốn thủ Tư châu, một địa phương nhỏ bé này. Tuy rằng chúng ta đông nhân khẩu, hôm nay đã đạt tới hơn sáu trăm vạn, tráng đinh cũng có hơn một trăm bảy mươi vạn, thế nhưng chúng ta không có bề dày về quân sự, một khi đánh nhau, cũng không có đường lui. Tịnh Châu rộng rãi, đất đai phì nhiêu, khoáng sản phong phú, cho nên lần này chúng ta vừa vặn thừa dịp chư hầu Quan Đông không còn lực tây tiến, tiến chiếm Tịnh Châu "

"Chiếm Tịnh Châu không có gì tốt" Tuân Sảng nói: "Phía đông Tịnh Châu là Thái Hành và Ký Châu, nối liền với phía bắc U Châu hoặc là vùng phía nam quận Hà Nội, chính giữa Hồ Quan lúc này do Hàn phức chiếm giữ, dễ thủ khó công. Điều này còn không đáng nói đến, phía tây Tịnh Châu, cùng Lương Châu, là một vùng đất rộng lớn của người Khương Hồ. Phương bắc,  trong các bộ tộc Tiên Ti hùng mạnh, bộ tộc Thác Bạt với bộ tộc Mộ Dung vẫn liên tục cướp bóc Tịnh Châu, còn có người Ô Hoàn, người Hung Nô, ba thế lực này đều thập phần cường đại. Coi như các ngươi đánh bại Trương Yến, Tịnh Châu này cũng là tiêu hao rất nhiều tiền lương"

"Ha ha, ai nói sẽ để cho ta tiêu hao tiền lương hay sao?" Hứa Thành cười cười, nói: "Quân đội của ta, đi đến Tịnh Châu, cần cải thiện thức ăn, chúng ta muốn ăn thịt"

***********************

Duyện Châu, Trần Lưu, phủ đệ Thái Thú Trương Mạc

"Mạnh Trác Công" Mạnh Trác Công là tên chữ của Trương Mạc."Nếu không có ngài thu lưu, Tháo thật không biết còn có thể đi về nơi nào nữa. Một lần nữa Tháo bái tạ" Tào Tháo nói,

Tào Tháo, từ sau khi liên quân đại bại ở Hổ Lao quan, bởi vì không có đất đặt chân, mà binh sĩ cũng tiêu hao rất nhiều, cho nên hắn chỉ có thể đặt quan hệ bốn phía, may mắn Tào Tháo và Thái thú Trần Lưu, Trương Mạc, có tình bạn cố tri, Trương Mạc phái người đón hắn về Duyện Châu.

"Ai, Mạnh Đức, ngài cho rằng ta tìm ngài đến là vì tốt cho ngài sao?" Trương Mạc lắc đầu, nói: "Ngài cũng biết, lúc nàyTrần Lưu ta còn có bao nhiêu dân chúng, bao nhiêu tráng đinh không? Bây giờ bản thân ta cũng còn khó bảo toàn"

"Mạnh Trác Công, ngài đây là có ý gì?" Tào Tháo có chút không hiểu.

"Mạnh Đức, ngài chính là người mưu trí, chẳng lẽ còn nhìn không ra Duyện Châu đã không còn dân chúng rồi sao?" Trương Mạc có vẻ đôi chút cuồng loạn.

"Cái gì? Tại sao có thể như vậy? Khó trách trên đường đi ta không gặp mấy người" Lúc này Tào Tháo sợ thật sự. Trên đường đi Tào Tháo hắn chỉ lo chạy khắp nơi, chẳng qua hắn cảm thấy có quá ít người, hắn lại không đi về những nơi khác. Hiện tại Trương Mạc nhắc nhở, hắn mới cảm thấy bất thường.

"Ta cũng vừa mới biết rõ" Trương Mạc bình tĩnh lại, nói: "Không ít lưu dân, dân đói, thậm chí không ít tá điền, cũng đều chạy trốn. Bọn chúng đều bị người dẫn tới Tư châu". Tuy rằng kế sách của Hứa Thành hung ác, nhưng nếu như là một người có đầu tốc, chỉ cần chú ý một chút là có thể phát giác, nhưng hiện nay người có đầu óc đúng là quá ít.

"Lại là Hứa Thành kia sao?" Lúc này Tào Tháo thật sự chấn kinh. Chiêu này quá hung ác, hắn thầm nghĩ trong lòng. Nếu nói như vậy, hắn hầu như không cần đánh mà có thể đoạt được Duyện Châu. Đương nhiên, không chỉ như vậy, chỉ sợ chiêu này của Hứa Thành không chỉ dùng để đối phó với Duyện Châu mà thôi.

"Hiện tại ngài đã hiểu rõ" Trương Mạc nói: 'Ta đã biết việc này nên mới mời ngài tới đây. Khi ở trước Hổ Lao quan, chúng ta đều bị Hứa Thành đùa bỡn trên lòng bàn tay, duy có ngài có thể tỉnh táo hơn, cho nên hôm nay ta mời ngài tới, chính là xin ngài có thể giúp ta một tay, về sau Trần Lưu này giao cho ngài" Nói tới đây, Trương Mạc đứng dậy khỏi ghế ngồi, hành một đại lễ với Tào Tháo.

"Không thể, không thể" Tào Tháo vội vàng khoát tay, kiên quyết phản đối: "Mạnh Trác Công lúc này là cây đại thụ của triều đình. Hơn nữa Tào Tháo ta có tài đức gì, dám để cho Mạnh Trác Công nhường cho. Không thể, việc này quyết không thể "

Cứ như vậy, hai người nhún nhường một hồi, ngươi tới ta đi. Rốt cục, Tào Tháo không thể chối từ, đã tiếp nhận ấn soái Thái thú Trần Lưu. Lúc này Tào Tháo đã có một địa bàn của riêng mình.

Cơ hội kiếm tiền với Pi Network – miễn phí - ngại gì không thử? -
Hồi (1-164)


Truyện tiên hiệp hay

<