Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 071

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 071: Bên Vực Tình Nguy Hiểm
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 070
Hồi 072

Linh Phụng lẳng lặng rời mái ngói băng mình vào hậu liêu không một tiếng động. Nàng vừa ngả lưng nằm xuống nệm cỏ để nghe bên ngoài có tiếng bước chân người.

- Linh muội, Linh muội...

Phi Bằng vừa vào, gã cất tiếng kêu nhưng Linh Phụng tảng lờ như không nghe thấy. Nàng nhắm mắt vờ ngủ:

- Ôi, một trận đấu kinh hồn.

Gã trở lại nói câu thăm dò song Linh Phụng cứ nằm yên, không nhúc nhích động cựa gì cả.

Yên chí là nàng đã ngủ, Phi Bằng cũng nằm sải tay trên tấm nệm cỏ bên ngoài.

Gã lẩm bẩm:

- Thế là Giáo chủ Vạn Độc Quỷ môn luôn cho người theo dõi, bảo vệ ta. Song lão nhân bịt mặt là ai? Tại sao lão tìm tới chùa này? Lão là người ơn hay kẻ thù... Ôi, thật khó hiểu.

Suy nghĩ một lúc Phi Bằng ngủ luôn hồi nào không hay.

Còn Linh Phụng cứ trăn trở mãi. Nàng nói thầm trong bóng tối: "Lạ quá, sao thân pháp và hình dạng của người bịt mặt ta thấy quen lắm. Nhất là những chiêu kiếm, đúng là Kiếm phổ Kim Điêu của dòng họ Thượng Quan".

Chợt nàng nhỏm dậy, nói một mình:

- Hay người ấy là bá phụ?

Nàng nêu câu hỏi, rồi chính nàng lắc đầu:

- Không, lẽ nào bá phụ xuất hiện mà chẳng hề thăm hỏi đến ta? Chẳng lẽ đối với ta... bá phụ cũng giấu mặt? Nhưng nếu không phải bá phụ thì lão nhân bịt mặt là ai? Tại sao ông ta sử dụng rất rành Kim Điêu kiếm phổ?

Trong đầu Linh Phụng luôn thắc mắc bởi nhân vật bí ẩn kia. Nàng không thể đoán được người bịt mặt là ai. Có điều chắc chắn ông ta chẳng phải là kẻ thù của nàng.

Trận giao đấu ban đêm kéo dài lâu, Linh Phụng lại căng thẳng tinh thần theo dõi nên nàng cũng mỏi mệt ngủ thiếp.

Lúc Linh Phụng bừng tỉnh giấc thì vầng thái dương đã ló dạng. Vươn vai ngồi dậy Linh Phụng mỉm cười:

- Ôi, sáng nay ta dậy muộn quá.

Qua một đêm mệt mỏi khí trời lại đang nóng nực, Linh Phụng ra phòng tắm quây tạm phía sau hậu liêu tìm nước tắm cho thân thể và tinh thần thoải mái.

Lúc ra ngoài Linh Phụng còn nhìn thấy Phi Bằng nằm ngủ ngon lành trên nệm cỏ ở sau cánh cửa. Nhưng lúc Linh Phụng tắm xong quay trở vào thì chẳng còn thấy chàng trai.

Nàng đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi tự mình lý giải...

- Chắc Tống huynh ra ngoài dò xét tình hình rồi.

Nàng dựng lưỡi kiếm sáng bóng lên thay cho soi mặt và lấy lược chải đầu. Khi gỡ tóc nàng mới nhận ra mình để quên chiếc trâm ngọc, nàng giắt tạm dưới mái lá lúc nàng tắm.

Linh Phụng lật đật ra sau hậu liêu vào phòng tắm tìm kiếm... Lạ thay chiếc trâm ngọc đã biến đâu mất.

Hồi (1-188)
Hồi 070
Hồi 072