Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 003

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 003: Thiên Chiêu Sưu Lục
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 002
Hồi 004

Thượng Quan Kỳ Tâm ngồi dựa vách đá, đôi mắt ông lim dim dưỡng thần, lồng ngực hít thở thật sâu, vận khí nơi huyệt Đan Điền để điều hòa kinh mạch chống lại chất độc đang phát tác.

Linh Phụng kêu nhỏ:

- Thúc phụ, thúc phụ...

Nhỏm người lên, Thượng Quan Kỳ Tâm nhìn điệt nữ:

- Phụng nhi, chúng nó đi hết rồi phải không.

Nàng gật đầu:

- Ảo Ảnh bộ pháp của thúc phụ thật lợi hại, chỉ trong chớp mắt thúc phụ đã lao vào chốn ẩn thân rồi.

Thượng Quan Kỳ Tâm nhăn mặt, cố nén cơn đau:

- Cũng nhờ Tế Điên hòa thượng dùng lời nói giảo hoạt đẩy được chúng đi. Nếu không cũng khó tìm được cách chu toàn cho ta.

- Vậy mà người ta cứ kêu nhà sư ấy là hòa thượng khùng.

- Ngôn ngữ và cử chỉ của Tế Điên hòa thượng có vẻ khùng, nhưng ông là vị sư luôn vân du làm việc thiện cứu đời. Cơ mưu của ông luôn qua mặt được bọn ác gian ma giáo. Sau này trên bước giang hồ phục hận còn có lúc con phải cần tới hòa thượng này giúp đỡ mưu cơ.

Linh Phụng nắm cánh tay người thúc phụ:

- Thúc phụ. Bây giờ thúc điệt ta rời nơi đây đi tìm song thân và hai đệ đệ của con.

Thể xác quặn đau vì Ma Trâm hành hạ, trong lòng chua xót bởi cảnh tru sát Thượng Quan sơn trang. Thượng Quan Kỳ Tâm thở dài não ruột:

- Phụng nhi, tìm song thân và hai đệ đệ là việc của con. Nhưng dù hoàn cảnh diễn biến thế nào, con cũng phải ghi tâm khắc cốt mối thù với bọn Vạn Độc Quỷ môn...

Cô gái run giọng:

- Tại sao thúc phụ không cùng đi với con.

Hai bàn tay run rẩy của Thượng Quan Kỳ Tâm nắm lấy vai cô gái:

- Con ơi, ta đã bị trúng Vạn Độc ma trâm của bọn ma đầu. Giữa vùng sơn xuyên lại chẳng có một thần y, chỉ trong mấy khắc nữa chất kịch độc vào tim là ta chết thôi con ạ.

Linh Phụng hoảng hốt:

- Không, con sẽ đưa thúc phụ đi tìm thần y...

Thượng Quan Kỳ Tâm buông tiếng thở dài:

- Không còn kịp nữa con ạ. Chất âm độc của Ma Trâm ghê gớm lắm.

Cô gái càng thêm quýnh quáng:

- Thúc phụ, con muốn biết tại sao bọn Vạn Độc Quỷ môn lại tàn phá Thượng Quan sơn trang, và bọn Tứ đại pháp vương đòi thúc phụ phải trao món gì?

Cơn đau nhức từng thớ thịt đường gân, nhưng Thượng Quan lão nhân vẫn cố gắng nói:

- Vạn Độc Quỷ môn là mối họa chung của võ lâm Trung Thổ. Chúng muốn tiêu diệt hết các môn phái để tự do hoành hành khắp Trung Nguyên, điều khiển cả vua chúa và làm chủ các kho tàng. Bởi vậy chúng sẽ tru sát các võ phái, chiếm đoạt hết những bí kíp võ học cổ kim. Do mối đại họa này mà bá phụ con đem về bí kíp Thiên Chiêu Sưu Lục bao gồm tinh túy võ học cổ kim. Luyện thành được bí kíp này sẽ trở nên tuyệt thủ vô địch, thừa sức khống chế tiêu diệt quần ma...

Nói tới đây, Thượng Quan Kỳ Tâm ngưng lại thở dốc, thần trí ông như bị hôn mê bởi cơn đau khủng khiếp hoành hành trong cơ thể mình. Linh Phụng hoảng sợ vội xoa nắn huyệt đạo cho ông. Nàng ghé tai ông, nói lớn:

- Bá phụ trở về con có biết, nhưng bí kíp thì con chẳng nghe... rồi bá phụ lại ra đi ngay sau đó.

Câu nói của Linh Phụng làm Thượng Quan Kỳ Tâm bừng tỉnh.

Ông phều phào nói:

- Bá phụ con đem bí kíp võ công về chẳng biết để đâu, ta cũng chẳng nghe người căn dặn điều gì. Bỗng một đêm người nhận được thiếp mời hội kiến của Sơn Đông Tuyệt Thủ Thái Kình Ngạc đến mười ngày sau chẳng thấy trở về. Ta và thân phụ con đều nóng lòng, nên ta tới tận Sơn Đông vào Thái gia trang mới biết là toàn gia Sơn Đông Tuyệt Thủ đã bị bí mật tru sát...

Cô gái kinh ngạc hỏi dồn:

- Thúc phụ ơi, vậy còn bá phụ con thì sao?

Thượng Quan Kỳ Tâm nhăn nhó:

- Ta tìm trong những xác chết đang bắt đầu tan rã... chẳng thấy có thân xác bá phụ con. Nhưng hành tung của đại huynh cũng chẳng tìm ra... Không biết đại huynh đã tuyệt tích nơi nào. Thế rồi bọn Vạn Độc Quỷ môn đến tàn phá Thượng Quan sơn trang truy tìm Thiên Chiêu Sưu Lục... Đó là nguyên nhân đại họa cho môn phái Kim Điêu và dòng họ Thượng Quan ta. Nhưng ta chắc còn liên hệ đến nhiều gia phái trong vùng này nữa...

Toàn thân Thượng Quan Kỳ Tâm bỗng run lên bần bật, ông thét lên một tiếng:

- Phụng nhi...

Linh Phụng ôm lấy chú, nghẹn ngào:

- Thúc phụ! Thúc phụ...

Nhưng đôi mắt Thượng Quan Kỳ Tâm đã lạc thần. Ông thở hơi cuối cùng trong tay của đứa điệt nữ thương yêu.

Hoàng hôn đã phủ trùm vạn vật với những tia nắng yếu còn sót lại thoi thóp trên khung cảnh xung quanh.

Nàng khóc lóc một hồi lâu rồi dùng thanh trường kiếm đeo trên lưng đào huyệt chôn Thượng Quan Kỳ Tâm bên hốc đá. Nàng ghi lên ngôi mộ thúc phụ rồi sụp lạy khấn khứa:

- Con nguyện sẽ trừ khử Vạn Độc Thần Ma, tru sát hết bọn Vạn Độc Quỷ môn để trả mối thù này. Xin thúc phụ linh thiêng phù hộ độ trì cho con trên bước giang hồ.

Tội nghiệp người thúc phụ tung hoành ngang dọc bao năm với danh hiệu Kim Điêu Tam Kiệt nay phải nằm lại một mình giữa chốn hoang sơn, Thượng Quan Linh Phụng cứ nấn ná bên ngôi mộ, quyến luyến chẳng rời. Song nhìn bầu trời đã sụp tối cô gái lẩm bẩm:

- Đây là vùng hoạt động của bọn Vạn Độc Quỷ môn, ta chẳng nên ở trong rừng đêm nguy hiểm.

Nhớ lại thị trấn Đông Môn cũng gần, Linh Phụng quỳ lạy ngôi mộ thúc phụ một lần nữa rồi phi hành vượt trên những ngọn cây, nhắm về hướng Đông Môn trực chỉ.

Linh Phụng lao đi vun vút, qua một cánh rừng thì tới thung lũng hoang vu đầy bụi rậm âm u dưới ánh sao khuya mờ ảo.

Thình lình có tiếng quát:

- Đứng lại.

Cô gái lập tức chao mình xuống một cội cây đứng thủ thế.

Lại nghe có tiếng thét lớn:

- Bọn các ngươi đứng lại ngay kẻo chết.

Linh Phụng lập tức nhìn xuống thung lũng, nàng nhìn thấy một toán mười tên áo xám đi tới, trên ngực áo bọn chúng có thêu hình con nhện độc màu đen.

Linh Phụng thầm kêu:

- Vạn Độc Quỷ môn, bọn chúng đi đâu vậy kìa?

Trên một tàng cây tối đen, một bóng người lao vọt ra chặn đầu bọn Vạn Độc Quỷ môn.

Chăm chú nhìn Linh Phụng nhận ra kẻ vừa vọt ra là một mụ già mặt choắt, mũi khoằm tựa như mỏ chim két, nhưng đôi mắt thì tỏa ra hung quang xanh rờn như mắt cọp.

Bọn ma đầu kia đều khựng lại và hốt hoảng kêu to:

- Trời... Kim Tiền Xú Phụ.

Mụ đàn bà cười lên the thé, lạnh mình:

- Đã biết danh ta thì phải ngoan ngoãn nghe các con.

Mười tên thuộc hạ Vạn Độc Quỷ môn quay mặt nhìn ngó lẫn nhau, rồi cùng nhìn vào Xú Phụ Kim Tiền, ánh mắt đầy âu lo sợ sệt.

Tiếng mụ già lại the thé vang lên vang trong thung lũng:

- Muốn sống hãy khai ngay, Tổng đàn Vạn Độc Quỷ môn hiện ở nơi nào?

Cả bọn mười tên kia đang nhộn nhạo bỗng đứng im phăng phắc như tượng đá. Sự im lặng của bọn chúng khiến mụ già nổi giận thét to:

- Chết...

Một loạt những đồng tiền vàng bắn vọt ra và bao tiếng rú vang lên thảm khốc.

Thây người chết đã nằm dài trên vạt cỏ, ngay Thượng Quan Linh Phụng cũng phải rùng mình toát mồ hôi.

Hồi (1-188)
Hồi 002
Hồi 004