Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 172

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 172: Hồi 172
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 171
Hồi 173

Nhìn gương mặt thảm sầu của Thượng Quan Linh Phụng, Cẩm Tiên lo lắng:

- Linh tỷ! Chuyện gì đã xảy ra cho Vương ca?

Như động mối thương tâm, hai giọt lệ lăn dài xuống má Thượng Quan Linh Phụng.

Nàng nghẹn ngào chưa đáp.

Cẩm Tiên kinh hãi lắc vai Thượng Quan Linh Phụng:

- Kìa! Sao Linh tỷ lại khóc? Vương ca đã sao rồi?

Khẽ lắc đầu, Thượng Quan Linh Phụng buồn bã:

- Không làm sao cả. Nhưng ngu tỷ đã vĩnh viễn xa chàng rồi.

Cẩm Tiên hốt hoảng:

- Linh tỷ! Vương ca đã chết rồi ư?

- Chàng không chết. Chàng hãy còn sống ở trên ngọn núi kia.

Buông tiếng thở phào như trút đi một gánh nặng, Cẩm Tiên hỏi dồn:

- Thế tại sao Linh tỷ lại vĩnh viễn xa Vương ca.

Thượng Quan Linh Phụng nắm chặt bàn tay Cẩm Tiên:

- Miêu muội muốn biết lắm ư?

- Muội muốn biết lắm. Linh tỷ hãy nói cho muội nghe.

Đắn đo một lúc Thượng Quan Linh Phụng thở dài:

- Ngu tỷ xa chàng chỉ vì một chuyện.

- Chuyện gì?

- Ngu tỷ quá xấu hổ nên không muốn gặp chàng nữa.

- Tại sao Linh tỷ phải xấu hổ.

- Tại vì ngu tỷ đã thất thân với một kẻ khác.

Sững người một lúc, Cẩm Tiên la lên:

- Ai?

- Tống Phi Bằng.

Rụt bàn tay trong tay Thượng Quan Linh Phụng, Cẩm Tiên đứng dậy hét to:

- Dâm tặc! Ta sẽ giết ngươi.

Lẹ tay chụp lấy Cẩm Tiên, Thượng Quan Linh Phụng kéo nàng ngồi trở xuống:

- Miêu muội chớ nên vọng động. Chính ngu tỷ đã định giết hắn nhưng Thượng Quan bá phụ cản lại.

Cẩm Tiên hằn học:

- Tại sao Thượng Quan sư bá lại cản Linh tỷ?

- Tại vì hắn đã bị tẩu hỏa nhập ma sắp chết đến nơi và giết hắn bọn giang hồ đồn đãi tai hại đến thanh danh Thượng Quan gia bảo.

Ngưng lại rồi nàng tiếp:

- Bây giờ ngu tỷ có một chuyện yêu cầu Miêu muội.

Giọng Cẩm Tiên dịu lại:

- Linh tỷ cần muội chuyện gì?

- Ngu tỷ muốn nhờ Miêu muội chăm sóc cho Vương ca.

Cặp mắt Cẩm Tiên tròn xoe:

- Linh tỷ! Chị nói sao?

Thượng Quan Linh Phụng lặp lại:

- Ngu tỷ bảo Miêu muội hãy thay tỷ gần gũi chàng.

Cẩm Tiên la lớn:

- Không thể được, muội không thể hành động như vậy được. Có lẽ nào muội lại cướp chồng của Linh tỷ.

- Không phải vậy đâu Miêu muội. Đây chính là lời khẩn cầu của tỷ tỷ, bởi tỷ tỷ biết rõ Vương ca sẽ không thể chịu đựng nổi cuộc vĩnh viễn chia ly này. Chàng sẽ có hành động điên cuồng và có thể chết đi được nữa.

- Biết thế sao Linh tỷ lại bỏ rơi Vương ca?

- Ngu tỷ đã nói với Miêu muội rồi. Ngu tỷ vĩnh viễn không còn gặp Vương ca trong cõi đời này nữa. Một người con gái khi đã trao thân cho kẻ khác còn mặt mũi nào dám ngó mặt người yêu.

- Cứ theo tiểu muội hiểu Vương ca là một chàng trai tính tình vô cùng khoáng đạt bao dung, ca ca sẽ không quan trọng những tiểu tiết, Linh tỷ hãy nên quay trở về với ca ca là điều êm đẹp nhất.

Hồi (1-188)
Hồi 171
Hồi 173