Vay nóng Homecredit

Truyện:Tranh bá thiên hạ - Hồi 0927

Tranh bá thiên hạ
Trọn bộ 1228 hồi
Hồi 0927: Đây là một nơi tốt
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-1228)

Siêu sale Lazada

Dương Kiên chưa từng nghĩ rằng lúc mới trở lại Trường An lại chật vật như vậy.

Phương Giải cũng chưa từng nghĩ rằng mình trở lại Trường An trong hoàn cảnh như vậy.

Không kịp nhìn trong thành Trường An có thay đổi gì, cho dù là lúc đi qua đường số 23 phía đông, ánh mắt của Phương Giải cũng không dừng lại ở cửa hàng của mình dù chỉ một khắc. Kỳ thực thành Trường An không có quá nhiều cảnh đẹp, có chỉ là sự chỉnh tề khiến cho người ta phải kính sợ.

Lúc đi qua các con phố, Phương Giải không giữ lại thực lực như lúc trước, mà sử dụng hết, lao đi như một con gió, giẫm lên các nóc nhà đuổi theo. Thành Trường An bị phản quân vây đã lâu, chính vì quá lâu, cho nên ngay cả dân chúng cũng mất đi sợ hãi. Bọn họ vẫn sinh hoạt giống như thời bình, thậm chí lười hỏi tới bên ngoài thành có tấn công hay không.

Có người từng nói thành Trường An quá cao lớn, cao lớn đến mức giống như xây dựng Trường An thành một nhà giam lớn nhất thiên hạ.

Nhưng, những năm qua, dân chúng thành Trường An đều may mắn vì các đời Hoàng Đế Đại Tùy đều không ngừng hoàn thiện tường thành và cuối cùng hoàn thành lúc tiên đế còn sống.

Trải qua hai trăm năm hoàn thiện

Tòa thành kiên cố vững chắc như thế nào?

Có người cảm thấy có cơn gió khác thường thổi qua người mình. Bọn họ muốn tìm kiếm nơi phát ra cơn gió, nhưng không phát hiện gì cả.

Cung Thái Cực

Tẩm cung của Hoàng hậu.

La Úy Nhiên ngồi bên cạnh nhìn Hoàng hậu đọc sách, bỗng nhiên biến sắc, sau đó đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hậu thấy sắc mặt khác thường của y, hơi kinh ngạc một chút, sau đó lộ vẻ sợ hãi.

- Hắn đã trở lại.

La Úy Nhiên nói.

Hoàng hậu làm rơi cuốn sách trong tay. Tuy nàng bị giam cầm ở đây, nhưng La Úy Nhiên có tu vị kinh người, những kẻ giám thị Hoàng hậu không hề phát hiện bên cạnh Hoàng hậu có thêm một người. Từ sau khi tiểu Hoàng Đế chết, Dương Kiên phái người giam lỏng Hoàng hậu trong cung chứ không phải Sướng Xuân Viện. Kỳ thực lý do rất đơn giản, Dương Kiên chỉ là muốn nói cho người khác biết, Hoàng hậu vẫn còn sống.

- Huynh muốn tới đó?

Hoàng hậu hỏi, thanh âm run rẩy.

- Trở về bất thường, nhất định là xảy ra biến cố gì đó. Mấy ngày nay ta từng tới Hoàng lăng vài lần, vẫn không điều tra được manh mối gì. Về sau định vào trong tìm hiểu rõ ràng, thì Phác Hổ trở lại. Ta không biết thái độ của y, cho nên không đi vào nữa. Nguyên khí thiên địa ở Hoàng lăng bên kia biến hóa rất lớn, ta muốn đi xem.

- Không đi được không?

Hoàng hậu hỏi.

- Ta sẽ trở lại.

La Úy Nhiên chỉnh lại quần áo của mình, đi tới gần Hoàng hậu sờ hai má của nàng:

- Có một số việc nhất định phải làm, nhưng bất kỳ chuyện gì cũng không quan trọng hơn nàng.

Nói xong câu đó, y lao ra ngoài từ cửa sổ.

Lúc Hoàng hậu nhìn sang, thì đã không thấy bóng dáng của y.

Cuốn sách rơi trên bàn, gió thổi qua, lật tung trang sách.

Hoàng lăng

Một tòa đất trước mộ.

Phác Hổ ngồi bên cạnh nấm mộ, tay trái cầm một hồ lô rượu, tay phải cầm một cuốn sách đã khá mục nát. Y vừa xem vừa đọc, thanh âm nhẹ nhàng, giống như kể chuyện ru ngủ một đứa trẻ con. Chỉ có điều câu chuyện trong cuốn sách này, nếu con bò già đã chết kia biết nói, thì cũng có thể đọc thuộc làu làu.

Chuyện xưa còn chưa kể xong, Phác Hổ đang giơ tay trái uống rượu thì chợt cứng đờ.

- Tại sao lại trở về?

Y thì thào tự nói, cuối cùng vẫn đứng dậy, đặt hồ lô rượu và cuốn sách ở bên cạnh nấm mộ.

- Không biết có phải là trở lại tìm ta hay không, ta phải đi xem...Nếu như là trở về tìm ta, ông bạn già à, có lẽ rất nhanh thôi ta sẽ xuống đó gặp mày. Chỉ có điều, lúc gặp lại, đừng liếm ta...miệng mày thối lắm.

Nói xong câu đó, y bước nhanh về hướng hoàng lăng bên kia.

...

...

Các đời Hoàng Đế Đại Tùy đều chôn trong một lăng mộ, đây là chuyện mà chỉ có Đại Tùy mới có. Trước kia, các triều đại đổi thanh, rất ít khi xuất hiện tất cả Hoàng Đế chôn cùng một lăng mộ. Lúc trước Thiên Hữu Hoàng Đế không xây dựng lăng mộ cho mình, sau khi tiểu Hoàng Đế Dương Thừa Càn kế vị, liền hạ chỉ xây dựng lăng mộ cho Thiên Hữu Hoàng Đế, nhưng cũng không rời khỏi khu vực này.

Chính vì thế, phía ngoài cùng chính là lăng mộ của Dương Dịch.

Dương Kiên giống như phát điên từ bên ngoài xông tới, cửa lớn ở lăng mộ bị ông ta đụng nát. Lúc trước chính là cánh cửa này giam ông ta ở bên trong, mà người trẻ tuổi mở cánh cửa này cho ông ta đã chết ở Tây Nam.

Dương Kiên chạy như bay vào địa cung, sau đó một chưởng đẩy quan tài của Thiên Hữu Hoàng Đế ra. Lúc nắp quan tài bay ra, khuôn mặt trắng bệch của ông ta xuất hiện một màu đỏ yêu dị, đó là do ông ta kích động và hưng phấn.

- Rốt cuộc đã trở lại!

Ông ta chụp tay vào trong quan tài, nắm lấy thi thể của Thiên Hữu Hoàng Đế Dương Dịch ra.

Sau đó ông ta sửng sốt.

- Đứa con cháu ngỗ nghịch!

Lúc Dương Kiên nhìn thấy thi thể của Dương Dịch, không nhịn được mắng một câu, vẻ hưng phấn bị thay thế bằng sự phẫn nộ. Bởi vì ông ta cầm lên là thi thể của Dương Dịch chứ không phải là cái lồng bịt kín kia, cho nên ông ta mới phẫn nộ. Lúc này thi thể đã hư thối chỉ còn lại xương cốt và khuôn mặt giống như cười châm chọc, châm chọc Dương Kiên rằng, Thái Tổ à...ta không cho ngươi thân thể này đấy.

Dương Kiên không tự chủ được nghĩ tới tiểu Hoàng Đế Dương Thừa Càn tự độc chết chính mình, nhớ tới khuôn mặt quyết tuyệt của thiếu niên kia.

"Ngươi muốn trẫm? Trẫm liền không cho ngươi!"

Những lời này, như thanh đao đâm vào ngực Dương Kiên. So với thương thế mà Phương Giải gây ra khi chạy trên đường, còn khó chịu, thậm chí đau đớn hơn.

Dương Kiên nắm chặt thi thể của Dương Dịch, tức giận quăng thi thể kia ra ngoài. Phốc một tiếng, thi thể rơi xuống mặt đất, thịt hư thối và xương cốt vỡ nát nhưng nhìn không có vẻ chật vật, ngược lại có một sự kiêu ngạo. Giống như thích thú vì tát được Dương Kiên một cái thật đau.

- Trẫm không cần đứa con cháu ngỗ nghịch như vậy!

Dương Kiên tức giận tiến lên, đá bay cỗ thi thể:

- Ngươi vốn bị bệnh nặng, nên trẫm mới không dùng máu của ngươi, là muốn cho ngươi tôn nghiêm, muốn cho ngươi vinh quang giống như tổ tông của ngươi. Ngươi đã không quan tâm, vậy thì trẫm cần gì coi ngươi là hậu nhân.

Dương Kiên dẫm nát xương sọ, sau đó vọt vào bên trong.

Xuyên qua một thông đạo thật dài tối om, Dương Kiên tiến vào một lăng mộ khác. Đó là lăng mộ của phụ thân Dương Dịch, Chân Tông Hoàng Đế. Lúc nhìn thấy cỗ quan tài này, sự hưng phấn tới biến thái trên khuôn mặt của Dương Kiên lại xuất hiện:

- Vẫn còn! Trẫm chuẩn bị không chỉ một, mà vẫn còn! Trẫm có nhiều con cháu như vậy, nếu sống không còn, thì chết vẫn còn! Các ngươi đều là hậu nhân của trẫm, trẫm muốn gì các ngươi phải cho trẫm cái đó...trẫm phải...

Dương Kiên vừa lục lọi quan tài vừa nói, nhưng đột nhiên ông ta cứng họng, bởi vì ông ta lại lấy ra một cỗ thi thể. Điều bất đồng duy nhất, chính là khối thi thể này chỉ còn bộ xương.

- Cha con các ngươi đều là đồ khốn kiếp!

Dương Kiên lớn tiếng mắng:

- Thân là con cháu của trẫm, các ngươi có tư cách gì cự tuyệt con đường mà trẫm chuẩn bị cho các ngươi? Ngay từ lúc đầu các ngươi đã không có sự lựa chọn khác, mà nên toàn tâm toàn ý đợi trẫm trở về, cùng trẫm là một một chuyện cuối cùng. Nhưng các ngươi lại không làm vậy. Các ngươi đều là đồ khốn kiếp...đều là đồ khốn kiếp!

Dương Kiên tung cước đá bay quan tài, di hài của Chân Tông Hoàng Đế rơi đầy đất.

*****

Phương Giải không biết rằng, bởi vì sự phản nghịch của Dương Dịch và cha của y, đã kéo dài thời gian cho hắn. Dương Kiên vốn đã bỏ xa hắn, nhưng do hai địa cung liên túc không tìm được thứ mình cần tìm, nên đã bị níu chân lại.

Liên tục hai Hoàng Đế, cùng làm ra lựa chọn giống nhau.

Có lẽ bọn họ biết mình không thay đổi được vận mệnh đã định ra, nhưng bọn họ đều dùng một sự lừng lẫy tuyên bố thái độ của mình.

Bọn họ là người của Dương gia, nhưng sẽ không tuân theo bí mật ghê tởm kia, cũng sẽ không bảo vệ quy tắc ghê tởm kia.

Lúc Phương Giải vọt vào địa cung, nghe thấy tiếng động lớn ở sâu bên trong.

Lúc này, Dương Kiên đang đá văng quan tài của Chân Tông Hoàng Đế.

- Dương Kiên...còn có cái gì ngươi không làm được?

Phương Giải nhìn thoáng qua thi hài bị tàn phá ở một góc, không nhịn được lắc đầu. Tuy hắn không nhìn thấy diện mạo khi còn sống của thi hài này, nhưng hắn đoán được đó là ai. Quãng thời gian với người kia, là quãng thời gian khó quên nhất với Phương Giải. Vị Hoàng Đế làm cho người ta vừa phẫn hận vừa tôn kính kia, luôn luôn làm theo ý mình, giống như toàn bộ thế giới phải quay xung quanh y.

Phương Giải chợt phát hiện, hóa ra mình không hề có hận ý gì với Dương Dịch.

...

...

Lúc Phương Giải vượt qua lăng mộ của Thiên Hữu Hoàng Đế, La Úy Nhiên đã xuất hiện ở bên ngoài cửa hoàng lăng. Y đứng ở cửa do dự một hồi lâu, cuối cùng lựa chọn đi vào. Lúc y đi xuống, không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua cung Thái Cực, khuôn mặt rất phức tạp.

- Bất kể như thế nào, quãng thời gian qua là quãng thời gian đẹp nhất và thư thái nhất của đời ta. Xin lỗi vì đã lừa nàng...Có lẽ ta không trở về được, nhưng có một câu ta không lừa nàng, không có gì trên đời này quan trọng hơn nàng. Nhưng chính vì thế, mà ta nhất định phải đi. Chỉ cần Dương Kiên chưa chết, ta không thể yên tâm. Y còn sống, thì còn có thể ảnh hưởng tới nàng.

La Úy Nhiên nhìn lần cuối coi như cáo biệt, sau đó tiến vào hoàng lăng.

Chỗ sâu nhất của hoàng lăng.

Lúc đầu Phác Hổ chạy khá nhanh, về sau lại chậm dần. Bởi vì y phát hiện mình không muốn đối mặt với người kia, vị đại ca mà y đã gọi hơn hai trăm năm. Cũng không biết vì sao, cứ vượt qua một địa cung, sự kính ý với Dương Kiên trong lòng y lại phai nhạt thêm. Lúc y sắp tới phía trước, y chợt phát hiện mình bắt đầu chán ghét đại ca.

Thực sự rất chán ghét.

- Nếu có thể kết thúc tất cả, ta và huynh liền cùng chết thôi. Chúng ta nên trở lại chỗ của chúng ta, chứ không phải nơi này. Trên tấm biển sinh tử của địa phủ có lẽ đã có tên của hai huynh đệ chúng ta từ hai trăm năm trước. Đã tránh được luân hồi hai trăm năm, điều gì tới cũng phải tới...ta chán rồi, đại ca...vì sao huynh vẫn không bỏ xuống được?

Lúc đầu vẻ mặt của Phác Hổ khá đau khổ, nhưng hiện tại, lại trở nên bình tĩnh.

Lúc Phương Giải đi tới địa cung thứ hai, thấy được một di hài khác.

Hắn không nhịn được dừng chân, trong lòng sinh ra kính ý.

Trong đầu hắn đột nhiên lóe lên một ý tưởng hoang đường. Hắn biết điều này không thể là thật, nhưng lại không nhịn được suy nghĩ...Con cháu Dương gia phản kháng có lẽ bắt đầu từ Chân Tông Hoàng Đế, phụ thân của Dương Dịch, tổ phụ của Dương Thừa Càn. Nghe nói đó là vị Hoàng Đế sống thọ nhất cũng phong lưu nhất của Đại Tùy, ảnh hưởng tới Dương Dịch, mà Dương Dịch lại ảnh hưởng tới Dương Thừa Càn.

Nếu ngay từ lúc kế vị Dương Dịch đã biết bí mật này, liệu Đại Tùy sụp đổ có phải do y cố ý làm ra không?

Không thể nào!

Phương Giải lắc đầu, điều này không phù hợp với tính cách của Dương Dịch.

Phương Giải không dám dừng lại lâu, bởi vì hắn biết Dương Kiên cuối cùng sẽ tìm được hậu nhân có thể dùng.

- Lăng mộ!

Phương Giải thở dài:

- Nơi này, giống như cố ý chọn ra.

Phía sau hắn, La Úy Nhiên nhìn thoáng qua di hài của Thiên Hữu Hoàng Đế, do dự một lát, đi tới sửa sang lại di hài:

- Có thời điểm, ta thường xuyên nghĩ tới...ngươi còn có dũng khí hơn ta.

Lúc Phương Giải nhìn thấy Dương Kiên, thì Dương Kiên như một con dã thú khát máu, ngồi xổm trước một cỗ quan tài, trong tay ôm một cỗ thi thể vẫn duy trì tư thế ngồi khoanh chân. Ông ta nghiêng đầu cắn vào cổ cỗ thi thể, có không ít máu chảy ra từ thi thể. Mà Dương Kiên thì dùng ánh mắt phức tạp nhìn Phương Giải.

Có đề phòng, có đắc ý.

Còn có một chút gì đó bên trong, nhưng Phương Giải không có tâm tư tìm hiểu sâu hơn.

Hắn không nói một lời, hít sâu một hơi, sau đó rút Trực Lộ đao ra, cách Dương Kiên chừng 30 mét, hai tay nắm chuôi đao bổ xuống. Ngay cả Phương Giải cũng không nghĩ tới, vào thời khắc này, hắn có thể bổ ra một đao như vậy. Phương Giải biết thân thể của mình đã tới giới hạn, lúc hắn bổ ra một đao này, trong lòng đầy bất đắc dĩ và thương cảm.

Một đao mà hắn bổ ra này, chỉ là ý chí chiến đấu.

Một đao này, với khoảng cách xa như vậy, chưa chắc có thể làm Dương Kiên bị thương.

Nhưng lúc Phương Giải bổ ra một đao này, hắn phát hiện thân thể của mình bỗng nhiên biến hóa. Đang lúc mệt mỏi, nếu ngã xuống thì khó mà đứng lên nổi, chính vào lúc này, bụng của hắn bỗng nhiên bốc lên một cảm giác kỳ quái.

Phương Giải không có thời gian cũng như tinh lực cảm nhận sự biến hóa từ bụng. Hắn chỉ có cảm giác một đao này không giống tầm thường.

Lực lượng

Một cỗ lực lượng phát ra từ Khí Hải trong bụng hắn.

Đao khí bắn ra từ Trực Lộ đao, đâm thẳng tắp về hướng Dương Kiên.

Trong mắt Dương Kiên vốn có sự khinh thường, nhưng khi ông ta phát hiện một đao này của Phương Giải có uy thế quỷ dị, ánh mắt lập tức thay đổi. Ông ta không cho rằng Phương Giải còn thừa lực, bởi vì chính ông ta cũng đã sức cùng lực kiệt.

Đao khí lập tức tới, Dương Kiên có chút coi thường giờ phản ứng đã muộn. Ông ta bất đắc dĩ tránh sang một bên, có chút chật vật, nhưng không chịu buông cỗ thi thể kia ra. Lại nói tiếp, Dương Kiên không biết mình đang hút máu của ai, là con cháu mấy đời của ông ta.

Ông ta không có cảm giác với thân tình. So sánh mà nói, lúc ôm thi thể này, chỉ coi nó là đồ ăn.

Đao khí chém đứt đôi quan tài. Đao khí không hề dừng lại, để một dấu ấn thật sâu trên vách tường.

- Thật đúng là khiến trẫm mở rộng tầm mắt.

Dương Kiên nuốt ngụm máu cuối cùng xuống bụng, cảm nhận sức sống đang trở lại, tâm tình cũng khá hơn. Ông ta tùy tiện vứt thi thể đã khô quắt sang một bên, không bao giờ nhìn lần thứ hai.

- Từ Giang Nam đuổi tới Trường An, trong cỗ thân thể kia của ngươi cất giấu bao nhiêu năng lượng? Khó trách trẫm nghe nói La Diệu và Đại Luân Minh Vương đều có hứng thú với thân thể của ngươi, trước khi chết đều lựa chọn dùng thân thể của ngươi để thay thé. Không thể không nói, với thực lực của ngươi, ngay cả trẫm cũng cảm thấy hứng thú với thân thể của ngươi. Sớm biết vậy thì nên hỏi biện pháp thay đổi thân thể từ Đại Tự Tại...Nếu trẫm biết cách làm thì không cần dựa vào hút máu để sống nữa.

- Dựa vào thứ khác để sống, ngươi cũng là quái vật.

Phương Giải xoải bước về phía trước, bổ ra một đao.

Dương Kiên tùy tiện tung ra một cỗ nội kình, nội kình tạo ra một cái khiên lớn chắn trước mặt.

Đao khí và khiên lớn đụng nhau, cái khiên lớn lập tức bị một cỗ băng hàn bao vây, đao khí va cham vào, khiên lớn liền tan rã. Đây là một cảnh tượng khó mà tưởng tượng nổi. Nội kình bị đông cứng rồi bị chém nát?

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ không ai tin tưởng.

- Lửa có thể đốt nội kình, băng có thể đông lạnh nội kình...Phương Giải, thân thể của ngươi rốt cuộc có thứ gì quỷ dị gì? Hiện tại trẫm rất muốn bắt giữ ngươi, sau đó lưu thể xác này lại, đợi cho trẫm tìm được biện pháp thay đổi cơ thể rồi lại dùng.

- Giống như ngươi niêm phong thi thể hậu nhân của mình?

Phương Giải chỉ vào cỗ thi thể khô quắt.


Cửu Mộng Tiên Vực

Hồi (1-1228)


<