Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 088

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 088: Hồi 088
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 087
Hồi 089

Vèo vèo...

Trong vài khắc Hán Sơn đã vượt qua bao vách núi rừng cây, trở lại con suối Nhạn Sầu nơi bọn Tứ quái đã bắt Cẩm Tiên đi mất.

Từ đầu ngọn thác đổ nước xuống suối sâu ầm ầm, Hán Sơn dõi mắt quan sát một vòng và đã nhận ra một ơn động cheo leo trên sườn đá.

Chàng gằn giọng:

- Bốn gã lùn quái quỷ chắc đang chui rúc trong động đá ấy chẳng sai.

Phóng vút lên cửa sơn động Hán Sơn gầm thét:

- Lạc Thủy tứ quái, mau ra nghênh tiếp ta.

Chẳng đợi kêu đến lần thứ hai, từ trong sơn động vắng lặng bỗng vọt ra bốn bóng người tựa bốn luồng khói xám.

Những tràng cười chợt ré lên...

- Ha ha ha...

Thạch Đầu Nhất Quái lắc cái đầu trọc láng o, giương tròn mắt ốc và quạc miệng kêu lên:

- Tiểu tử, thì ra ngươi chưa về chầu Diêm chúa sao?

Hán Sơn nạt lại:

- Thằng trọc câm ngay. Ta trở lại nơi đây là bọn bay tới hồi tận số rồi đấy...

Thiết Tu Nhị Quái là gã lùn râu xồm nổi giận thét:

- Nhãi ranh, ngươi còn dám đến đây vuốt râu hùm, hãy mau khai tên họ để ta ghi vào bia mộ?

Vẫn bình tĩnh mỉm cười, Hán Sơn nói:

- Ta đến đây chẳng phải để xưng danh với mấy thằng lùn, mà chính bọn ngươi phải khai ngay một điều ta hỏi...

Gã tóc vàng Kim Mao Tam Quái tru lên một tràng cười lạnh tanh:

- Ha ha ha, gã con hoang lì lợm kia, ta cho phép ngươi nêu câu hỏi rồi nhận lấy cái chết cho nát thây.

Tứ Quái Độc Nhãn cũng trợn con mắt duy nhất, chành miệng oang oang với giọng trịnh thượng:

- Cần gì mau hỏi đi, thằng nhóc.

Rút thanh đại đao ra, Hán Sơn quát lớn:

- Chớ hỗn láo. Bọn ngươi hãy mau khai rõ nơi giấu nàng Cẩm Tiên và nếu khôn hồn đưa nàng ra đây thì ta sẽ sinh phúc tha cho cái chết.

Nhất Quái Thạch Đầu cười hăng hắc:

- Thì ra ngươi lạc mất nữ chủ nên đến đây hỏi thăm. Con nữ quái Cẩm Tiên chẳng còn ở nơi đây nữa.

Làm sao tin được lời gã lùn đầu trọc, Hán Sơn gầm lên:

- Nói láo, chính bọn lùn hôi hám các ngươi dã bắt nàng giữa lòng suối Nhạn Sầu, nếu không chịu buông tha nàng đầu các ngươi sẽ rời khỏi cổ.

Cơn giận chợt phừng lên, Thạch Đầu Nhất Quái đang sẵn gươm trên tay liền chém xả một nhát vào mặt Hán Sơn.

Bùng một tiếng, hai thanh sắt chạm nhau tóe lửa, đường kiếm thần tốc của gã quái trọc bị đại đao trên tay Hán Sơn hất văng lên, đồng một lúc nhanh hơn tia chớp gã trọc thấy lưỡi đao của đối thủ đã lia vào hông gã...

Nhanh chóng phi thường.

Toàn thân gã lùn như một trái cầu bùng lên khoảng không, né khỏi làn đao kinh khiếp của Hán Sơn. Thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, gã lùn trọc thét vang:

- Huynh đệ, hãy xông vào giết nó.

Hồi (1-188)
Hồi 087
Hồi 089