Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 072

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 072: Hồi 072
5.00

(một lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 071
Hồi 073

Trở lại hậu liêu, nàng ngồi buồn rầu suy nghĩ. Phải chiếc trâm ngọc thường Linh Phụng chẳng tiếc làm gì. Nhưng đây là vật quý của bá phụ cho làm kỷ niệm trong ngày ông mới trở về.

Nàng còn nhớ mãi lời bá phụ dặn dò:

- Con phải giữ kỹ trâm ngọc này, nó quý chẳng phải bằng ngọc mà nó còn giá trị đặc biệt khác, sau này con sẽ biết.

Trong đầu Linh Phụng thoáng nhanh câu hỏi:

- Hay là... hay là...

Rồi nàng trở ra phòng tắm tiếp tục tìm kiếm nữa. Nàng lần tay bên bức vách tre, bởi nghĩ nàng đã giắt trâm nơi đó mà nhớ lầm trên mái lá. Nhưng vô ích, nàng lần suốt bức vách tre cũng chẳng thấy vật kỷ niệm của mình.

Đang lui cui tìm kiếm chợt Linh Phụng giật mình bởi có người vừa đến sau lưng. Người ấy áp sát vào nàng, hơi thở phả vào sau gáy.

Linh Phụng lập tức quay ngoắt lại:

- Ôi, Tống huynh...

Phi Bằng mỉm cười:

- Muội đang tìm gì đó?

Nàng cũng cười tươi:

- Có gì đâu... muội đang kiếm chiếc trâm cài tóc.

Phi Bằng liền vươn tay lên mái lá. Lúc chàng ta buông tay xuống đã có chiếc trâm ngọc trong lòng bàn tay.

Chàng vui vẻ:

- Phải cái này không?

Linh Phụng không giấu được sự mừng rỡ:

- Phải chính nó, Tống huynh thấy ở đâu vậy?

Phi Bằng thản nhiên đáp:

- Trên mái lá này thôi...

Đưa tay tiếp lấy chiếc trâm, Linh Phụng ngạc nhiên:

- Quái lạ, sao muội tìm mấy lần không thấy?

Gã trai cười xòa:

- Có lẽ ma giấu đấy.

Linh Phụng lắc đầu:

- Làm gì có ma quỷ ở đây. Hẳn là muội hồi hộp sợ mất trâm nên không tìm đúng chỗ.

Nhìn thẳng Linh Phụng, Phi Bằng hỏi:

- Chiếc trâm này quý lắm hả muội?

Nàng đáp ngay:

- Chẳng phải nó quý vì trâm bằng ngọc mà vì đây là kỷ niệm bá phụ tặng muội trong ngày ông mới từ Tây Vực trở về...

Phi Bằng như vô tình hỏi tiếp:

- Bá phụ có cho muội vật gì khác nữa không?

Nàng lắc đầu:

- Không, đây là vật duy nhất. Sau đó bá phụ đi Sơn Đông hội kiến với Thái Kình Ngạc rồi tuyệt tích luôn.

Gật gù mấy cái, Phi Bằng bảo:

- Nếu vậy thì vật này quý lắm, muội nên giữ gìn kỹ lưỡng.

Linh Phụng nói ngay:

- Trâm này luôn luôn ở trên mái tóc muội, hôm nay muội chỉ mới rời ra trong lúc tắm.

Phi Bằng im lặng, trong đầu suy nghĩ điều gì đó mà cặp mắt gã ngời lên những tia sáng.

Hồi nãy lúc Linh Phụng từ phòng tắm trở vào hậu liêu thì gã đi ngang qua phát hiện chiếc trâm giắt trên mái lá. Gã vồ lấy chiếc trâm định giấu nàng cho vui. Lúc thấy Linh Phụng mất công tìm kiếm, gã làm bộ hỏi rồi trao chiếc trâm ngọc cho nàng.

Qua sắc diện và thấy Linh Phụng mất công tìm kiếm, Phi Bằng đã nêu câu hỏi trong đầu:

- Trâm này chắc có điều chi bí ẩn, mình phải từ từ tìm hiểu. Tự nhiên bá phụ tặng điệt nữ chiếc trâm ngọc là chẳng phải chuyện bình thường.

Linh Phụng cài lại chiếc trâm lên mái tóc và nhìn sững Phi Bằng:

- Tống huynh đang suy nghĩ gì vậy?

Phi Bằng nói dối:

- Huynh đang nghĩ đến lão già bịt mặt. Vì huynh chưa biết được lão là ai, thuộc môn phái nào. Đêm qua chính lão giao đấu với bọn Vạn Độc Quỷ môn đấy.

Làm bộ ngạc nhiên, Linh Phụng hỏi:

- Lão bịt mặt giao đấu với người của Vạn Độc Quỷ môn à?

Phi Bằng gật đầu:

- Chính mắt huynh trông thấy lão.

Khẽ nhíu mày, Linh Phụng bảo:

- Nếu vậy thì lạ thật, muội cũng đang muốn tìm hiểu lão là ai.

Ngoài miệng nói vậy nhưng trong đầu Linh Phụng lại quay cuồng với câu hỏi thầm kín:

- Hừm, lão là ai mà sử dụng Kim Điêu kiếm phổ? Lão là ai mà chống lại Vạn Độc Quỷ môn?

Hành tung của lão vẫn còn là một ẩn số...

Hồi (1-188)
Hồi 071
Hồi 073