Truyện:Vạn độc quỷ môn - Hồi 025

Vạn độc quỷ môn
Trọn bộ 188 hồi
Hồi 025: Hồi 025
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-188)
Hồi 024
Hồi 026

Bật cười khanh khách, Phi Bằng lẹ miệng:

- Thật vô cùng cảm động thấy Thất phái võ lâm đã quan tâm đến pho võ công tuyệt học ấy. Nhưng cho tới nay Linh Phụng tiểu thư chưa hề được trông thấy Thiên Chiêu Sưu Lục, đừng nói chi đến việc nắm được pho bí kíp ấy trong tay.

Đại sư Liễu Phẩm lắc đầu:

- Thí chủ nói vô lý, tiểu thư Linh Phụng không giữ bí kíp thì còn ai.

Ông chợt gật gù:

- Bần tăng hiểu rồi, nếu Linh Phụng tiểu thư không giữ Thiên Chiêu Sưu Lục thì pho bí kíp chỉ có trong tay Tống thí chủ.

Thượng Quan Linh Phụng nổi giận thét lên:

- Thất đại phái các vị mới thật vô lý và tàn nhẫn. Bá phụ ta tuyệt tích, thúc phụ ta qua đời, bọn Vạn Độc Quỷ môn đốt phá Thượng Quan sơn trang, song thân và hai đệ đệ ta mất tích... các vị chẳng hề cứu giúp và trừ khử bọn ma giáo bạo tàn, chỉ lo tranh giành Thiên Chiêu Sưu Lục, truy bức đứa con lưu lạc. Ta nói thật, nếu pho bí kíp có trong tay, ta cũng chẳng trao cho các vị đâu.

Liễu Phẩm đại sư cất giọng u trầm:

- Thượng Quan tiểu thư, trước quần hùng xin hãy thận trọng lời nói.

Vừa lúc ấy một đạo sĩ từ sau lưng đại sư phóng vút ra.

Ông ta nói rổn rảng:

- Bạch đại sư, với bọn trẻ ranh ngoan cố xin đại sư chớ phí lời. Hãy để bần đạo xử trí.

Tống Phi Bằng cười gằn:

- Tại hạ xin lãnh giáo.

Đạo sĩ nổi giận, vểnh râu, giương song thủ đẩy ra hai luồng kình khí như sóng bủa đầu ghềnh, xô ập vào chàng trai.

Liễu Phẩm đại sư vội thét:

- Lục Hành đạo hữu, xin hãy dừng tay.

Nhưng không còn kịp nữa, kình khí của đạo sĩ đã cuồn cuộn úp lên vị trí của Phi Bằng.

Mặt đỏ rần lên, Phi Bằng xuất chiêu đẩy ngược lại một luồng áp khí như vũ bão. Cả cục trường đều phải giật mình.

Bùng Bùng, tiếng nổ dội tung một vùng cây cỏ, sườn đá sạt lở tung bay.

Mọi người ngó lại đã thấy Lục Hành đạo sĩ bắn lùi cả trượng, thân hình vật vờ, tay ôm ngực, miệng phun ra một vòi máu.

Công lực của gã trai làm đám đông dạt hẳn ra, thối lui năm bước cùng trố mắt nhìn Phi Bằng chằm chặp.

Từ trong đám đông, một gã trung niên vác cây đại đao phóng vút ra, tiếng thét vang lồng lộng:

- Tiểu tử cuồng ngạo, hãy nếm thử lưỡi đao của ta đây.

Phía sau lưng gã này, hai tên khác cũng nhảy vọt ra, đại đao trên tay sáng lòa.

Phi Bằng vừa toan động thủ thì Linh Phụng đã tuốt thanh kiếm bên hông phóng ào tới.

Tiếng nàng thét lanh lảnh:

- Bạch Hạc tam đao, ta lấy đầu các ngươi đây.

Ba cao thủ đại đao của phái Bạch Hạc đang xúm lại tấn công cô gái bằng những chiêu thức vô cùng độc hiểm.

Linh Phụng sử dụng Kim Điêu kiếm pháp thân mình xoay tròn giao đấu với Bạch Hạc tam đao. Quần hùng Thất phái đều bị cuốn hút vào trận đấu trước mắt. Họ không ngờ cô gái mảnh dẻ như Linh Phụng lại có đường kiếm siêu tuyệt. Chiêu thức của nàng thật bay bướm, song linh động và hiểm ác phi thường. Đao phong ào ào, kiếm khí vùn vụt... Mới qua năm hiệp đã nghe tiếng rú kinh hồn. Một tay đao đã bị cô gái chém văng, hai cao thủ đại đao còn lại vừa giật mình thì đã trúng thương loạng choạng.

Đúng lúc đó nhiều tiếng thét vang lên:

- Cuồng nữ, chớ lộng hành tác quái.

Bốn bóng người phóng vào trường đấu chia phương vị xuất chiêu quật thẳng vào Linh Phụng những luồng kình khí dữ dội.

Ầm Ầm...

Thân hình Linh Phụng bị bắn tung lên, sóng chưởng vẫn xô tới như một cơn bão táp.

Hồi (1-188)
Hồi 024
Hồi 026