Truyện:Thiên hạc phổ - Hồi 35

Thiên hạc phổ
Trọn bộ 43 hồi
Hồi 35: Thần Kiếm Thị Uy
5.00

(2 lượt)


Hồi (1-43)
Hồi 34
Hồi 36

Phương Tuyết Nghi nhìn qua Tống Phù rồi chậm rãi nói:

- Đồng Tử Kỳ, lão thật sự muốn biết lắm à?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Không sai, hôm nay lão phu không thể làm rõ chuyện này.

Tuyết Nghi nhìn qua hai vị tông chủ của hai đại môn phái là Nhập Vân đại sư và Hoắc Minh Phong rồi nói:

- Tại hạ có một điều kiện.

Thần sắc của Đồng Tử Kỳ chợt trầm xuống, lão nói:

- Điều kiện gì? Ngươi định giở trò gì với lão phu đây?

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Lão không đồng ý chăng?

Đồng Tử Kỳ cười nhạt nói:

- Ngươi tưởng lão phu là hạng người nào mà chịu sự hiếp chế của người khác chứ?

Phương Tuyết Nghi cười ha hả rồi nói:

- Tôn giá không đồng ý thì thôi vậy. Xin lượng thứ là vãn bối không thể nói rõ ra danh hiệu của sư môn.

Đồng Tử Kỳ nộ khí nói:

- Tiểu tử họ Phương kia, ngươi không sợ chết à?

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Từ lúc tại hạ bước vào giang hồ đến giờ chưa có nhân vật nào có đủ bản lĩnh bức tại hạ đến tử địa, tôn giá xuất ngôn nói như vậy là cho rằng võ công của tại hạ không thể tự vệ chăng?

- Không sai! Lão phu muốn lấy mạng ngươi thật dễ như trở bàn tay.

- Tại hạ không tin.

- Ngươi không tin thì hãy thử xem.

Đến lúc này thì Phương Tuyết Nghi đã biết trong thời gian gần đây Đồng Tử Kỳ chưa hề gặp Liễu My Nương cũng như hai thuộc hạ Ngãi Đông Hải và Cao Vô Địch, nếu không thì lão ta hà tất phải tra hỏi sư môn của chàng. Nhất thời chàng chợt nghĩ ra một kế nên mỉm cười nói:

- Đồng Tử Kỳ, chúng ta đánh cuộc với nhau nhé.

Đồng Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi lại:

- Đánh cuộc à? Đánh cuộc cái gì?

- Đánh cuộc là lão không thể thắng được tại hạ.

- Lão phu không thể thắng được ngươi?

- Không sai! Lão có dám đánh cuộc không?

- Hà hà... Đương nhiên là dám rồi. Nếu lão phu không dám thì đâu còn là một trong Ngũ Đại Ma Chủ? Tiểu tử, lão phu sẽ cho ngươi một cơ hội là để ngươi tự đưa ra giới hạn chiêu số đấy.

- Được! Một ngàn chiêu nhé!

Đồng Tử Kỳ trợn mắt há miệng nhìn Phương Tuyết Nghi mà không nói gì.

Phương Tuyết Nghi mỉm cười nói tiếp:

- Thế nào? Chừng đó ít quá chăng?

Đồng Tử Kỳ thở dài một hồi rồi nói:

- Ít à? Nhiều quá đấy. Tiểu tử xem ra ngươi ngông cuồng thái quá rồi.

Phương Tuyết Nghi có ý trầm ngâm một lát rồi nói:

- Năm trăm chiêu nhé.

Đồng Tử Kỳ nói:

- Vẫn nhiều quá.

Lão không chờ đợi phương lên tiếng mà vội vàng nói tiếp:

- Thế này nhé, lão phu và tiểu tử ngươi động thủ trong vòng năm mươi chiêu thôi, nếu trong năm mươi chiêu mà lão phu không thắng được ngươi thì mọi chuyện sẽ tùy tiểu tử ngươi xử lý.

Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì cười thầm trong bụng.

Tống Phù, An Tiểu Bình và Hoắc Minh Phong cũng rất đắc ý, chỉ có Nhập Vân đại sư vì chưa tận mắt mục kích võ công của Phương Tuyết Nghi nên khi nghe chàng khiêu chiến với Đồng Tử Kỳ thì lão đã ngầm thất kinh rồi, bây giờ nghe Đồng Tử Kỳ giới hạn trong năm mươi chiêu mà Phương Tuyết Nghi chẳng có phản ứng gì thì lão càng lo lắng gấp bội.

Nhập Vân đại sư chau đôi mày bạc định khai khẩu thì đã nghe Tống Phù cười ha hả rồi nói:

- Chưởng môn đại sư không cần lo lắng, Phương lão đệ sẽ không thua đâu.

Đồng Tử Kỳ hừ một tiếng rồi nói:

- Tống Phù, ngươi dám bảo đảm thế à?

Tống Phù mỉm cười nói:

- Sao lại không dám?

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:

- Tống lão không cần phải bảo đảm, chỉ cần lão đếm giùm chiêu số cho vãn bối là được rồi.

Đồng Tử Kỳ cười ha hả rồi nói:

- Tống Phù, có một chuyện ngươi cần phải nhớ kỹ đấy.

Tống Phù liền hỏi:

- Chuyện gì? Phải chăng các hạ sợ Tống mỗ đếm sai chiêu số?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Tống Phù, nếu tiểu tử này bại trận thì e rằng lão phu cũng không thể bỏ qua cho ngươi đấy.

Tống Phù giả vờ kinh sợ, lão đưa tay sờ đầu mình và nói:

- Không lẽ Đồng Tử Kỳ ngươi cũng có hứng thú với thủ cấp của Tống mỗ sao?

Đồng Tử Kỳ cười hì hì nói:

- Không sai! Lão phu có mười mấy con mãnh cẩu, thủ cấp của ngươi đủ để chúng đánh chén một bữa đấy.

Tống Phù rùn vai lè lưỡi quay sang nói với Hoắc Minh Phong:

- Hoắc bang chủ, xem ra phải mượn Đả Cẩu bổng của Bang chủ rồi.

Hoắc Minh Phong cười lớn rồi nói:

- Lão phu sẵn sàng chờ lệnh.

Tống Phù nói:

- Đa tạ Bang chủ hứa giúp Tống mỗ giết mấy con ác cẩu đó.

Trong lúc hai người đối đáp thì Phương Tuyết Nghi đã bạt kiếm ra khỏi vỏ.

Đồng Tử Kỳ chú mục nhìn vào bảo kiếm của chàng, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc, một lúc sau lão buột miệng hỏi:

- Tiểu tử, bảo kiếm của ngươi từ đâu mà có vậy?

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Xem ra trường kiếm này của sư phụ có ấn tượng rất sau sắc trong đầu lão này.

Nghĩ đến đây thì chàng buột miệng nói:

- Bảo kiếm của tại hạ là do một vị tiền bối ban tặng.

Đồng Tử Kỳ vội hỏi:

- Có phải là Trần Hy Chính không?

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, chàng nhìn thanh bảo kiếm và nói:

- Chuyện này à? Chờ sau khi động thủ xong năm mươi chiêu, nếu lão thắng được tại hạ thì lúc đó tự nhiên tại hạ sẽ nói.

Đồng Tử Kỳ thầm nghĩ:

- Mình cần phải nhanh chóng đánh bại tiểu tử này, khi đó tất sẽ biết tất cả mọi chuyện.

Nghĩ như vậy nên lão không hỏi nữa mà lạnh lùng nói:

- Được, lão phu sẽ dựa vào đôi tay này để ứng phó với bảo kiếm của ngươi. Tiểu tử, ngươi mau xuất thủ đi thôi.

Phương Tuyết Nghi mỉm cười nói:

- Tôn giá tự đại như thế thì tại hạ đành cung kính bất như tuân mạng thôi.

Nói đoạn chàng vung kiếm đâm tới trước một thế rất bình thường.

Đồng Tử Kỳ liền xuất hữu thủ, ngũ chỉ xòe ra như nanh vuốt mãnh thú chụp thẳng vào thanh kiếm của Phương Tuyết Nghi. Thủ pháp tay không đoạt kiếm của lão cực kỳ ảo diệu.

Phương Tuyết Nghi tuy chưa thi triển kiếm pháp của sư môn và chiêu chàng vừa mới xuất rất bình thường nhưng thân thủ và phản ứng của chàng vô cùng mẫn nhuệ, thế mà suýt chút nữa thì bị trảo thủ của Đồng Tử Kỳ chụp trúng thân kiếm. Bất giác chàng kinh hãi, thầm nghĩ:

- Xem ra lão ma đầu họ Đồng này cao minh hơn Liễu My Nương không ít.

Trong lúc đang nghĩ thì trường kiếm của chàng đã triệt hồi.

Đồng Tử Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:

- Tiểu tử, nếu ngươi chỉ biết những chiêu kiếm pháp thế này thì lão phu khuyên ngươi không nên tỷ thí nữa.

Phương Tuyết Nghi giả vờ ngạc nhiên, chàng hỏi:

- Tại sao vậy?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Đừng nói là năm mươi chiêu, sợ rằng chưa tới mười chiêu thì trường kiếm của ngươi đã rời khỏi tay rồi.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tại hạ không tin.

Lời dứt kiếm xuất, lần này chàng cũng đâm ra một thế bình thường như trước. Nhưng lần này Đồng Tử Kỳ không vung trảo thủ chụp vào thân kiếm mà cong ngón tay nhằm búng vào thân kiếm. Thế kiếm của Tuyết Nghi vốn xuất ra rất chậm trông chẳng có gì đặc biệt cả, thế búng kiếm của Đồng Tử Kỳ có thể nói là rất hợp thời hợp phương vị, nếu trường kiếm của Phương Tuyết Nghi không biến chiêu giữa chừng thì sẽ bị đối phương búng trúng thân kiếm.

Trong tíc tắc, kiếm và chỉ sắp chạm nhau thì nghe Tuyết Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, hữu thủ chợt trầm xuống, trường kiếm đột nhiên từ dưới biến thế đâm lên. Đường kiếm vút đi như chớp nhằm vào chiếc miệng rộng của Đồng Tử Kỳ mà tiến.

Đồng Tử Kỳ hơi ngạc nhiên, chiêu thức bất biến nhưng hữu thủ của lão cũng tiến lên trước cực nhanh. Lão nghĩ thế búng này sẽ làm cho trường kiếm của đối phương chấn động mà văng khỏi tay.

Nhưng thực tế lại không như vậy, trường kiếm của Tuyết Nghi không những không rời khỏi tay mà còn lóe lên một đạo hàn quang như sấm chớp và thuận theo hướng vung tay của Đồng Tử Kỳ mà uy hiếp khuỷu tay của lão.

Đồng Tử Kỳ vội dịch sang ba bước tránh né và lớn tiếng nói:

- Hảo kiếm pháp!

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Đồng Tử Kỳ, lão phải cẩn thận đấy! Bảo kiếm của tại hạ rất sắc bén.

"Soạt, soạt" kiếm phong chợt vang lên như cuồng phong tảo diệp, trong chớp mắt Phương Tuyết Nghi đã công liên tiếp ba kiếm.

Lần này thì Đồng Tử Kỳ không dám tỏ ra khinh suất nữa. Bởi lẽ chiêu kiếm trước đó của Phương Tuyết Nghi khiến lão ta cảm thấy có vẻ gì quen thuộc. Nếu Tuyết Nghi không nhanh chóng công thêm ba chiêu thì nhất định Đồng Tử Kỳ sẽ có đủ thời gian để nghĩ ra chiêu kiếm pháp do là lộ số của Kiếm Thần.

Song phương chiết giải qua mười bốn, mười lăm chiêu thì Đồng Tử Kỳ đã bắt đầu rơi vào thế bị động, nhưng với thân phận là một trong Ngũ Ma, đại ngôn đã lộ xuất thì lúc này dù lão có muốn lấy binh khí ra cũng không tiện lấy.

Qua bảy tám chiêu nữa thì bỗng nhiên Đồng Tử Kỳ chộp lấy cơ hội xuất liền một lúc bốn năm chưởng rồi quát lớn:

- Ngừng tay!

Phương Tuyết Nghi rất ngạc nhiên, chàng thu kiếm bước lui rồi hỏi:

- Thế nào? Lão chịu thua rồi à?

Đồng Tử Kỳ trợn tròn song mục nhìn Phương Tuyết Nghi với thái độ lạnh lùng, lão nói:

- Ngươi là truyền nhân của Kiếm Thần Trần đại hiệp phải không?

Phương Tuyết Nghi cả kinh, chàng thầm nghĩ:

- Tại sao lão ta phải nhất định điều tra xem ta có phải là truyền nhân của Kiếm Thần hay không nhỉ? Xem ra bên trong tất phải có duyên cớ rồi.

Nghĩ đoạn chàng cao giọng nói:

- Phải thì sao? Không phải thì sao?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Trông kiếm pháp của ngươi đúng là tuyệt học Long Hành bát kiếm của Kiếm Thần Trần đại hiệp, nếu ngươi không phải là truyền nhân của Trần đại hiệp thì làm sao ngươi học được bộ kiếm pháp này?

Phương Tuyết Nghi thản nhiên mỉm cười, chàng nói:

- Chưa hết năm mươi chiêu mà tôn giá cũng chưa thắng được tại hạ, nếu tại hạ không nói thì cũng chẳng trái với quy ước ban đầu.

Đồng Tử Kỳ cười nhạt nói:

- Tiểu tử họ Phương kia, có một chuyện mà lẽ ra ngươi phải hiểu rõ chứ?

- Chuyện gì?

- Uy danh của Kiếm Thần không cho phép hậu nhân của lão ta hủy diệt, nếu tiểu tử ngươi là đệ tử của Kiếm Thần mà không dám thừa nhận trước mặt người khác thì e rằng ngươi không xứng đáng là truyền nhân của Kiếm Thần nữa.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Không sai, tuy lão ta dùng kế khích tướng để ta tiết lộ thân phận nhưng quả thật là uy danh của sư phụ không thể vì ta mà tổn hại.

Nghĩ đến đây thì bất giác chàng trầm giọng nói:

- Đúng vậy! Phương mỗ chính là truyền nhân của Kiếm Thần.

Cuối cùng thì chàng cũng thừa nhận.

Đồng Tử Kỳ hơi bất ngờ nhưng lão trầm ngâm một lát rồi nói:

- Quả nhiên tiểu tử ngươi là truyền nhân của Kiếm Thần rồi.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Không sai! Tôn giá đã vừa ý rồi chứ?

Bỗng nhiên Đồng Tử Kỳ ngẩn người ra nhìn Phương Tuyết Nghi một hồi lâu rồi thở dài nói:

- Trần đại hiệp thật là không có chuyện gì không thông rõ, cuối cùng thì lão ta cũng có được một truyền nhân như ngươi.

Phương Tuyết Nghi cảm thấy lời nói này có vẻ kỳ hoặc, chàng thầm nghĩ:

- Nghe ngữ khí của lão thì hình như Ngũ Đại Ma Chủ không tin là sư phụ sẽ tìm dược một truyền nhân như ta.

Nghĩ đoạn chàng nói:

- Gia sư được võ lâm tôn xưng là Kiếm Thần nhưng đáng tiếc là tại hạ tài năng có hạn nên khó đạt được một phân mười sở học của gia sư.

Đồng Tử Kỳ lắc chiếc đầu to của mình lớn tiếng nói:

- Chuyện này sao có thể như vậy được? Tại sao Thiên Ma Nữ lại xuẩn ngốc như vậy chứ?

Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện này có liên quan gì đến Thiên Ma Nữ?

- Sao lại không liên quan? Nhớ lần trước, sau khi gặp lệnh sư thì năm người bọn lão phu có tập hội một lần, theo Độc đại phu và Thiên Ma Nữ nói thì Kiếm Thần Trần đại hiệp đã lâm trọng bệnh không còn tại thế được bao lâu.

- Lão đang nguyền rủa sư phụ của tại hạ đấy à?

- Ác Khổng Minh rất tinh thông y đạo, ngày đó hắn từng chẩn mạch cho lệnh sư trên Nga My - Kim Đỉnh, sau đó Ác Khổng Minh nói đúng như lời của Thiên Ma Nữ dự đoán là bệnh của Trần đại hiệp đã nhập vào căn cốt rồi, quyết không thể sống hơn một năm nữa.

- Toàn là những lời xằng bậy, nếu gia sư không thể sống quá một năm nữa thì làm sao có thể truyền võ công cho tại hạ?

- Không sai đó chính là điều lão phu không hiểu nổi. Theo lý mà nói thì Ác Khổng Minh tuyệt không thể chẩn lầm mạch, huống hồ khi đó lệnh sư vẫn chưa vẫn chưa có được gan của con cá chép vàng, nếu muốn phục hồi tinh lực thì đó là chuyện không thể nào xảy ra được.

- Toàn là những lời láo khoét bịa đặt.

Đồng Tử Kỳ lạnh lùng nhìn Tuyết Nghi và nói tiếp:

- Tiểu tử, lão phu hỏi ngươi câu này hy vọng là ngươi theo sự thật mà trả lời.

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Tôn giá cứ hỏi, chuyện gì có thể trả lời được thì tự nhiên tại hạ sẽ theo sự thực mà trả lời.

Đồng Tử Kỳ hỏi:

- Hiện giờ lệnh sư đang ở đâu?

- Cùng Lai sơn.

- Lệnh sư vẫn còn tại thế à? Sức khỏe của lão ta như thế nào?

Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một hồi lâu mà không nói gì.

Đồng Tử Kỳ liền nói:

- Phương lão đệ, ngươi trầm ngâm không nói như thế, phải chăng là Kiếm Thần Trần đại hiệp đã quy tiên?

Lão thay đổi cách xưng hô, gọi Phương Tuyết Nghi là Phương lão đệ, điều này rõ ràng là lão đã thừa nhận thân phận của chàng và tin chàng là truyền nhân của Kiếm Thần Trần đại hiệp.

Phương Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói:

- Đồng Tử Kỳ, chỉ có chuyện này là xin lão lượng thứ vì tại hạ không thể nói ra được.

Đồng Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi không muốn nói chăng?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Không phải là không muốn nói mà là không thể nói.

Đồng Tử Kỳ ngửa mặt cười ha hả một tràng rồi nói:

- Lão phu hiểu rồi.

- Lão hiểu cái gì chứ?

- Trần đại hiệp đã xuôi tay nhắm mắt rồi.

- Chuyện này... Tại hạ vẫn không thể nói.

- Phương lão đệ, trước sau gì ngươi vẫn cứ một câu "không thể nói", điều này khiến lão phu càng tin rằng lệnh sư Trần đại hiệp đã thật sự quy tiên rồi.

Đồng Tử Kỳ ngưng một lát rồi nói tiếp:

- Đúng rồi, lão phu còn có một chuyện quên nói với lão đệ ngươi.

Phương Tuyết Nghi liền hỏi:

- Chuyện gì thế?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Tuy bọn lão phu và lão đệ ngươi không quen biết nhưng đối với truyền nhân của Trần đại hiệp thì bọn lão phu không thể không biết. Bởi lẽ mười năm trước bọn lão phu có một thỏa thuận là trong võ lâm chỉ có thể có một Trần đại hiệp chớ quyết không thể có một Trần đại hiệp thứ hai xuất hiện.

Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì bất giác rùng mình, chàng thầm nghĩ:

- Không lẽ bọn họ đã có ý đối phó với ta từ lâu rồi?

Nghĩ như vậy, bỗng nhiên chàng cảm thấy không đúng, vì từ lúc Kiếm Thần thu chàng làm đệ tử đến giờ chưa qua bốn năm thì làm sao Ngũ Đại Ma Chủ có thỏa thuận để đối phó với chàng từ mười năm về trước?

Chính vì điều này mà nhất thời chàng không biết phải nói thế nào cho phải.

Đồng Tử Kỳ cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Thế nào? Lão đệ ngươi không tin chăng?

Phương Tuyết Nghi chậm rãi nói:

- Đúng vậy! Tại hạ không tin!

Đồng Tử Kỳ nói:

- Nếu lão phu nói rõ đạo lý bên trong thì nhất định lão đệ ngươi không thể không tin.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Mười năm trước tại hạ chưa nhập môn thì làm sao Ngũ Đại Ma Chủ có được thỏa thuận là sẽ đối phó với Phương mỗ? Dù tôn giá có đưa ra đạo lý gì thì cũng khó khiến cho tại hạ tin được.

Đồng Tử Kỳ cười ha hả một tràng rồi nói:

- Không sai, năm xưa khi bọn lão phu đưa ra thỏa thuận thì địch thực là Phương lão đệ chưa nhập môn làm môn đồ của Kiếm Thần nhưng bọn lão phu cũng chẳng cần biết đồ đệ của Trần đại hiệp là ai, chỉ cần kẻ đó là truyền nhân y bát của lão ta thì bọn lão phu sẽ không chừa một thủ đoạn nào để đối phó với hắn.

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Lão tự tin là có thể thực hiện được chuyện đó à?

Đồng Tử Kỳ nói:

- Khi bọn lão phu đưa ra thỏa thuận thì Trần đại hiệp vẫn còn tại thế, bây giờ nếu Trần đại hiệp đã quy tiên thì bây giờ năm người bọn lão phu liên thủ tất sẽ thừa sức đối phó với lão đệ ngươi rồi.

Phương Tuyết Nghi cười nhạt nói:

- Không sai! Cách suy nghĩ của lão cũng là lẽ thường tình.

Chàng hơi ngừng lại, bảo kiếm trong tay chợt trầm xuống rồi lắc đầu cười ha hả một tràng rồi nói tiếp:

- Nhưng tại hạ muốn nói cho tôn giá biết, trường kiếm trong tay tại hạ là thần kiếm mà ân sư dương uy trong võ lâm năm xưa, nếu Ngũ ma nghĩ rằng thừa sức đối phó với tại hạ thì khi một ngày nào đó khi các vị làm con quỷ không đầu dưới thanh kiếm này thì chớ trách tại hạ tuổi trẻ khí thịnh không nhân từ bằng gia sư.

Đồng Tử Kỳ hơi biến sắc, lão ngoác miệng cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Xem ra đức khiêm tốn của lão đệ ngươi kém xa lệnh sư.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Vốn là như vậy mà!

Bỗng nhiên sắc diện của chàng trầm xuống, chàng quát hỏi:

- Đồng Tử Kỳ, hiện tại Độc đại phu và Thiên Ma Nữ đang ở đâu?

Đồng Tử Kỳ lắc đầu nói:

- Lão phu không biết.

Dường như Phương Tuyết Nghi không ngờ lão trả lời một cách dứt khoát như vậy nên chàng hơi ngẩn người một lát rồi mới nói tiếp:

- Tại sao lão lại không biết? Chẳng phải năm người bọn lão thường xuyên tụ hội với nhau đó sao?

Đồng Tử Kỳ phá lên cười một tràng quái dị rồi nói:

- Ai nói thế? Xem ra Trần đại hiệp chưa nói cho ngươi biết rõ về bọn lão phu rồi.

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:

- Hạng người như bọn lão thì gia sư chẳng cần phải phí lời nói nhiều.

Đồng Tử Kỳ biến sắc, lão tức khí nói:

- Há có lý này sao. Năm xưa tuy Trần đại hiệp có khả năng diệt trừ bọn lão phu nhưng cũng chưa từng xuất ngôn khinh miệt bọn lão phu như thế. Ngày nay tiểu tử ngươi chẳng qua là một kẻ vừa ráo máu đầu, thế mà đã to gan tự đại, xuất khẩu cuồng ngôn, thật khiến cho lão phu khó có thể nhẫn nại.

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:

- Nếu tôn giá cảm thấy không thuận tai thì đừng nghe nữa vậy.

Chàng hoành ngang trường kiếm trước ngực và nói tiếp:

- Nhưng nếu tôn giá không muốn nghe thì cũng không dễ, ít ra cũng phải thắng được bảo kiếm trong tay tại hạ mới được.

Đồng Tử Kỳ quát hỏi:

- Thế nào? Ngươi muốn động thủ nữa chăng?

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Nếu lão đã khiếp sợ thì thôi vậy.

Làm sao Đồng Tử Kỳ có thể chịu được những lời mỉa mai châm chọc như thế? Nhất thời đại nộ chợt phát, lão lớn tiếng nói:

- Vì tiểu tử ngươi là truyền nhân của Trần đại hiệp nên lão phu mới khách khí với ngươi như thế, không ngờ càng lúc ngươi càng được trớn làm tới. Nếu tiểu tử ngươi không biết tự lượng thì có lẽ lão phu phải cho ngươi nếm mùi vị của cái chết thôi.

Nói đoạn lão ngửa mặt cười ha hả một tràng. Thanh âm tràng cười vang vang khắp La Hán đường khiến cho mái ngói hơn mấy trăm năm bị chấn động vỡ rơi nhiều mãnh xuống đất.

Phương Tuyệt Nghi kinh ngạc thầm nghĩ:

- Công lực của lão ma đầu này quả nhiên là bất phàm.

Nghĩ thế nhưng chàng tỏ ra thản nhiên mỉm cười rồi nói:

- Nếu tôn giá muốn dùng phương pháp xuẩn ngốc này để ra oai trấn áp mọi người ở đây thì đó là một đại sai lầm đấy!

Đồng Tử Kỳ không nói gì nhưng lão thò tay lấy từ trong người ra một món binh khí.

Tuyết Nghi chú mục nhìn kỹ thì thấy loại binh khí này rất kỳ quái, nó chỉ dài hơn thước, nửa giống bút nửa giống thước, màu sắc đen sì khiến bất kỳ ai vừa trông thấy cũng biết ngay nó được chế từ tinh đồng.

Đồng Tử Kỳ đưa binh khí lên trước mặt và hỏi Tuyết Nghi:

- Ngươi có biết binh khí trong tay lão phu không?

Phương Tuyết Nghi chưa được nghe sư phụ nói nên đương nhiên là không biết tên gọi của loại binh khí này, do vậy chàng lắc đầu, nói:

- Kiến văn của tại hạ nông cạn nên chưa từng nghe thấy loại binh khí quái dị này!

Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:

- Đoạt Mệnh bổng của Đại Đầu Quỷ Vương mà ngươi cũng chưa từng nghe à, thật là kém cỏi quá!

Tống Phù buột miệng kêu lên:

- Phương lão đệ, Đoạt Mệnh bổng của Đồng lão mà không những co duỗi tùy ý mà còn tàng chứa ám khí vạn độc trong thân bổng, khi động thủ ngươi phải cẩn thận mới được!

Đồng Tử Kỳ chớp chớp song mục và nói:

- Tống Phù, có lẽ ngươi chán sống rồi đấy!

Rõ ràng lão ta rất phẫn nộ khi bị Tống Phù nói ra bí mật của Đoạt Mệnh bổng. Nhưng Phương Tuyết Nghi lại vô cùng cảm kích, chàng nói:

- Đa tạ Tống lão.

Rồi trầm sắc diện nói với Đồng Tử Kỳ:

- Tôn giá không cần phát đại nộ, chỉ cần thắng được trường kiếm trong tay tại hạ thì tôn giá muốn làm gì cũng được, nếu không thì tại hạ e rằng ngay cả bản thân mình, tôn giá cũng khó tự bảo toàn được!

Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:

- Năm xưa, tuy lão phu không phải là địch thủ của sư phụ ngươi nhưng nếu bây giờ cũng không địch lại truyền nhân của lão ta thì lão phu sống trên thế gian này há chẳng uổng phí lắm ru?

Phương Tuyết Nghi cười ha hả, nói:

- Nếu tôn giá không tin thì lát nữa đây, sau khi chúng ta động thủ xong thì tôn giá ắt sẽ rõ ngay thôi!

Lúc này song mục của Đồng Tử Kỳ bỗng nhiên giương lên tròn xoe, lão nhìn thẳng Tuyết Nghi mà nói rằng:

- Có một chuyện này, không biết lệnh sư đã nói cho tiểu tử ngươi nghe chưa?

- Chuyện gì nữa?

- Năm ngươi bọn lão phu đã quyết định là không để cho một Kiếm Thần thứ hai xuất hiện trên thế gian này!

- Chuyện này tôn giá đã nói rồi!

- Đúng vậy! Điều đó còn có nghĩa là, nếu Trần đại hiệp có truyền nhân thì kẻ đó sẽ là đối tượng mà bọn lão phu sẽ xuất toàn lực truy sát đến cùng!

- Tại hạ đã sớm nghĩ đến chuyện này, nếu tôn giá, có bản lĩnh giết được tại hạ thì xin mời tự nhiên xuất thủ!

Đồng Tử Kỳ chớp chớp song mục và nói:

- Nhưng lão phu còn có một chuyện chưa hiểu được!

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:

- Được, nếu có chuyện gì không hiểu thì lão mau nói ra trước đi, kẻo lát nữa không may thọ mệnh dưới kiếm tại hạ thì vĩnh viễn sẽ không có cơ hội để hiểu đâu đấy!

Đồng Tử Kỳ chậm rãi, nói:

- Nhiều năm qua bọn lão phu đã phí không ít tâm huyết điều tra nơi ẩn thân của Trần đại hiệp nhưng kết quả vẫn chưa điều tra được!

Phương Tuyết Nghi phá lên cười rồi nói:

- Hành tung của sư phụ tại hạ phiêu du bất định, do vậy các vị không điều tra được cũng là chuyện dễ hiểu thôi!

- Mục đích điều tra tung tích Trần đại hiệp của bọn lão phu là để tìm hiểu xem lão ta có truyền nhân hay không?

-Thế à? Vậy thì tôn giá đã đạt được mục đích rồi đấy! Tại hạ chính là truyền nhân của Kiếm Thần đây!

- Không sai, bọn lão phu đã nghĩ ra điều này... Nhưng không ngờ đến hôm nay lão phu mới gặp được ngươi, thật là hồ đồ quá!

- Không muộn đâu, chí ít là trước lúc chết, tôn giá cũng biết được chuyện này!

- Xưa nay Trần đại hiệp luôn lấy đạo nhân nghĩa chánh trực mà hành xử trong võ lâm nhưng bọn lão phu làm sao biết lão ta cũng có thể làm những chuyện bỉ ổi!

Phương Tuyết Nghi vừa nghe lời này thì bất giác nộ khí xung thiên, chàng lạnh lùng quát lớn:

- Đồng Tử Kỳ, lão nói năng cẩn ngôn một chút, nếu không thì đừng trách tại hạ không khách khí đấy!

Đồng Tử Kỳ nói:

- Lão phu có nói sai đâu? Trần Hy Chính đã làm một chuyện không ai ngờ tới, nhờ vậy mà bọn lão phu mới không biết lão ta có truyền nhân!

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, hỏi:

- Chuyện không ai ngờ là chuyện gì?

Đồng Tử Kỳ chậm rãi nói:

- Đó là chuyên dịch dung cải trang để che dấu diện mục thật.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Chuyện này chẳng có gì lạ, một người thích cải trang thế nào là chuyện tự do của người đó và hình như thiên hạ cũng không nên hỏi đến mới phải!

Đồng Tử Kỳ cười ha hả rồi nói:

- Không sai, bất cứ người nào cũng đều có thể làm như vậy nhưng nếu Kiếm Thần Trần đại hiệp làm như thế thì không thể tha thứ được!

- Tại sao?

- Kiếm Thần Trần đại hiệp rất được võ lâm kinh ngưỡng, nếu lão ta cũng được dịch dung cải trang thì đó là một đại sai lầm!

- Nực cười, tại sao người khác có thể mà sư phụ tại hạ không thể chu?

- Không sai, người khác có thể vì người khác không phải là Kiếm Thần, không được ngươi trong võ lâm tôn xưng là nhân vật nhân nghĩa chính trực.

Đồng Tử Kỳ ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Tiểu tử, đến lúc này thì ngươi đã hiểu tại sao lão phu nói sư phụ ngươi đã làm chuyên bỉ ổi rồi chứ?

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Tại hạ đã hiểu, nhưng lão đừng quên, một người khi gặp chuyện khẩn cấp thì cũng có thể thông quyền đạt biến! Gia sư vì đối phó với Ngũ ma bọn lão mà không ngại dịch dung cải trang, chuyện này cũng chẳng có gì là ghê gớm!

Đồng Tử Kỳ nộ khí quát:

- Thối tha! Tại sao đối phó với bọn lão phu thì chẳng có gì ghê gớm?

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Điều đó phải hỏi chính tôn giá đấy!

Đồng Tử Kỳ hỏi lại:

- Lão phu có chỗ nào không đúng chăng?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Có quá đi chứ! Năm người bọn lão bị võ lâm đồng đạo gọi là Ngũ Đại Ma Chủ, điều này đủ chứng tỏ song thủ của bọn lão đã nhuộm quá nhiều máu và đã tạo ra không ít sát nghiệt!

Chàng ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Vì tránh tai mắt của bọn tôn giá và vì tạo phúc cho võ lâm đồng đạo mà nhất thời gia sư không ngại dịch dung cải trang làm một nô bộc cho người khác, chuyện này chẳng có gì là bỉ ổi cả!

Tống Phù vỗ tay cười lớn rồi nói:

- Không sai! Không sai! Hành vi này của Trần đại hiệp chẳng những không làm tổn hại uy danh Kiếm Thần của lão ta mà một khi chuyện này truyền ra ngoài thì càng làm cho võ lâm đồng đạo khâm phục hơn!

Nhất thời Đồng Tử Kỳ á khẩu, lão nhìn Phương Tuyết Nghi một lúc lâu rồi mới nói:

- Cứ cho là ngươi nói đúng, nhưng nếu vậy thì lần trước bọn lão phu đã mắc lừa rồi!

Chợt nghe Hoắc Minh Phong phá lên cười một tràng khoái chí rồi nói:

- Nếu Trần đại hiệp không thể khiến bọn ngươi mắc lừa thì trong võ lâm há chẳng phải đã xảy ra vô số tai kiếp rồi sao?

Phương Tuyết Nghi lớn tiếng nói tiếp:

- Đồng Tử Kỳ, bây giờ lão đã hiểu rồi chứ?

Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:

- Khi lão phu đã hiểu thì cũng là lúc tiểu tử ngươi chẳng còn sống được bao lâu nữa!

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Tại hạ hy vọng là tôn giá sẽ được như nguyện!

Nói đến đây thì trường kiếm trong tay chàng bỗng nhiên trầm xuống, chàng nói tiếp:

- Tôn giá phải cẩn thận đấy!

Lời vừa dứt thì đột nhiên soạt một tiếng, trường kiếm đã bình thế đâm ra.

Đồng Tử Kỳ lập tức vung thiết bỗng lên và quát:

- Nếu ngươi không thì triển kiếm pháp Kiếm Thần thì không đầy mười chiêu, lão phu sẽ đoạt mệnh ngươi.

Bỗng nghe choang một tiếng, trường kiếm và Đoạt Mệnh bổng đã va vào nhau!

Phương Tuyết Nghi cảm thấy cổ tay hơi bị chấn động, chàng vội lắc người lui ra sau một bước.

Đồng Tử Kỳ cảm thấy chiêu kiếm của đối phương tuy bình thường nhưng kình lực trên kiếm uy mãnh hơn trước nhiều, Đoạt Mệnh bổng trong tay lão cũng bị chấn động dạt qua một bên?

Lão quá kinh ngạc nên bất giác thầm nghĩ:

- Không ngờ nội lực của tiểu tử này lại thâm hậu đến thế, lão phu ta phải cẩn thận hơn mới được!

Nghĩ đoạn, lão huy động Đoạt Mệnh bổng tấn công tới tấp.

Phương Tuyết Nghi vung kiếm lên đỡ nhưng lòng chàng đã rõ, về phương diện nội lực thì mình không thể vượt lão ma đầu này, do vậy chàng lập chủ ý là không để binh khí va chạm với nhau nữa. Đoạt Mệnh bổng của Đồng Tử Kỳ vừa đánh ra thì thân hình của chàng lập tức xoay chuyển nhanh như chớp, trường kiếm đâm lệch qua một bên nên hai loại binh khí không va chạm vào nhau.

Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:

- Tiểu tử, ngươi chọn đấu pháp như vậy mà không sợ làm tổn hại danh hiệu của Kiếm Thần sao?

Lời vừa dứt thì Đoạt Mệnh bổng vũ lộng như cuồng phong bảo vũ công tới.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Lão định dùng kế khích tướng đấy à? Đừng mơ...

Vừa nghĩ chàng vừa xuất một thế kiếm nhẹ nhàng nhưng vô cùng ảo diệu nhắm vào đầu vai của Đồng Tử Kỳ mà đâm tới. Hai bên đều cướp tiên cơ tấn công nên chớp mắt đã qua bảy tám chiêu rồi.

Bọn Tống Phù đứng người xa hơn trượng nhưng vẫn cảm thấy kình khí từ hai loại binh khí phát ra như cắt vào da thịt.

Hoắc Minh Phong quan sát một lúc rồi khẽ nói với Tống Phù:

- Tống huynh, chúng ta có cần trừ khử những kẻ theo Đồng Tử Kỳ đến đây không?

Tống Phù nhìn qua Chưởng môn Thiếu Lâm là Nhập Vân đại sư!

Hoắc Minh Phong hiểu ý Tống Phù là vì hiện tại mọi người đang ở trong La Hán đường của Thiếu Lâm tự, nếu có hành động gì thì cũng nên nói với Chưởng môn Thiếu Lâm một tiếng mới phải. Do vậy, lão mỉm cười, nói:

- Tống huynh nói không sai, chúng ta nên nói với Nhập Vân Chưởng môn một tiếng mới phải.

Nói đoạn, lão định dịch bước về phía Nhập Vân đại sư nhưng chợt nghe An Tiểu Bình cười nhạt, nói:

- Bọn này chẳng phải là người tốt lành gì, giết thêm một kẻ là làm thêm một việc thiện, Bang chủ hà tất phải do dự nữa.

Dư âm chưa dứt thì nàng đã phi thân về phía một pho tượng La Hán.

Hoắc Minh Phong cả kinh, lão chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì đã nghe một tiếng rú thảm thiết phát ra từ trong tượng La Hán, theo đó là một búng huyết tươi bắn vọt ra ngoài, pho tượng lập tức ngã lăn ra đất.

Hoắc Minh Phong cả kinh thầm nghĩ:

- Thủ pháp cực nhanh, võ công cũng cực độc.

Trong tíc tắc lão nghĩ như vậy thì An Tiểu Bình đã hạ độc thủ với ba nhân vật ẩn thân trong ba pho tượng La Hán rồi.

Nguyên La Hán đường có mười tám pho tượng La Hán nhưng chỉ có sáu pho tượng là có người của Đồng Tử Kỳ ẩn thân trong đó mà thôi.

Trước đó Tống Phù và An Tiểu Bình đã lấy mạng hai nhân vật, bây giờ Tiểu Bình hạ thủ thêm ba tên nữa nên chỉ còn lại một.

Gã này nghe ba tiếng rú thảm thiết thì đã kinh hồn táng đởm vội vàng rời pho tượng mà phi thân ra khỏi La Hán đường.

Tuy thân pháp của gã không chậm nhưng thân thủ của An Tiểu Bình còn nhanh hơn gã gấp mười lần. Vì thế khi gã vừa phóng đến cửa La Hán đường thì đột nhiên thấy trước mặt có bóng người hoa lên, bên tai chỉ kịp nghe một tiếng cười nhạt thì gã đã cảm thấy toàn thân rung động, song mục tối sầm, miệng thổ huyết tươi và thân hình lập tức ngã ngửa ra đất.

Trong tíc tắc An Tiểu Bình đã xuất thủ lấy mạng bốn thuộc hạ của Đồng Tử Kỳ, điều này khiến Hoắc Minh Phong cả kinh thất sắc và Tống Phù, Nhập Vân đại sư cũng trợn mắt há miệng, thần sắc liên tục biến đổi.

Lúc này Đồng Tử Kỳ cũng đã thấy bốn thuộc hạ bị tử vong nên lão thét lên một tiếng rồi biến chiêu hoàn thức, huy động Đoạt Mệnh bổng như cuồng long xuất động tấn công Phương Tuyết Nghi ba chiêu. Lực đạo của ba chiêu này cực kỳ uy mãnh, tựa như di sơn đảo hải, kình phong vù vù như cuồng phong bảo vũ khiến quần hùng quan chiến phải biến sắc.

Phương Tuyết Nghi thấy đối phương cấp công mãnh liệt thì bất giác thầm kêu trong lòng:

- Nếu ta không hạ tuyệt chiêu thì tất lão ma đầu này sẽ không cam tâm chịu thua.

Tâm ý vừa quyết thì kiếm chiêu cũng biến thế.

"Soạt, soạt" hai đường kiếm liên tiếp phát ra, mũi kiếm biến ảo thành ngàn hoa kiếm chụp xuống toàn thân Đồng Tử Kỳ. Hai chiêu này chính là tuyệt chiêu của Long Hành bát kiếm nên Đồng Tử Kỳ thừa biết sự lợi hại của nó, vì thế lão công mạnh một chiêu rồi tung mình thối lui. Nhưng rốt cuộc lão ta cũng chậm một bước.

Phương Tuyết Nghi đã hạ quyết tâm tốc chiến tốc thắng thì tất nhiên chàng không để cho đối phương có cơ hội tránh thoát.

Chỉ nghe "soạt" một tiếng vang lên. Trường bào của Đồng Tử Kỳ đã bị rách một đường rồi. Máu tươi theo y phục nhỏ xuống nhưng Đồng Tử Kỳ vẫn bình chân như vại nhìn Phương Tuyết Nghi đến ngẩn người.

Phương Tuyết Nghi thấy đối phương không để ý đến thương thế của mình thì cũng ngạc nhiên, chàng thầm nghĩ:

- Lão này sao thế nhỉ! Lẽ nào thương thế nghiêm trọng ngoài sự tiên liệu của lão ta chăng?

Ý nghĩ của chàng chưa xoay chuyển thì bỗng nhiên nghe Đồng Tử Kỳ rú lên một tiếng, Đoạt Mệnh bổng vung ra nhanh như chớp tấn công vào giữa ngực Phương Tuyết Nghi. Hành động này của lão ta hoàn toàn ngoài sự tiên liệu của quần hùng tại trường.

An Tiểu Bình tuy đứng ngoài xa nhưng cũng kinh ngạc kêu thất thanh. Nhưng Phương Tuyết Nghi rất bình tĩnh, trường kiếm trong tay chàng lập tức vung lên phong bế đường tấn công của đối phương, đồng thời thân hình cũng dịch bước lui ra sau ba thước. Hai chân vừa trụ thế tấn thì chàng lập tức quát lớn:

- Đồng Tử Kỳ, lão tự tìm cái chết đấy thôi.

Đại nộ theo trường kiếm mà phát tác với chiêu Nộ Long Xuất Tụ, thế kiếm đâm thẳng vào giữa ngực Đồng Tử Kỳ nhanh như tia chớp.

Lúc này Đoạt Mệnh bổng của Đồng Tử Kỳ đã triệt hồi, kiếm thế của Phương Tuyết Nghi chưa đâm tới thì lão đã hừ một tiếng dài, theo đó là hữu bổng, tả quyền cùng phát xuất đánh thẳng lên mái nhà La Hán đường, rồi thân hình lão ta cũng vút đi như một làn khói mỏng qua lỗ thủng trên nóc nhà.

Thì ra chiêu bổng mà lão vừa xuất chỉ là kế sách vi tiên vi thoái mà thôi.

Quần hùng tại đương trường đều là cao thủ võ lâm nhưng không ai ngờ Đồng Tử Kỳ, thân danh là một trong Ngũ Đại Ma Chủ mà lại chọn kế tẩu vi thượng sách nên tất cả đều ngẩn người nhìn theo.

Hoắc Minh Phong phá lên cười rồi nói:

- Không ngờ Đại Đầu Quỷ Vương trong Ngũ Đại Ma Chủ mà cũng giở thủ đoạn vô lại như thế.

Vừa nói lão vừa cất bước đi đến chỗ Nhập Vân đại sư.

Lúc này vị cao tăng Chưởng môn chùa Thiếu Lâm đang đứng chấp tay nhắm mắt niệm Phật không ngừng.

Phương Tuyết Nghi ngơ ngẩn nhìn theo huớng Đồng Tử Kỳ vừa thoát đi, hồi lâu sau chàng mới thở dài nói:

- Nhất thời vãn bối sơ ý, không ngờ lão ma đầu này lại thoát đi như vậy.

An Tiểu Bình lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:

- Ngũ Đại Ma Chủ chẳng qua cũng chỉ là phường chuột nhắt mà thôi.

Lúc này Nhập Vân đại sư từ từ mở mắt ra và nói với Hoắc Minh Phong:

- Hoắc bang chủ, chúng ta mau đi giải cứu cho các đệ tử của bổn tự và các Trưởng lão của quý bang thôi.

Hoắc Minh Phong nói:

- Đúng vậy, chúng ta cần phải nhanh chân mới được.

Lời chưa dứt thì đã nghe Phương Tuyết Nghi lớn tiếng nói:

- Nhị vị tiền bối hay khoan đã.

Nói đoạn chàng cất bước đi về phía Trang Tiệp và xuất thủ giải huyệt cho hắn rồi cười nhạt nói tiếp:

- Trang huynh, tại hạ có mấy chuyện muốn thỉnh giáo, hy vọng Trang huynh sẽ tra lời thành thật.

Trang Tiệp đã vận động được tay chân nên hắn thản nhiên mỉm cười nói:

- Phương huynh đệ muốn thỉnh giáo chuyện gì đấy?

Phương Tuyết Nghi trầm giọng hỏi:

- Trong bí đạo còn có ai không?

Trang Tiếp lắc đầu, nói:

- Không!

- Đệ tử Thiếu Lâm tự và Trưởng lão Cái bang đang ở đâu?

- Bọn họ đều ở trong bí đạo này!

- Bọn Trang huynh đã điểm huyệt bọn họ phải không?

- Không phải điểm huyệt mà là...

Nói đến đây thì bỗng nhiên Trang Tiệp trầm ngâm và ngừng lại.

Phương Tuyết Nghi trầm sắc diện, nói:

- Trang huynh, tốt nhất là đừng giờ trò quỷ trước mặt tại hạ nhé!

Trang Tiệp nói:

- Phương huynh đệ, ngay cả Đồng Tử Kỳ cũng không phải là đối thủ của ngươi thì tại hạ còn dám giở trò gì trước mặt ngươi?

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng tiếp lời:

- Các hạ biết thế thì tốt! Rốt cuộc thì bọn họ như thế nào?

Trang Tiếp nói:

- Bọn họ đã trúng độc, sau tám canh giờ sẽ tự động tĩnh lại.

Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:

- Được! Tại hạ tin Trang huynh chuyện này!

Chàng quay lại nói tiếp với Nhập Vân đại sư:

- Chưởng môn đại sư, nếu vị Trang huynh này không nói dối thì sau mấy canh giờ nữa đệ tử quý tự và mấy vị Trưởng lão Cái bang sẽ tỉnh lại thôi!

Nhập Vân đại sư chấp tay, nói:

- Đa tạ tiểu thí chủ đã tương trợ, lão nạp vào thăm bọn họ ngay đây!

Nói đoạn lão cất bước đi vào bí đạo, Hoắc Minh Phong cũng vội vàng theo sau.

Tống Phù nhìn qua Tuyết Nghi và nói:

- Lão đệ, ngươi canh chừng ngoài này nhé, lão phu cũng vào trong xem thử.

Chớp mắt thì ba vị lão nhân đã đi vào trong bí đạo.

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Phương huynh định xử trí thế nào với Trang đại hiệp đây?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Phiền hắn chờ cho đệ tử Thiếu Lâm và mấy vị Trưởng lão Cái bang tỉnh lại rồi tại hạ sẽ tha cho hắn đi vậy.

Tiểu Bình nói:

- Phương huynh nhân từ quá đấy!

Tuyết Nghi gượng cười, nói:

- Thực ra thì vị Trang huynh này cũng không phải là hạng tác oai tác quái làm chuyện tà ác gì, do vậy tại hạ cũng không muốn làm khó dễ hắn.

Trang Tiệp nghe mấy lời này thì tỏ ra vô cùng cảm động, nhưng hắn vẫn không nói gì.

Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Phương huynh, lòng khoan dung của huynh thật khiến cho người ta khâm phục đấy!

Nàng liếc nhìn qua Trang Tiếp rồi nói tiếp:

- Phương huynh, hình như vị Trang huynh này rất cảm động thì phải!

Tuyết Nghi tưởng là Tiểu Bình nói đùa nhưng khi chàng quay lại nhìn vào Trang Tiệp thì bất giác thầm nghĩ:

- Quả nhiên là hắn đã thấy hối hận.

Nghĩ thế nên chàng buột miệng hỏi:

- Trang huynh đang hối hận điều gì chăng?

Trang Tiệp cố nén nỗi đau trong lòng rồi gượng cười, nói:

- Phương huynh đệ, có nhiều chuyện mà con người không tự chủ được...

Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Nếu Trang huynh có chỗ nào khó xử thì cứ việc nói ra, tại hạ sẽ tận lực giúp Trang huynh phân ưu giải sầu!

Trang Tiếp cung thủ, nói:

- Thịnh tình của Phương huynh đệ, tại hạ xin tâm lãnh.

Phương Tuyết Nghi quét mục quang nhìn qua sáu thuộc hạ của Đồng Tử Kỳ rồi hỏi Trang Tiệp:

- Trang huynh có biết sáu gã giả mạo La Hán này không?

Trang Tiếp lắc đầu, nói:

- Bọn chúng đều là thuộc hạ mới thâu nhận của Đồng Tử Kỳ nên tại hạ không quen biết tên nào cả!

Phương Tuyết Nghi chau mày, nói:

- Võ công của bọn chúng rất kém mà Đồng Tử Kỳ đưa đến đây làm gì nhỉ?

Trang Tiếp buông một tiếng thở dài rồi nói:

- Phương huynh đệ, nếu Đồng Tử Kỳ không gặp phải ngươi thì thử hỏi Thiếu Lâm tự làm sao ngăn cản được bọn chúng tác yêu tác quái.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Không sai, nếu ta và An cô nương không có tại đương trường thì e rằng cục diện của Thiếu Lâm tự thật khó mà tưởng tượng...

Chàng nghĩ đến đây thì chợt nghe An Tiểu Bình hỏi:

- Phương huynh, chúng ta có cần vào bí đạo xem thử không?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Chuyện này cần phải thỉnh giáo Trang huynh thôi.

Trang Tiệp gượng cười, nói:

- Vừa rồi tại hạ đã mục kiến võ công của nhị vị, với bản lĩnh của nhị vị thì Trang Tiệp còn có thể giúp được gì?

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Trang huynh quá khen rồi! Tại hạ muốn thỉnh giáo Trang huynh một chuyện, chẳng hay có loại giải dược nào khả dĩ giải cứu cho bọn người trong bí đạo không?

Trang Tiệp trầm ngâm một lát rồi nói:

- Tại hạ nói thực một câu nhé, thuốc giải chỉ có trên người Đồng Tử Kỳ thôi, nhưng...

- Nhưng thế nào?

- Đồng Tử Kỳ không phải là nhân vật chuyên dụng độc nên độc hương lão ta dùng chẳng qua là Ngũ Cổ Đoạn Hồn Hương của bàng môn tả đạo trên giang hồ mà thôi. Nếu dùng nước lạnh tưới lên người trúng độc thì có thể khiến bọn họ tỉnh lại trước thời hạn!

- Trang huynh nói thật đấy chứ?

- Tại hạ chỉ đoán như vậy, còn có hiệu nghiệm hay không thì tại hạ cũng không dám chắc.

An Tiểu Bình tiếp lời:

- Phương huynh, bất luận là có hiệu nghiệm hay không, chúng ta phải thử xem mới được!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Vậy thì phiền Trang huynh một chuyện nhé, chúng ta cùng ra ngoài lấy nước vào thử xem thế nào?

Trang Tiệp mỉm cười, nói:

- Tại hạ xin ra sức khuyễn mã!

Phương Tuyết Nghi quay sang nói với Tiểu Bình:

- Hiền đệ ở lại canh phòng nhé.

Lời chưa dứt thì chàng và Trang Tiệp đã phóng bước ra khỏi La Hán đường. Không lâu sau, hai ngươi đã quay trở lại với bốn thùng nước trên tay.

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói với Tiểu Bình:

- Phiền hiền đệ, canh phòng một lát nữa nhé!

An Tiểu Bình gật đầu, nói:

- Phương huynh đi nhanh lên nhé! Tiểu đệ sẽ cẩn thận không cho bất kỳ kẻ nào đến làm phiền đâu!

Phương Tuyết Nghi ra hiệu cho Trang Tiệp rồi hai người cùng khiêng nước đá đi vào bí đạo. Vào đến nơi thì thấy Nhập Vân đại sư đang chấp tay lâm râm cầu niệm còn Hoắc Minh Phong thì luôn tay lay tỉnh Ô Y Thần Tẩu Thôi Đại Công, rõ ràng bọn họ đã phí khá nhiều thời gian nhưng vẫn không giải cứu được một người nào.

Tống Phù thấy Tuyết Nghi và Trang Tiệp khiêng nước vào thì ngạc nhiên hỏi:

- Phương lão đệ, ngươi định làm gì vậy?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tống lão, vừa rồi vãn bối hỏi vị Trang huynh này thì biết Đồng Tử Kỳ không phải là nhân vật chuyên dùng độc, loại mê hương mà lão ta sử dụng chẳng qua là Ngũ Cổ Đoạn Hồn Hương của bọn bàng môn tả đạo mà thôi, do vậy có thể dùng nước lạnh cứu tỉnh bọn họ!

Tống Phù ngạc nhiên nói:

- Có chuyện như thế sao? Vậy thì chúng ta hãy thử xem.

Nói đoạn lão chụp lấy một thùng nước rưới lên đầu Âm Dương Thủ Cát Uy, một vị Trưởng lão của Cái bang.

Qua một lúc thì quả nhiên Cát Uy thở dài một hồi, lão chậm rãi mở mắt ra rồi bật ngồi dậy.

Tống Phù vỗ tay kêu lên:

- Tuyệt! Tuyệt lắm! Thì ra nước lạnh cũng có thể giải cứu cho bọn họ.

Vừa nói lão vừa chụp tiếp một thùng nước nữa tưới lên đầu Thôi Đại Công!

Nhập Vân đại sư vội kêu lên:

- Lão thí chủ hãy khoan đã!

Tống Phù dừng tay ngạc nhiên hỏi:

- Chưởng môn đại sư có điều chi chỉ giáo?

Nhập Vân đại sư nói:

- Lão thí chủ, mỗi người chỉ cần một ít nước là đủ rồi, thí chủ không nên tưới nguyên cả thùng như vậy!

Tống Phù sực nhớ là chuyện đưa nước vào bí đạo quả nhiên không dễ, nếu mỗi người một thùng mà muốn cứu hết mấy trăm đệ tử Thiếu Lâm thì tốn không ít thời gian và công sức. Do vậy, lão phá lên cười ha hả rồi nói:

- Không sai, lão phu nhất thời cao hứng nên quên mất chuyện này!

Lão đặt thùng nước xuống rồi nói với Trang Tiệp, Tuyết Nghi:

- Các ngươi còn chờ gì nữa, chúng ta cùng động thủ thôi!

Mọi người hành động rất nhanh nhưng phải mất nửa canh giờ thì một số đệ tử Thiếu Lâm và các vị Trưởng lão Cái bang mới lần lượt tỉnh lại.

Lúc này Âm Dương Thủ Cát Uy quét mục quang nhìn ra xung quanh rồi lạnh lùng quát hỏi:

- Đồng Tử Kỳ đi đâu rồi?

Thì ra trước khi trúng mê hương bất tỉnh, lão ta đã kịp thời nhận ra Đồng Tử Kỳ.

Hoắc Minh Phong cười ha hả, nói:

- Đồng Tử Kỳ à? Hắn đã bị Phương lão đệ đả thương nên tẩu thoát rồi!

Cát Uy căm hận nói:

- Tẩu thoát rồi à? Thật tức chết đi được!

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Tại sao các vị lại trúng ngụy kế của lão ta vậy?

Chợt nghe Thôi Đại Công thở dài một hồi rồi nói:

- Bọn lão phu đâu ngờ nhân vật như Đồng Tử Kỳ mà lại giở thủ đoạn hạ lưu như thế này?

Nhập Vân đại sư chấp tay, nói:

- Lão thí chủ, mê hương là do chính tay Đồng Tử Kỳ sử xuất phải không?

Thì ra vị cao tăng Thiếu Lâm này vẫn chưa tin lắm! Thực ra, chuyện này cũng khó mà tin được, bởi lẽ Đồng Tử Kỳ là một trong Ngũ Đại Ma Chủ, lúc đối địch ngoài việc dựa vào võ công bản thân mà còn thi triển mê hương như bọn bàng môn tả đạo trên giang hồ thì quả thật bất kỳ ai cũng không thể tin được, trừ phi tận mắt mục kiến.

Thôi Đại Công nói:

- Không sai, chính lão ma đầu đó là kẻ đầu tiên phóng mê hương ra, nếu không thì làm sao bọn lão phu trúng ngụy kế của hắn!

Hoắc Minh Phong cười ha hả rồi nói:

- Thôi huynh, xem ra Đồng Tử Kỳ cũng còn tự biết lượng sức mình, nếu hắn không dùng độc mà chỉ dựa vào võ công thì làm sao có thể đấu lại các vị đại sư của Thiếu Lâm?

Nhập Vân đại sư chấp tay, nói:

- Bang chủ khéo nói rồi, nếu Đồng Tử Kỳ không vì úy kỵ các vị Trưởng lão của quý bang thì hắn đâu thể tự hủy thanh danh mà sử dụng hạ sách như vậy!

Đến lúc này mà bọn họ còn khách khách khí khí với nhau như thế khiến cho An Tiểu Bình vừa bước vào nghe được thì bất giác nàng phá lên cười khanh khách.

Tống Phù vội lớn tiếng nói:

- Nhị vị Chưởng môn, lão phu cho rằng chúng ta không cần khách khí nữa! Chúng ta mau ra ngoài thôi!

Nhập Vân đại sư nói:

- Không sai!

Lão chậm rãi nhìn các đệ tử Thiếu Lâm thì thấy bọn họ đang buông tay đứng ảo não.

Thì ra những vị tăng lữ Thiếu Lâm đều cảm thấy xấu hổ với việc thất thủ bị Đồng Tử Kỳ chế phục.

Nhập Vân đại sư thở dài một hồi rồi cất bước ra ngoài bí đạo. Phương Tuyết Nghi, An Tiểu Bình, Hoắc Minh Phong, Tống Phù, Trang Tiệp và bọn Ông Côn Luân cũng lần lượt theo Nhập Vân đại sư mà đi ra.

Số hòa thượng Thiếu Lâm đã được cứu tỉnh vội vàng đi khiêng nước để cứu giải cho số đồng môn còn lại.

Sau khi ra khỏi cửa bí đạo, Nhập Vân đại sư nhìn những pho tượng La Hán ngã đổ dưới đất thì chấp tay niệm Phật luôn miệng.

Hoắc Minh Phong quét mục quang nhìn sáu xác người nằm giữa La Hán đường rồi buột miệng nói:

- Chưởng môn đại sư, kế hoạch của Đồng Tử Kỳ thật là tinh vi, nếu hôm nay không có truyền nhân của Kiếm Thần đến Thiếu Lâm tự thì cục diện rất khó mà tưởng tượng được.

Hồi (1-43)
Hồi 34
Hồi 36