Truyện:Thiên hạc phổ - Hồi 15

Thiên hạc phổ
Trọn bộ 43 hồi
Hồi 15: Tam Nghĩa Môn
4.67

(3 lượt)


Hồi (1-43)
Hồi 14
Hồi 16

Cho đến ngày thứ mười, khi Kim Đỉnh thần ni hồi sơn thì Ngọa Vân am không phát sinh sự cớ gì khác.

Sau khi nghe Phương Tuyết Nghi thuật lại chuyện Nam Thiên nhị thánh đương đêm đột nhập thì Kim Đỉnh thần ni thản nhiên mỉm cười, nói:

- Ta đã biết rồi.

Ngừng một lát bà hỏi:

- Hài tử, kiếm pháp của ngươi luyện đến đâu rồi?

Phương Tuyết Nghi ấp úng, nói:

- Đệ tử... ngu xuẫn nên mới chỉ luyện được mười thức trong mười bốn thức biến hóa của sư thúc truyền thụ...

Thần ni gật đầu, nói:

- Bốn thức còn lại, có lẽ do đương thời ngươi chưa kịp nhớ, phải không?

Tuyết Nghi nói:

- Quả thật là đệ tử không nhớ kịp.

Thần ni mỉm cười, nói:

- Hài tử, ngươi không cần tự trách, trong vòng mười ngày mà ngươi luyện được mười thức biến hóa thì đã là chuyện phi thường rồi. Sư thúc vốn muốn lưu ngươi lại đây nửa năm để giúp ngươi nhưng với tình thế trước mắt thì không thể không có thay đổi. Hài tử, trong vòng mười ngày tới, sư thúc sẽ truyền thụ toàn bộ võ công của sư tổ cho ngươi, nửa tháng sau ngươi phải hạ sơn rồi.

Phương Tuyết Nghi kinh ngạc thầm nghĩ:

- Ta làm sao có thể nhớ nhiều như thế?

Tuy nghĩ vậy nhưng ngoài miệng chàng vẫn nói:

- Sư thúc muốn đệ tử hạ sơn trước thời hạn à?

- Không sai!

- Đệ tử rất ngu đần, xem ra trong thời gian mười ngày thì không thể nào học hết toàn bộ võ công của sư tổ.

- Hài tử, sư thúc cũng biết trong mười ngày ngươi không thể nào học được nhiều như thế, nhưng sư thúc chỉ cần truyền cho ngươi khẩu quyết và các phép biến hóa, sau khi hạ sơn ngươi có thể tự luyện mà!

Phương Tuyết Nghĩ thầm biết sư thúc đã quyết định như thế là có nguyên nhân quan trọng nên chàng cung kính nói:

- Đệ tử tuân mệnh!

Thần ni thở phào một hồi rồi nói:

- Hài tử, ta biết là trong lòng ngươi có nhiều điều muốn nói nhưng thời gian không còn nhiều, sư thúc không muốn lãng phí thời gian nửa tháng vàng ngọc. Tất cả mọi chuyện, sau khi ngươi hạ sơn thì tự nhiên sẽ hiểu tại sao sư thúc phải truyền thụ toàn bộ võ công của sư tổ cho ngươi trước thời hạn. Hài tử, ngày sau nếu ngươi bằng được sư phụ ngươi, kế thừa di chí của sư tổ làm rạng danh Kiếm Thần là dựa vào sự nỗ lực hôm nay của ngươi đấy.

Phương Tuyết Nghi lại cung kính nói:

- Đệ tử xin ghi nhớ.

Thần ni mỉm cười. Nói tiếp:

- Hài tử, đối với người thường mà nói thì trong mười phần võ công đã có ba phần là kinh nghiệm, nhưng vì võ công sư tổ ngươi truyền lại quá tinh thâm uyên bác, biết rõ tiên cơ trước khi đối phương hành động, vì vậy ngươi chỉ cần có một phần kinh nghiệm động thủ là đủ rồi. Có thể nói một phần võ công cuối cùng là kinh nghiệm đối địch mà thôi!

Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:

- Đệ tử đã rõ!

Thần ni mỉm cười nói tiếp:

- Ngươi hiểu được thì tốt, hài tử, chúng ta nên đi luyện bốn thức kiếm chiêu kia thôi!

*****

Thời gian mười ngày trôi qua rất nhanh, cả ngày lẫn đêm dường như Phương Tuyết Nghi không ngừng mặc niệm chiêu kiếm pháp cuối cùng do sư tổ sáng chế thêm, nhưng chàng chỉ có thể nhớ đại khái bảy thức biến hóa của chiêu này mà thôi. Nhưng nếu biết năm xưa Kiếm Thánh Long Siêu Quần sáng chế ra những chiêu thức này phải mất năm năm, thì việc Phương Tuyết Nghi nhớ đại khái bảy thức biến hóa của chiêu này trong thời gian mười ngày là quá phi thuờng rồi.

Sáng ngày thứ mười một thì Kim Đỉnh thần ni bảo Phương Tuyết Nghi diễn luyện từng chiêu một toàn bộ võ công chàng đã học, đến hoàng hôn ngày thứ mười bốn thì chàng đã diễn luyện hoàn tất toàn bộ võ công đã đắc truyền trong hơn ba năm. Đến lúc này Phương Tuyết Nghi mới hiểu tại sao sư thúc phải bảo chàng hạ sơn sau mười lăm ngày, thì ra bà muốn dành thời gian bốn ngày để khảo nghiệm lại toàn bộ võ công mà chàng đã học.

*****

Tối hôm đó Thần ni đưa Phương Tuyết Nghi vào thiền phòng, bà lâm râm khấn cầu trước di tượng sư tổ một lượt rồi nói:

- Hài tử, ngươi học nghệ ở chốn thâm sơn đã được ba năm chín tháng rồi, lần này hạ sơn thì trong võ lâm tất sẽ có biến động. Ngàn vạn lần ngươi chớ quên rằng Ngũ đại ma chủ kia trông có vẻ như là căn nguyên của mọi sự xao động, nhưng e rằng còn có ác nhân ẩn thân sau bức bình phong. Chuyện sư phụ ngươi bị bệnh chứng bất trị vây cuốn triền miên thì ngươi đã tận mắt mục kiến, hài tử, ngươi phải cẩn thận mới được!

Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Sư thúc, đệ tử có một chuyện nhưng chẳng biết có nên hỏi hay không?

Thần ni nói:

- Ngày mai ngươi phải hạ sơn rồi, trong lòng còn có nghi vấn gì thì cứ mau nói ra!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Sư thúc vốn muốn lưu đệ tử nửa năm, bây giờ chưa được ba tháng thì đột nhiên muốn đệ tử hạ sơn trước thời hạn, phải chăng vì có sự cớ trọng đại gì phát sinh nên sư thúc mới tính cho đệ tử đi giải quyết?

Kim Đỉnh thần ni lắc đầu, nói:

- Sai rồi! Hài tử, nếu sư thúc muốn ngươi đi thực hiện chuyện gì thì há có lý nào không nói cho ngươi biết ngay lúc này?

Phương Tuyết Nghi ngẩn người và nói:

- Đúng vậy, đệ tử nghĩ sai rồi.

Thần ni mỉm cười, nói tiếp:

- Hài tử, sư thúc cũng không dấu gì ngươi. Sau khi ngươi hạ sơn mấy ngày thì sư thúc cũng phải rời nơi này thôi.

Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi:

- Sư thúc cũng phải hạ sơn sao?

Thần ni gật đầu, nói:

- Không sai!

Tuyết Nghi lại hỏi:

- Khi nào sư thúc trở lại Kim Đỉnh?

Thần ni lắc đầu, nói:

- Cũng không biết, có thể... có thể...

Đột nhiên mục quang của bà trầm xuống và không nói gì nữa.

Phương Tuyết Nghi vội nói:

- Sư thúc, nếu đệ tử muốn vấn an sư thúc thì sao?

Thần ni thở dài một hồi rồi nói:

- Hài tử, sư thúc luôn nhớ lòng hiếu thuận của ngươi, thực ra nếu chuyến đi này thuận lợi thì trong nửa năm sư thúc có thể trùng quy Nga Mi, bằng không thì sợ rằng chúng ta sẽ khó có cơ hội tái kiến...

Bà ngưng lại nhìn lên di tượng sư tổ rồi nói tiếp:

- Nhưng một năm sau, nếu được thì ngươi nên trở về đây một chuyến để thu giữ di tượng của sư tổ ngươi.

Phương Tuyết Nghi chợt cảm thấy trong lời của sư thúc chứa đầy những chuyện chẳng lành, bất giác chàng rùng mình và buột miệng nói:

- Sư thúc, không lẽ chuyến đi này của sư thúc rất hung hiểm?

Thần ni nói:

- Không nhất định như vậy, trước khi ta gặp ngươi thì không thể biết trước là hung - cát, thiện - ác. Hài tử, đây là chuyện riêng của sư thúc, ngươi cũng không cần hỏi nhiều.

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:

- Sư thúc, chuyện này có thể để đệ tử đi thay được không?

Thần ni lắc đầu, nói:

- Không thể được!

Câu trả lời như chém đinh cắt sắt khiến Phương Tuyết Nghi bất giác ngẩn người hồi lâu.

Thân Ni nói tiếp:

- Hài tử, chớ lo lắng cho sư thúc, luận về võ công có thể sư thúc không mạnh hơn ngươi, nhưng luận về cơ trí, kinh nghiệm và sự cẩn thận trong lúc hành sử thì rất ít người vượt qua sư thúc. Hài tử, ngươi cứ yên tâm, trước khi điều tra rõ nguyên nhân cái chết của sư phụ ngươi thì sư thúc không dễ dàng lìa bỏ trần thế đâu.

Phương Tuyết Nghi cảm thấy nhiệt huyết trong người cứ dâng tràn lên, chàng hỏi:

- Khi nào thì đệ tử có thể thỉnh an sư thúc?

Thần ni trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ngươi không cần tìm ta, bắt đầu từ hôm nay đến hết một năm sau, sư thúc sẽ tự tìm ngươi... Hài tử, ngươi nên đi thu thập hành trang rồi nói lời tam biệt với Tuyết nhi đi thôi!

Phương Tuyết Nghi cung kính đáp:

- Đệ tử tuân mệnh!

Nói đoạn chàng lặng lẽ rời khỏi thiền phòng.

*****

Sáng hôm sau, Phương Tuyết Nghi thay một bộ trường y màu xám mà Tuyết Đào sư muội mới khâu cho chàng, vai mang túi hành trang, tay cầm bảo kiếm do Kiếm Thần truyền lại rồi từng bước lưu luyến rời Kim Đỉnh. Trong lòng chàng có nhiều dự cảm bất an, chàng cảm thấy một khi rời Ngọa Vân am thì sẽ không còn cơ hội gặp lại sư thúc và Tuyết Đào sư muội, nhưng đáng tiếc là chàng không nói được lời nào trong lúc chia biệt.

Khi ngang qua Phục Hổ thiền tự, chàng có ý tạt vào thăm Thân Hành Thời nhưng bỗng nhiên nhớ đến Phương bá mẫu và Phương Lạc nên hận là không mọc cánh để bay đến Gia Định thành hỏi thăm Trình Tử Vọng về tung tích của bọn họ. Vì vậy chàng chỉ ngắm nhìn Phục Hổ thiền tự một lát rồi cố nén tâm nguyện nhập tự mà phóng bước xuống huyện thành Nga Mi. Chàng ghé vào một tửu điếm đánh chén tẩy trần rồi dùng mấy ngân lượng kim ngân do sư phụ để lại mua một con tuấn mã và thuận theo đường quan đạo mà xuôi về Gia Định.

*****

Sau hai ngày hành trình thì cuối cùng chàng cũng đến được huyện thành Gia Định. Nhưng sau gần bốn năm không trở lại, cảnh vật và con người nơi này hoàn toàn thay đổi, trước đây bến nước trên sông Mân Giang luôn tấp nập thương nhân qua lại, thế mà bây giờ trở nên đìu hiu vắng lặng.

Cảnh phồn hoa đô hội cũng không còn nữa, thỉnh thoảng mới bắt gặp một vài người đi đường với vẻ lo âu sợ sệt.

Phương Tuyết Nghi biết là có điều gì bất ổn nhưng trước khi gặp Trình Tử Vọng thì chàng không muốn võ đoán nên vội vàng giục ngựa phóng thẳng về hướng Trình gia trang.

Bờ tường tre vẫn đứng nghinh phong như xưa, nhưng bên trong Trình gia trang không còn một phòng óc nguyên vẹn, Trình gia trang với hàng trăm nhân khẩu trú ngụ trước đây, giờ chỉ còn là một hiện trường đổ nát thê lương, vắng lạnh. Sân viên mọc đầy cỏ dại, rêu phong bám đầy những mảng tường loang lổ, rõ ràng chuyện Trình gia trang hủy hoại đã xảy ra khá lâu rồi.

Phương Tuyết Nghi dắt ngựa đi quanh trang viện một vòng, nhưng tứ phương bát hướng đều không có một bóng người. Thỉnh thoảng chàng phát hiện trong những đống đổ nát, những khúc xương bị cháy khô, rõ ràng nếu Trình gia trang không bị hỏa hoạn thì tất cũng gặp phải chuyện giang hồ báo thù. Bất giác Phương Tuyết Nghi cảm thấy thiên địa mênh mang nhưng không biết phải đi về đâu. Trong óc suy nghĩ của chàng thì chỉ có Trình Tử Vọng mới biết được Trung Châu tam hiệp đi về đâu, nhưng hiện tại gia cảnh của Trình Tử Vọng là một bãi hoang tàn đổ nát và rất có thể là bị cừu gia tàn hại. Trời đất mênh mang thế này mà bảo chàng đi tìm bá mẫu và Phương Lạc thì chẳng khác gì chuyện mò kim đáy bể.

*****

Màn đêm dần buông, cảnh vật vốn đã hoang liêu lại càng thêm hoang liêu.

Phương Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi lên ngựa quay trở lại huyện thành Gia Định. Thì ra bỗng nhiên chàng nhớ đến khách điếm từng trú ngụ năm xưa, may ra có thể đến đó hỏi thăm tin tức về Trình Tử Vọng.

Dự định của chàng vốn không sai nhưng khi tìm ra khách điếm thì mới phát hiện nơi này đã sớm trở thành ba gian hàng tạp hóa rồi. Nhất thời, ngay cả một chút manh mối chàng cũng không tìm ra.

Phương Tuyết Nghi ngước nhìn trời thì đêm đã qua canh một, chàng thầm nghĩ:

- Tốt xấu thế nào cũng phải tìm một nơi ngủ trọ rồi hãy tính!

Tâm ý đã quyết, chàng liền giục ngựa dọc đường quan đạo, cuối cùng thì cũng tìm ra một khách điếm.

Một lão nhân phúc hậu ngoài ngũ tuần tưởng Phương Tuyết Nghi là công tử thế gia vọng tộc nên tiếp đón rất niềm nở ân cần. Nhưng sau khi nghe Phương Tuyết Nghi ngẫu nhiên hỏi về Trình Tử Vọng thì lão nhân chủ khách điếm chợt biến sắc và trầm ngâm không nói gì.

Phương Tuyết Nghi lập tức cảm thấy có điều bất ổn và ngầm phán đoán nhất định lão chủ nhân này biết rất rõ về chuyện Trình Tử Vọng, nếu không thì tại sao lão phải biến sắc rồi bế khẩu?

Nghĩ vậy nên chàng liền mỉm cười, nói:

- Lão trượng à, Trình gia trang và gia môn của tại hạ vốn là chỗ tương giao. Tại hạ phụng mệnh gia mẫu đến vấn an Trình phu nhân, không ngờ khi tại hạ đến nơi thì Trình gia trang chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Lão trượng là người ở đây, vậy có thể cho tại hạ biết Trình gia trang đã xảy ra chuyện gì không? Để lúc trở về tại hạ cũng biết đường hồi báo với gia mẫu...

Lão chủ nhân ngắm nhìn Phương Tuyết Nghi hồi lâu rồi mới thở dài một hồi và hỏi:

- Công tử cũng là người trong võ lâm à?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tại hạ cũng học vài miếng võ phòng thân, nhưng sở học chủ yếu là thi thư, xưa nay chưa từng hành tẩu giang hồ.

Lão chủ nhân có vẻ không tin nên mỉm cười, nói:

- Nhìn bảo kiếm bên người công tử và cách cởi ngựa thuần thục thì không giống hạng thư sinh trói gà không chặt!

Phương Tuyết Nghi gượng cười, nói:

- Lão trượng nói không sai, nhưng tại hạ chỉ học vài miếng quyền cước phòng thân thôi, so với các hảo hán hành tẩu giang hồ thì còn thì kém rất xa.

Lão chủ nhân thấy chàng mi thanh mục tú, khí chất thư sinh nên cũng tin bảy, tám phần, lão gật đầu rồi nói:

- Công tử quả nhiên không giống nhân vật trên giang hồ, lão khiếu tin rồi...

Ngừng một lát, lão nói tiếp:

- Nhưng công tử đã không phải là nhân vật trong giang hồ thì hà tất phải quan tâm đến chuyện của nhân vật giang hồ? Trình trang chủ ở Gia Định này có thể gọi là một nhân vật hiệp nghĩa nhưng rốt cuộc cũng không tránh được thảm họa. Nếu công tử muốn yên thân thì lão khiếu có lời khuyên, tốt nhất là không nên hỏi đến chuyện này.

Phương Tuyết Nghi lắc đầu, nói:

- Tại hạ phụng mệnh gia mẫu đến đây, nếu vì việc này mà ngày sau gặp chuyện phiền phức thì tại hạ cũng không bỏ qua!

Dường như lão chủ nhân rất khâm phục lòng hiếu thuận của Phương Tuyết Nghi nên mỉm cười, nói:

- Lòng hiếu thuận của công tử khiến lão khiếu rất cảm phục...

Lão nhìn quanh tứ phía rồi kề tai Phương Tuyết Nghi, nói khẽ:

- Cả nhà Trình trang chủ đều bị hạ độc thủ.

Phương Tuyết Nghi chau mày, hỏi:

- Trình gia trang còn ai sống sót không?

Lão chủ nhân lắc đầu, nói:

- Theo lão khiếu biết thì e rằng cả nhà Trình trang chủ không còn một ai sống sót.

Phương Tuyệt Nghi hỏi tiếp:

- Lão trượng, chuyện này xảy ra bao lâu rồi?

Lão chủ nhân suy nghĩ một lát rồi nói:

- Tính ra đã hơn một năm rồi!

Tuyệt Nghi truy vấn:

- Lão trượng có biết cừu gia của Trình trang chủ là ai không?

Lão chủ nhân chợt biến sắc và lắc đầu, nói:

- Công tử, tốt nhất là không nên truy vấn chuyện này, chuyện ân oán giang hồ không phải để người đọc sách hỏi tới. Công tử hãy nghe lời khuyên của lão khiếu là nên sớm rời khỏi địa diện Gia Định thôi!

Phương Tuyết Nghi thản nhiên mỉm cười, nói:

- Không phải tại hạ không biết hảo ý của lão trượng, chỉ có điều nếu tại hạ không hỏi rõ kẻ nào tàn hại Trình gia trang thì sợ rằng lúc hồi gia sẽ bị gia mẫu quở trách là vô năng hành sự...

Lão chủ nhân trầm ngâm một lát rồi nói:

- Công tử, lão khiếu có câu này nhưng chẳng biết có nên hỏi hay không?

- Xin lão trượng cứ hỏi tự nhiên - Công tử nhất định muốn biết cừu gia của Trình trang chủ là có ý muốn báo thù cho Trình trang chủ phải không?

- Chuyện này không nhất định!

- Công tử nói không sai, người trẻ tuổi thường thinh khi và dễ bị kích động nhưng công tử lại có khả năng hàm dưỡng như vậy khiến lão khiếu yên tâm rất nhiều.

Ngừng một lát, lão nói tiếp:

- Công tử, thực ra lão khiếu cũng không biết tường tận lắm, do vậy lão khiếu có nói ra cũng không giúp gì nhiều cho công tử.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Chỉ cần lão trượng cho tại hạ biết cừu gia của Trình trang chủ là ai thì tại hạ đã cảm kích lắm rồi.

Lão chủ nhân gật đầu và quét mục quang nhìn mấy vị khách ngồi đàm đạo nơi đại sảnh rồi mời kề tai Phương Tuyết Nghi nói nhỏ:

- Công tử, nghe nói cừu gia của Trình trang chủ là Kiếm Môn ngũ quỷ!

Phương Tuyết Nghi nhướng đôi mày kiếm lên và buột miệng nói:

- Thì ra là bọn chúng.

Lão chủ nhân kinh ngạc hỏi lại:

- Thế nào? Công tử đã sớm biết cừu gia của Trình trang chủ là Kiếm Môn ngũ quỷ rồi à?

Phương Tuyết Nghi cảm thấy mình đã lỡ lời nên vội nói:

- Tại hạ chỉ phán đoán như vậy mà thôi!

Lão chủ nhân lại kề tai Phương Tuyết Nghi nói tiếp:

- Công tử, kể từ khi Trình gia trang bị tàn hại thì toàn bộ địa diện Gia Định đã trở thành thiên hạ của đồ tử đồ tôn của Kiếm Môn ngũ quỷ rồi.

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Lão trượng, làm phiền lão quá...

Nói đoạn chàng cung thủ hành lễ rồi đứng lên định về phòng của mình.

Bỗng nhiên lão chủ nhân kéo tay áo chàng và có ý nói lớn tiếng:

- Công tử, nếu công tử chê cơm nước của tiểu điếm không ngon thì lão khiếu sẽ sai người ra ngoài mua cho công tử vài món sơn hào hải vị.

Nói đoạn lão mỉm cười cầu tài và có ý cho Phương Tuyết Nghi trả lời.

Phương Tuyết Nghi đoán vị lão nhân này nói vậy là có thâm ý nên cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Tại hạ không nhẫn nại chờ lâu đâu đấy, lão bảo thuộc hạ nhanh chân nhanh tay một chút.

Lời vừa dứt thì chàng lập tức cất bước đi về phòng.

Ngay lúc đó có một đại hán đầu hoẳng mắt chuột, hình mạo dung tục bước ngang qua người chàng và cất tiếng chào hỏi lão chủ nhân.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Gã này có lẽ là thuộc hạ của Thành Huyền Thông và Đổng Phương đây, tạm thời ta nên nhẫn nại một tí...

Nghĩ đến đây thì chàng cũng đã bước vào phòng của mình rồi. Chàng cởi trường y ra và định vận khí điều tức một lát, nhưng mục quang vừa quét ra thì khí hận trào lên.

Thì ra túi hành lý của chàng đã bị mở toang, mấy bộ y phục và ít kim ngân bị vung vải ngoài đất.

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Ta chưa tìm bọn ngươi thì bọn ngươi đã tìm đến ta, ta không tin Kiếm Môn ngũ quỷ chỉ còn lại lưỡng quỷ mà khí thế lại lớn như vậy.

Nghĩ đoạn chàng mặc lại trường y rồi nhoai người ra ngoài cửa sổ lớn tiếng gọi chủ khách điếm.

Một lát sau lão chủ nhân vội vàng chạy lên, nhưng vừa bước vào phòng thì lão thuận tay cài luôn chốt cửa.

Phương Tuyết Nghi thấy vậy thì thầm nghĩ:

- Lão này cũng có chuyện tìm ta?

Nghĩ đoạn chàng chỉ túi hành lý và nói:

- Lão trượng, y vật của tại hạ bị lục tung cả rồi.

Lão chủ nhân hoảng hốt, nói:

- Công tử, chuyện này không phải do điếm tiểu nhị làm đâu!

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Lẽ ra lão trượng phải biết rõ hơn tại hạ chứ!

Lão chủ nhân chợt buông tiếng thở dài rồi lắc đầu, nói:

- Công tử, lão khiếu có một câu muốn nói nhưng sợ rằng công tử không nghe theo...

Phương Tuyết Nghi liền hỏi:

- Lão muốn nói câu gì?

Lao chủ nhân nói:

- Lão khiếu thiết nghĩ công tử nên sớm rời khỏi Gia Định thôi.

Phương Tuyết Nghi bật cười rồi nói:

- Lão trượng muốn tại hạ đi ngay bây giờ?

Lão chủ nhân nói:

- Không sai, càng sớm càng tốt!

Phương Tuyết Nghi ngẩn người, chàng nói:

- Lão trượng, bây giờ đang là canh ba nửa đêm, tại hạ đã không quen dạ hành, huống hồ cổng thành lại khóa chặt, dù tại hạ muốn rời thành cũng không được rồi.

Lão chủ nhân khẽ nói:

- Công tử, tuy lão khiếu không phải là người trong võ lâm nhưng đã sống trên địa diện Gia Định này ba mươi năm rồi và tai nghe mắt thấy không ít những hảo hán. Dưới mắt lão khiếu, tuy công tử không giống nhân vật võ lâm nhưng lão khiếu biết nếu công tử gởi tầm ngựa ở đây và độc hành xuất thành thì có lẽ không khó gì...

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tại hạ nếu phải đi cũng không thể đi trong đêm nay.

Lão chủ nhân thở dài, nói:

- Công tử, lão khiếu chỉ nghĩ tốt cho công tử thôi.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tại hạ tâm lãnh thịnh tình của lão trượng.

Ngừng một lát chàng nói tiếp:

- Lão trượng còn điều gì muốn nói nữa không?

Lão chủ nhân khẽ gật đầu rồi vừa cúi người thu thập y vật cho Phương Tuyết Nghi vừa nói:

- Công tử, quả thật lão khiếu có chuyện tìm công tử...

Lão áp tai vào cửa nghe ngóng một lúc rồi nói tiếp:

- Công tử, có người của bọn chúng ở trong tệ điếm đấy!

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Tại hạ đã sớm biết rồi.

Lão chủ nhân kinh ngạc nhìn chầm chầm Phương Tuyết Nghi và nói:

- Công tử đã... đã sớm biết thuộc hạ của Kiếm Môn ngũ quỷ ở trong tệ điếm?

Phương Tuyết Nghi chỉ túi hành lý và nói:

- Nếu không phải thuộc hạ của bọn chúng thì ai dám lục soát y vật của tại hạ?

Chàng hơi ngừng lại rồi lạnh lùng nói tiếp:

- Nhưng tại hạ có vài điều không rõ, làm sao bọn chúng biết tại hạ...

Lão chủ nhân vội nói:

- Công tử, lão khiếu biết vì sao bọn chúng theo dõi công tử rồi.

- Vì nguyên nhân gì?

- Trước khi đến đây, công tử có ghé qua Trình gia trang phải không?

- Không sai!

Bỗng nhiên chàng hiểu ra nên mỉm cười, nói tiếp:

- Đúng rồi, nhất định là Thành Huyền Thông và Tống Sĩ Nghĩa phái thuộc hạ giám sát xung quanh Trình gia trang, đúng không?

Lão chủ nhân nói:

- Công tử, phán đoán không sai, vừa rồi lão khiếu nghe hai vị khách nhân đàm đạo là bọn chúng phát hiện công tử ở Trình gia trang nên mới truy theo đến đây và định... định...

Phương Tuyết Nghi liền hỏi:

- Định thế nào, tại sao lão trượng không nói ra?

Lão chủ nhân định nhìn xung quanh xem thử có ai nghe lén hay không, nhưng Phương Tuyết Nghi nắm tay lão giữ lại và nói:

- Trong vòng năm trượng không có người, có điều gì lão cứ nói ra!

Lão chủ nhân lại thêm một phen kinh ngạc, lão hỏi lại:

- Trong vòng năm trượng không có người à? Làm sao công tử biết được?

Phương Tuyết Nghi gượng cười, nói:

- Không dấu gì lão, từ nhỏ tại hạ đã luyện qua Thiên nhĩ thống nên có thể nghe tiếng động của hoa bay lá rụng trong vòng mười trượng.

Lão chủ nhân lộ vẻ bất an, lão nhìn ngoài cửa sổ và nói:

- Công tử, bọn chúng thương lượng đêm nay chờ công tử đấy!

Song mục của Phương Tuyết Nghi chợt xạ ra hai đạo hàn quang, chàng cười nhạt, nói:

- Rất tốt, đa tạ lão trượng đã báo tin...

Chàng cung thủ xá dài một xá.

Lão chủ nhân chau mày, nói:

- Công tử đơn thân độc mã nên phải cẩn thận mới được.

Phương Tuyết Nghi không tiện giải thích nhiều nên cung thủ, nói:

- Tại hạ vô cùng cảm kích thịnh tình của lão trượng, nhưng xin lão trượng yên tâm, nếu tại hạ không có khả năng tự vệ thì quyết không thể liều mạng mạo hiểm vào trường sinh tử này.

Lão chủ nhân còn muốn khuyên mấy câu nữa nhưng thấy thái độ kiên quyết của Phương Tuyết Nghi thì đành nuốt lời vào bụng rồi thở dài mà đẩy cửa đi ra.

Phương Tuyết Nghi tống tiễn lão ra đến cửa và nói:

- Lão trượng ngủ ngon nhé!

Chờ bóng lão chủ nhân dần khuất, Phương Tuyết Nghi mới quay vào phòng, chàng khóa chặt cửa lại, thu xếp y vật chỉnh tề rồi tắt đèn lên giường nằm chờ thuộc hạ của Thành Huyền Thông đến.

*****

Vào khoàng giữa canh tư thì quả nhiên có tiếng động bên ngoài cửa.

Phương Tuyết Nghi cười nhạt rồi thầm nghĩ:

- Ta sợ là bọn ngươi không đến...

Vừa nghĩ đến đây thì cửa phòng đã bị cạy thủng ra bằng một thủ thuật rất khéo léo, không hề gây chấn động mạnh.

Một lát sau có một chiếc đầu từ từ thò vào phòng. Dù trong phòng tối mò, nhưng với mục lực hơn người của mình, Phương Tuyết Nghi dễ dàng nhận ra chiếc đầu vừa thò vào chính là đại hán đầu hoẳng mắt chuột mà chàng đã gặp hồi đầu canh.

Sau khi quan sát một lúc thì đại hán bỗng nhiên thụt đầu lại, có lẽ gã thương lượng điều gì đó với đồng bọn bên ngoài nên một hồi lâu vẫn không thấy thò đầu vào lại.

Phương Tuyết Nghi cảm thấy kỳ lạ nên thầm nghĩ:

- Tại sao bọn chúng đã mở cửa mà không chịu vào?

Bỗng nhiên có một ánh hỏa quang loé lên bên ngoài cửa rồi vụt tắt ngay.

Phương Tuyết Nghi rùng mình nghĩ tiếp:

- Không lẽ bọn chúng muốn dùng độc hương để đối phó với ta?

Vừa nghĩ đến đây thì bất giác nộ khí bộc phát, chàng định tung người ra ngoài khống chế đối phương thì bỗng nhiên có mùi hương kỳ dị xông vào mũi.

Phương Tuyết Nghi kịp phong bế đường hô hấp, nếu không thì hậu quả thật khó mà tưởng tượng.

Thực ra, do thiếu kinh nghiệm giang hồ, nếu không thì vừa thấy ánh hỏa quang bên ngoài là Phương Tuyết Nghi lập tức bế khí ngay và dùng thuật quy tức hoán khí, như vậy sẽ đỡ phải mạo hiểm hơn.

Cùng lúc với Phương Tuyết Nghi bế khí là hai bóng người đẩy cửa bước vào.

Phương Tuyết Nghi vẫn ngồi yên bất động trên giường, song mục lạnh lùng theo dõi từng cử động của hai gã đại hán.

Phải nói tầng gan của hai gã nay không phải là nhỏ, sau khi bước vào phòng thì một gã lập tức đánh lửa thắp ngọn nến trên bàn. Ngọn nến vừa bật cháy thì hai gã cũng lập tức quay người nhìn về phía giường nằm và dường như cùng lúc, hai gã ngẩn người như gặp phải quỷ.

Đại hán đầu hoẳng mắt chuột vội vung đơn đao và quát hỏi:

- Ngươi... ngươi không hôn mê sao?

Phương Tuyết Nghi nhìn thấy lỗ mũi của hai gã có hai dược hoàn màu đen thì biết ngay đó là vật trừ độc nên thầm nghĩ:

- Sao ta không khống chế một gã lấy dược hoàn trừ độc rồi hãy khai khẩu?

Chú ý đã định, chàng lạnh lùng hừ một tiếng rồi đột nhiên tung người ra khỏi giường bổ thẳng về phía hai đại hán.

Chỉ thấy bóng người vừa hoa lên, đại hán đầu hoẳng mắt chuột chưa kịp có phản ứng thì đã ngã lăn ra đất.

Phương Tuyết Nghi xuất thủ móc lấy dược hoàn trong mũi đối phương rồi nhét vào mũi của mình.

Gã đại hán còn lại tựa như thấy bóng quỷ vũ lộng, trong tay gã có chiếc chuỷ thủ nhưng thủy chung gã vẫn đứng yên bất động. Phương Tuyết Nghi vung tay kéo đại hán đầu hoẳng mắt chuột dậy rồi cười nhạt, nói:

- Các ngươi là thuộc hạ của Thành Huyền Thông phải không?

Tướng mạo của đại hán cầm chủy thủ có vẻ khôi ngô hơn đại hán đầu hoẳng mắt chuột, nhưng lúc này cả hai gã đều nhếch nhác chẳng khác gì nhau.

Dường như hai gã không nghe lời Phương Tuyết Nghi hỏi nên một hồi lâu mà chẳng có gã nào trả lời.

Phương Tuyết Nghi quét mục quang nhin sang đại hán cầm chủy thủ và quát hỏi:

- Ngươi câm rồi chăng?

Gã này bị hai đạo thần quang của Phương Tuyết Nghi làm cho không rét mà run, gã không tự chủ nên thối lui ra sau hai bước rồi vừa lắc đầu vừa nói:

- Tiểu... tiểu nhân có thể... nói...

Phương Tuyết Nghi nói:

- Thế thì tốt, ngươi lắng nghe từng câu một rồi trả lời cho thành thực nhé!

Chàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:

- Ngươi tên là gì?

Đại hán nói:

- Tên của tiểu nhân kêu bằng Triệu Tam Quyền!

Phương Tuyết Nghi buột miệng nói:

- Triệu Tam Quyền à? Danh hiệu này hay đấy!

Triệu Tam Quyền thấy Phương Tuyết Nghi mỉm cười thì yên tâm rất nhiều, gã đưa hữu quyền lên và nói:

- Tiểu nhân được trời cho thần lực, rất ít người vượt qua ba quyền của tiểu nhân nên đồng bọn mới gọi tiểu nhân là Triệu Tam Quyền!

Phương Tuyết Nghi cười thầm và nghĩ:

- Nghe gã này nói chuyện thì trong có vẻ là một người cương trực thô lỗ, tạm thời ta không cần làm khó dễ gã.

Nghĩ đoạn chàng mỉm cười, nói:

- Ngươi là môn hạ của Kiếm Môn ngũ quỷ?

Triệu Tam Quyền nói:

- Công tử, chủ nhân của tiểu nhân đã cải xưng là Kiếm Môn song hiệp rồi, công tử không biết sao?

Phương Tuyết Nghi khẽ nhún vai và nói:

- Không sai, Kiếm Môn ngũ quỷ chỉ còn hai nên tất nhiên là không thể dùng danh hiệu hỗn thế như trước...

Ngừng một lát chàng nói tiếp:

- Bất luận là Nhị quỷ hay Song hiệp, chủ nhân của ngươi là Thành Huyền Thông và Đổng Phương phải không?

Triêu Tam Quyền nói:

- Đúng vậy, chủ nhân của tiểu nhân là Thành - Đổng song hiệp.

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Hai ngươi đang đêm xông mê hương rồi đột nhập vào phòng ta nhưng có biết ta là ai không?

Triệu Tam Quyền ấp úng nói:

- Chuyện này... chuyện này tiểu nhân chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi, xin công tử mở lòng khoan dung.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Các ngươi muốn ta tha mạng mà bảo là khoan dung!

Nghĩ đoạn chàng thán nhiên hỏi:

- Các ngươi phụng mệnh ai?

Triệu Tam Quyền nói:

- Tất nhiên là phụng mệnh của chủ nhân rồi.

Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi truy vấn:

- Thành Huyền Thông hiện ở đâu?

Triệu Tam Quyền nói:

- Tiểu nhân không biết!

Phương Tuyết Nghi nhận thấy thái độ của đối phương không có vẻ nói dối nên mỉm cười, nói:

- Ngươi phụng mệnh chủ nhân đến ám toán tại hạ mà tại sao không biết chủ nhân đang ở đâu?

Triệu Tam Quyền nói:

- Công tử, tiểu nhân nói thực mà...

Phương Tuyết Nghi nói:

- Nói vậy có nghĩa các ngươi không trực tiếp nhận lệnh?

- Công tử nói đúng rồi, đương nhiên là bọn tiểu nhân không đủ tư cách trực tiếp nhận lệnh!

- Vậy ngươi phụng mệnh ai đến đây?

- Tiểu nhân... phụng mệnh Tống đường chủ...

- Tống đường chủ nào? Phải chăng là Tống Sĩ Nghĩa?

- Không phải!

- Không phải là Kim Thương - Tống Sĩ Nghĩa?

- Công tử, vị Tống đường chủ này là công tử của Tống bảo chủ.

Phương Tuyết Nghi à một tiếng và nói:

- Là Tống Quy phải không?

Triệu Tam Quyền nói:

- Chính là Tống đại công tử!

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng hỏi:

- Tống Quy hiện ở đâu?

Triệu Tam Quyền nói:

- Hiện Tống đường chủ đang ở trong thành Gia Định.

Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi chợt hỏi:

- Triệu Tam Quyền, ngươi có muốn sống không?

Triệu Tam Quyền không tự chủ nên vò đầu bứt tai và nói:

- Công tử, loài giun dế còn tham sinh nữa là đương nhiên là tiểu nhân sợ chết rồi.

- Ngươi đã sợ chết thì ta cho ngươi một đường cầu sinh, ngươi muốn nghe lệnh không?

- Muốn, mọi chuyện tiểu nhân xin tuân mệnh!

- Triệu Tam Quyền, ngươi không hối hận chứ?

- Tiêu nhân quyết không hối hận!

- Vậy thì tốt, ngươi đi gọi Tống Quy đến gặp ta.

Triệu Tam Quyền ngẩn người, hắn vội nói:

- Công tử.. Muốn tiểu nhân tìm Tống đường chủ đến đây chăng?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Thế nào, ngươi không muốn đi chăng?

Triêu Tam Quyền ấp úng:

- Tiêu nhân muốn... nhưng...

Lời chưa dứt thì hắn vội quay người chạy ra ngoài phòng.

Phương Tuyết Nghi xuất thủ ngăn lại và cười nhạt, nói:

- Khoan đã!

Triệu Tam Quyền kinh ngạc kêu lên:

- Công tử...

Phương Tuyết Nghi chậm rãi nói:

- Nếu ngươi một đi không trở lại thì ta biết đâu mà tìm ngươi?

Triệu Tam Quyền vội nói:

- Tiểu nhân làm sao dám, xin công tử yên tâm...

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Ta vốn rất yên tâm đối với ngươi, nếu không thì đã chẳng bảo ngươi đi gọi Tống Quy...

Nói đến đây thì đột nhiên chàng xuất thủ cực nhanh vỗ vào vai Triệu Tam Quyền ba chưởng và nói tiếp:

- Đi mau về mau, tại hạ chỉ có thể ở đây chờ ngươi một canh giờ thôi!

Tuy ba chưởng không nặng nhưng Triệu Tam Quyền cảm thấy nơi bị trúng chưởng dau buốt nên buột miệng hỏi:

- Công tử phong bế huyệt đạo của tiểu nhân phải không?

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:

- Không sai, trong vòng một canh giờ nếu ngươi không nhanh chóng trở lại thì kinh mạch toàn thân sẽ giản nở và chết nếu ngươi không muốn sớm đi gặp tổ tiên thì tốt nhất là cùng đến với Tống Quy!

Nhất thời thần sắc của Triệu Tam Quyền trở nên tái nhợt, gã thộn người nhìn Phương Tuyết Nghi và ấp úng nói:

- Tiểu nhân... tiểu nhân... đi chuyến này...

Tuy miệng nói đi nhưng người hắn vẫn đứng yên bất động.

Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao ngươi còn chưa đi?

Triệu Tam Quyền vội nói:

- Công tử, tiểu nhân thật đáng chết...

Phương Tuyết Nghi càng ngạc nhiên, chàng quát hỏi:

- Ngươi làm sao thế?

Triệu Tam Quyền sụp quỳ và khấu đầu, nói:

- Công tử, tiểu nhân không thể nào gặp được Tống đường chủ...

Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì đã hiểu phần nào, nhưng chàng vẫn hỏi:

- Vậy là ngươi không muốn sống rồi.

Triệu Tam Quyền rập đầu liên hồi và nói:

- Công tử, tiểu nhân thân phận thấp hèn nên không gặp được Tống đường chủ... kính mong công tử khai ân...

Phương Tuyết Nghi thấy gã có vẻ thành thật nên bật cười thành tiếng rồi nói:

- Tại sao vừa rồi ngươi đồng ý đi mời Tống Quy? Nghe cách nói tiền hậu bất nhất là đủ biết ngươi không phải là người tốt rồi.

Triệu Tam Quyền tiếp tục rập đầu và nói:

- Tiểu nhân nhất thời hồ đồ, cầu mong công tử mở lượng từ bi tha cho tiểu nhân...

Phương Tuyết Nghi nói:

- Dễ dàng quá nhỉ? Ngươi tưởng tại hạ là người dễ mắc lừa lắm chăng?

Chàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:

- Nhưng tại hạ có một biện pháp, chỉ cần ngươi đồng ý thì tại hạ sẽ giải huyệt đạo cho ngươi ngay!

Triệu Tam Quyền vội nói:

- Biện pháp gì? Xin công tử nói mau cho!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Ngươi đã không thể gặp được Tống Quy nhưng ngươi biết hắn đang ở đâu, phải không?

- Đúng vậy, quả thực là tiểu nhân biết chuyện này.

- Rất tốt, ngươi hãy dẫn ta đi, sau khi gặp Tống Quy thì ta sẽ lập tức giải huyệt cho ngươi.

- Chuyện này... nếu tiểu nhân dẫn công tử đi gặp Tống đường chủ thì e rằng sớm muốn gì tiểu nhân cũng chết thôi!

- Nếu ngươi không dám dẫn ta đi thì ta sẽ lấy tên đồng bọn của ngươi và bảo gã dẫn ta đi. Triệu Tam Quyền, ta cũng không muốn làm khó ngươi, tùy ngươi lựa chọn đấy!

Triệu Tam Quyền nghe vậy thì hồn xiêu phách tán, hắn vội khấu đầu ba lần và nói:

- Công tử tha mạng... tiểu nhân sẽ dẫn đường.

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:

- Hay vác đồng bọn ngươi cùng đi!

Triệu Tam Quyền vội xốc gã đại hán mắt hoẳng mặt chuột lên vai và hỏi:

- Chúng ta đi thế này sao?

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:

- Không sai, ngươi đi trước dẫn đường!

Triệu Tam Quyền răm rắp tuân mệnh, vác đồng bọn ra khỏi phòng. Phương Tuyết Nghi đóng cửa phòng lại rồi nắm chặt bảo kiếm theo sau Triệu Tam Quyền mà rời khách điếm.

Sau một hồi vòng vèo qua mấy ngã đường thì bỗng nhiên Triệu Tam Quyền dừng bước không đi nữa.

Phương Tuyết Nghi quét mục quang nhìn ra xung quanh thì thấy nơi dừng chân là một hoa viên vô cùng yên tĩnh. Chàng chau mày hỏi:

- Đây có phải là ngỏ tắt không?

Triệu Tam Quyền nói:

- Bọn tiểu nhân ra vào đều đi bằng ngõ tắt này.

Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:

- Lên trước gọi cửa!

Triệu Tam Quyền do dự một hồi rồi nói:

- Gọi của vào nửa đêm canh ba thế này e rằng Tống Đường chủ không muốn tiếp công tử.

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Tống Quy không tiếp ta cũng không quan hệ gì đến ngươi, nếu ngươi muốn sống thì mau gọi cửa đi!

Triệu Tam Quyền bỏ đồng bọn nằm xuống đất rồi bước lên trước gõ của ba tiếng.

Không lâu sau thì cánh cổng xịch mở, Phương Tuyết Nghi thấy một đại hán mặc kinh trang, tướng mạo khá tuấn tú, tay cầm đèn lồng bước ra hỏi:

- Là người nào?

Triệu Tam Quyền với tiến tới nói:

- Nhị gia là tiểu nhân Triệu Tam...

Nhân vật được gọi là Nhị gia tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi lại:

- Đang đêm mà ngươi đến đây làm gì?

Triệu Tam Quyền chỉ qua đại hán nằm dưới đất và nói:

- Tiểu nhân và Phụng Thất, phụng mệnh Phó đường chủ hành sự...

Có lẽ nhân vật được gọi là Nhị gia đã nhìn thấy Phụng Thất nằm dưới đất nên đột nhiên quét mục quang nhìn Triệu Tam Quyền và quát hỏi:

- Chuyện gì thế này? Phụng Thất chết rồi chăng?

Triệu Tam Quyền lắc đầu, nói:

- Không... chỉ có điều hắn bị điểm huyệt rồi, Nhị gia, phiền người thông báo với Phó đường chủ một tiếng, nói rằng tiểu nhân xin cầu kiến.

Đại hán được gọi là Nhị gia trầm ngâm một lúc rồi mới nói:

- Ngươi chờ một lát, để ta xem Phó đường chủ đã nghỉ ngơi hay chưa...

Lời chưa dứt thì gã đã đóng cửa quay bước.

Phương Tuyết Nghi chậm rãi bước đến cạnh Triệu Tam Quyền và nói:

- Rất tốt, chẳng hay vị Phó đường chủ là ai vậy?

Triệu Tam Quyền nói:

- Phó đường chủ họ Trang, đơn danh một chữ Tiếp, công tử nên cẩn thận một chút, nghe nói... Nghe nói...

Phương Tuyết Nghi liền hỏi:

- Nghe nói thế nào? Nơi này không có ai, tại sao ngươi không dám nói?

Triệu Tam Quyền nói:

- Nghe nói võ công của Trang phó đường chủ còn trên cả Tống đường chủ bảo bọn tiểu nhân đi ám toán nữa...

Đại hán gọi là Nhị gia kinh ngạc không ít, gã chớp chớp song mục rồi quát hỏi Triệu Tam Quyền:

-Triệu Tam, sao ngươi lại dẫn địch nhân đến đây?

Triệu Tam Quyền chưa kịp trả lời thì Phương Tuyết Nghi đã phá lên cười ha hả rồi nói:

- Nhị gia, tại hạ với Tống đường chủ và Trang phó đường chủ là chỗ quen biết cũ. Các hạ dùng hai chữ địch nhân, e rằng hơi thái quá đấy!

Đại hán gọi là Nhị gia quan sát Phương Tuyết nghi hồi lâu rồi mới nói:

- Công tử có thật là chỗ cố cựu với Phó đường chủ không?

Phương Tuyết Nghi hỏi lại:

- Nhị gia không tin sao?

Đại hán gọi là Nhị gia vội nói:

- Tiểu nhân tên là Từ Đại Hóa, công tử cứ gọi tên tiểu nhân là được rồi.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Mau đưa Phương mỗ vào gặp Trang phó đường chủ!

Từ Đại Hoá cung kính nói:

- Tiểu nhân tuân mệnh!

Nói đoạn hắn giơ đèn lồng lên cao rồi dẫn Phương Tuyết Nghi vào hoa viên.

Triệu Tam Quyền cũng vác Phùng Thất theo sau, thì ra hắn biết mình bị điểm huyệt chưa được giải nên không dám rời Phương Tuyết Nghi nửa bước.

Từ Đại Hóa dẫn vòng vèo qua mấy khóm hoa thì đến một gian phòng rộng lớn, bên trong đèn đuốc sáng rực, không ít bóng người.

Lay động linh cơ, chàng vội dừng bước chờ Triệu Tam Quyền vượt qua rồi mới nói:

- Ngươi vào bẩm báo trước đi!

Triệu Tam Quyền kinh ngạc hỏi lại:

- Tiểu nhân?

Lúc này Từ Đại Hóa đã vào trong phòng và dường như đang nói gì với một vị văn sĩ trung niên.

Phương Tuyết Nghi vội quay sang nói với Triệu Tam Quyền:

- Triệu Tam Quyền, ngươi không vào nói rõ thì làm sao Trang phó đường chủ biết kết quả các ngươi làm hỏng việc? Vả lại nếu tại hạ không giải huyệt cho ngươi trước mặt mọi người thì sợ rằng Trang phó đường chủ không tin là ngươi bị khống chế huyệt đạo.

Triệu Tam Quyền nghe có lý nên lập tức vác Phùng Thất sải bước đi vào gian phòng.

Phương Tuyết Nghi theo sau gã nhưng chàng dừng bước chắp tay sau lưng đứng nơi bậc tam cấp.

Lúc này văn sĩ trung niên thấy Triệu Tam Quyền vác Phùng Thất vào thì chợt biến sắc, hắn nhìn qua Từ Đại Hóa và hỏi:

- Chuyện gì thế này?

Rõ ràng Từ Đại Hóa không ngờ vị công tử tự xưng là chỗ cố cựu với Trang phó đường chủ lại đứng mãi bên ngoài không chịu vào nên gã ấp úng nói:

- Thuộc hạ... Thuộc hạ cũng không biết là chuyện gì!

Triệu Tam Quyền thả Phùng Thất xuống rồi khấu đầu quỳ, nói:

- Thuộc hạ Triệu Tam Quyền khấu kiến Phó đường chủ.

Thì ra vị văn sĩ trung niên có thần thái lạnh lùng này chính là Phó đường chủ Trang Tiếp.

Triệu Tam Quyền vừa dứt lời thì Trang Tiếp cười nhạt, nói:

- Triệu Tam, Phùng Thất làm sao thế?

Thân hình Triệu Tam Quyền bỗng nhiên run bần bật, gã ấp úng nói:

- Hắn... Phùng lão thất bị vị công tử kia điểm vào tử huyệt.

Trang Tiếp chau mày, hỏi:

- Còn ngươi, tại sao lại khỏe mạnh thế?

Triệu Tam Quyền nói:

- Tiểu nhân cũng bị khống chế ba đại huyệt, vị công tử kia nói trong một canh giờ nếu không được giải thì kinh mạch toàn thân của thuộc hạ sẽ giản nở mà chết.

Trang Tiếp cười nhạt, nói:

- Có chuyện như thế sao?

Lời vừa dứt thì đột nhiên hắn bật người lướt tới trước, hữu thủ chụp lấy cổ tay phải Triệu Tam Quyền rồi nhắm mắt không nói gì, thần thái cực kỳ nghiêm túc.

Triệu Tam Quyền cảm thấy có một luồng kình lực từ tâm chưởng của Trang phó đường chủ chạy vào thân thể mình, nhưng vì gã bị khống chế ba huyệt đạo nên luồng chân lực kia chỉ có thể chạy vào cánh tay phải khiến gã đau đớn tuôn nước mắt.

Có lẽ Trang Tiếp đã cảm thấy Triệu Tam Quyền nói không sai nên buông tay ra và nói:

- Không sai, quả nhiên là ngươi đã bị phong bế ba huyệt đạo...

Hắn quay người nhìn ra ngoài và cao giọng nói tiếp:

- Không ngờ các hạ là một vị cao nhân, Trang mỗ thật là thất kính.

Thì ra không phải hắn không phát hiện ra Phương Tuyết Nghi, chỉ có điều hắn chờ rõ mọi chuyện rồi mới chào hỏi đối phương thôi.

Phương Tuyết Nghi hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Không dám, nếu tại hạ không làm vậy thì sợ rằng khó gặp được kim diện Phó đường chủ!

Lời vừa dứt thì chàng cũng đã vào trong gian phòng.

Qua việc thử giải huyệt cho Triệu Tam Quyền vừa rồi thì Trang Tiếp đã phát hiện thủ pháp điểm huyệt của đối phương vô cùng quái dị, bản thân hắn không thể nào giải nổi nên trong lòng nửa phần khiếp sợ Phương Tuyết Nghi, nửa phần kính phục chàng. Khi Phương Tuyết Nghi vừa bước vào thì hắn vội cung thủ hành lễ và mời ngồi ghế trên.

Sau khi an tọa thì Phương Tuyết Nghi đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười, nói:

- Trang phó đường chủ, bình sinh tại hạ và Phó đường chủ chưa từng gặp nhau phải không?

Trang Tiếp mỉm cười, nói:

- Không sai, quả nhiên công tử và Trang mỗ chưa từng gặp, chẳng hay thượng tánh đại danh của công tử là gì?

Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:

- Tại hạ họ Phương song danh là Tuyết Nghi!

Trang Tiếp lại mỉm cười, nói:

- Thì ra là Phương công tử.

Phương Tuyết Nghi nói:

- Không dám hôm nay Phương mỗ đến bái phỏng là có hai chuyện muốn thỉnh giáo Phó đường chủ!

Trang Tiếp vội nói:

- Trang mỗ đâu dám nhận hai chữ thỉnh giáo, công tử có chuyện gì xin cứ nói!

Phương Tuyết Nghi trầm giọng nói:

- Phó đường chủ đã không quen biết tại hạ thì tại sao lại phái người theo dõi rồi ám toán tại hạ?

Trang Tiếp phá lên cười ha hả rồi nói:

- Công tử nặng lời rồi. Trang mỗ tuyệt không có ý ám toán công tử.

Phương Tuyết Nghi cười nhạt, nói:

- Phó đường chủ, tại hạ đã bắt thuộc hạ do tôn giá phái đến mà tôn giá còn không muốn thừa nhận hay sao?

Trang Tiếp thản nhiên mặt không biến sắc, hắn nói:

- Công tử, nếu Trang mỗ nói ra đạo lý bên trong thì tin rằng Phương công tử sẽ không hiểu lầm nữa.

Hắn quay sang nói với Triệu Tam Quyền:

- Triệu Tam, khi bản tòa bảo ngươi truy theo Phương công tử, ta có từng bảo ngươi ám toán Phương công tử không?

Triệu Tam Quyền vô cùng khiếp sợ, gã vội nói:

- Không có!

Bỗng nhiên Trang Tiếp phát nộ, quát lớn:

- Bản tòa đã không ra lệnh cho các ngươi ám toán Phương công tử, vậy tại sao các ngươi to gan tự ý làm chuyên ngông cuồng?

Triệu Tam Quyền vội rập đầu, nói:

- Chuyện này... là do Phùng Thất chủ trương...

Trang Tiếp quay sang Phương Tuyết Nghi rồi mỉm cười, nói:

- Phương công tử, xin giải huyệt cho Phùng Thất để hắn trả lời mấy câu.

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Dù các ngươi có đóng kịch thì cũng bị ta nhìn rõ chân tướng thôi.

Nghĩ đoạn chàng mỉm cười, nói:

- Tại hạ tuân mệnh!

Lời vừa dứt thì chàng khẽ vỗ vào mệnh môn của Phùng Thất một chưởng, gã này hừ một tiếng rồi lồm cồm bò dậy. Nhưng khi gã thấy Trang Tiếp đang nhìn mình bằng ánh mắt giận dữ thì vội vàng sụp quỳ và khấu đầu, nói:

- Thuộc hạ Phùng Thất khấu kiến Phó đường chủ!

Trang Tiếp cười nhạt, nói:

- Phùng Thất, ngươi thật là to gan nhỉ!

Lúc này Phương Tuyết Nghi đã trở về chỗ ngồi, chàng thầm nghĩ:

- Để ta xem các ngươi dinh giở trò quỷ gì đây?

Phùng Thất bị Trang Tiếp mắng thì hơi ngở ngàng nhưng khi gã nhìn thấy Phương tuyết Nghi thì toàn thân run bần bật và khấu đầu, nói:

- Thuộc hạ không dám... thuộc hạ... võ công chẳng ra gì, mong Phó đường chủ khai ân.

Trang Tiếp cười nhạt, nói:

- Không sai, quả nhiên là võ công của ngươi chẳng ra gì, nếu không thì ngươi đã chẳng dùng thủ đoạn tam lưu hạ đẳng đối phó với Phương công tử.

Phùng Thất vẫn chưa thật sự hiểu dụng ý của Trang Tiếp, gã vội nói:

- Thuộc hạ phụng mệnh theo dõi Phương công tử, trong lúc vô tình phát hiện hắn quả nhiên là...

Đột nhiên Trang Tiếp quát lớn:

- Câm miệng!

Phùng Thất lập tức bế khẩu không nói thêm gì nữa. Sắc diện của Trang Tiếp tái xanh, hắn nhìn qua mấy đại hán đứng gần đó và hạ lệnh:

- Lôi hắn đi, chiếu theo tội phạm luật hành sự mà luận xử!

Lập tức có hai đại hán to khỏe đến kéo Phùng Thất ra khỏi phòng. Trang Tiếp quay sang Phương Tuyết Nghi rồi khách khí nói:

- Phương công tử, Phùng Thất không nghe hiệu lệnh tự ra chủ trương, tại hạ đã chiếu theo quy định mà luận xử, nếu có chỗ nào đắc tội mong Phương công tử bỏ qua cho.

Phương Tuyết Nghi thừa biết Trang Tiếp làm như vậy là có dụng tâm nhưng chàng cũng không muốn nói thẳng ra mà cười ha hả một tràng rồi nói:

- Trang phó đường chủ thật là khéo nói, thực ra thì quý thuộc hạ cũng chưa đụng đến Phương mỗ, Phó đường chủ xử hắn nặng như vậy khiến Phương mỗ áy náy quá.

Trang Tiếp mỉm cười, nói:

- Lòng khoan dung đại lượng của Phương công tử thật khiến tại hạ vô cùng kính phục!

Hắn hơi ngưng lại rồi quay sang nói với Triệu Tam Quyền:

- Nghĩ công ngươi đưa Phương công tử đến đây nên bản tòa không xử tội ngươi, còn không mau cút đi!

Triệu Tam Quyền như người được của, hắn vội nói:

- Thuộc hạ tuân mệnh... Đa tạ ân điển Phó đường chủ...

Rồi như vừa bò vừa lăn mà lui ra.

Trang Tiếp chậm rãi dịch mục quang qua phương Tuyết Nghi và hỏi:

- Tiên hương của Phương công tử ở đâu?

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Hắn muốn hỏi lai lịch của ta đây.

Nghĩ đoạn chàng mỉm cười, nói:

- Thế đại của Phương mỗ cư trú tại Lạc Dương.

Thần sắc của Trang Tiếp lộ vẻ ngạc nhiên, hắn vội cung thủ nói:

- Phương gia ở Lạc Dương rất có danh vọng trong võ lâm, chẳng hay Phương công tử có biết Phương nhị hiệp trong Trung Châu tam hiệp không?

Phương Tuyết Nghi cười thầm và nghĩ:

- Quả nhiên là rất nhanh, không đầy ba câu đã chuyển sang chính đề, nếu ta không dám hiển lộ thân phận thì sợ rằng bọn chúng sẽ khinh thị...

Nghĩ đến đây thì chàng liền nói:

- Chính là đại bá phụ của tại hạ!

Hình như Trang Tiếp bị câu trả lời làm cho chấn động toàn thân nhưng hắn rất tinh ranh nên vội đứng lên hành lễ và nói:

- Thì ra là điệt công tử của Phương nhị hiệp, Trang mỗ thất kính rồi.

Phương Tuyết Nghi cũng khẽ cúi người, nói:

- Không dám, Phương mỗ đang đêm mò đến quấy rầy, nếu có gì không phải mong Phó đường chủ lượng thứ cho.

Trang Tiếp mỉm cười, nói:

- Công tử quá khách khí rồi, chẳng hay công tử đến Gia Định là có chuyện gì vậy?

Phương Tuyết nghĩ thầm nghĩ:

- Gã này thừa biết mà còn hỏi, miệng lưỡi quả nhiên là giảo hoạt, xem ra hắn không phải là nhân vật dễ đối phó rồi. Không biết cha con Kim Thương Tống Sĩ Nghĩa tìm đâu ra thuộc hạ giàu tâm cơ như thế? Lẽ nào trên địa diện Gia Định còn có thế lực bang hội nào mới nổi lên chăng?

Nghĩ đến đây thì bỗng nhiên chàng ngó ra, cái gọi là Gia Định phân đường này rõ ràng là một phần cơ cấu trong tổ chức bang hội, chàng quyết tâm phải nghĩ cách khai thác manh mối từ đối phương mới được. Tuy chàng nghĩ rất nhiều chuyện nhưng ý nghĩ xoay chuyển rất nhanh, trong mắt Trang Tiếp thì chàng chỉ hơi trầm ngâm một chút rồi nói ngay:

- Tại hạ đến Gia Định lần này chẳng qua là thuận đường tạt ngang.

Theo lẽ thường thì Trang Tiếp không thể nào tin cách trả lời như vậy, nhưng hiện tại hắn làm ra vẻ rất tin tưởng nên nói:

- Công tử định ở lại Gia Định bao lâu? Trang mỗ bất tài nhưng cũng kỳ vọng được làm nghĩa vụ chủ nhân ở đây để đưa công tử đi du ngoạn vài danh lam thắng cảnh...

Phương Tuyết Nghi thừa biết đối phương không thật lòng nhưng chàng không quen dùng tâm cơ nên vội khoát tay, nói:

- Không dám phiền Trang huynh, ngày mai là tại hạ phải lên đường rồi.

Trang Tiếp lộ vẻ thất vọng, hắn thở ra và nói:

- Công tử là đệ tử danh môn, Trang mỗ tự biết là với không tới, chỉ có điều... chỉ có điều...

Phương Tuyết Nghi liền hỏi:

- Chỉ có điều thế nào?

Trang Tiếp với thái độ thành thật, cung thủ nói:

- Chỉ có điều đây là thành ý của Trang mỗ, mong Phương công tử hiểu cho thì tốt.

Rốt cuộc là Phương Tuyết Nghi không đủ kinh nghiệm giang hồ nên thấy vẻ thành khẩn của Trang Tiếp thì trong lòng rất cảm động, sự nghi kỵ cũng giảm đi rất nhiều, chàng mỉm cười, nói:

- Tại hạ sẽ mãi ghi nhớ thịnh tình hậu đãi của Trang huynh!

Ngừng một lát chàng nói tiếp:

- Tại hạ vốn định lưu lại Gia Định vài ngày...

Trang Tiếp buột miệng hỏi:

- Công tử đồng ý rồi chăng?

Phương Tuyết Nghi lắc đầu, nói:

- Thành ý của Trang huynh, tại hạ xin tâm lãnh, ngày sau rảnh rỗi tại hạ sẽ trở lại bái phỏng Trang huynh và cùng đi du ngoạn năm ngày.

Trang Tiếp làm ra vẻ thất vọng. Hắn liên tục lắc đầu, nói:

- Công tử... Ôi! Công tử nói vốn muốn ở lại đây vài ngày mà tại sao lại thay đổi chú ý? Không lẽ vì chuyên mấy tên thuộc hạ hỗn xược của Trang mỗ làm kinh động công tử?

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Không phải thế.

Trang Tiếp hơi ngớ người, hắn nói:

- Công tử... Phương huynh, tại hạ đành cung kính bất như tuân mệnh vậy!

Tuyết Nghi nói:

- Trang huynh, tại hạ có một câu nhưng chẳng biết có nên hỏi hay không?

- Có điều gì Phương huynh cứ nói.

- Trang huynh là Phó đường chủ ở Phân đường Gia Định này, chẳng hay Phân đường của Trang huynh thuộc môn phái, bang hội nào vậy?

- Tam Nghĩa môn.

- Tam Nghĩa môn? Sao tại hạ chưa từng nghe nói nhỉ?

- Tam Nghĩa môn thành lập chưa đầy một năm và cũng chưa chính thức tuyên bố trên giang hồ, vì vậy Phương huynh không biết cũng chẳng có gì lạ.

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, địa diện Gia Định này vừa có một bang hội mới thành lập.

Nghĩ đoạn chàng nói:

- Trang huynh, quý môn đã xưng là Tam Nghĩa thì tất nhiên là do ba vị đại hiệp nhân nghĩa sáng lập ra phải không?

Trang Tiếp gật đầu, nói:

- Phương huynh nói không sai, Tam Nghĩa môn đúng là do Xuyên Tây tam nghĩa sáng lập ra.

Phương Tuyết Nghi lại nghĩ:

- Ở đâu ra Xuyên Tây tam nghĩa nhỉ? Ta phải hỏi cho rõ mới được!

Chàng liền cung thủ nói:

- Trang huynh, chẳng hay ba vị nghĩa hiệp sang láp ra quý môn xưng hô thế nào? Cả ba vị cùng đảm nhiệm chức Chưởng môn à?

Trang Tiếp đảo mắt nhìn xung quanh rồi nói:

- Nếu người khác hỏi chuyện này thì tại hạ nhất định không nói nhưng Phương huynh là đệ tử của Trung Châu tam hiệp nên tại hạ rất tin tưởng...

Hắn hơi ngưng lại rồi nói tiếp:

- Xuyên Tây tam nghĩa chính là Thanh Huyền Thông và Đổng Phương trong Kiếm Môn ngũ quỷ năm xưa hợp với Kim Thương Tống Sĩ Nghĩa của Tống gia bảo!

Hồi (1-43)
Hồi 14
Hồi 16