Truyện:Quỷ Bảo - Hồi 039

Quỷ Bảo
Trọn bộ 104 hồi
Hồi 039: Âm Mưu Độc Kế
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-104)
Hồi 038
Hồi 040

Lão mặc áo vàng ngừng lời lại một tí, đảo mắt nhìn mọi người, rồi nói tiếp:

- Nhiệm vụ của các vị đi lần này phải cố hết sức tìm cho được Ma Ma Tôn Giả cũng là tung tích Ma Trung Chi Ma. Theo tin của bổn cung đại vệ đã theo dõi được, là hiện giờ võ lâm ở Trung Nguyên có xuất hiện một trang thiếu niên tên Bệnh Thần tự xưng là truyền nhân của Ma Trung Chi Ma đã thụ hết chánh truyền Ma Ma Chưởng Pháp nên võ công rất cao cường. Nhưng được biết rõ hơn nữa Bệnh Thần này là hóa thân của Lãnh Diện Nhân Hoàng Thượng Chí tuổi tác không quá hai mươi, vẻ người thanh nhã đẹp như một vị hoàng tử. Nhờ những điểm đó, chúng ta tìm tung tích của Ma Trung Chi Ma không còn khó nữa, nên các vị lúc ra tay với thằng nhỏ đó, đừng dùng độc thủ hạ sát, mà cố tìm thế bắt sống nó, thì thanh danh chúng ta mới được vang dội khắp giang hồ về sau này.

Các vị cao thủ đều ứng một tiếng tuân lệnh.

Lão áo lông man kim nở một nụ cười nham hiểm, rồi thò tay vào túi lấy ra một tấm bài tròn, đưa lên trước mặt, nói lớn:

- Đây, là lệnh chỉ của Đế Quân.

Các vị cao thủ đều nghiêm chỉnh đứng dậy, rồi xuống một chân, cúi đầu nghe lệnh.

Lão áo lông man kim trầm tiếng đọc:

- Năm trưởng lão trong mười đại trưởng lão của Hỗn Cung Nguyên Lão Viện, lần này mạo hiểm đi vào Trung Nguyên, nếu tìm ra được sự thật thì hậu quả rất đáng lo. Vì vậy, ngũ châu duyên bài truyền xuống để kịp thời giải quyết cho năm vị trưởng lão đó, tránh khỏi hoạn nạn sau này.

Các vị cao thủ đứng lên bái tạ, rồi ngồi xuống chỗ cũ.

Lão áo lông man kim trầm lặng một lúc, rồi nói:

- Năm trưởng lão chắc đã tới nơi, vậy các vị giờ này, hãy đi làm theo kế hoạch đã dự định, chỉ trừ ra bốn vị điện chủ phải ở lại.

Trong khoảnh khắc, các vị cao thủ đã lẹ làng rời khỏi điện chỉ còn để lại bốn vị mặc áo lông dài màu đỏ ngồi yên đó.

Chẳng bao lâu trong điện đã bày ra hai bàn rượu, lão áo Man kim màu vàng phất tay một cái, nói với bốn lão áo đỏ:

- Chúng mình nhập tọa để chờ đợi.

Năm lão đó, liền quay mặt về cửa chánh điện, đôi mắt lim dim như thầy tu ngồi tịnh tâm trước bàn Phật.

Đêm khuya vắng lạnh. Rừng sâu núi thẳm. Màn sương lam ủ rũ đang bao phủ cả đại điện cố tịch đó.

Trong đại điện chỉ thấy một màu đen, hiu quạnh, thoạt nhiên, có mấy tiếng chó sói oẳng oẳng từ xa xa vọng lại. Vẻ mặt năm lão đều biến sắc.

Chỉ nghe lão áo vàng cố bình tĩnh nói:

- Tới rồi! Bốn vị hãy để ý đừng để lộ vẻ gì nghi ngờ, chứ năm thằng già đó trở về đây không phải là chuyện tầm thường đâu!

Bốn lão áo đỏ đều gật đầu.

Năm lão cùng đứng dậy rời khỏi bàn rượu, đi ra tam cấp ở ngoài điện.

Trong chớp mắt, nghe những làn gió vèo vèo bay vào cửa điện. Liền đó, loang loáng năm bóng người bước vào.

Lão áo vàng tới trước năm bóng người mới vào, cúi đầu, nói:

- Hộ pháp Mão Tam Hữu kính rước pháp giá của năm vị trưởng lão.

Tiếp đó, bốn lão áo dài đỏ cũng theo thứ tự bước tới, cúi đầu báo danh. Năm trưởng lão vừa bước vào đều nói:

- Miễn lễ cho quí vị.

Dứt lời, năm trưởng lão đó, bước tớ chính điện. Dưới ánh đèn sáp chiếu sáng, thấy rõ râu tóc năm người đều trắng phêu mình mặc áo cầm dài, trên tay người nào cũng cầm cương trượng ác quỉ, tuổi tác đã ngoài bảy mươi.

Hộ pháp Mão Tam Hữu gượng cười, bước tới trước mặt Thủ tịch, rồi cúi đầu, nói:

- Năm vị trưởng lão phong trần mệt nhọc, xin mời dùng trước cơm rượu.

Năm trưởng lão đó gật đầu, rồi bước tới bàn rượu nhập tọa.

Còn năm vị điện chủ cũng ngồi bàn rượu kế bên. Hộ pháp Mão Tam Hữu tự tay rót rượu cho năm vị trưởng lão kia, rồi mới trở lại ngồi bên bốn lão áo dài đỏ.

Tiếp đó, có hai Hán tử áo đen bưng cơm ra sớt cho từng người, rồi bưng bình rượu đứng hầu.

Uống qua một hồi rượu, có một trưởng lão da mặt nhám đen như võ trái táo khô, ngồi Thủ tọa bên bàn rượu phía tả, trầm giọng nói:

- Mão hộ pháp và bốn trưởng lão đi trên giang hồ có nghe một tin rất rùng rợn, không biết quý nguyên lão đã biết chuyện đó chưa?

Vẻ mặt năm vị nguyên lão mới vào đều kinh ngạc quay đầu nhìn qua năm trưởng lão. Một nguyên lão cúi đầu, nói:

- Việc gì chúng tôi chưa hiểu được, xin mời trưởng lão nói rõ.

Hàm râu bạc của Mão hộ pháp phấp động mấy cái tỏ vẻ khác thường nói:

- Chưởng môn hiện nay muốn lập lại giới luật của tổ sư là luyện Truy Hồn Công...

Năm vị nguyên lão toàn thân đều chấn động, mặt biến sắc.

Mão Tam Hữu chau mày, nói:

- Điều này tôi đã điều tra rõ ràng!

Năm vị nguyên lão đều nói:

- Thế thì trái với luật cấm của tiên Đế Quân rồi.

Ánh hào quang sáng quắc của Mão Hộ Pháp rọi thẳng vào mặt năm vị nguyệt lão, nói:

- Võ lâm ở Trung Nguyên đều thinh truyền rằng Ảo Ma Cung của Thiên Nam sai phái đại vệ vào Trung Nguyên để nhặt lấy nguyên âm của thiếu nữ trong võ lâm.

Một nguyên lão tỏ vẻ sợ sệt, nói:

- Thật ra việc này, chúng tôi mới được nghe lần đầu tiên.

Mão Hộ Pháp lạnh lùng nói:

- Việc này nếu là thật thì Nguyên Lão Viện chúng ta phải thi hành ấy môn quy.

Không khí trong điện trở nên trầm lặng, vẻ mặt mọi người đều trầm tư suy nghĩ.

Bỗng nhiên, vị trưởng lão miệng lớn, mũi sư tử ngồi lên bàn trái, quắc mắt nhìn Mão Tam Hữu, hỏi:

- Mão Tam Hữu! Các ngươi thật chưa nghe gì cả sao?

Vẻ mặt am hiểm của Mão Tam Hữu, liền biến sắc nói bâng quơ:

- Đệ tử chúng con đâu dám giấu giếm trưởng lão!

Vị trưởng lão đó, hỏi tiếp:

- Có tin thật như vậy không?

Mão Tam Hữu cúi mặt làm thinh.

Thủ Tịch Trưởng Lão gằn giọng, nói:

- Việc này, hiện giờ hãy khoang nói, nếu có thật như vậy, chỉ là việc bất hạnh lớn cho bổn môn!

Mão Tam Hữu ngoảnh mặt hỏi:

- Trưởng lão có điều gì muốn căn dặn?

Trưởng lão đó liền hỏi:

- Về tung tích của chưởng môn đời trước có tìm được tia sáng nào không?

Mão Tam Hữu thản nhiên đáp:

- Theo kết quả của thuộc hạ đệ tử dò nghe được, thì truyền nhân Bệnh Thần của chưởng môn tổ sư, là một thiếu niên mới hành đạo chưa bao lâu mà đã hóa thân Lãnh Diện Nhân Hoàng Thượng Chí.

Trưởng lão đó, lắc đầu nói:

- Như thế, nó có thật là truyền nhân của chưởng môn sư bá không? Mà hiện giờ, đã biết được Lãnh Diện Nhân chưa?

Mão Tam Hữu bỡ ngỡ, nói:

- Điều này thì... thì đệ tử đã ra lệnh cho bộ hạ đang ra cố sức tìm kiếm nó.

Vị trưởng lão thở dài, nói:

- Chưởng môn sư bá nếu còn sống, thì người đã ngoài một trăm tuổi rồi, không lẽ ở lại Trung Nguyên làm gì cả năm mươi năm như vậy sao? Là điều khiến cho người ta khó hiểu?

Hộ Pháp Mão Tam Hữu thoạt nhiên đứng dậy cung kính với năm trưởng lão:

- Đệ tử bất ngờ được bình rượu khoán thế, gọi là Thăng Tiên Lộ. Giờ đây môn hạ đệ tử muốn kính biếu cho mấy trưởng lão uống thử.

Thủ Tịch Trưởng Lão chau đôi mày trắng, có vẻ ngạc nhiên, nói:

- Thăng Tiên Lộ! Tên này thật kỳ quá!

Mão Tam Hữu xảo trá cười, nói:

- Tiện đồ nghe nói rượu uống xong, thân hình nhẹ như tiên nên được gọi là Thăng Tiên Lộ! Dứt lời, Mão Tam Hữu phất tay, bảo người áo đen đứng hầu gần bên:

- Đi vào lấy bình rượu Thăng Tiên Lộ ra.

Người áo đen cúi đầu vâng lịnh, đi vào buồng, một lát sau lấy ra một cái bình sành cao hơn thước.

Vũ Tam Dậu đứng dậy, bước tới hai bước, đưa tay đỡ bình rượu.

Đột nhiên, mặt người áo đen biến sắc, giật nẩy người, nghe bịch một tiếng, thì thân hình hắn đã nhào xuống đất, còn bình sành bay vút ra xa hơn hai trượng.

Vũ Tam Dậu giật mình, muốn nhào tới chụp lấy bình sành ấy, nhưng đã trễ một khắc rồi!

Chỉ nghe choảng một tiếng, thì bình sành đó đã vụn hết, rượu đổ ra, hắc lên một mùi nồng nặc, những luồng hơi cuộn bay lên như khói xám.

Việc xảy ra quá đột ngột, mọi người trong điện đều kinh ngạc.

Thủ Tịch Trưởng Lão nhìn hơi rượu, kêu lên:

- Rượu độc!

Tiếng "rượu độc" vừa dứt, thì bốn vị trưởng lão kia đều đứng phắt dậy, tay cầm Quỷ Đầu Quái Trượng quắc mắt nhìn Vũ Tam Dậu.

Bốn điện chủ mặt đều biến sắc đứng dậy.

Vũ Tam Dậu lạnh lùng cười một tiếng, rồi lui lại bên bốn người điện chủ.

Thủ Tịch Trưởng Lão dộng cây Quỷ Đầu Quái Trượng xuống bàn một cái, nghe như sét đánh, đôi mắt trợn dọc nhìn năm điện chủ, quát lớn:

- Vũ Tam Dậu! Ngươi hãy giải thích việc này cho chúng ta nghe?

Ma cung hộ pháp Vũ Tam Dậu cười hì hì, nói:

- Khỏi cần giải thích! Vì năm vị trưởng lão của bổn cung nguyên lão kia có lẽ đang chờ lâu ở dưới chín suối đấy!...

Năm trưởng lão đều giật mình, mặt xám ngắt, không ngờ được việc xảy ra quá lạ thường như vậy, đều thầm nhủ:

- Năm trưởng lão đang lưu trú ở Nguyên Lão Viện trong Ảo Ma Cung có lẽ đã bị hại rồi chăng? Như thế này! Thật âm mưu ác độc mình không ngờ được!...

Vũ Tam Dậu hét lên một tiếng, lẹ bước lui về phía sau bàn thờ, và bốn điện chủ kia, cũng nhẹ mình biến theo Vũ Tam Dậu.

Năm vị trưởng lão đang kinh hãi, bỗng hét lên:

- Quân phản bội! Đi đâu?

Tiếng hét vừa dứt, thì năm cây Quỷ Đầu Quái Trượng cũng múa loang loáng, tiến tới phía bàn thờ.

Cùng lúc kinh hãi đó, sau bàn thờ phát ra một tiếng quát lạnh lùng:

- Lui về!...

Chưa dứt lời, thì trong điện đã bắn ra những luồng chưởng lực, như phong ba bão tố làm bàn ghế đều bay vèo vèo, tung tóe muôn ngàn mảnh vụn, rơi lã chã. Năm cây Quỷ Đầu Quái Trượng của năm trưởng lão không ngớt phản công đánh bạt của năm điện chủ.

Trong cảnh ác liệt đang long trời động đất, bỗng nhiên một bóng người bay xẹt tới trận địa nhanh như một mũi tên bắn. Rõ ra là một thiếu niên tuấn tú, có vẻ lãnh đạm trước cảnh nguy biến.

Năm trưởng lão liền dừng tay, thì Vũ Tam Dậu và Bốn Điện Chủ thừa thế xông tới, hợp năm chưởng lực ép thẳng tới năm trưởng lão kia, rồi đánh bạt luôn qua thiếu niên nhảy vào đó. Trước sức mạnh di sơn đảo hải ấy, năm vị trưởng lão không còn kịp tránh né, mà Quỷ Đầu Quái Trượng cũng vô phương chống đỡ!

Thiếu niên đó, lẹ như chớp tung song chưởng ra, chỉ nghe đùng một tiếng như trời sét, cả tòa điện chuyển động.

Bốn Điện Chủ đều bị chấn động thân mình, muốn lộn nhào xuống đất.

Cũng vừa lúc đó, năm trưởng lão thoát khỏi luồng chưởng lực của năm điện chủ.

Thủ Tịch Trưởng Lão thừa thế tung Quỷ Đầu Quái Trượng đánh thẳng vào đầu Vũ Tam Dậu.

Còn bốn trưởng lão kia, không ngớt tay đánh ép bốn điện chủ ra sau bàn thờ.

Không ngờ, Vũ Tam Dậu quá tinh xảo. Hắn thấy tình thế không lành, liền thừa lúc hỗn loạn mà tẩu thoát ra khỏi điện biến mất dạng.

Thủ Tịch Trưởng Lão giận đỏ mặt, dặm chân nói:

- Thế là thằng phản nghịch tẩu thoát rồi!

Vị thiếu niên đó, hét lớn:

- Các trưởng lão lui ra!

Dứt lời thiếu niên đã tung mình nhảy tới góc tường, đồng thời đánh ra một chưởng lẹ như một tia sáng chớp qua. Chỉ nghe rầm một tiếng gạch đá bay tung tóe, bức tường sụp xuống một lỗ hơn trượng vuông. Một bóng người lẹ làng phóng ra khỏi vách tường.

Năm trưởng lão không do dự gì cả, cũng lẹ bước nhảy theo vị thiếu niên đó.

Cảnh tường sụp, cùng sáu bóng người phi thân tuy cách nhau trước sau, nhưng xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Còn bốn điện chủ và người áo đen, cũng vội vã chạy ra trước cửa điện...

Những tiếng chấn động trong điện chưa dứt, thì bốn vách tường đều ngã hết, cả tòa điện đều sụp xuống, cây ngói thành mảnh vụn bay lên ngụt trời.

Trong chớp mắt, nhìn lại tòa điện, chỉ còn những đống gạch vụn! Cùng với những mảnh gỗ nằm ngổn ngang!

Cảnh náo động vừa dứt, bóng trăng khuya cũng chìm mất trong rặng núi hướng Tây, chỉ còn muôn ngàn vì sao láy nháy rọi xuống những ánh sáng lờ mờ, trên màn sương xám lạnh, giữa rừng sâu núi thẳm âm u.

Trước sân điện, năm trưởng lão của Ảo Ma Cung, đứng nhìn sững cảnh cung điện đã biến thành những đống gạch vụn, toàn thân họ run lên, đầu óc bấn loạn. Họ đâu có ngờ được những đồ đệ của họ lại sắp đặt âm mưu để thủ tiêu trưởng lão bổn môn.

Tuy nhiên, trời bất dung gian, bốn điện chủ và người áo đen đó tẩu thoát không kịp bị gạch đá đè nát không còn một mảnh xương.

Năm vị trưởng lão đứng sững sờ một lúc chỉ còn biết thở dài não nuột, rồi quay mình nhìn vị thiếu niên. Nhưng vị thiếu niên bí mật đó vẫn đứng yên lặng, cách năm trưởng lão chừng hai trượng.

Thủ Tịch Trưởng Lão da mặt như vỏ trái táo khôn, bước tới trước mặt thiếu niên chắp tay nói:

- Năm chúng tôi đã được thiếu hiệp cứu khỏi chết. Chúng tôi xin thành thật cám ơn.

Thiếu niên lạnh lùng hỏi:

- Năm vị có phải là trưởng lão Ảo Ma Cung của phái Thiên Nam không?

Thủ Tịch Trưởng Lão gật đầu, nói:

- Không sai, lão phu ở trong Nguyên Lão Viện của bổn cung, hiện giữ chức Thủ Tịch trong mười trưởng lão. Tên hiệu là Nhứt Phi họ Đỗ.

Nói đến đây, Thủ Tịch Trưởng Lão đưa tay chỉ bốn vị trưởng lão đứng gần nói:

- Đây là Giáp Thiên Báo, Hùng Bác Mục, Lục Thiếu Đơn, Sa Nhân Hòa.

Thiếu niên đứng im lặng, nghe theo lời giới thiệu, đôi mắt nhìn qua từng người.

Đỗ Nhứt Phi giới thiệu xong, liền hỏi:

- Tiện đây, lão xin thiếu hiệp cho biết danh hiệu?

Thiếu niên gật đầu, lạnh lùng nói:

- Lãnh Diện Nhân!

Ba tiếng Lãnh Diện Nhân vừa dứt, năm trưởng lão hoan hỉ đồng thanh ồ một tiếng, ánh hào quang lấp lánh qua mười con mắt chiếu thẳng vào vị thiếu niên tuấn tú đó.

Thật vậy thiếu niên này là Lãnh Diện Nhân Hoàng Thượng Chí.

Vị trưởng lão Hùng Bác Mục quá khích động hỏi:

- Sư môn của Lãnh Diện Nhân là ai?

Lãnh Diện Nhân Hoàng Thượng Chí bình tĩnh đáp:

- Sư phụ của tôi là Ma Trung Chi Ma Đường Tranh.

Năm vị trưởng lão đều liếc nhìn nhau, bước tới một bước.

Đỗ Nhứt Phi kinh hãi nói không ra tiếng:

- Ngươi... ngươi có quả thật là người truyền nhân của chưởng môn sư bá Đường Tranh à?

Hoàng Thượng Chí gật đầu đáp:

- Đúng vậy!

Đỗ Nhứt Phi lắc đầu, nói:

- Ồ! Tiểu hiệp đâu thể nào gặp chưởng môn sư bá được...

Hoàng Thượng Chí buồn bã nói:

- Sư phụ tôi đã từ trần rồi!

Hai tiếng "từ trần" tuy dịu dàng, nhưng năm trưởng lão nghe như xét đánh vào tai, ai nấy đều giật này người.

Trưởng lão Giáp Thiên Báo miệng to, mũi như mũi sư tử, đôi mắt trợn dọc hỏi:

- Ngươi nói Chưởng môn sư bá từ trần rồi sao?

Thượng Chí gật đầu nói:

- Đúng vậy!

Thiên Báo hỏi tiếp:

- Đã lâu chưa?

- Chỉ trước đây hai ngày!

- Di cốt người cấp táng ở đâu?

- Trong rừng cách Liên Hoàn Thao năm chục dặm.

Hùng Bác Mục liền xen vào hỏi:

- Chưởng môn sư bá có lời gì di chúc chăng?

Thượng Chí gật đầu, đáp:

- Có.

Đỗ Nhứt Phi đột nhiên tiếp lời nói:

- Ngươi cứ nói đi.

Hoàng Thượng Chí từ từ thò tay vào túi, lấy ra một thẻ bài tròn đưa lên trước mặt.

Năm trưởng lão đều kêu lên:

- Ác Quỉ Châu Bài!

Cả năm người đều cúi đầu, quỳ gối xuống, nói:

- Đệ tử Thiên Nam tham bái thánh bài của sư tổ.

Rồi họ cung kính gục đầu ba cái, từ từ đứng dậy, năm người nước mắt đều chảy ròng ròng.

Đỗ Nhứt Phi cúi đầu, nói:

- Xin tham kiến chưởng môn sư huynh!

Bốn trưởng lão kia, cũng lần lượt cúi đầu hành lễ.

Hoàng Thượng Chí xúc động, vội nói:

- Các trưởng lão khỏi phải đa lễ như vậy!

Đỗ Nhứt Phi ngước mặt nhìn trời than:

- Sư tổ linh thiêng đã cho thánh vật của bổn môn trở về Thiên Nam!

Than đến đây, lão nhìn qua Hoàng Thượng Chí hỏi:

- Sư huynh lúc nào mới nhậm chức chưởng môn phái Thiên Nam?

Hoàng Thượng Chí thở dài, nói:

- Điều đó, giờ này chưa có thể quyết định được, vì chuyện bất trắc xảy trong đêm nay! Như vậy theo các trưởng lão có những cảm tưởng gì?

Năm trưởng lão nghiêm sắc mặt nhìn nhau một lúc. Rồi Đỗ Nhứt Phi đáp:

- Vũ Tam Dậu đã ngang nhiên gây ra hành động phản bội với sư môn, không biết mục đích của chúng có ẩn ý gì?

Hoàng Thượng Chí hừ một tiếng, nói:

- Đây là một dã tâm của chúng, thật là điều tai hại cho bổn phái, nhưng tiểu tử không dám tìm hiểu vội, hơn nữa tình hình trong bổn môn tôi chưa rõ ràng, vậy xin Đỗ trưởng lão thuật lại cho tôi nghe.

Thủ Tịch Trưởng Lão gật đầu, nói:

- Chúng ta cùng qua bên động đá phía trong kia, tôi sẽ thuật lại cho sư huynh nghe.

Sáu người cùng bước về phía góc sân điện phía Nam, ngồi yên xuống đất.

Đỗ Nhứt Phi trầm giọng nói:

- Phái Thiên Nam từ sư tổ truyền cho Đường sư bá, đã có mười mấy đời rồi. Theo quy lệ của bổn phái thì người chưởng môn xưng là Đế Quân, với nguyên tắc lập người đệ tử thứ nhất thừa kế chưởng môn. Nếu có việc khác thưởng xảy ra thì do Nguyên Lão Viện lựa chọn lập đệ tử thứ hai làm chưởng môn. Vậy người chưởng môn Đế Quân thừa kế hiện giờ là Vĩ Nhất Dân, do sự từ trần của Đường sư bá mà trước kia cũng do Nguyên Lão Viện lập nên...

Hoàng Thượng Chí gật đầu.

Đỗ Nhứt Phi ngừng lại một lát, rồi nói tiếp:

- Đường sư bá huynh đệ có ba người, chỉ có Đường sư bá lớn nhất, nhị sư bá Vô Ảnh Thái Tuế Chân Trương là sư phụ của Vĩ Nhất Dân, người Đế Quân hiện giờ. Còn sư huynh đệ chúng tôi phục sư hơi muộn, nên bái Cảnh Thiên Hoàng Hoa Phương làm sư phụ...

Hoàng Thượng Chí liền hỏi:

- Như vậy, thì mười trưởng lão trong Nguyên Lão Viện hiện giờ là người truyền nhân của tam sư thúc à?

Đỗ Nhất Phi gật đầu, đáp:

- Đúng vậy, sư huynh đã là người truyền nhân của Đường sư bá, lại giữ thánh vật bổn môn Ác Quỉ Châu Bài. Vậy tức là chưởng môn Đế Quân đương nhiên. Nhưng người Đế Quân hiện giờ theo quy luật phải lui về Nguyên Lão Viện.

Hoàng Thượng Chí gật đầu, lạnh lùng nói:

- Đây là nguyên nhân thảm kịch phản bội sư môn đêm nay đã gây nên.

Năm trưởng lão liền đứng dậy, giận dữ hỏi:

- Ý của sư huynh nói cái âm mưu thâm độc này, là do người Đế Quân hiện giờ bày nên à?

Thượng Chí gật đầu, nói:

- Đúng vậy!

Hồi (1-104)
Hồi 038
Hồi 040