Truyện:Kiếm ca - Hồi 2

Kiếm ca
Trọn bộ 9 hồi
Hồi 2: Chàng Theo Mây Nước Trôi
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-9)
Hồi 1
Hồi 3

Mười năm về trước, Giang Hồ Minh đang bừng bừng khí thế cử hành tỷ thí đoạt danh "Thiên hạ đệ nhất kiếm". Trừ một vài vị cao nhân tiền bối đã thoái ẩn sơn lâm, cơ hồ tất cả các kiếm khách trong giang hồ đều tham gia. Tất nhiên, trong đó không thể thiếu đôi tình lữ được người người hâm mộ mà một năm trước song song đoạt được Anh Hùng kiếm và Hồng Nhan kiếm.

Nếu không phải đột nhiên xuất hiện một vị bạch y thiếu niên Trầm Tuân tự xưng là đến từ Mạt Lăng làm kinh động cả giang hồ thì hết thảy mọi người đều thấy, tối hậu danh xưng đệ nhất kiếm đó chẳng phải sẽ là vật trong túi của đôi kinh thế thiếu niên tình lữ đó sao?

Thế nhưng, cho dù là Trầm Tuân, người xuất thân thần bí, trong trận tỷ kiếm ở vòng sơ kỳ, cũng bất quá chỉ cùng Tạ Hồng Ảnh bình phân thu sắc. Mà trên giang hồ mọi người đều biết rằng, trong đôi thiếu niên tình lữ kia thì kiếm thuật của Phương Chi Mân so với Tạ Hồng Ảnh cao hơn chừng một bậc, Phương Chi Mân đánh bại Trầm Tuân cũng là việc nằm trong dự liệu.

Không ai có thể ngờ rằng cuộc so kiếm cuối cùng lại có kết quả thảm lệ như vậy: trước mặt ngàn vạn người,đôi thiếu niên tình lữ trở mặt thành cừu, rút kiếm hướng về phía đối phương, lại có thể chiêu chiêu liều mạng, không hề nghĩ đến nhường nhịn. Càng khiến cho người ta kinh hãi chính là, trong khi giao thủ với tình nhân, Phương Chi Mân, kẻ từ khi xuất đạo đến nay chưa từng gặp đối thủ, lại luôn ở thế hạ phong.

Cuối cùng, trong một lần song kiếm giao kích, hỏa quang bắn tung, Anh Hùng kiếm rời tay bay ra. Bại.

Tất cả những người võ lâm quan chiến đều sững sờ, nhìn thiếu nữ mười tám tuổi đang trì kiếm đứng giữa sân tràng, lập tức ầm ầm hoan hô.

Anh Hùng kiếm bại dưới Hồng Nhan kiếm.

Trên mặt Tạ Hồng Ảnh không hề có nửa tia vui mừng sau khi đắc thắng, mặt nàng tái nhợt như người chết, nhưng mục quang lại sáng như điện, nhìn thẳng tình lang, thần sắc tựa như muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, Phương Chi Mân sắc mặt xám xanh, liếc mắt nhìn nàng một cái rồi khom lưng nhặt bội kiếm của mình lên, bất chợt y hồi kiếm đâm vào cổ! Tạ Hồng Ảnh đã dường như ngây dại, dĩ nhiên không kịp ngăn cản, cứ trơ mắt nhìn tình lang tự vẫn trước mặt mình.

Kịp thời xuất thủ ngăn cản Phương Chi Mân lại chính là vị thiếu niên công tử Trầm Tuân kia.

"Bại dưới tay nàng mà ngươi phải chết sao?" Lúc đó, Trầm Tuân vội vàng hoành kiếm ngăn cản, trường kiếm trong tay bị Anh Hùng kiếm nhất tề chém gãy nhưng nhìn đôi tình lữ trở mặt thành cừu, bạch y công tử sắc mặt lại lạnh lùng, "Phương huynh, lòng dạ của ngươi cũng quá hẹp hòi rồi".

"Còn không phải tại ngươi sao? Còn không phải tại ngươi sao! Ta phải giết chết ngươi!" Phương Chi Mân bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào Trầm Tuân, đột nhiên hét một tiếng lớn, một kiếm phản kích, Trầm Tuân lùi tránh không kịp, rốt cuộc bị thương nơi ngực. Đúng lúc đó, một ánh quang mang như dải lụa hồng chớp lên, Tạ Hồng Ảnh sắc mặt nhợt nhạt nhưng nghiêm khắc lao đến, đánh bạt Anh Hùng kiếm. Có lẽ trong lúc vội vàng dùng sức quá mạnh, hoặc có lẽ là Phương Chi Mân bởi vì bại lạc mà thần trí hoảng hốt, Anh Hùng kiếm lần thứ hai bị chấn rời tay.

"Được... được! Các ngươi được lắm!" Sửng sốt nhìn ái lữ, Phương Chi Mân nghiến răng cười lạnh, rồi quay đầu lại nhìn Trầm Tuân, ánh mắt mang nỗi oán hận thấu xương, "Ngươi hãy chờ xem, sớm muộn sẽ có một ngày ta dùng Anh Hùng kiếm lấy cẩu mệnh của ngươi!"

Sau cuộc chiến ấy, chàng thanh niên tuổi tròn mười chín, vừa mới trở thành chủ nhân Anh Hùng kiếm là Phương Chi Mân đã bị thương, phất tay áo bỏ đi, từ đó về sau biến mất khỏi giang hồ, mang theo luôn cả thanh tuyệt thế thần binh.

Trên lôi đài, nữ tử khuôn mặt tái nhợt như người chết đã trở thành thiên hạ đệ nhất kiếm, dưới đài quần hùng thì thầm to nhỏ, một thiếu niên nữ tử vậy mà lại đoạt được danh đầu thiên hạ đệ nhất, khiến cho tất cả mọi người trong lòng đều không biết có tư vị gì. Thế nhưng lại không một ai có thể chân chánh đánh thắng nàng.

Mọi người không hẹn mà cùng đưa mắt hướng về phía bạch y công tử Trầm Tuân đang vô tư lự đứng một bên, nhưng Trầm Tuân chỉ lắc đầu, vốn dĩ bởi vòng sơ tuyển hai người đã đấu bình thủ, không muốn lại một lần nữa khiêu chiến Tạ Hồng Ảnh, vị công tử trẻ tuổi tự xưng đến từ Mạt Lăng này tựa như là một điều bí ẩn xuất hiện trên giang hồ, đến tham gia tỷ kiếm lần này đã làm mọi người kinh ngạc khi y không hề có ý định gì với danh hiệu Khi Minh chủ tuyên bố kết quả, thiếu nữ mười tám tuổi vẫn thất hồn lạc phách đứng giữa lôi đài đột nhiên mở miệng, kiếm chỉ vào Trầm Tuân đang đứng một bên quan chiến mà nói: "Đệ nhất kiếm chân chánh phải là y! Ta bất quá là dựa vào Hồng Nhan kiếm mới có thể đấu với y thành bình thủ, thật sự cao thấp đã phân".

Mọi người đều kinh ngạc nhìn thiếu nữ vừa mới đả bại tình lang đoạt lấy danh đầu thiên hạ đệ nhất kiếm.

Nguyên lai, nàng căn bản không hề để ý đến danh hiệu đó. Vậy tại sao lại không chút lưu tình mà kích bại Phương Chi Mân trước mặt mọi người? Rồi sau đó sao lại dễ dàng mang vinh dự đã đoạt vào tay nhường cho thiếu niên này? Chẳng lẽ, giữa hai người thực sự có tư tình?

Câu này nói ra khiến người luôn luôn tươi cười quan chiến là Trầm Tuân cũng sững sờ, đối với thiếu nữ này thêm mấy phần kính trọng. Trên đài, Tạ Hồng Ảnh thu kiếm lại, cũng không đến lĩnh phần thưởng mà Giang Hồ Minh đã sắp đặt, chỉ thấy nàng sắc mặt nhợt nhạt, hờ hững bỏ đi. Sau khi ra ngoài ba trượng, nàng mới lấy tay ôm mặt mà phát ra tiếng khóc đau thương.

Từ đó về sau, trên giang hồ cũng không còn xuất hiện Hồng Nhan kiếm nữa.Tạ Hồng Ảnh tuổi mới đôi chín, thoái ẩn giang hồ, cư ngụ tại Lâm An bên cạnh Tây Linh Kiều [1], tạ tuyệt hết thảy mọi người đến thăm hỏi.

Trong võ lâm, hai vì tinh tú vừa mới xuất hiện, bỗng nhiên rơi xuống, Anh Hùng Hồng Nhan, tuyệt tung giang hồ. Trên võ lâm cũng chỉ có thể mơ hồ phỏng đoán rốt cuộc vì lý do gì mà đôi thiếu niên tình lữ kinh tài diễm tuyệt trở mặt thành cừu, máu nhuộm võ tràng.

"Còn không phải tại ngươi sao!" Câu nói của Phương Chi Mân với Trầm Tuân trước khi biến mất trở thành đầu mối duy nhất. Vì vậy mọi người đều nói rằng: là do vị công tử trẻ tuổi thần bí đó xen vào giữa đôi tình lữ mới dẫn đến việc Anh Hùng Hồng Nhan trở mặt, trên tràng tỷ kiếm máu tuôn ba thước. Hơn nữa, sau khi Tạ Hồng Ảnh thoái ẩn Tây Linh thì không gặp bất cứ ngoại nhân nào, duy nhất mỗi năm một lần đến ngày trùng dương đều hội ngộ với Trầm Tuân, điều này dường như càng khẳng định phỏng đoán kia là chính xác.

Chỉ là, đã mười năm trôi qua, điều khiến cho những người phao tin đồn này kinh ngạc chính là không biết vì lý do gì mà Trầm Tuân và Tạ Hồng Ảnh thủy chung còn chưa kết tình chồng vợ, chỉ duy trì mỗi năm gặp gỡ một lần như vậy, quan hệ như gần mà cũng như xa.

"Trên đường đến Lâm An, thuận tiện bái phỏng Nghiêm Luy lão minh chủ, để hướng người từ chối chức Minh chủ Giang Hồ Minh. Bất quá ta cũng đáp ứng, mặc dù không làm cái chức Minh chủ phiền toái đó, nhưng nếu quả như có điều gì cần ta giúp đỡ, ta nhất định không tụ thủ bàng quan". Không muốn tiếp tục nói đến chuyện này, đổi lấy một ly rượu, Trầm Tuân lại nói về những điều mắt thấy tai nghe trên đường đi, "Tiểu Tạ, nàng ẩn cư đã lâu, chắc là chưa biết mấy năm gần đây, Tây Vực Đại Quang Minh cung lại có dấu hiệu tro tàn cháy lại, nhiều lần phái người vào Trung Nguyên sinh sự".

Nói đến đó, dường như lại nhớ tới điều gì, bạch y kiếm khách đột nhiên nở nụ cười có chút kì quái: "Nghiêm lão minh chủ nhờ ta đến vấn an nàng, còn nói..."

"Người nói gì?" Tạ Hồng Ảnh hờ hững hỏi, "Ta đã lâu không gặp lão nhân gia. Tôn nữ Linh Nhi của người năm nay chắc cũng nên lập gia đình rồi nhỉ?"

"Nghiêm lão minh chủ hỏi chúng ta khi nào thì thành thân". Y uống một hớp rượu, vẫn còn ngậm lại trong miệng, nhưng tiếu ý thì không nhịn được vẫn lộ ra bên khóe miệng, dường như nhịn cười quá lâu, rốt cuộc cũng phải bật ra, "Khái khái".

"Trời," Tạ Hồng Ảnh cũng kinh ngạc, dở khóc dở cười quay đầu đi, "Ngay cả lão nhân gia cũng hỏi như vậy sao? Người khác thì chẳng nói làm gì! Ngươi cũng không nói rõ ràng với lão Minh chủ là căn bản giữa chúng ta không có chuyện gì sao?"

"Ta sao dám nói rõ ràng," Trầm Tuân uống hết ly rượu, vẻ mặt cũng là cười khổ, không chờ Tạ Hồng Ảnh truy hỏi, y nói: "Ta nếu như thực sự nói vậy, người ước chừng chắc chắn sẽ bắt ta lấy tôn nữ nhi bảo bối của người, nàng cũng biết dã nha đầu Nghiêm Linh Nhi đó ta không đối phó nổi. Suy đi tính lại, ta thà rằng chịu nhận cái hư danh này của ta và nàng".

"Nghiêm Linh Nhi?" Trước mắt nàng lại hiện ra hình ảnh một dã nha đầu tinh quái, Tạ Hồng Ảnh nhìn thần sắc của lão bằng hữu, chung vu nàng cũng không nhịn được cười, "Trầm Tuân, ngươi mang ta ra làm lá chắn ư?"

Trầm Tuân cười khổ rồi lắc đầu nói: "Đành chịu vậy, nàng dù sao cũng chịu ủy khuất bị người ngoài bàn tán ác ý đã mười năm rồi, cũng không cần bận tâm có thêm một người hiểu nhầm, được không?"

"Hầy... Ngươi mặc dù nói là ngao du sơn thủy, du kiếm thiên hạ nhưng kỳ thật chẳng phải cũng là chịu nhiều khổ cực hay sao?" Cười cười một chút, Tạ Hồng Ảnh dần dần trầm mặc lại, trên bàn thức ăn đã hết sạch, nến đỏ cũng sắp cháy tàn, "Ngươi cũng không còn trẻ nữa, chẳng lẽ thực sự định như vậy cả đời à? Nghiêm Linh Nhi thực sự cũng không tệ".

"Đang yên lành thế sao lại muốn giở trò làm bà mối". Trầm Tuân có chút xịu mặt, y hơi mỉm cười, song thần sắc lại pha vẻ trầm trọng, "Nàng tự hỏi mình tại sao lại như vậy, sẽ hiểu ta cũng là người luân lạc thiên nhai, hà tất phải gấp gáp?"

"Chuyện đó không giống nhau". Tạ Hồng Ảnh nhẹ nhàng nói, mày liễu nhướng lên nhìn màn trời đêm sâu thăm thẳm, "Chi Mân sớm muộn chắc chắn sẽ trở lại tìm ta báo cừu, cho nên ta chờ đợi. Nhưng ngươi....Tô Mi mất đã nhiều năm, ngươi vẫn một mực sống như vậy, ta cũng thấy lo lắng thay ngươi".

"Không cần lo lắng, nếu như thực sự có chuyện, cũng không chờ qua tám năm mới xảy ra". Mặc dù an ủi lão bằng hữu như vậy, thế nhưng trầm muộn trên khuôn mặt của bạch y nhân lại tích tụ không tan, miễn cưỡng cười đùa, "Huống chi, nếu như ta thực sự có gia thất, sao có thể giống như bây giờ, mỗi ngày đều du lãm giang hồ, cùng nàng uống rượu múa kiếm? Nàng không phải là không chịu được ta năm nào cũng đến lải nhải với nàng, nên muốn sớm được yên tĩnh lỗ tai một chút đấy chứ?"

"Nghe xem, nghe xem đường đường một đại hiệp mà lại nói giọng điệu này". Tạ Hồng Ảnh cũng cười nhưng trên mặt nàng cũng có nét mỏi mệt, đột nhiên nàng thở dài, "Kỳ thật, năm đó đánh bại Phương Chi Mân trước mặt mọi người, ta một chút cũng không hối hận, nếu đổi lại là hôm nay, lại xảy ra một lần nữa, ta vẫn lựa chọn như vậy".

"Là ta không tốt. Nếu không phải bởi vì ta, Phương Chi Mân cũng sẽ không hiểu lầm, các người cũng sẽ không có kết cục như vậy". Mười năm qua, đây là lần đầu tiên có cơ hội biểu lộ ý xin lỗi, Trầm Tuân buông chén rượu, thở dài một hơi, "Ta ngày đêm đều cảm thấy rất có lỗi".

Thoáng nở một nụ cười yếu ớt, nữ tử lắc đầu: "Đâu có liên quan gì đến ngươi? Không phải ngươi, sớm muộn cũng sẽ có Trương Tam, Lý Tứ nào đó xuất hiện, ta và hắn sớm muộn cũng sẽ gây sự với nhau. Hắn, con người này...hầy, thành thật mà nói, không xứng đáng giữ Anh Hùng kiếm".

Nói đến người yêu mười năm về trước, vẻ mặt Tạ Hồng Ảnh lại hiện lên tình cảm phức tạp năm xưa, thế nhưng ngữ khí đã bình tĩnh.

"Hắn không xứng đáng, nàng xem ta có xứng không?" Bỗng nhiên ngoài song cửa có người tiếp lời, ngữ âm lạnh lẽo.

Hai người đang uống rượu dưới song nhất tề cả kinh, ngẩng đầu nhìn ra bóng đêm dày đặc ngoài cửa sổ, mưa vẫn như cũ tí tách rơi, nhưng chẳng biết từ khi nào, trên góc mái Trạm Bích lâu đã có một thanh y thiếu niên nghênh phong mà đứng.

Thấy hai người trong bích lâu quay đầu nhìn qua, thiếu niên cười lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay chuyển qua giữ ngang trước mặt, chậm rãi từng tấc một rút kiếm ra khỏi bao, từ trời cao đột nhiên có một tiếng sấm đánh xuống, tia chớp tựa thanh kiếm dài trắng sáng như tuyết rạch ngang vạn trượng màn trời.

Thế nhưng, mặc dù là ánh sáng của đất trời, vậy mà cũng không thể che lấp được ánh quang mang của trường kiếm trên tay thiếu niên.

"Anh Hùng kiếm!" Dưới song, hai người bỗng nhiên cùng bật mình đứng dậy, đồng thời thốt lên tiếng hô nhỏ.

Đứng trên mái Trạm Bích lâu, đối diện với đôi nam nữ, chậm rãi tuốt Anh Hùng kiếm, vì chờ đợi một màn như trong mộng tưởng này, gã đã chuẩn bị mười năm rồi.

"Ngươi là ai? Anh Hùng kiếm tại sao lại ở trên tay ngươi?" Dưới song, ánh nến nghiêng hồng, nữ tử phong tư như ngọc kinh ngạc hỏi, mắt nhìn trường kiếm trong tay gã, ngón tay vô ý thức đã nắm chặt lấy bội kiếm.

A... đó là Tạ Hồng Ảnh ư? Đó là cái tên mà mười năm nay luôn luôn quanh quẩn trong lòng gã, cái tên gã chưa từng quên mất nửa phần!

Đại ca.... đại ca, bây giờ, cuối cùng ta cũng thấy nàng ta rồi. Quả nhiên nàng ta đã không nhận ra ta.

"Không nhận ra ta sao? Ta là Phương Chi Giới". Từng tấc, từng tấc một, cuối cùng toàn bộ trường kiếm đã được rút ra khỏi bao, thiếu niên đứng trong mưa lạnh lùng trả lời, trên gương mặt trẻ tuổi có một loại thần khí cao ngạo, "Ta thay đại ca ta đến tìm các ngươi".

"Tiểu Giới?" Tạ Hồng Ảnh phất rèm cửa mở ra, trên khuôn mặt mơ hồ có vẻ lưỡng lự, cố gắng nhớ lại chuyện gì đó, nhưng nhìn thiếu niên ôm kiếm trong mưa, trên mặt nàng không kìm nén được kinh ngạc, "Chi Mân đâu? Vì sao hắn không đến? Hắn sao lại không tự mình đến! Hắn đi đâu rồi?"

"Nàng hỏi người bên cạnh nàng đó! Hắn không nói cho nàng hay sao?" Thiếu niên Phương Chi Giới nhãn thần rơi xuống trên thân Trầm Tuân đang đứng sóng vai với Tạ Hồng Ảnh, đột nhiên lạnh lùng như đao, nhếch môi cười nhạt, từ từ đưa ngón tay chỉ, "Nhờ ân tình của Mạt Lăng Trầm công tử, ba năm trước đại ca ta đã qua đời rồi!"

"Trầm Tuân!" Đột nhiên bị chấn động, Tạ Hồng Ảnh chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, nàng vội vàng vịn tay vào song cửa sổ, quay đầu lại nhìn người bạn thân thiết đã nhiều năm đứng bên cạnh, "Ngươi, ngươi sớm đã biết nơi hạ lạc của Chi Mân? Ngươi đã giết hắn? Ba năm trước, ngươi đã giết hắn rồi sao?!"

"Tiểu Tạ". Thấy ánh mắt của nữ tử như vậy, trong lòng Trầm Tuân phát lạnh, nhưng y vẫn kìm nén tính cao ngạo, thấp giọng nhẫn nại phân giải, "Ba năm trước ta không giết hắn, không phải ta giết".

"Vậy nói ra, ngươi quả nhiên luôn luôn gạt ta?" Không chờ y nói tiếp, Tạ Hồng Ảnh đã bật ra tiếng cười lạnh, đột nhiên nàng hoành ngang Hồng Nhan kiếm, bức y lùi ba bước, "Còn nói ngươi không tìm thấy hắn! Hắn sớm đã bị ngươi giết, đương nhiên là không ai tìm thấy! Ngươi vì sao lại muốn giết Chi Mân? Vì muốn lấy Anh Hùng kiếm phải không?"

"Tiểu Tạ!" Nghe thấy giọng nói sắc lạnh như vậy, sắc mặt Trầm Tuân cũng trở nên trắng bạch, "Quen biết mười năm, chẳng lẽ nàng cho rằng ta là loại người như vậy sao? Muốn đoạt Anh Hùng kiếm, mười năm trước trên lôi đài ta sớm đã quang minh chánh đại đoạt rồi, hà tất còn chờ đến mấy năm nay!"

Tạ Hồng Ảnh đột nhiên ngẩn người, nhìn nhãn tình trầm tĩnh quen thuộc của bạch y nhân trước mắt, bởi vì bất chợt nghe tin dữ mà mất đi lý trí, rốt cuộc lòng nàng cũng từ từ lắng xuống. Nàng trầm ngâm không nói, nhưng tay cầm kiếm đã hạ xuống.

"Quang minh chánh đại?" Vốn chỉ đang lạnh lùng ôm kiếm mà nghe, thiếu niên trên mái lâu không nhịn được lại phát ra tiếng cười nhạt, mang theo thần sắc khinh miệt không diễn tả nổi, "Ly gián đại ca ta và Tạ cô nương, để bọn họ tự tàn sát lẫn nhau, ngươi làm ngư ông đắc lợi cũng được tính là quang minh chính đại ư? Thật hay cho một Mạt Lăng công tử Trầm đại hiệp".

"À". Đối với chỉ trích sắc lạnh như vậy của thiếu niên, Trầm Tuân lại dường như không lưu tâm, chỉ là có chút cười nhạt, "Chuyện mười năm trước, ngươi đi mà hỏi đại ca ngươi đã làm ra những chuyện gì?"

"Đại ca ta đã bị ngươi giết chết rồi! Còn muốn ta hỏi huynh ấy thế nào!" Nhãn thần của Phương Chi Giới đột nhiên trở lên sáng lạnh, sát khí ngập tràn, "Bây giờ, ta chỉ cần làm một trong hai việc mà đại ca ta đã phó thác cho ta, đó là giết chết người!"

Trong tiếng quát giận dữ của thiếu niên, Anh Hùng kiếm dường như đã bị sát khí của chủ nhân kích động, đột nhiên vang lên tiếng lanh canh hưởng ứng.

"Không ngại, ta đã chờ mười năm rồi. Còn một việc khác là gì?" Trầm Tuân thản nhiên giương mày, nhìn vào mắt thiếu niên, trong mắt lại có một chút hứng thú tán thưởng sát khí và tài năng như vậy, cũng chỉ trên thân thể của hài tử trẻ tuổi như vậy mới có chăng? Bản thân mình khi mười tám mười chín tuổi, chỉ sợ còn kém xa thiếu niên đang đứng trước mắt.

"Còn có một việc, đại ca chính là muốn ta mang vật này giao cho Tạ cô nương". Ánh mắt của Phương Chi Giới lại rơi lên mình nữ tử, bỗng nhiên ánh mắt trở nên khó hiểu, y thò tay vào ngực, lấy ra một chiếc hộp bích ngọc dẹt ném qua.

"Ta mở giúp nàng". Sợ có điều gian trá, Trầm Tuân nâng tay phủ lên chiếc hộp, "phách" một tiếng liền mở ra.

Bởi mối cừu hận sâu sắc trong quá khứ, vào sát na chiếc hộp mở ra Tạ Hồng Ảnh cũng đã đề phòng toàn thân, Hồng Nhan kiếm chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể vung lên ngăn cản ám khí hay độc vật, thế nhưng, sau khi hộp bích ngọc mở ra, nàng và Trầm Tuân thần sắc đều ngừng lại, trong hộp chỉ có một đóa hoa sen màu xanh, tươi thắm sống động, thanh hương dịu người.

"Đại ca ta nói, Tạ cô nương từ nhỏ đã mắc bệnh đau đầu, bông Tuyết Sơn lục ngạc liên này là chữa trị hữu dụng nhất". Thấy thần sắc phòng bị của Tạ Hồng Ảnh khi hộp bích ngọc được ném qua, Phương Chi Giới giọng nói bình tĩnh lãnh đạm nhưng trong mắt lại lần nữa lộ ra ánh quang mang khó hiểu, "Huynh ấy ở Tây Vực đến bảy năm, khó khăn lắm mới tìm được một đóa này, muốn ta vô luận thế nào cũng phải mang về Trung Nguyên giao cho cô nương".

Nghe y nói như vậy, ngay cả Trầm Tuân cũng ngẩn người ra. Mười năm trước, trước quần hùng thiên hạ, Tạ Hồng Ảnh vì che chở cho Trầm Tuân mà lần thứ hai đánh rơi trường kiếm của y, thiên hạ quần hùng đều náo động, Phương Chi Mân chịu sự đả kích như vậy, xấu hổ muốn chết, sau khi tự vẫn không thành thì liền rời đi xa đến dị vực.

Oán độc trong lòng y đối với Tạ Hồng Ảnh sợ rằng có thể suy đoán được.

Thế nhưng sau mười năm, y lại để lại di ngôn như vậy.

"Hà... thật không ngờ y là người như vậy". Lẩm bẩm một câu, dường như có điều cảm khái, đây là lần đầu tiên Trầm Tuân đối với người đó có sự kính trọng, y mang lục ngạc liên trong tay đưa cho Tạ Hồng Ảnh lúc này đã hoàn toàn ngây dại.

"Hắn vậy mà không hận ta...." Cảm khái vô vàn, ân oán mười năm qua nhất thời lại trào lên trong lòng, lệ đã lưng tròng, nàng buông lỏng tay cầm kiếm, cúi đầu run rẩy cầm lấy đóa tuyết liên hoa, nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi.

Bên ngoài song cửa, mưa vẫn rơi, khóe mắt của Phương Chi Giới bất giác khe khẽ động, yên lặng không nói, cắn chặt khóe môi.

"Cẩn thận!" Trong sát na Tạ Hồng Ảnh cúi đầu nhẹ ngửi mùi hương thơm mát của đóa tuyết liên, dường như linh cảm thấy điều gì đó không ổn, Trầm Tuân ở một bên đột nhiên hét lớn, y nhào đến, tay không có kiếm, trong lúc cấp thiết, y đưa tay điểm ra, bội kiếm bên eo nữ tử bật lên rơi vào tay y. Không kịp suy nghĩ, Trầm Tuân chém một kiếm tới đóa liên hoa trong tay nàng.

Nhưng đã muộn, ngay trong sát na đó, đóa liên hoa cạnh bên má Tạ Hồng Ảnh nổ tung như sương khói!

"Tiểu Tạ! Tiểu Tạ!" Khoảng cách chỉ là gang tấc, Tạ Hồng Ảnh căn bản không nhận ra nguy hiểm phủ xuống quá đột ngột, trong tiếng hét thảm liệt của Trầm Tuân, đóa liên hoa trong tay nàng nổ tung, xèo xèo bắn lên mặt nàng, mang theo mùi dược thủy chua cay.

Là độc dược, là độc dược! Sau mười năm, vì sự "phản bội" của nàng ngày đó, Chi Mân đúng là đã tặng nàng độc dược!

Nỗi đau đớn thấu xương khiến nàng trong sát na đó không thể mở được hai mắt, Tạ Hồng Ảnh theo bản năng ném đóa liên hoa trong tay ra ngoài song cửa rồi thối lui. Thế nhưng âm thanh xèo xèo của da thịt đang bị mục nát vẫn còn vang nhẹ bên tai, nhanh chóng lan rộng ra.

"Tiểu Tạ, đừng cử động!" Bên tai nàng đột nhiên nghe được tiếng Trầm Tuân quát bảo đứng yên, nàng bừng tỉnh, lập tức đứng lại, "Đừng động!"

Được bạn tri giao kêu gọi trấn tĩnh, khi thanh âm của y vang lên thì nàng cũng đã dừng lại, trong nháy mắt nàng đứng yên tại đó. Trầm Tuân một kiếm từ dưới chém lướt lên trên, động tác nhanh nhẹn mà ổn định, Hồng Nhan kiếm đã hớt một lớp da thịt mỏng bên má trái nàng xuống!

Máu tràn đầy mặt. Trong nháy mắt, một nữ tử phong nhã tài hoa nhường ấy đã biến dạng khiến người kinh hãi không thốt nên lời.

"Hãy cẩn thận với Phương Chi Giới!" Mắt nàng mờ những máu, sự đau đớn đến thấu xương tủy đã khiến nàng biết được mức độ nghiêm trọng của vết thương, dung mạo bản thân đã bị hủy nhưng Tạ Hồng Ảnh không lo cho bản thân mình, nàng lớn tiếng nhắc nhở, "Đừng lo cho ta, hãy cẩn thận Phương Chi Giới!"

Việc thứ nhất, thiếu niên kia đã mang chiếc hộp bích ngọc đưa tận tay nàng.

Vậy việc thứ hai, phải chăng gã muốn hạ thủ với Trầm Tuân?

Thế nhưng, trong sát na vừa rồi, Trầm Tuân đã hoàn toàn không quan tâm đến thiếu niên trong màn mưa đứng sau lưng y, cho dù sau lưng y có nguồn sát khí cực lớn y cũng mặc, y chỉ có thể quan tâm đến Tạ Hồng Ảnh ở trước mắt.

Đứng trên mái lâu, sững sờ nhìn hiện trường như vậy, thiếu niên đứng trong mưa căn bản không hề động thủ, sắc mặt đột nhiên trắng bạch, dường như cũng không ngờ sẽ biến thành tình cảnh thế này. Nhưng thấy hai người quan tâm lẫn nhau, nghe Tạ Hồng Ảnh nhắc nhở như vậy, Phương Chi Giới cắn chặt răng, chỉ bật lên tiếng cười lạnh lẽo, trong mắt là ánh quang mang lãnh khốc và cuồng ngạo: "An tâm, ta không nhân cơ hội người lâm nguy mà giết Trầm Tuân, ta sẽ quang minh chánh đại trước mặt toàn thể võ lâm mà giết hắn!"

Anh Hùng kiếm hươ lên, trong không trung dường như có một tia chớp rạch qua "Ta muốn hắn phải hứng chịu nhục nhã so với đại ca ta năm đó gấp cả chục lần! Đại ca ta đã nói, sớm muộn cũng có một ngày Anh Hùng kiếm lấy cẩu mạng của Trầm Tuân, muốn ta thay huynh ấy thực hiện lời hứa này, vì Phương gia mà báo cừu!"

Trường kiếm thu lại, trong tràng cười thiếu niên đã đi xa, biến mất trong màn mưa đêm dày đặc.

"Tà khí thật nặng..." Nghe Phương Chi Giới khi nói chuyện lộ ra chân khí, nhìn thủ thế của gã khi vung kiếm, Trầm Tuân ánh mắt ngưng trọng, "Dường như căn bản không giống với kiếm pháp gia truyền Hồi Phong Vũ của Phương gia, dường như là lộ số của Đại Quang Minh cung?"

"Tây Vực Đại Quang Minh cung? Là võ học của ma cung kia?" Tạ Hồng Ảnh nhãn tình mặc dù đã bị màn máu che mờ, song nghe được lời người bên cạnh, không biết do đau đớn mà thần trí hoảng hốt hay là do chấn động mà bật miệng kinh hô, "Ngươi làm sao biết được?"

"Nàng đừng nói chuyện, huyết mạch bên má trái nàng toàn bộ đã bị đứt hết, động đến máu sẽ không cầm được". Hơi khẽ chấn động, nhanh chóng thu ánh mắt đang chìm trong đêm tối lại, Trầm Tuân đỡ lấy Tạ Hồng Ảnh, nhưng không hồi đáp nghi vấn của nàng, chỉ xé một mảnh vải từ ống tay áo, đầu ngón tay điểm vào mi tâm, văn hương, thiên ky mấy huyệt đạo để trụ huyết, rồi mới bắt đầu dùng vải trắng băng vết thương trên khuôn mặt nữ tử lại, máu liền thấm hết ra bên ngoài.

"Cố chịu một chút, ta không mang thương dược, trước tiên phải đưa nàng về Tây Linh tiểu trúc rồi hãy nói tiếp". Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp băng trên khuôn mặt Tạ Hồng Ảnh, trong mắt y có thể nhìn ra sự phẫn nộ không nói thành lời, mặc dù vết thương đã được băng bó nhưng gương mặt phong hoa tuyệt đại trước mắt đã hoàn toàn bị hủy hoại.

"Thật độc ác... thật độc ác! Rốt cuộc, không hổ thẹn là Phương Chi Mân". Trầm Tuân vốn nhãn thần luôn luôn sáng sủa cũng ứa ra dòng lệ bi phẫn, y cười lạnh. Khuôn mặt dưới lớp vải băng thoáng giật khẽ, Tạ Hồng Ảnh dường như muốn nói điều gì, Trầm Tuân ngăn không cho nàng lên tiếng, y dìu nàng trở lại chỗ ngồi rồi ngồi xuống, chần chừ một lát, rốt cuộc mở miệng: "Được rồi, vô luận thế nào, không phải trước mặt nàng mà nói xấu y, bây giờ ta có thể từ từ nói cho nàng nghe, ba năm trước đã xảy ra chuyện gì".

"Không sai, ba năm trước, khi ta đang du kiếm giang hồ thì gặp Phương Chi Mân. Đó là ở Tây Vực, bên một dải sông băng dưới chân núi Linh Thứu Tuyết Sơn, ta thấy hắn đã biến đổi rất nhiều. Nếu như không phải nhận ra thanh Anh Hùng kiếm, ta căn bản không nhận ra đó là Phương Chi Mân".

"Nhưng hắn thực ra lại nhận ra ta, đáng tiếc khi đó hắn đang không thể động đậy được, ta thấy hắn ngồi trong sông băng vận khí luyện kiếm, hiển nhiên là đã có dấu hiệu nhập ma, một nửa bên người thì băng tuyết chất đống, một nửa kia thì nước sông đang khe khẽ sôi sục bốc lên!"

"Băng Hỏa Lưỡng Tương Tiên. Xem ra hơn phân nửa là trong khi hắn tu tập nội công đã lầm đường".

"Ta nghĩ hắn cứ cường luyện như vậy, sợ rằng hơn phân nửa sẽ không may, nơi đó lại hoang vắng không người, cũng không có người nào khác có thể cứu hắn được. Mặc dù, vì chuyện tỷ kiếm mười năm về trước, ta đối với người này không phải không có ác cảm, nhưng thấy chết mà không cứu cũng không phải sở nguyện của ta, lập tức ta muốn xuất thủ giúp hắn bài trừ hai luồng khí băng hỏa tương kích trong cơ thể".

"Thế nhưng hắn đúng là thà chết cũng không chịu nhận sự trợ giúp của ta, đã tự mình chấn đoạn tâm mạch".

Đang tập trung tinh thần, nghe đến đây, đôi mắt của Tạ Hồng Ảnh nhòe đi, nước mắt lẳng lặng trào ra. Nhưng nước mắt vừa mới chảy xuống, lập tức hòa với máu trên khuôn mặt mà trở thành một màu hồng tươi, rơi xuống ống tay áo của Trầm Tuân.

Đúng vậy, đúng vậy.... đó mới là tính cách của Chi Mân. Kiêu ngạo như vậy, thà chết cũng không chịu để người khác coi thường hắn một mảy may, vì để trở thành cường giả mà bất chấp mọi thủ đoạn.

Cho nên, mười năm trước hắn mới làm ra chuyện như vậy, mới dẫn đến hai người đoạn tuyệt với nhau như thế?

Cho nên, mười năm sau, dù hắn đã hóa thành xương trắng vẫn không chịu buông tha cho ta?

"Ta không lấy Anh Hùng kiếm mà để kiếm lại bên người hắn, chôn cùng với hắn". Nói đến đây, Trầm Tuân có chút cười khổ, "Xem ra, hài tử kia đã từ xa trông thấy ta đi đến, một chưởng đặt trên hậu tâm huynh chưởng gã, liền cho rằng ta đã giết hắn".

"Tiểu Tạ, nguyên do ta không nói với nàng chuyện này chính là sợ nàng chịu không nổi, mười năm qua nàng đã chịu rất nhiều khổ cực rồi, ta không biết điều gì đã chống đỡ cho nàng?" Bạch y nhân lắc lắc đầu, trong mắt ánh lên nét thương xót, y khe khẽ thở dài một hơi, một mặt tiếp tục nhanh nhẹn băng bó giúp nàng, "Nếu như... nếu như là nàng đợi hắn trở về, trong trường hợp đó, nếu ta nói với nàng rằng hắn đã chết, ta sợ nàng thực sự không chống đỡ nổi, ta không dám mạo hiểm như vậy".

"Cám ơn". Một nửa khuôn mặt bị bao kín trong vải trắng, chứng kiến nam tử trước mắt đang giúp nàng băng bó vết thương, thấy ánh mắt trầm tĩnh đạm nhiên của y, Tạ Hồng Ảnh khẽ động nói một câu, nhưng vừa mới cử động thì máu tươi lại dữ dội trào ra đầy mặt.


[1] Tây Linh Kiều: tại Tây Hồ thành Hàm Châu tỉnh Chiết Giang.

Hồi (1-9)
Hồi 1
Hồi 3