Truyện:Hóa huyết thần công - Hồi 090

Hóa huyết thần công
Trọn bộ 115 hồi
Hồi 090: Tra Công Tử Cứu Sống Hai Nhà Sư
5.00

(một lượt)


Hồi (1-115)
Hồi 089
Hồi 091

Lục Minh Vũ ngửa mặt lên trời hỏi:

- Hay lắm! Bản nhân hãy thu thập người trước để coi xem có ai dám bất phục không?

Hán cất bước ra đi. Phong Càn nhăn nhó cười hỏi:

- Sư đệ! Tay kiếm của sư đệ nên mau lẹ một chút, đừng chần chừ cho khỏi mất thì giờ được không?

Lục Minh Vũ đáp:

- Xin sư huynh hãy yên tâm. Trong Cái bang tiểu đệ tự nhận thấy dưới bàn tay mình không có ai chịu nổi trăm hiệp.

Vưu Nhất Sơn ngoại hiệu Ma Trượng, trước nay trượng chẳng rời tay. Lúc nãy lão thấy đại địch lâm trận không dám chần chừ, vận tu công lực, cầm trượng thủ thế.

Lục Minh Vũ hạ trường kiếm xuống. Đột nhiên hắn biến đổi sắc mặt một cách ghê gớm. Thái độ văn nhã mọi ngày hoàn toàn mất hết, thay vào đó bằng một bộ mặt hung dữ, khí thế rất mãnh liệt.

Cặp mắt của hắn đầy sát khí chiếu ra bốn mặt khiến người ngó thấy phải khiếp đảm.

Nguyên một khí thế của hắn cũng đủ làm cho Vưu Nhất Sơn lâm vào tình trạng hạ phong. Nếu hắn không tức giận thì e rằng khí thế của hắn hiển nhiên không ai địch nổi.

Lục Minh Vũ lạnh lùng nói:

- Vưu Nhất Sơn! Bữa nay bản tòa dùng kiếm pháp của Cái bang đề giết chết nhà ngươi đó.

Vưu Nhất Sơn đằng hắng một tiếng rồi đáp:

- Ngươi quy thuận Cái bang từ ngày 16, 17 tuổi. Trước sau không biết bao nhiêu vị trưởng lão rèn luyện dùi mài cho ngươi để ngươi trở thành một tay võ nghệ hơn đời. Chà chà! Giả tỷ ngươi không dùng võ công của Cái bang thì e rằng đến sức phản ứng cũng không còn nữa.

Phong Càn xen vào:

- Nhà ngươi đừng nói quanh. Ngày ấy Lục sư đệ đã sẵn có nội công rồi gia sư mới cho y quy thuận Cái bang để nắm lấy quyền hành. Giả tỷ y không nhờ vào nội công của bản môn thì đâu có được thành tựu như ngày nay.

Lục Minh Vũ nói theo:

- Vưu Nhất Sơn! Đừng nói chuyện nhảm nữa. Phát chiêu đi thôi.

Vưu Nhất Sơn quát lên một tiếng rồi vung trượng đánh tới.

Lão đã vận đủ mười thành công lực toàn thân và phấn khởi chi chiến đấu. Đối phương chỉ sơ hở một chút là lão lập tức phóng trượng ra chiêu tấn công.

Nhưng đột nhiên lão chạm phải hai luồng mục quang của đối phương, bất giác chấn động tâm thần khác nào bị điện giật. Khí thế tụt đi nhiều, lão không tự chủ được loạng choạng lùi ba bước.

Mọi người trong trường đấu đã nhận thấy rõ là Vưu Nhất Sơn không thể nào địch nổi Lục Minh Vũ.

Nói như vậy không phải là kỹ thuật và công lực của lão kém đối phương quá xa mà là vì Vưu Nhất Sơn lâu ngày ở dưới quyền chỉ huy của Lục Minh Vũ, tâm lý nhà sư đã không giữ được thăng bằng, đồng thời hai người ở với nhau đã lâu nên hiểu rõ những chỗ sở trường sở đoản của nhau. Vưu Nhất Sơn biết rõ võ công của đối phương mạnh hơn mình nhiểu nên dù lão có muốn phấn khởi tinh thần cũng không được.

Lúc này đến lượt Lục Minh Vũ cất bước tiến về phía Vưu Nhất Sơn.

Mỗi lần hắn bước chân là mỗi lần khiến cho quần hào thêm một phần khẩn trương và lo thay cho Vưu Nhất Sơn. Điều quan hệ hơn nữa là Vưu Nhất Sơn nghe tiếng bước chân của Lục Minh Vũ lại tưởng chừng như đối phương làm cho mình bị thương.

Nếu tình trạng cứ thế này mà tiếp diễn thì hai bên chỉ giáp chiến một vài hiệp là Vưu Nhất Sơn không còn sức kháng cự vì chí khí phấn đấu của lão đã bị tan vỡ.

Tình thế lúc này thật bi đát, vì bất cứ là ai cũng giành thúc thủ vô sách không giúp gì cho Nhất Sơn được cả.

Giữa lúc mọi người đang rất đỗi khẩn trương cơ hồ hơi thở không thông thì A Liệt đột nhiên lớn tiếng quát lớn:

- Hãy chờ một chút!

Người chàng đi liền với thanh âm, đột nhiên hạ xuống bên vòng chiến.

Lục Minh Vũ nếu còn tiếp tục tiến về phía trước để bức bách Vưu Nhất Sơn thì tất không thể phân tâm để dề phòng A Liệt được. Trường hợp này gây ảnh hưởng lớn đến công lực của hắn, có thể xảy ra những sự ngoài ý nghĩ.

Vì thế hắn lùi lại mấy bước đảo mắt nhìn A Liệt rồi lạnh lùng hỏi:

- Chuyện gì vậy?

A Liệt đáp:

- Vưu trưởng lão quả nhiên không phải là địch thủ của các hạ, vậy cuộc đấu này còn diễn ra làm gì nữa?

Lục Minh Vũ sửng sốt hỏi:

- Ngươi nói thế là nghĩa làm sao?

A Liệt đáp:

- Tuy tại hạ không biết Nhân Ma Sa Thiên Hoàn là người như thế nào nhưng tại hạ nghĩ rằng trừ phi lão gặp địch thủ,bằng không chắc chẳng khi nào ra tay một cách khinh xuất. Có đúng thế không?

Phong Càn đáp:

- Ngươi lầm rồi! Gia sư trước nay hành động theo tâm tình. Gặp lúc lão nhân gia không vui thì dù là kẻ tàn phế chặn đường lão cũng giết chết, chứ không thương xót chi hết.

Lục Minh Vũ nói:

- Đúng lắm! Không thế thì sao lại gọi là Nhân Ma?

A Liệt gật đầu nói:

- Té ra là thế! Nếu vậy thì lão nhất định chẳng thể thành nhân vật đệ nhất thiên hạ được.

Lục Minh Vũ nói:

- Tra công tử đừng quên việc Huyết Vũ thư. Thử hỏi những người bị chết nhăn thây đâu có phải là không địch nổi công tử?

A Liệt lớn tiếng hỏi:

- Tại hạ có mối thù cả nhà bị hạ sát. Các hạ có gặp trường hợp như vậy đâu?

Lục Minh Vũ đáp:

- Cừu hận bất quá do sự việc mà phát sinh. Chúng ta chưa có mối cừu hận gì, nhưng đối với người đời, trường hợp này coi không thuận mắt.

Tuy hắn giải thích lệnh lạc nhưng cũng là nêu ra một lý do.

A Liệt sửng sốt hỏi:

- Thầy trò các vị đều ghét người đời như vậy ư?

Phong Càn đáp:

- Đúng thế! Chúng ta thích bạo lực cùng máu đổ, như hai nhà sư đang rên la kia, ta nghe lọt tai chẳng khác gì khúc tiên nhạc trên thế gian.

A Liệt nói:

- Nếu vậy thì tại hạ hiểu rồi.

Cao Thanh Vân thủng thẳng hỏi:

- Tra công tử! Công tử hiểu thế nào?

A Liệt đáp:

- Bọn họ đều giống loài sài lang, không còn nhân tính. Vậy ai giết chết được họ tức là làm được một việc phúc đức rất lớn.

Lục Minh Vũ cười lại nói:

- Đáng lý bọn ta không muốn rườm lời với ngươi, nhưng vì hành vi của chính ngươi đã thế nên bản nhân chẳng thể không nói lên mấy câu. Theo lý thuyết của ngươi thì bất cứ ai giết ngươi cũng là làm nên hảo sự phải không? Vì ngươi tàn sát cả người không còn sức chống cự.

A Liệt tức giận đáp:

- Có ai lại tàn ác như các ngươi? Ta đã giết người nào thì nhất định là một đối tượng đáng giết. Còn các ngươi chỉ ham chém giết làm thích thú, bì với ta thế nào được?

Cao Thanh Vân thở phào một cái nghĩ thầm:

- "May mà gã vẫn là người hiểu lý lẽ. Bây giờ ta không lo chuyện gã sẽ liên hiệp với Phong Càn nữa".

A Liệt không lý gì đến Lục Minh Vũ, chàng quay lại nói với Vưu Nhất Sơn:

- Mời trưởng lão qua đây!

Chàng nói rồi đi về phía bên kia bức tường.

Vưu Nhất Sơn ngần ngừ một chút rồi cũng đi theo.

Chân tường tiếng rên la khủng khiếp tiếp tục vọng lại.

A Liệt tung mình nhảy vọt qua tường. Vưu Nhất Sơn cũng nhảy sang theo.

A Liệt nhanh nhẹn thò vào bọc móc ra một vật nhét vào miệng hai nhà sư Bất Sân và Bất Trần.

Chỉ trong nháy mắt hai người dừng lại không rên rí nữa.

Bên trong tường, Cao Thanh Vân và Phong Càn đã thành thế đối lập không biết động thủ từ lúc nào, chắc chắn chẳng thể tránh khỏi một phen ác chiến.

Tình thế rất đỗi khẩn trương! Quần hùng võ lâm bất luận địa vị tôn cao hay danh vọng lẫy lừng đến đâu cũng lưu tâm theo dõi cuộc tranh chấp này. Cao Thanh Vân là đại biểu của Tiêu Dao lão nhân, cuộc tỷ đấu này có liên quan đến vận khí toàn võ lâm.

Mọi người chẳng ai bảo ai đều giương cặp mắt lên để theo dõi diến biến và chờ đợi vận mạng an bài.

Khí thế của Phong Càn đột nhiên giảm đi rất nhiều. Cao Thanh Vân đã phát giác ra điểm này thì khi nào còn bỏ lỡ? Lập tức y quát lên một tiếng thật to, rút đao ra khỏi vỏ tấn công chớp nhoáng.

Tiếng quát của y như tiếng sấm nổ. Thanh bảo đao lấp loáng như điện chớp. Cả người lẫn đao quét tới địch nhân, uy thế mãnh liệt khác nào dốc biển lay non.

Phong Càn rung tay một cái, một thứ binh khí hình thù kỳ dị từ trong tay áo vọt ra. Một đầu giống như bàn tay người, năm ngón hơi cong lại, chuôi dài chừng hai thước.

Phong Càn huy động cây kim thủ thế để chống đỡ. Bỗng nghe những tiếng choang choảng vang lên, tia lửa bắn lên tung tóe.

Cả hai người thân pháp đều cực kỳ mau lẹ. Chớp mắt đã qua lại bảy, tám chiêu.

Công lực của Phong Càn cường mạnh khiến cho người trông thấy phải kinh tâm động phách.

Hắn bị Cao Thanh Vân tấn công như bão táp mà chân không rời đi nửa bước.

Nên biết khí thế của Phong Càn đột nhiên biến thành giảm sút chứng minh tâm thần của hắn phân tán vì bị ảnh hưởng của ngoại cảnh.

Cao Thanh Vân thừa dịp tấn công về phương diện khí thế dĩ nhiên tăng cường rất nhiều.

Trước tình hình thuận lợi này, theo lẽ ra Cao Thanh Vân không đánh chết ngay được địch nhân thì cũng bắt buộc đối phương phải lùi lại mấy bước mới là hợp lý.

Nhưng Phong Càn đã không lùi nửa bước, đủ tỏ công lực của hắn mạnh hơn Cao Thanh Vân nhiều lắm.

Lúc này Cao Thanh Vân không hơn được đối phương chút nào liền lùi sáu, bảy bước để chờ cơ hội khác mới tấn công lần thứ hai.

Quần hào trong trường hợp này đều hiểu rằng Cao Thanh Vân còn tiếp tục tỷ đấu thì công lực y vẫn kém đối phương xa. Nói một cách khác, dĩ nhiên y sẽ bị thất bại không nghi ngờ gì nữa.

Quần hùng lấy làm lo lắng và trong lòng sinh nóng nảy. Không ai tưởng tượng được cuộc đấu bữa nay sẽ đi đến kết quả nào.

Lục Minh Vũ chau mày nói:

- Cao Thanh Vân! Tiên sinh chưa phải là địch thủ của bản nhân mà sao dám tỷ đấu với gia sư huynh?

Cao Thanh Vân đáp:

- Võ công của Phong Càn quả nhiên rất cao minh. Nhưng nói tới Bang chủ, hừ hừ.... Bang chủ còn kém y xa lắm.

Cao Thanh Vân bỗng nhìn thấy đối phương chau mày, tất phải có nguyên nhân liền tự hỏi:

- "Phải chăng hắn gặp điều chi không ổn? Vừa rồi Phong Càn đột nhiên khí thế suy giảm cũng tương tự tình trạng này. Vậy bên trong nhất định có điều ngoắt ngóe nhưng không hiểu rõ duyên cớ vì đâu?"

Y đang ngẫm nghĩ bỗng nghe Nhất Sơn đại sư nói:

- A di đà Phật! Bọn sư đệ của bần tăng may được cao nhân giải cứu đã thoát khỏi bề khổ rồi.

Phong Càn ngửa mặt lên trời cười lạt đáp:

- Hòa thượng lại nói nhăng nói càn.

Lục Minh Vũ nói:

- Chắng là chúng chết hết rồi. Nếu không thế thì dù có điểm huyệt để ngăn chúng đừng rên la cũng không được.

Nhất Sơn đại sư không ngó thấy tình hình bên kia tường nên không dám nói gì.

Phong Càn mắt sáng lên đáp:

- Phải rồi! Tra Tư Liệt qua bên đó. Bất Sân hòa thượng chính là kẻ đã tham dự vào cuộc tàn sát nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn, không chừng hai nhà sư bị A Liệt giét chết rồi. Ha... ha ha....

Hắn chưa dứt lời, đã thấy hai bóng người nhảy lên đầu tường. Bao nhiêu con mắt đều đổ dồn về phía đó, ai cũng kính ngạc đúng thộn mặt ra, cả Lục Minh Vũ và Phong Càn cũng vậy. Nguyên người nhảy lên đầu tường chính là Bất Sân và Bất Trần. Hai nhà sư này đều bị độc kiếm của Phong Càn tàn huỷ chi thể nên lúc này càng đáng sợ.

Bất Sân cùng Bất Trần tuy đứng không vững trên đầu tường nhưng hai vị đã nhảy lên được chứng tỏ chất độc đã bị tiêu trừ, chỉ vì thụ thương nặng quá, lại mất nhiều máu nên thân thể hư nhược mà thôi. Hiện giờ người ta chú ý nhất ở điểm độc lực đã bị tiêu tan.

Nhất Sơn đại sư lớn tiếng niệm Phật hiệu rồi hỏi:

- Hai vị sư đệ! Hiện tình hai vị ra sao?

Bất Sân đáp:

- Sư huynh bất tất phải quan tâm. Bọn tiểu đệ không có gì đáng ngại nữa.

Nhất Sơn dại sư gật đầu ra chiều xúc động nói:

- Vậy thì hay lắm! Vậy thì hay lắm!

Phong Càn không nhịn được hỏi xen vào:

- Phải chăng gã tiểu tử Tra Tư Liệt đã cứu hai nhà sư?

Bất Trần hòa thượng trợn mắt lên đáp:

- Người ta nổi tiếng đại hiệp cũng không có gì đáng hổ thẹn mà sao các ngươi lại kêu bằng tiểu tử?

Phong Càn lớn tiếng hỏi lại:

- Có phải gã đã ra tay giải cứu không?

Bất Sân đại sư đáp:

- Dĩ nhiên!

Phong Càn ngơ ngác một hồi rồi đảo mắt nhìn Lục Minh Vũ trầm giọng nói:

- Thằng lỏi này tài trí hơn đời. Chúng ta chớ coi thường gã.

Lục Minh Vũ đáp:

- Gã quả có thông hiểu về dược vật. Tiểu đệ đã cho gã uống Thần Đan của Tề Duy Ngã mà gã vẫn bình yên vô sự.

Phong Càn "Ủa" một tiếng rồi nói:

- Lão Tề mà biết chuyện này tất hắn phải tức đến chết người.

Lục Minh Vũ nói:

- Thằng lỏi họ Tra đến bây giờ còn chưa lộ diện, e rằng gã chết mất mạng rồi.

Dĩ nhiên không ai tin câu này. Đồng thời cả Lục Minh Vũ cũng không chắc như vậy. Lão nói câu đó chẳng qua là khích tướng cho chàng lên tiếng.

Quả nhiên bên kia bờ tường có tiếng dõng dạc đáp lại:

- Lục Minh Vũ! Bang chủ cứ yên tâm. Tại hạ không chết đâu.

Mọi người nhìn thấy chàng oai phong lẫm liệt, mặt đẹp như ngọc. Đúng là nghi biểu nhân tài mà có vẻ thuần hậu, khiến người trông thấy đều sinh lòng kính ái.

Đây chẳng phải A Liệt đột nhiên biến thành người diêm dúa mà là vì tâm tình quần hùng lúc này sinh thiện cảm với chàng nên thấy chàng là một trang hào kiệt khả ái.

A Liệt ra tay giải cứu Bất Sân, Bất Trần chứng tỏ tuy miệng chàng vẫn nói giết hết người bảy phái lớn để trả thù mà thực ra lòng dạ chàng vẫn còn chỗ nhân đức, chứ chẳng phải hạng người tàn độc lạnh lẽo.

Hiện giờ mối thù giữa A Liệt và bảy phái lớn dường như không có gì đáng ghê gớm. Trái lại, Phong Càn và Lục Minh Vũ mới là mối lo của thiên hạ.

Tâm thần quần hào một bên được cởi mở, một bên lại khẩn trương. Họ phát giác A Liệt là một người nghĩa hiệp anh tuấn, bất giác sinh lòng kính trọng.

Phong Càn bây giờ coi A Liệt là địch thủ số một nên hắn chú ý đến chàng từng ly từng tý, chứ không dám coi thường.

Hắn tự hỏi:

- "Hồi lâu gã không lên tiếng, chẳng hiểu gã giở trò gì ở bên kia bức tường?"

Trong lòng đã sinh nghi, Phong Càn liền muốn điều tra cho biết.

Bỗng thấy A Liệt nhẹ nhàng hạ mình xuống bên cạnh Hà Huyền Thúc ở phái Võ Đương. Xem thế đủ biết chàng còn coi người bảy phái lớn là thù nghịch.

Phong Càn hỏi:

- Tra Tư Liệt! Phải chăng ngươi cũng thông hiểu về dược vật?

A Liệt nhún vai đáp:

- Tại hạ chỉ biết một chút ít về tính chất hoa cỏ.

Phong Càn hỏi:

- Ngươi dùng thuốc gì để giải chất độc trên lưỡi kiếm của ta?

A Liệt đáp:

- Tại hạ dùng....

Cao Thanh Vân quát lên một tiếng thật to để chận lời A Liệt.

A Liệt hỏi:

- Cao huynh có điều chi dạy bảo?

Cao Thanh Vân cười khành khạch đáp:

- Tra công tử! Hắn chẳng phải là người tử tế đâu. Bây giờ hắn hỏi như vậy nhất định là có ẩn giấu mối tai họa cho công tử. Công tử không thể hợp tác với hắn được. Dù gặp câu gì phải trả lời, Tra công tử cũng phải thận trọng đừng có hấp tấp.

A Liệt hỏi:

- Ủa, như vậy thì nên ra điều kiện phải không?

Cao Thanh Vân đáp:

- Nêu ra điều kiện là phải lắm.

Lục Minh Vũ cười lạt nói:

- Cao Thanh Vân! Ngươi thật đê hèn quá sức tưởng tượng của ta.

Cao Thanh Vân trả đũa:

- Không dám! Nếu mà tại hạ coi các vị là "người" thì ra làm nhục loài người trong thiên hạ hay sao?

Phong Càn nói:

- Tra Tư Liệt! Chúng ta nói chuyện riêng của chúng ta đi.

A Liệt đáp:

- Câu chuyện giữa các vị bề ngoài tưởng chừng như chỉ liên quan đến chúng ta, mà thực ra còn liên quan tới cả người khác. Tỷ như tại hạ đem cách giải độc trên thanh kiếm của các hạ thì các hạ lại thay đổi chất độc ở thanh kiếm khiến cho ai trúng phải sau này cũng không cứu được nữa.

Phong Càn lạnh lùng hỏi:

- Ngươi có nói hay không? Ngươi không nói thì cũng bị lật đổ.

A Liệt hỏi lại:

- Lật đổ thì lật đổ chứ có tổn hại gì đến tại hạ?

Cao Thanh Vân vội nói:

- Vụ này Tra công tử bất tất phải quyết liệt như vậy.

Phong Càn hỏi:

- Việc gì đến ngươi mà ngươi phải nói ruột?

Cao Thanh Vân đáp:

- Tại hạ chỉ muốn hòa giải cho các vị thôi.

Bây giờ y lấy tư cách người thích khách chứ không phải là đại biểu cho Tiêu Dao lão nhân.

Lời nói vừa mềm vừa cứng, khiến đối phương không làm gì được.

A Liệt hỏi:

- Cao huynh! Huynh thay tiểu đệ nêu điều kiện ra được chăng?

Cao Thanh Vân đáp:

- Không được! Không được!...

A Liệt ngạc nhiên hỏi:

- Tiểu đệ tưởng Cao huynh ưng chịu chuyện này mới phải chứ?

Cao Thanh Vân đáp:

- Chẳng phải là tiểu huynh không muốn mà chỉ sợ tiện nghi cho bọn họ. Vì tiểu huynh nêu điều kiện ra là không có tổn thất gì cho bọn họ hết.

A Liệt nói:

- Té ra là thế.... Vậy....

Phong Càn ngắnTra công tử lời:

- Các ngươi bất tất phải kẻ tung người hứng. Có điều kiện gì nói mau đi.

Phong Càn nói câu này khiến cho những tay cao thủ hiện diện tại đó chẳng ai hiểu không hiểu cuộc đấu ngấm ngầm này đã phân thắng bại mà phần bại về bên Phong Càn vì hắn chịu khuất phục dưới phép thần thông quảng đại của A Liệt. Cũng có thể nói là mưu trí của Cao Thanh Vân đến chỗ tuyệt vời, dùng ngôn từ rất khôn ngoan để dẫn địch vào bẫy.

A Liệt lựa gió theo chiều nói:

- Cao huynh cứ nói ra cũng chẳng hề chi.

Cao Thanh Vân ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:

- Tại hạ muốn hỏi trong các phái của các vị có ai nhận được đại công tử nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn không?

Mọi người nghe Cao Thanh Vân hỏi câu này đều ngơ ngác, cả Phong Càn lẫn Lục Minh Vũ cũng vậy.

Lục Minh Vũ hỏi lại:

- Cao tiên sinh hỏi câu này là có ý gì?

Cao Thanh Vân đáp:

- Không phải tại hạ đã chỉ định các hạ là người giết chết Tra đại công tử. Có biết hay không cứ nói huỵch tọet ra, hà tất phải hoang mang hỏi lại?

Phong Càn lạnh lùng đáp:

- Có! Có một người biết Tra Nhược Vân.

Cao Thanh Vân nhìn kỹ đối phương một lát rồi thủng thẳng đáp:

- Nhất định là các hạ không còn sai nữa.

Phong Càn ngạo nghễ hỏi lại:

- Là ta thì sao?

Cao Thanh Vân nói:

- Giữa các hạ và Tra đại công tử đã quen biết nhau và có thể nói là bạn hữu. Vậy mà sao y gặp tai nạn, các hạ không lý gì tới?

Phong Càn hỏi:

- Ngươi lấy chứng cứ gì mà bảo ta là bạn với y?

Cao Thanh Vân đáp:

- Dĩ nhiên tại hạ có chứng cớ, nhưng tạm thời chưa đưa ra.

Phong Càn tức giận hỏi:

- Ngươi nói như vậy thúi lắm! Phỏng có khác gì một phát trung tiện không?

Cao Thanh Vân vẫn không động nộ, thản nhiên đáp:

- Tại hạ đã tra xét vụ bí mật này. Ban đầu tuyệt không vì mình có mối liên quan nào với nhà họ Tra, mà là vì Tiêu Dao lão nhân lão tiền bối vô tình nói một câu khiến tại hạ nảy lòng hứng thú.

Y nhắc tới Tiêu Dao lão nhân khiến cho quần hào lại càng thích nghe.

Cao Thanh Vân nói tiếp:

- Mười năm trước, Tiêu Dao lão nhân đã cảm khái nói: "Lão nhân gia vì vụ công án của Nhân Ma mà phải ra mặt. Lại còn vì họ Tra ở Hóa Huyết môn nữa. Nhà họ Tra đột nhiên mắc vòng kiếp nạn cũng khiến lão nhân gia nổi lòng than tiếc". Những câu nói của Tiêu Dao lão nhân gia đã in sâu vào óc tại hạ. Tại hạ nhận ra câu nói của lão nhân gia có hai ý nghĩa: một là nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn trong con mắt lão nhân gia không phải hạng người tà ác, mà còn có thể vì chính nghĩa để ra tay. Hai là người ta còn nghĩ tới điểm này, chẳng lẽ Nhân Ma Sa Thiên Hoàn lại không nghĩ đến? Vì thế mối họa của nhà họ Tra với phe Sa Thiên Hoàn tất có liên quan.

Phong Càn hững hờ cười lạt nói:

- Mục đích của ngươi bất quá là muốn kéo luôn cả Tra Tư Liệt xuống nước. Nhưng ta bảo cho ngươi hay: bất tất ngươi phải phí nhiều tâm cơ vô ích, ta thu thập ngươi xong rồi sẽ đối phó với gã.

Cao Thanh Vân nói:

- Bản nhân chỉ bàn theo sự việc. Các hạ thử hỏi Tra công tử coi bản nhân có yêu cầu y ra tay viện trợ không? Ngày ấy, trong lòng bản nhân đã có thể hoài nghi liền lưu tâm tra xét. Mãi gần đây mới tra ra được một tên đệ tử của Sa Thiên Hoàn đã giao kết cùng Tra đại công tử, giúp y về mọi mặt. Thậm chí hắn còn ra tay lấy cắp bảo vật của các môn phái lớn cho Tra đại công tử. Nói tóm lại, thì Tra đại công tử gây nên thù nghịch dường như ở con người luôn che mặt gây nên.

A Liệt hỏi xen vào:

- Cao huynh! Huynh có thể chứng minh người che mặt đó là Phong Càn không?

Cao Thanh Vân đáp:

- Phải rồi! Vừa rồi Lương đại thúc đã đưa ra ám hiệu cho tiểu huynh. Ngày trước lão theo hầu lệnh tôn kề cận luôn bênh cạnh thì dĩ nhiên nhận ra được khẩu âm cùng cử chỉ của hắn.

Hồi (1-115)
Hồi 089
Hồi 091