Truyện:Bí thư tiên kiếm - Hồi 11

Bí thư tiên kiếm
Trọn bộ 20 hồi
Hồi 11: Hồ Nguyệt Đình Ác Tặc Lộng Hành - Tuyết Hoa Nương Một Phen Vương Nạn
0.00

(0 lượt)


Hồi (1-20)
Hồi 10
Hồi 12

Nhắc lại Thanh Y hiệp sĩ từ lúc về Thiểm Tây trừ thổ hào Vạn Ác phải một cơn khiếp vía kinh hồn trước Thầu Phong Tử, chàng lại sấn bước giang hồ đem chút tài nghệ bấy lâu học tập nơi Huyền Phong sơn giúp đời.

Biết mình bản lãnh còn non kém Thanh Y luôn luôn khôn khéo dè dặt. Chàng thường xem tập Bí Thư Tiên Kiếm để tìm tòi những tinh túy của nó hầu luyện tập kiếm quang cho thuần thục và để hiểu các thứ kiếm.

Ngày nọ Thanh Y hiệp sĩ dừng bước nơi hồ Nguyệt Đình.

Hồ Nguyệt Đình! Một nơi thắng cảnh danh lam, thủy tú sơn kỳ khắp nước Trung Hoa không nơi nào sánh kịp.

Là khách nhàn du, ưa non nước hữu tình, mấy ai là chẳng biết hồ Nguyệt Đình.

Đêm nay một đêm rằm Trung Thu, trên không chị Hằng lơ lủng, buông xuống dương trần một màu trong sáng dịu dàng huyền ảo làm sao! Cảnh đẹp của hồ Nguyệt Đình tắm ánh trăng ngà lung linh càng thêm đẹp. Nước hồ Nguyệt Đình lững lờ chảy, lấp lánh ánh trăng gợn lăn tăn như muôn ngàn làn sóng bạc con con nhô lên vô cùng nên thơ.

Trai thanh gái lịch dập dìu đua chen thưởng thức bao lạc thú nơi hồ Nguyệt Đình.

Nọ kìa những con thuyền xuôi giòng buông lái êm đềm trôi vang đưa giọng hát thánh thót như suối Ngọc Tuyền của những nàng ca nữ theo khách vương tôn thả thuyền du nguyệt. Sát bên hồ Bồng Lai quán, một tửu lầu cao sang nhất của tỉnh Hồ Nam đêm nay tấp nập khách ra vào, náo nhiệt vô cùng.

Trước cảnh hữu tình nên thơ, Thanh Y hiệp sĩ dành rũ áo phong sương tạm nghỉ nơi Bồng Lai quán, thưởng thức vài thú êm đềm của tao nhân mặc khách luôn tiện dò la tính hình dân chúng, quan viên lớn nhỏ địa phương luôn cả bọn thổ hào ác bá đạo tặc.

Vào quán, chàng ngang nhiên ngồi như đạ quen đi lại từ trước. Chàng gọi tửu bảo đem lại một hồ rượu Cúc Đạo thượng hảo hạng và các món ăn toàn sơn hào hải vị đắt giá.

Rượu đang nồng, đồ nhắm chưa vơi Thanh Y còn đang tửu hứng bỗng bên ngoài có tiếng huyên náo. Tiếng ai kêu gào khóc thảm thiết vọng sang mỗi lúc gần và rõ rệt. Động tính tò mò, Thanh Y vẫy tay gọi tửu bảo đến hỏi:

- Chuyện gì ở bên ngoài thế kia?

Nghe Thanh Y hỏi, tửu bảo lấm lét nhìn ra ngoài tỏ dấu sợ sệt đoạn bảo nhỏ bên tai vừa đủ chàng nghe:

- Khách quan ở xa mới đền chẳng nên tìm biết làm chi chuyện người, không ích gì cho mình có khi còn chuốc họa vào thân nữa là khác.

Thanh Y lúc ấy rượu đã hừng nên không còn nhã nhặn dịu dàng như bình nhật. Chàng quắc mắt nhìn tửu bảo nói lớn:

- Tửu bảo. Ta muốn biết người cứ nói cho ta nghe.

Biết ông khách trước mặt mình lúc này đã bị thần Lưu Linh nhập, cưỡng lời e khó tránh lôi thôi, tửu bảo liền dịu dàng thưa:

- Khách quan muốn biết tôi chẳng dám không vâng song nghe qua chuyện xin ngài chớ để vào tai.

Nguyên vừa rồi có một lão bà từ vùng quê đưa con gái lên đây thăm cô mẫu nhân thể thưởng Trung Thu nơi hồ Nguyệt Đình. Thiếu nữ tuy con hàng dân giả nhưng dung nhan mặn mà xinh đẹp. Vì chút nhan sắc ưa nhìn ấy, nàng chẳng thoát khỏi cặp mắt xanh của Trịnh Thiên Hổ, bộ hạ đắc lực của quan Tổng đốc Dương Xích.

Trịnh tướng quân thoạt đầu đưa người đến dùng lời ngon ngọt dụ dỗ mẹ con lão bà ưng thuận đổ nàng về làm hầu thiếp cho Dương tổng đốc. Lão bà khăng khăng cự tuyệt nên bị Trịnh tướng quân làm ngang cho thủ hộ bắt thiếu nữ. Người còn đang tay ra lệnh cho tả hữu đánh lão bà gần trí mạng. Tiếng gào khóc mà khách quan vừa nghe lọt vào tai ấy là tiếng kêu than kể lể của người vô cô lâm nạn vừa rồi.

Vừa nghe tửu bảo nói hết câu Thanh Y bừng bừng nổi giận máu nghĩa hiệp sôi lên, chàng vỗ bàn nói lớn:

- Quân thất phu võ lễ, bỗng không dám bắt người vô sự.

Dứt lời chàng chạy vụt ra ngoài xô vẹt mọi người tiến về phía cửa vang lên tiếng khóc. Gặp lão bà, Thanh Y thốt lời phủ dụ. Đoạn chàng theo tay chỉ của người dùng thuật phi hành chạy như bay đuổi theo bọn Trịnh Thiên Hổ.

Chớp mắt Thanh Y đã đuổi kịp lũ hung đồ kia. Chàng lẹ làng nhảy sấn đến quát vang như sấm:

- Quân khốn kia, biết điều mau giao trả lại thiếu nữ cho ta, bằng không bọn bây chớ trách.

Trịnh Thiên Hổ tính như lửa dốt, hắn quát to lên như sấm:

- Tên chó chất kia, mi há không biết Trịnh lão tổ mi đây sao?

Nói xong hắn nhảy đến đấm thẳng vào ngực Thanh Y một quả thôi sơn, nhưng Thanh Y xem thường chàng nghiêng mình né tránh và ngọn đá Long Xà Tiến Động của chàng chiếu vào giữa ngực hắn làm hắn văng ra xa, mồm hộc máu tươi ra lênh láng.

Thanh Y toan đánh bọn bộ hạ của Trịnh Thiên Hổ để cướp thiếu nữ lại thì một người to lớn từ xa chạy bay tới, từ tay hắn một luồng hồng quang rực rỡ bay ào xuống đầu chàng như trời long đất lở.

Thaáh Y cả sợ rú lên:

- Trời! Cổ Đầu Tăng. Ta nguy mất.

Chàng đánh liều rút thanh Thủy Thư tận lực gạt mạnh một nhát...

Một tiếng choang vang lên như chuông đồng ngân làm bưng tai nhức óc mọi người. Thanh Thủy Thư của Thanh Y lòe lửa đỏ còn chàng thối lui hơn mấy bước, hổ khầu tay gần toạt, toàn thân rúng động.

Thất kinh, Thanh Y chẳng còn hồn vía nào. Chàng liều mạng giữ chặt tay quyết phóng thanh Thủy Thư lên không hóa thành một đạo bạch quang cự lại.

Nhưng hiệp sĩ Thanh Y phải đâu là tay đối thủ của tên Cổ Đầu Tăng bản lãnh cực lợi hại kia. Tài hắn gầm trời hiếm thấy, xô núi núi ngã, đẩy trời trời nghiêng. Thanh Y gặp hắn có khác gì trứng chọi đá, chấu chống với xe. Ngay đến Công Tôn đại sư gặp hắn còn phải khiếp đảm thay..

Thanh Y hiểu thế nên chàng dùng hết tuyệt kỹ công phu tự luyện bấy lâu, vận khí Thiên Cương thôi thúc vầng bạch quang chống ngăn với đạo kiếm quang kia.

Nhưng sức người dù sao cũng có hạn, chim én con sao địch nổi Vạn Lý Thần Ưng to lớn. Thế là trong chớp mắt luồng bạch quang gần bị át mất trước vầng hồng quang to rộng và hung hãn kia.

Luồng hồng quang càng lúc càng lan xa như một quả núi đỏ rực. Bỗng một tiếng nổ vang trời động đất nổi lên, luồng bạch quang bị đánh giạt ra ngoài nhỏ còn bằng sợi chỉ chực sa xuống, vầng hồng quang được thế vũ lộng như con giao long ngoài bể cả vờn sóng to lớn ra như một quả núi lửa úp chụp xuống đầu Thanh Y, khí thế thật muôn phần dữ dội.

Thanh Y hiệp sĩ hồn bất phụ thể, đành nhắm mắt chờ chết.

May sao, giữa lúc muôn lần khốn cùng nguy ngập ấy bỗng từ đâu xuất hiện một đạo thanh quang vô cùng dữ dội cản bật luồng hồng quang dội ngược trở lại. Vừa lúc ấy hiện ra một người tuổi độ trung niên, mũi cao mắt sáng, tướng mạo đường đường oai phong lẫm lẫm.

Thoạt trông thấy kẻ ấy, Thanh Y mừng rú lên:

- Sư bá giáng lâm cứu mạng tiểu điệt.

Riêng Cổ Đầu Tăng, hắn tưởng đâu đã kết quả được tính mệnh chàng hiệp sĩ Thanh Y bất ngờ có người tung kiếm quang ngăn đánh, hắn tức giặn tràn hông lồng lộn lên như hổ vồ trật mồi. Đến lúc định thần nhìn kỹ lại kẻ ấy, Cổ Đầu Tăng bất giác giật mình kinh sợ rú khẽ:

- Vạn Thánh Vân. Ta khốn với nó.

Vừa lo vừa giận, Cổ-Đầu Tăng đâm liều quát to lên:

- Thất phu Vạn Thánh Vân. Mi từ đâu đến đây chịu chết. Ta nguyện cùng ngươi một phen còn mất.

Dứt lời hắn thúc kiếm quang đánh thật dữ.

Vạn Thánh Vân vẫn xem thường, người vội điều khiển đạo thanh quang chống trả kịch liệt.

Trên không trung lúc ấy, giữa trời trăng trong sáng hai đạo thanh quang như hai con thuồng luồng quẩy khúc lồng lộn xoắn tít lấy nhau gây nên những tiếng nổ kinh hồn sởn vía.

Biết mình bàn lành kém hơn Vạn Thánh Vân một chín một mười, Cổ Đầu Tăng dùng hết tuyệt điểm công phu, giữ vững quyết vận thêm khí Thiên Cương thôi thúc luồng hồng quang quật khởi mãnh liệt.

Quả không hổ là một tên ma tăng tài tình xuất chứng, luồng hồng quang của Cổ Đầu Tăng to rộng thêm ra khác nào một vầng lửa đỏ lan tràn.

Nhưng Vạn Thánh Vân nào phải tay vừa, tài nghệ người còn trên Cổ Đầu Tăng một bậc bao giờ chịu kém. Ông cũng thúc luồng thanh quang đánh trả dữ dội. Hai sức mạnh gặp nhau không ngớt bật lên những tiếng nổ run trời sập đất.

Bỗng một tiểng nổ ầm vang lên vô cùng khiếp đảm. Vầng hồng quang như thuyền mất hướng tròng trành giữa bể khơi, giạt ra ngoài lảo đảo mấy vòng rồi nhỏ dần.

Cổ Đầu Tăng hồn phi phách tán, vận thêm khí Thiên Cương kềm chặt kiếm quang liều chết cầm cự.

Trước tình thế ấy, Vạn Thánh Vân cả cười bảo:

- Cổ Đầu Tăng. Tài nghệ mi còn non nớt lắm. Muốn sống hãy mau quỳ lạy xin ta dung mạng. Ta lấy đức hiếu sinh tha cho mi được toàn thân.

Cổ Đầu Tăng giận sùi bọt mép. Hắn gầm vang như sấm:

- Cẩu tặc Vạn Thanh Vân. Mi tài cán là bao mà dám dương dương tự đắc.

Dứt lời Cổ Đầu Tăng thúc kiếm quang đánh ráo riết. Nhân lúc bất thần hắn vẫy luôn tay trái phóng mấy luồng tiêu quang nhắm đúng cổ họng Vạn Thánh Vân bay vèo tới.

Vạn Thánh Vân điềm tĩnh thổi một hơi tức thì ba luồng tiêu quang bay vù trở lại ngay mình Cổ Đầu Tăng khí thế muôn phần nguy hiểm. Hoảng kinh, Cổ Đầu Tăng vội nhảy sang bên né tránh.

Thấy Cồ Đầu Tăng đâm liều, Vạn Thánh Vân cả giận quát:

- Cổ Đầu Tăng. Mi có chạy lên trời cũng không thoát.

Dứt lời, Vạn Thánh Vân vẫy tay dùng phép phản phong nhuyễn khí nhắm đúng người Cổ Đầu Tăng đánh dữ dội. Lãnh phong từ tay người bay ra ào ào như bão dậy làm cây cối xung quanh đường ngã đổ ầm ầm ghê rợn.

Cổ Đầu Tăng thất kinh, hắn cũng lật đật dùng phép phản phong nhuyễn khí đánh trả lại, cản bật luồng gió quá dữ kia. Hai sức gió gặp nhau quay lông lốc tung bụi cắt bay mù mịt, xoáy đất lổm sâu thành trũng to. Cây cối lại một phen nữa trụi lá, bay ào như mưa tuôn thác đổ.

Vạn Thánh Vân tính như lửa đốt, ông thấy đánh lâu mà chẳng kết quả gì vội hét lên một tiếng khác nào sấm dậy ngang trời, vận thêm khí Thiên Cương thôi thúc luồng thanh quang đánh thật dữ.

Tiếng thét quá dữ kia làm Cổ Đầu Tăng giựt mình chậm điều khiển vầng hồng quang một giây đã bị đạo thanh quang kia đánh bật lên cao. Cổ Đầu Tăng gần mất đi một nửa tinh thần chiến đấu, đạo hồng quang của hắn nhỏ dần.

Cổ Đầu Tăng chẳng còn hồn vía, hắn toan thâu kiếm quang trốn chạy. Nhưng Vạn Thánh Vân quái ác, ông như đoán được thâm ý hắn nên thúc kiếm quang vây chặt, đánh chẳng hở một giây, khiến hắn không sao trốn kịp.

Bỗng một tiếng nó xé trời nổi lên, luồng thanh quang như một vầng mây xanh to lớn áng mất luồng hồng quang của Cổ Đầu Tăng. Rồi liên tiếp hai ba tiếng nổ kinh hồn lại vang lên, đạo hồng quang gần sa xuống.

Cổ Đầu Tăng tái mặt mướt mồ hôi trán, hắn sợ thất thần chỉ còn nhắm mắt chờ phút nguy vong đến.

Bất ngờ từ phía Đông nam vụt đến một luồng hoàng quang cản bật vầng thanh quang đang hùng hổ sa xuống đầu Cổ Đầu Tăng.

Liền đó từ trên không trung xuất hiện một tên sư mặt mày hung ác.

Nhát thấy tên sư hổ mang ấy, Cổ Đầu Tăng reo lên:

- Thần Phong Tử. Sư huynh mau hiển lộng uy hạ Vạn Thánh Vân rửa hờn cho đệ.

Dứt lời Cổ Đầu Tăng điều khiển luồng hồng quanh quật khởi trở lại. Thần Phong Từ cũng thúc đạo hoàng quang đánh thật dữ.

Không ngờ Thần Phong Tử từ đâu đến can thiệp giúp Cổ Đầu Tăng đàn áp lại mình, Vạn Thánh Vân lo sợ nghĩ thầm: "Thần Phong Tử tài nghệ có phần hơn ta lại thêm Cổ Đầu Tăng bên cạnh đang cơn giận, không khéo ta nguy mất".

Tuy nghĩ thế Vạn Thánh Vân vẫn còn tin tưởng ở tài phi đằng kiếm độn của mình, dù gì người cũng còn có thể trổ hết tuyệt điểm công phu trốn chạy được.

Nghĩ vậy Vạn Thánh Vân vững tinh thần, ông vội thúc đạo thanh quang đánh ráo riết. Ông lại phóng thêm hai đạo kiếm quang nữa cự địch.

Trên không trung lúc ấy thật muôn phần dữ dội. Năm đạo kiếm quang luôn luôn quấn quít lẫn nhau như năm vầng mây ngũ sắc lơ lửng giữa trời, va chạm nhau chẳng ngớt gây thành những tiếng nổ tan trời nát núi.

Vạn Thánh Vân quả thật xứng đáng là đồ đệ của Linh Chân sư tổ. Trước Cổ Đầu Tăng, Thần Phong Tử là hai tay quái tặc tài nghệ siêu việt trên đời ông vẫn chống ngăn chẳng chút kém.

Thần Phong Tử thấy Vạn Thánh Vân không hề nao núng cả giận, vẫy tay phóng luôn hai luồng lục quang lên không tiếp vầng hoàng quang đánh kịch liệt.

Hai luồng lục quang của hắn thật lợi hại. Vừa vụt lên như hai chiếc cầu vồng, loáng mắt đã lan ra hàng mấy dặm, chỉ trong chớp mắt áng mất luồng thanh quang, bạch quang của Vạn Thánh Vân.

Vạn Thánh Vân cả kinh vội đem hết tâm lực bình sanh điều khiển ba đạo kiếm quang của mình chống trả ráo riết. Còn Thanh Y thấy mòi không xong liệu có đứng lại cũng không giúp gì được, chàng quăng mình nhảy đi dùng thuật phi hành chạy như bay biến.

Bỗng một tiếng nổ long trời lở đất nổi lên, luồng thanh quang của Vạn Thánh Vân tức thì sa xuống tắt phụt.

Vạn Thánh Vân kinh hồn sợ chẳng cùng, ông không còn lòng dạ nào chiến đấu nữa, vội điều khiển hai đạo kiếm quang kia đánh thật dữ về phía Cổ Đầu Tăng làm hắn hoảng vía xoay đạo hồng quang về cản lại.

Thừa lúc ấy Vạn Thánh Vân thu nhanh hai đạo kiếm quang về rồi dùng kiếm độn chạy như bay vào khoảng mây mờ.

Thần Phong Tử cả giận, hắn quát lên như sấm dậy lưng trời:

- Cẩu tặc Vạn Thánh Vân, chạy đâu thoát tay ta.

Dứt lời hắn dùng tài tuyệt kỹ phi đằng đuổi theo nhu bay như biến. Cổ Đầu Tăng cũng dùng kiếm độn chạy theo Thần Phong Tử như gió cuốn.

Cả hai dùng hết tuyệt điểm phi đằng đuổi theo như gió, nhưng bóng người hiệp khách đã biến mất trong ngàn mây...

*****

Hai hôm sau.

Lại cũng một đêm trong tuần Trung Thu tuyệt vời. Ánh trăng tỏa xuống trần gian một màu trong trắng dịu dàng như một tấm lụa mỏng bao trùm cả không gian, vũ trụ.

Cảnh vật hồ Nguyệt Đình càng về đêm trông càng thú vị nên thơ.

Dương Xích vốn là một tên tham quan vô độ, nhưng tính ham vui chẳng cùng. Tiết Trung Thu nhằm ngày sanh nhật của hắn nên hắn cho tổ chức vui chơi hỉ hạ linh đình. Đêm nay mới chánh nhằm ngày hắn ra đời từ hơn bốn mươi năm về trước.

Lễ sanh nhật của một vị Tổng đốc trấn nhậm xa hoàng triều, riêng chiếm một cõi phải đâu là chuyện thường. Nó to lớn biết dường nào, nghi lễ rình rang thua gì đại lễ của nhà vua hay đấng công hầu vương tước.

Bá tánh lương dân từ một hôm trước đã được lệnh trang hoàng nhà cửa, treo hoa kết tụi trước ngõ.

Đêm vừa đến là cuộc hoa đăng bắt đầu.

Khắp tỉnh thành Hồ Nam dân chúng đều dự cuộc dựng cột đèn to lớn ấy. Từ các nẻo đường dẫn đến trước dinh Tổng đốc Dương Xích kẻ qua người lại dập dìu, chen lấn nhau đi đông hơn kiến cỏ.

Dânchúng xếp nhau đi từng hàng dài cả mấy trên tay mỗi người đều có một cây đèn lồng màu sặc sỡ, xa trông như một con rồng đen to lớn thật dài, mà những chiếc đèn xanh đỏ đủ màu lẫn lộn như những con mắt khổng lồ giương lên nhìn thiên hạ vui chơi.

Dứt cuộc hoa đăng đến đua thuyền trước nhà thủy tạ của Dương tổng đốc cất trên mặt hồ Nguyệt Đình.

Cuộc đua thuyền quanh hồ Nguyệt Đình lúc bây giờ là thú vui độc nhất của nam thanh nữ tú tỉnh Hồ Nam.

Thuyền đua kết hoa, treo đèn ngũ sắc lộng lẫy ưa nhìn. Mỗi thuyền chỉ chứa bốn người, hai trai hai gái. Trai nếu chẳng đẹp bằng Phan An, Tống Ngọc tái sinh cũng tuấn tú hình dung, mi thanh mục tú khác thường. Gái thì dung nhan kiều diễm nguyệt thẹn hoa nhường, cá đắm nhan sa. Gái trai tuổi xanh đang độ tình xuân phơi phới, chưa có gia đình chồng vợ mới dự cuộc đua ấy được.

Cuộc đua khởi ngay trước nhà thủy tạ của Dương tổng đốc, lượn quanh hồ Nguyệt Đình hai vòng rồi trở lại đấy định hơn thua. Chính Dương Xích bản thân ra đứng làm giám khảo cuộc đua kỳ thú này. Thuyền nào về nhất được chính tay Dương Xích ban cho bốn chung Quỳnh Tương tửu, bốn chục lượng vàng rồng, hai trăm cây gấm nhiễu, về nhì ba cũng vậy nhưng chẳng may mắn hơn kẻ chiếm giải nhất được Dương Xích ân tứ cuộc hôn nhân giữa hai gặp tài tử giai nhân tao ngộ bất ngờ.

Năm nay khác hơn mọi năm, cuộc đua thuyền nơi hồ Nguyệt Đình được Dương tổng đốc dời lại đúng nửa đêm mới khởi cuộc đua tranh.

Giờ này dân chúng lũ lượt kéo đến vây quanh hồ chật như nêm. Họ không ngớt thì thào bàn tán chẳng biết ai là kẻ may mắn được tác thành giai ngẫu bất ngờ và đem danh dự về cho địa phương mình.

Trên không lúc ấy bạch thố long lanh chiếu xuống hồ Nguyệt Đình một màu tươi sáng dịu. Giòng nước hồ Nguyệt Đình qua cơn gió thoảng gợn lăn tăn rập rờn như muôn ngàn loài rắn bạc giỡn đùa trên sóng nước.

Bỗng ba hồi kiểng đổ vang rền, chắm dứt sự đợi chờ náo nức của mọi người. Thiên hạ đang ồn ào huyên náo bỗng im bặt. Vài kẻ thì thào: "Ngài Tổng đốc sắp đến nơi. Cuộc đua gần khai diễn rồi đây".

Thật vậy. Sau hồi kiểng đổ, hai người đàn ông đi đầu đáng kẻ sĩ tốt nạt lui bá tánh tránh đường cho Tổng đốc đến. Rồi liền đó một chiếc kiệu to lớn hơn mười người khiêng từ từ tiến đến.

Kiệu vừa hạ, một viên quan khẽ bước đến cuốn rèm. Từ bên trong bước ra một người tướng mạo cực kỳ hung ác, mũi lân to tướng, mắc ốc nhồi mày sếch ngược. Đó là Dương Xích Tổng đốc tỉnh Hồ Nam, em ruột của Dương Bưu ác bá nơi Hoàng Hoa thôn.

Dương Xích vừa ngự nơi nhà thủy tạ thì muôn ngàn tiếng hoan hô cổ vũ nổi vang dậy. Vừa an vị xong một lúc để nghe tuyên đọc danh sách nam nữ dự cuộc đua thuyền xong, Dương Xích hạ lệnh cho cuộc đua mở đầu.

Tức thì ba tiếng pháo nổ vang. Hằng trăm thuyền hoa chờ chực sẵn từ nào, vừa nghe pháo nổ dứt đã xông ra ồ ạt, bao nhiêu mái chèo đều nhất loạt thi nhau bỏ đều xuống nước, nước tung trắng xóa lấp lánh ánh trăng như muôn ngàn miếng bạc nhỏ trải đều trên một khúc hồ.

Cũng từ phút ấy dưới các thuyền đua, nhạc trỗi lên vang lừng, có lúc hùng hồn như thúc như giục lòng người thêm hăng hái, có lúc du dương mơ màng huyền ảo như tiếng sáo Thiên Thai hay cung đàn chốn Nguyệt điện. Hòa theo tiếng nhạc, giọng hát của các giai nhân trên thuyền hoa đua vang lên thâm trầm huyền dịu, có lúc cao như gió vút thông ngàn, có lúc trầm buồn như liễu rũ.

Thú đua tao nhã kỳ thú ấy đến đầy phải đâu là hết. Từ các thuyền hoa, thỉnh thoảng trai thanh gái lịch còn thả nhẹ xuống hồ vài chiếc thuyền con con, làm bằng gỗ nhẹ thật khéo. Trên các con thuyền bé tí ti ấy, pháo hoa đủ màu tia vọt lên trời những luồng sáng ngũ sắc trông càng đẹp mắt.

Chỉ trong một thoáng khắp hồ Nguyệt Đình, từ mặt nước pháo thăng thiên đủ màu bay vụt lên không lòe sáng cả một vùng, nhác trông như muôn ngàn tia hào quang ngũ sắc bay tua tủa khắp trời.

Cuộc vui chơi như thế tưởng đâu trên đòi có một không hai vậy.

Chứng kiến cuộc đua này có cả Thanh Y hiệp sĩ đại đồ đệ của Công Tôn đại sư, con người chết hụt vì tay Cổ Đầu Tăng, Thần Phong Tử vừa rồi.

Lúc Vạn Thánh Vân gần thất thế, nhắm mòi không yên, chàng hiệp sĩ áo xanh liền lẹ chân trốn chạy. Thoát nạn chàng toan rời khỏi hồ Nguyệt Đình nhưng sực nhớ lại mình chưa cứu được mẹ con lão bà bị nạn kia chàng liền quày quả trở lại thành Hồ Nam. Cẩn thận Thanh Y tìm một quán trọ hẻo lánh tạm trú để thực hành ý định của mình.

Hai hôm liền trôi qua, Thanh Y biết thiếu nữ hiện ở trong dinh Tổng đốc Hồ Nam Dương Xích, nhưng chàng không làm sao vào cứu được. Chàng đã liều mạng đột nhập vào đây, nhưng chẳng đến được tận nội dinh, nơi tử địa mà Dương Xích ngầm đặt nhiều cơ quan máy móc vô cùng nguy hiểm.

Thế rồi đêm nay, một đêm trăng sáng đâm tình thơ, Thanh Y hiệp sĩ được tin Dương Xích có mặt nơi hồ Nguyệt Đình, chủ tọa cuộc đua độc nhất vô nhị ở tỉnh Hồ Nam. Chàng liền tất tả đến nơi hy vọng sẽ gặp thiếu nữ, vì nàng mới được Dương Xích tuyển vào chắc sao hắn cũng sủng ái dắt nàng đi theo cạnh hắn. Và nhân đó chàng sẽ ra tay cướp đoạt nàng giao trả cho bà lão khốn khổ kia.

Thanh Y thất vọng vì thiếu nữ kia không theo hầu tên ác quan cầm đầu tỉnh Hồ nam. Chán nản chàng liền đổi cuộc hành hiệp ra cuộc dự xem dạ hội. Và chàng trà trộn vào đám đông đến sát hồ Nguyệt Đình xem cuộc đua hiếm thấy diễn hành trên mặt nước hồ nên thơ.

Giữa lúc mọi người đang mải miết xem chơi, bỗng dậy lên những tiếng khóc la vang vầy, tiếng la kêu:

- Bắt lấy nó! Bắt lấy nó. Quân bất lương đại ác.

Những tiếng sau cùng mỗi lúc một dữ dội thêm, như đập mạnh vào tai chàng khiến Thanh Y dù có muốn làm ngơ cũng không sao được. Chàng liền xô vẹt mọi người tiến thẳng về phía phát ra tiếng khóc kêu kia.

Qua một hồi khó nhọc lấn chen đổ mồ hôi hột dầm mình, Thanh Y đến tận nơi.

Thì ra bá tánh vui bồng bế con đến đây trước xem cuộc hoa đăng sau mục kích cuộc đua thuyền sôỉ nổi trên hồ Nguyệt Đình mắt nhìn chưa mãn nhãn bỗng tai vạ đến nơi. Hằng mấy chục đứa bé đi cạnh mẹ cha hoặc được bồng bế trên tay, bỗng bị hai người hình thù to lớn bất ngờ hiện đến bắt đi mất.

Rõ chuyện Thanh Y tức uất người, máu anh hùng sôi sục, căm giận bọn ác tặc lộng hành tác quái chẳng cùng. Chàng quyết truy tầm cho được bọn chúng ra tay trừ diệt đỡ hại cho dân lành.

Chàng chẳng ngại khó khăn lấn chen giữa rừng người xao động, rảo khắp nơi mà tung tích kẻ bất lương vẫn như chim trời cá nước biệt mù tăm dạng.

Đi thêm một lát nữa, mệt muốn ngất người Thanh Y nản quá toan quày gót trở về nhà trọ, chàng bỗng nghe đâu đấy vang lên tiếng thét:

- Nó đó! Nó đó! Mau bắt lấy nó.

Thanh Y vội định nhìn kỹ. Trước mắt chàng nơi một khoảng trống hai bóng đen to lớn trên tay như có cắp người đang chạy như bay biến về phía Nam.

Chẳng chút chần chờ Thanh Y lẹ làng dùng thuật phi hành đuổi theo rất gấp. Cũng may nhở chàng tay không chân rồi đoán được lối đi của chúng nên chỉ một loáng là Thanh Y đã đứng chặn trước mặt cả hai và quát lớn:

- Lũ khốn kia. Khôn hồn mau đứng lại, cưỡng lời lão gia ắt chẳng toàn thân.

Vừa nghe tiếng quát, hai bóng đen nọ tức thì dừng hẳn lại. Kịp đến khi nhìn rõ kẻ chận đường mình là Thanh Y hiệp sĩ, cả hai đều lột phắt hai chiếc khăn lụa đen bao trùm trên mặt ra. Một bóng đen sấn đến gần Thanh Y quát to lên như sét nổ lưng trời:

- Thằng nhãi con tới số. Mi chết hụt một lần mà chẳng biết thân còn dẫn xác đến đây nạp mạng. Phen này mày có trốn chạy đằng trời cũng chẳng thoát khỏi tay ta.

Nghe tiếng quát của Cổ Đầu Tăng, Thanh Y rụng rời cả tay chân. Chàng kinh hãi nghĩ thầm: "Mạng ta phen này chắc hết rồi mới khiến xui gặp bọn chúng".

Nghĩ vậy Thanh Y liều mạng dùng hết tuyệt kỹ phi hành chạy thẳng một mạch.

Cổ Đầu Tăng bao giờ chịu bỏ. Hắn phóng luồng hồng quang như một chiếc cầu vòng lửa đỏ rực đuổi gấp theo Thanh Y. Chỉ trong nháy mắt đạo hồng quang như một vầng mây đỏ dữ dội vụt xuống đầu Thanh Y khí thế muôn phần ghê gớm.

Thanh Y lúc ấy còn hồn vía nào. Chàng đành nhắm mắt phó mặc mạng số mình khuông thiêng may rủi.

Giữa lúc thập tử nhất sinh ấy bỗng từ đâu bay vụt đến một vầng bạch quang sáng lòe cả mấy dặm, lãnh khí ào ra rợn người, xô bật đạo hồng quang của Cổ Đầu Tăng bay vụt lên cao và những tiếng nổ ầm ầm như sấm chuyển ngang trời hơi lạnh lan ra một vùng to rộng.

Cổ Đầu Tăng và Thần Phong Tử không hiểu kẻ nào xuất hiện mà tài tình ghê gớm như vậy, cả hai cùng vận thần công lên để chịu đựng với khí lạnh và đưa mắt nhìn thì thấy một thiếu nữ đẹp như tiên đang lơ lửng trên không. Cả hai cả giận vung tay dùng Chưởng Tâm Lôi đánh vào mặt thiếu nữ.

Những tiếng nổ kinh thiên động địa nổi lên làm chấn động một vùng, Chưởng Tâm Lôi của chúng quả nhiên lợi hại phi thường, nhưng nào có ra gì với thiếu nữ, nàng sẽ quay mình một vòng tức thì lãnh khí nổi lên ào ào, cản bật Chưởng Tâm Lôi của bọn kia lại.

Cổ Đầu Tăng và Thần Phong Tử vừa sự vừa giận, cả hai cùng ra hiệu cho nhau và tức thì Cổ Đầu Tăng rút phi đạn ra ném đúng cổ họng nàng, còn Thần Phong Tử phóng vào tử huyệt nàng hai luồng tiêu quang cực kỳ ghê gớm.

Thoạt trông thấy tình hình, thiếu nữ cả cười, nàng vung tay áo tức thì một trận cuồng phong như bão táp bay ào ào ra cản bật hai luồng tiêu quang và phi đạn của bọn kia lại. Phi đạn nổ ầm lên miểng bay rào rào như mưa, nhưng không làm sao xâm phạm vào mình thiếu nữ được.

Thoạt trông nữ lang Thanh Y vô cùng mừng rỡ toan kêu nhưng không hiểu nghĩ sao chàng lại thôi.

Nữ lang từ từ hạ xuống. Nàng nhìn về phía Cổ Đầu Tăng thét to:

- Cẩu tăng chớ cậy tài hiếp yếu. Nào bọn ngươi có bản lãnh gì hãy giở ra xem, chứ đồ trẻ ấy làm sao chọi được với ta.

Dứt lời nữ lang liền hé miệng hoa thổi một hơi vào vùng hồng quang của Cổ Đầu Tăng.

Ghê thay đạo pháp cao siêu vô thượng của nàng.

Luồng hồng quang đang hùng hổ như một quả núi lửa khổng lồ vũ lộng trên không bỗng nổ ẩm lên một tiếng như tan trời vỡ đất rồi sa ngay xuống đất tắt phụt mất.

Cổ Đầu Tăng khiếp hải quá, hắn rú lên một tiếng thất thanh liều chết tung luôn hai luồng xích quang lên không cự lại với vầng bạch quang lúc ấy như muôn ngàn mặt trăng xây lại, tỏa khí lạnh rợn người đang vần vũ trên đầu hắn.

Thần Phong Tử từ nãy giờ đứng bên ngoài xem cuộc giao đấu, đến khi thấy nữ lang hiển lộng thần thông phá mất kiếm quang của Cổ Đầu Tăng, hắn rụng rời kinh hãi rú lên:

- Trời! Con bé này ở đâu mà bản lãnh ghê gớm thế.

Thần Phong Tử còn đang bàng hoàng ngơ ngẩn thì một tiếng nổ dường địa chấn thiên long nổi dậy, hai luồng xích quang của Cổ Đầu Tăng tức thì nát tan như bụi.

Tình thế không dừng được, Thần Phong Tử vội vàng vẫy tay áo phóng lên không một đạo kiếm quang màu lục ngăn đón giúp Cổ Đầu Tăng.

Vừa thấy Thần Phong Tử đưa luồng lục quang lên không cự lại Ngọc Kiếm mình, nữ lang ấy tức Tố Hoa: Kẻ đã thị hùng nơi Anh Hùng quán, làm bọn Vạn Hoa thất quái và hai lão tăng đầu bướu râu xồm bên Tây Tạng một phen bay hồn khiếp đảm, nàng cả cười lên khanh khách và nhắm ngay đạo lục quang của Thần Phong Tử phẩy nhẹ tay áo rộng một cái tức thì đạo lục quang tan tành như tro bụi.

Thần Phong Tử hồn phi phách tán, tái xanh mặt mũi như gà bị cắt hết tiết. Hắn không ngờ gần suốt đời giang hồ ngang đọc, từng lê bước khắp tam sơn ngũ nhạc, từng chạm trán khắp mặt chúng anh hùng thiên hạ, mà nay phải thất bại đau đớn như thế.

Vừa sợ vừa giận, giận quá hóa liều, Thần Phong tử dùng hết tuyệt điểm công phu hé miệng phun ra hai đạo kiếm quang màu lửa đỏ rực, vụt lên không trung như hai con thần long rởn khúc, chuyển động ầm ầm như núi đổ trời nghiêng sa xuống đầu thiếu nữ như chém tan nàng ra muôn mảnh...

Nhưng hai đạo hồng quang vừa chạm vào luồng bạch quang bỗng vang lên một tiếng nổ kinh hồn sởn vía. Rồi tiếp theo đó hai tiếng nổ long trời lở đất lại vang lên, hai đạo hồng quang tức thì nát tan như bụi cám.

Khiếp hãi quá Thần Phong Tử rụng rời, còn Cổ Đầu Tăng cũng phách lạc hồn siêu, kinh sợ gần run lên.

Thấy thế, Tố Hoa bật cười lên như nắc nẻ, nàng bảo lớn:

- Lữ khốn kia. Muốn sống mau quỳ lạy ta. Phù Dung Nương sẽ lấy lượng biển trời dung cho tội chết. Ta chẳng nỡ giết loài chuột nhắt như bọn bây.

Bất ngờ bị nhục thái quá Thần Phong Tử, Cổ Đầu Tăng giận quá quên cả sợ hãi. Cả hai đồng quát lớn:

- Nữ tặc chớ ngông cuồng tự thị, khinh khi người quá lẽ. Bọn ta dù chết quyết chẳng chịu nhục.

Dứt lời Cổ Đầu Tăng liều mạng tung luôn lên không thanh Mê Hồn báu kiếm mà lúc nọ Tuyết Hoa Nương đến Bách Điển tự làm đổ lò bát quái phá hỏng chương trình luyện kiếm của hắn, làm hắn luyện dở dang thanh bảo kiếm ấy Mê Hồn kiếm dù chưa tinh luyện cũng dữ dội muôn phần. Vừa vụt lên không nó đã hóa thành một vầng hắc khí to lớn như một quả núi đen khổng lổ nổ ầm ầm như trời nghiêng đất sụp, tỏa khí nóng ran người.

Quả thật chẳng hổ danh Mê Hồn kiếm, luồng hắc quang đằng đằng sát khí, càng lúc càng lan rộng to lớn lạ thường. Nó chuyển động ầm ầm kinh khủng.

Thần Phong Tử cũng liền phóng lên không một luồng tâm kiếm. Đạo tâm kiếm từ mũi bắn tia ra thoạt đầu nhỏ như sợi tơ, lúc lên không thì nó lớn chẳng biết đâu mà lường.

Vầng tâm kiếm màu tím ấy có phần dữ dội hơn luồng hắc quang của Cổ Đầu Tăng, nó chuyển động rền trời dậy đất, kiếm quang xoay tít phát ra một trận gió ghê hồn, cuốn bụi cát đá bay tung mù mịt cây cối ngã đổ rầm rầm ghê rợn.

Thanh Y hiệp sĩ lúc ấy như người đắm thuyền vớ được phao, chàng tưởng đâu mạng phải đi đời bất ngờ có người đến giải cứu lòng mừng rỡ chẳng cùng.

Nhưng vui chưa trọn đã thấy hai tên ác tặc hiển lộng thần thông quá dữ, kẻ tung kiếm quang hơi nóng cháy người, chàng cố sức vận thần công chịu đựng mà cũng thấy nóng ran cơ thể. Khắp người chàng như kim chích đâm vào thịt da, tâm thần như bải hoải.

Đã vậy Thần Phong Tử còn đưa thêm một luồng kiếm quang màu tím mười phần hung hiểm, xem ra còn hơn cả đạo hắc quang kia nữa. Một mình thiếu nữ làm sao địch lại. Nghĩ vậy Thanh Y sợ thất thần.

Chàng thầm giận cho mình là trai mà bản lãnh quá ư tầm thường, gặp lúc khốn nguy đã chẳng bảo vệ được thân còn gieo tai họa cho kẻ khác. Nhưng sực nhớ đến lúc thiếu nữ chỉ sẽ vẫy tay, thổi phù mà đã phá mất kiếm quang của kẻ nghịch, Thanh Y hơi yên lòng một chút.

Giữa lúc ấy từ trên không trung bỗng vang lên hai tiếng nổ nghiêng trời sụp đất. Đạo kiếm quang màu tím của Thần Phong Tử và luồng hắc quang kia vừa chạm vào vầng bạch quang tức thì tắt phụt tan tành như bột cám.

Thần Phong Từ, Cổ Đầu Tăng lúc ấy chẳng còn hồn vía nào. Cả hai toan tháo thân dùng phép phi đằng trốn chạy, nhưng bọn chúng kinh sợ thái quá rụng rời cả tay chân muốn thoát đi mà chẳng được.

Luồng bạch quang lúc ấy tỏa rộng vô cùng, sáng lòe cả một vùng trời đất. Nó như muôn ngàn quà núi trắng kết lại, chuyển động vang ầm tưởng chừng trời đất sắp một phen nghiêng ngả.

Trước tình thế ấy Thần Phong Từ, Cổ Đầu Tăng chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết. Hơi lạnh từ đạo bạch quang phát ra càng lúc càng dữ dội lạnh người. Thanh Y sợ tái mặt, chàng vội phi thân nhảy vụt ra xa hàng mấy chục trượng để tránh lạnh mà cũng thấy toàn thân như chạm phải vào tuyết giá buốt tận xương.

Riêng Thần Phong Tử, Cổ Đầu Tăng rụng rời tâm trí từ nào, cả hai bị lãnh khí của Ngọc Kiếm Xà Vương bốc ra làm co rúm cả tay chân run lên như cầy sấy.

Rồi chỉ trong chớp mắt luồng bạch quang chiếu sáng lòe xuống đầu bọn chúng.

Hai tiếng rú thất thanh nổi lên, liền theo đó hai tiếng thình thịch phát ra. Cổ Đầu Tăng, Thần Phong Tư đầu ngã đùng ra mặt đất cụt phăng đầu nằm giãy lên nghe đành đạch rất thê thảm.

Thế là hết một đời hai tên quái tăng ác tặc. Luật trời báo ứng chẳng sai. Làm ác gặp ác, lành vậy thay!

Thì ra cả hai vì nhiều phen bị các đồ đệ của Linh Chân và Linh Hư đại đức tổ sư đánh đuổi, chứng căm giận sôi gan thề quyết trả thù. Suy đi xét lại, bản lãnh chúng chưa đến hàng tột thế cao siêu khó mong thực hành ý định được. Cuối cùng chúng đành trái trời làm bậy, rắp tâm luyện kiếm Bá Hồn để rửa nhục xưa.

Bọn chúng thật là những kẻ hữu tài vô đức, đại ác gian. Ai đi nỡ vì chút thù riêng sát sanh hai mạng người để luyện báu kiếm. Kiếm Bá Hồn, một thanh kiếm vô cùng lợi hại độc dữ mà bọn tà đạo, ma tăng ác tặc thỉnh thoảng luyện nên. Sức tàn phá của nó ghê gớm chẳng biết đâu mà lường, chém núi phạt rừng trong chớp mắt. Lúc phóng lên không trung kiếm quang phát ra một sức lạnh quá ghê người, tỏa một mùi tanh hôi ghê gớm.

Kiếm Bá Hồn luyện được phải tẩm máu đủ một trăm mạng trẻ con không ngoài mục đích luyện kiếm dữ. May mà Thanh Y gặp được và Tố Hoa trổ tài thần thông hạ chúng một phen thất điên bát đảo vì chúng.

Trừ xong ác tặc, Tố Hoa ngoảnh nhìn lại Thanh Y lúc ấy đang đứng cách nàng mươi trượng, trông chàng như một chim non bị bão tố, Tố Hoa đâm ra thương hại chẳng cùng, nàng nghĩ: Tài chàng có là bao mà phải lê bước giang hồ hành động nghĩa hiệp. Đời chàng rồi đây còn biết bao gian nguy hiểm họa nữa. Với chút tài nghệ tầm thường ấy, chàng làm sao hơn được bọn ma tăng quái tặc gồm toàn những kẻ tài nghệ tuyệt luân siêu việt. Vẫn hay rằng tử sanh không ra gì đối với người quân tử nhưng cứ xông mãi vào chốn hiểm nguy, tuổi thọ chàng phỏng được bao lâu.

Nghĩ thế Tố Hoa cảm thấy thương xót Thanh Y bội phần. Nàng lại sực nhớ đến ngày nào nàng còn là một ca nữ yếu như bún mềm như liễu, nếu không nhờ Thanh Y ra tay cứu độ, nàng mong gì sống được trên cõi trần này hầu có được bản lãnh tối cao vô thượng như hiện giờ.

Mới ngày nào đôi cánh tay cứng cáp của chàng đã ôm chặt nàng vượt ngoài trăm dặm thoát ngay. Nghĩ đến đấy Tố Hoa thẹn ửng hồng má. Nàng như ngẩn ngơ bồi hồi. Nhưng những phút ấy không thể xảy ra lâu ở người nàng. Nàng vội đánh đổ nó ngay để nhớ đến bổn phận thiêng liêng cao cả và địa vị tối thượng của mình sau này. Đấy chẳng qua ngộ biến phải tùng quyền, ví như nàng bây giờ, nếu gặp trường hợp ấy nàng cũng không làm sao khác hơn được. Nhưng dù gì gì chàng cũng là một đại ân nhân của nàng. Nàng có bổn phận phải tôn kính chàng, xem chàng như một vị hiền huynh thân thiết.

Nghĩ vậy Tổ Hoa sẽ đến cạnh Thanh Y dịu dàng bảo:

- Thanh Y hiền huynh. Xa nhau mới ngoài một năm hiền huynh quên tiểu muội rồi ư?

Thanh Y lúc ấy như người vừa tỉnh giấc chiêm bao. Thật ra chàng làm sao quên được Tố Hoa, con người xinh đẹp hơn cả Hằng Nga nơi cung Quảng mà chàng vì phận sự đã từng phen ôm chặt bên lòng.

Khốn nỗi chữ ân khó buộc với chữ tình. Lại nữa ngày nay kẻ đã chịu ơn chàng bỗng chốc đã trở nên ân nhân cứu tử cho chàng. Kẻ ấy hiện giờ bản lãnh bao trùm trời đất, tài nghệ quỷ khiếp thần kinh, trời kiên đất sợ hơn cả các bậc thượng đẳng kiếm tiên chứ đừng nói gì đến các sư phụ sư bá của thầy chàng. So với nàng hiện tại chàng chỉ là một giọt nước đối với đại dương. Hỡi ơi! Chàng còn mong mỏi gì nữa?

Gặp nàng Thanh Y xiết bao mừng rỡ, nhưng xét lại phận mình, Thanh Y chẳng khỏi tủi thầm. Mấy lần chàng toan lẻn ra đi lúc Tố Hoa đàn áp kẻ địch, nhưng chí quyết mà lòng lại không đang. Tơ lòng như vương vấn khiến chàng muốn bước chân đi mà không tài nào xa được. Ước vọng bất thành thêm thẹn phận mày râu, nhưng dù sao chuyện đã xảy ra chàng làm sao khác hơn.

Nghĩ vậy Thanh Y thoạt nghe Tố Hoa bảo thế, chàng liền tươi ngay sắc diện nói:

- Kẻ hèn này làm sao quên được cô nương. Chẳng qua...

Thanh Y nói đến đây ngập ngừng không tiếp.

Tố Hoa như đoán được ý chàng, nàng hiểu Thanh Y xét phận kèn kém nên e thẹn. Nàng liền nói ngay để chữa bối rối cho chàng:

- Dù sao tiểu muội cũng là một kẻ đã thọ ân hiền huynh. Hiền huynh cùng tiểu muội bao giờ cũng là anh em kia mà! Hiền huynh hãy còn khách sáo quá!

Rồi như hãy còn e Thanh Y chưa hết băn khoăn ngại ngùng, Tố Hoa liền đem chuyện mình may mắn được đức Thái Hư sư nữ giáng trần cứu mạng, lại xuống phúc lành đưa nàng về Phù Dung tiên đảo truyền dạy đạo pháp.

Kể xong Tố Hoa còn thốt lời an ủi Thanh Y. Nàng bảo:

- Ấy cũng do sự may rủi đấy hiền huynh ạ! Tiểu muội có bao giờ ngờ mình có được bản lãnh như ngày nay. Biết đâu một ngày kia hiền huynh gặp dị khách truyền dạy bản lãnh còn hơn cả tiểu muội nữa. Hiền huynh đã sẵn có bản lãnh trong tay nếu luyện tập thêm nữa tài bộ biết đâu mà lường.

Thanh Y thừa hiểu Tố Hoa an ủi mình. Chàng chẳng nói gì, nhưng lòng chẳng khỏi ngậm ngùi buồn nản.

Dường như đã hiểu rõ nỗi lòng chàng, Tố Hoa chẳng muốn kéo dài thêm phút hận đau cho người hiệp sĩ áo xanh, nàng liền giơ tay vẫy lên không một lượt.

Lạ lừng thay, cái vẫy tay vừa dứt từ phía chánh Nam bỗng phát lên một cơn gió lộng ào ào hơn cả bão táp. Rồi một tiếng quát lên như sấm lưng trời từ đâu đưa tới làm Thanh Y giật mình kinh khủng.

Ngay lúc ấy giữa từng không hiện ra một con chim khổng lồ. Chim lần lần bay sà xuống, hai cánh nó chỉ quạt nhẹ mà cây cối xung quanh cơ hồ nghiêng ngửa, nhiều cây không chịu được sức gió bật gốc ngã đổ ầm ầm. Thanh Y hoảng vía xuống tấn vững vàng mà cũng bị thối lui hơn nửa trượng loạng choạng suýt ngã.

Thấy thế Tố Hoa sẽ chỉ tay về phía chim, tức thì Đại Bàng Điểu xếp bớt đôi cánh to tướng kia lại. Sức gió ghê hồn kia ngừng hẳn.

Cùng lúc ấy Tố Hoa sẽ đến cạnh Thanh Y dịu dàng nói:

- Đại Bàng Điểu đến, tiểu muội phải đi ngay. Giờ xin tạm biệt hiền huynh hẹn khi khác sẽ gặp.

Dứt lời Tố Hoa toan nhảy vút lên mình thần điểu nhưng như sục nhớ lại điều gì, nàng liền lấy bầu linh đan đeo bên mình ra cho Thanh Y ba viên và bảo:

- Đây là thần đơn của thầy tiểu muội luyện xin hiền huynh giữ lấy để dùng khi cần đến. Thần đan ấy mầu nhiệm lạ thường, trừ được các bệnh tật ám khí gây thành thương tích và tăng thêm sinh lực. Quả là một của báu hiếm có hiền huynh chớ để mất.

Trao thuốc cho Thanh Y xong, chẳng đợi chàng kịp nói gì, Tố Hoa khẽ chuyển mình đã nghiễm nhiên ngồi trên lưng thần điểu. Đại Bàng từ từ bay cao.

Vừa lên đến ngàn mây bạc Đại Bàng điểu quạt đôi cánh, chớp mắt đã vút mất vào chân trời xa thẳm.

Thanh Y ngậm ngùi trông theo đến lúc Tố Hoa mất dạng vào khoảng mây mờ chàng mới quay gót trở về quán trọ lòng mang nặng u hoài.

*****

Nhắc lại Tuyết Hoa Nương từ lúc biệt Hồng Thủy trang chia tay cùng Thanh Y để cậu đồng tử Hạc nhi ở lại Hồng Thủy trang nàng tiếp tục cuộc đời giang hồ phiêu bạt.

Lòng mang nặng mối thâm thù, Tố Hoa Nương ngày đêm như kẻ nằm gai nếm mật, lo lắng bồn chồn tức giận chẳng cùng. Nàng những mong chu du thiên hạ đem chút tài ra giúp đời, cố công tìm dị khách bái nhận làm sư phụ hầu rèn luyện theo đạo pháp để sau này rửa hận cho ông cha, cùng kẻ thù không đội trời chung một phen còn mất.

Ngày nọ Tuyết Hoa Nương một mình lần dò đến tỉnh Hồ Bắc.

Xứ lạ quê người bơ vơ, đời giang hồ gió sương chưa từng trải, chẳng biết tá túc nơi đâu cho tiện, Tuyết Hoa Nương đành vào một quán trọ nhỏ kế cận thành tạm nghỉ.

Cơm chiều xong, đêm đến Tuyết Hoa Nương liền đi dạo một vòng châu thành để biết qua tỉnh thành Hồ Bắc.

Phố phường tấp nập người đông đúc, kẻ qua người lại đi đứng dập diều, nhưng người buồn cảnh có vui bao giờ. Tuyết Hoa Nương cảm thấy xung quanh nàng cảnh vật như thắm đượm một màu sầu. Tuy vậy nàng cũng cố đi hết vòng châu thành đến khi trở về quán trọ thì đêm lần về khuya. Trống đánh bên lầu thành điểm canh ba. Nàng vội vào buồng riêng yên nghỉ.

Lạ lùng làm sao! Tuyết Hoa Nương nằm mãi nhưng ngủ chẳng được. Nàng luôn luôn vẩn vơ suy nghĩ hết nỗi nọ đến đường kia ngổn ngang trăm mối canh cánh bên lòng.

Nhớ lại cha ông bị hại thảm khốc, lòng hận thù chất chứa Tuyết Hoa Nương sụt sùi tuôn rơi đôi dòng châu lệ. Nàng lại chạnh nhớ những lúc giang hồ lưu lạc gặp bước giang truân nguy hiểm.

Mới hôm nào gần đây, nếu chẳng có Thanh Y hiệp sĩ bồng bế nàng trên tay và liều chết chống cự với mãnh hổ nàng đâu thoát khỏi cảnh tử vong. Rồi cũng chính nàng ơn trả ơn, nàng chẳng nề khó nhọc cõng chàng trên bờ vai tuôn bờ lướt bụi nhọc nhằn. Và con người can trường chí khí ấy, vẫn như nàng giàu lòng nghĩa hiệp đảm đương lại nghèo bản lãnh tài nghệ, đã long trọng hứa giúp nàng. Chao ôi! Con người nho nhã chí khí hơn người ấy chẳng biết hiện giờ ở đâu, đã rèn luyện được gì khả dĩ giúp được nàng sau này chưa?

Riêng nàng, nàng đã hứa cùng người sẽ tầm sư học đạo tập rèn tài nghệ mà tháng ngày lần lượt trôi qua nhưng hoài bão to tát chưa thực hiện được.

Với chút tài nghệ kém cỏi, nàng làm sao đối đầu với bọn ma tăng quái tặc trên bước giang hồ, còn nói gì chuyện trả thù rủa hận, chống chọi với kẻ thù gồm toàn những bản lãnh thần xuất quỹ nhập.

Mải suy nghĩ bâng khuâng lo buồn Tuyết Hoa Nương chẳng hề chớp mắt, nàng thấy tâm thần dã dượi, lòng hồi hộp khác thường, tâm linh như báo nàng sắp gặp chuyện không may.

Để xua đuổi những tư tưởng hắc ám, những nỗi lo âu thắc mắc, Tuyết Hoa Nương liền chỗi dậy làm phép tham thiền nhập định cho sảng khoái tinh thần.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường, hai tay chắp lên ngực, đôi mắt nhắm nghiền như người đang cơn ngủ, tai nàng lúc ấy tỏ thính lạ thường, mọi tiếng động xung quanh dù nhỏ đến mấy cũng không thoát khỏi thính quang của nàng.

Ngồi tĩnh tọa được một lúc, Tuyết Hoa Nương thấy tinh thần thơi thới lạ thường.

Bỗng nàng thoáng nghe như có tiếng động ở buồng bên, tiếng động mỗi lúc một rõ rệt dường như tiếng mở cửa nhè nhẹ.

Chẳng chậm một giây, Tuyết Hoa Nương lẹ Làng quăng mình ra khỏi giường. Vụt một cái nàng đã đu mình trên trinh nhà rồi theo thế Trương Phi Tể Nhục nàng lan về phía vừa phát ra tiếng động.

Nơi đây đèn tắt tối như mực, ngửa bàn tay chẳng thấy, Tuyết Hoa Nương phải vận nhãn lực nhìn xem. Nàng nhận rõ một bóng đen to lớn đang hì hục moi một bọc gì to lớn.

Không chần chờ nửa phút, Tuyết Hoa Nương buông mình rơi là là xuống mặt đất theo thế Diệp Lạc Ngộ Thu Phong. Chân vừa chấm đất nàng đã bước sấn đến cửa phòng quát to lên:

- Tên khốn kia. Biết điều nên bỏ bọc hành lý kia lại. Ta xem ngươi cũng là tay lực lưỡng, ngươi còn đủ tứ chi chứ sao lại hành động theo phường đạo chích. Gặp bản cô nương phen này ngươi chớ trông sống làm nghề trèo tường khoét vách.

Bóng đen bất thần nghe tiếng quát như mất cả tinh thần, hắn biết mình gặp phải tay dữ nếu chẳng sớm thoát thân ắt chẳng toàn mạng.

Nghĩ vậy bóng đen liền vớ chiếc đôn to lớn đặt cạnh giường thẳng cánh ném vào người Tuyết Hoa khiến nàng nhảy rạt sang bên né tránh, thừa lúc ấy bóng đen nhảy vụt đến cửa chạy ra ngoài biến dạng vào bóng đêm dày.

Bao giờ chịu bỏ, Tuyết Hoa Nương tức thì dùng thuật phi hành đuổi theo như bay biến. Tài phi hành của bóng đen kể cũng khá. Hắn chạy nhanh như chớp, loáng mắt đa mất dạng hình. Tuyết Hoa Nương nào phải tầm thường, nàng theo sau hắn chẳng hở một giây. Trông nàng chạy nhanh tưởng chừng như bay trên mặt đất, cỏ cây bên đường vì sức gió của hai người vụt chạy phát ra, đều nghiêng ngả một chiều muốn rạp xuống.

Kẻ chạy trối chết người đuổi theo nhanh như gió vụt chỉ trong chớp mắt đã đi xa hàng mươi dặm.

Tuyết Hoa Nương đuổi theo bóng đen ngoài mươi dặm mà chằng bắt kịp được hắn nàng sinh nghi nghĩ thầm: "Tài phi hành của hắn chẳng nhượng ta chút nào. Có lẽ hắn cũng là tay bản lãnh, cớ sao vừa thấy ta hắn đã chạy trí mạng thật khó hiểu, chắc cũng có duyên cớ chi đây. Ta quyết đuổi theo hắn đến kỳ cùng xem sao".

Nghĩ thế Tuyết Hoa Nương liền dùng thuật đề khí cho thân mình nhẹ nhàng đuổi gấp theo bóng nọ. Nhưng nàng hết sức ngạc nhiên kinh dị.

Bóng đen vừa lướt qua một ngõ quanh đã biệt mù tăm dạng. Nàng sục sạo tìm mãi cũng không sao gặp hắn.

Công theo đuổi hằng giờ bỗng chốc thành công dã tràng. Tuyết Hoa Nương giận uất người lên. Chẳng nghĩ trước sau hơn thiệt nàng theo lối quanh chạy như bay biến, cố tìm cho ra bóng dáng kẻ đạo chích kỳ dị. Nàng chạy hơn mấy dặm đường nữa cũng chẳng thấy gì. Trước mặt nàng là một khu rừng bao la cây cối.

Tò mò Tuyết Hoa Nương thẳng một mạch đến đấy. Nàng cả quyết đi sâu vào rừng khuya lặng vắng. Đường lối bên trong ngoằn ngoèo khúc khuỷu, hai bên đường cây cối um tùm đầy chông gai. Thất vọng Tuyết Hoa Nương toan quày gót trở về, nàng bỗng nghe đâu đấy vang lên một hồi chuông chùa. Tiếng chuông chùa rền rĩ cõi mông lung phá tan bầu không khí yên tĩnh của đêm trường.

Sực nhớ lời Thanh Y nói ngày nào, giữa rừng âm u hoang vắng mà có ngôi thiền tự thì đấy phải là nơi tu tâm dưỡng tánh luyện đạo pháp của các bậc kỳ nhân dị khách, nếu không thì chắc đó là sào huyệt của bọn ma tăng ác tặc. Lòng tò mò kích thích, Tuyết Hoa Nương quăng vọt mình lên cây, chuyền nhanh vun vút đi về phía vừa vang lên tiếng chuông thu không.

Nàng cẩn thận nhảy chuyền đi trên cây, chẳng dám chạy dưới mặt đất vì sự loài độc xà mãnh thủ.

Quả thật chẳng hổ là con cháu dòng họ Vạn, Tuyết Hoa Nương nhảy chuyền trên cây tài lanh lẹ của nàng chằng kém gì loài khỉ vượn. Gặp lúc rừng cây rậm rạp, cây cối um tùm dày bịt, Tuyết Hoa Nương liền nhảy vút lên đầu ngọn cây. Rồi cứ thế nàng dùng thuật đề khí cho thân mình nhẹ như tơ, lướt trên cành lá nhanh vun vút xa trông như một con rắn đen đang vươn mình bò trên ngọn cây.

Dùng được phép Xà Hình ấy phải là tay bản lãnh tuyệt vời, thuật đề khí phải tinh vi tuyệt đích giữ thân mình luôn luôn nhẹ như tơ, đã thế lối vươn mình đi trên cành lá cũng khác thường, chỉ dùng mười ngón tay chân vút đi trên lá cành.

Bạn đọc có thể tưởng tượng, với thân hình con người mà chỉ dùng mười ngón tay, chân chuyển vận đi trên lá cành cỏn con nhanh như tên bắn, thật khó khăn và nguy hiểm biết dường nào. Nếu sơ hở đi một chốc cũng đủ mất đà rơi mình từ trên ngọn cây cao vọi rớt xuống đất chẳng còn hồn.

Tuyết Hoa Nương dùng thuật Xà Hình đi như thế được một lúc bỗng thoáng thấy trước mặt mình mấy nóc nhà to lớn. Nàng liền dừng lại định thần nhìn kỹ.

Thì ra đó là một ngôi chùa, Tuyết Hoa Nương chẳng dám khinh thường, nàng buông nhẹ mình xuống mặt đất đi nhanh về phía ấy.

Gần đến cổng tam quan, Tuyết Hoa Nương không dám vào trong vội. Nàng phi thân đánh vọt lên ngọn một cây cổ thụ cành lá rườm rà, nhiều nhánh cây to lớn phủ lên nóc chùa. Đứng trên cây cao Tuyết Hoa Nương vận nhãn lực quan sát xung quanh. Nàng nhận ra chùa này làm ra có lẽ lâu đời lắm, nhiều chỗ bụi bám rêu phong tường long mái đổ vô cùng tiêu điều buồn bã. Suy tới tính lui nàng càng nghi quyết đây là căn cứ của ác tăng quái tặc mà nàng có bổn phận phải ra tay khử trừ đỡ họa cho đâu lành.

Nghĩ thế Tuyết Hoa Nương chẳng còn chần chờ nữa. Nàng sẽ rời khỏi ngọn cây nhảy vụt qua nóc chùa chính. Chân vừa hạ lên nóc chùa nàng đã nhanh nhẹn nằm rạp mình trên mái. nhẹ nhàng dở ngói đưa mắt nhìn xuống.

Phía dưới, nơi phương trượng bốn tên sư trọc hổ mang ngồi cạnh ngọn bạch lạp cháy sáng lung linh đang quây quần nhau vui say hỉ hạ, chén tạc, chén thù trước một mâm rượu thịt cá ê hề. Cảnh ấy càng làm nàng xốn mắt tức giận nhủ thầm: "Quả thật ta đoán không lầm! Bọn chúng toàn là hạng ác tăng quái đạo. Ai đi ở chùa mà chẳng giữ luật trai giới".

Phía dưới bốn tên sư hổ mang đang tửu hứng cất tiếng nói oang oang như lệnh vỡ bỗng im bặt. Từ trong bước ra một nhà sư mặt mũi cực kỳ hung ác, lông mày chổi xuể sếch ngược, mắt diều hâu mũi lân mồm sư tử. Vừa nom thấy nhà sư ấy, Tuyết Hoa Nương bỗng rú khẽ lên:

- Trời! Bát Quái Tăng. Hắn sao lại ở đây. Ta khinh thường ắt sa vào hổ huyệt của hắn khó nỗi toàn thân.

Nghĩ thế Tuyết Hoa Nương bàng hoàng lo sợ. Nàng tự xét mình chẳng phải là tay địch thủ xứng sức đồng tài với hắn. Nàng nên chuồn đi là phải.

Nhưng nàng lại nghĩ đã lỡ dấn thân vào chốn này nàng không cố gắng ra sức thám dọ xung quanh để sau này báo cho đồng bạn ra tay diệt trừ hắn chẳng là hay lắm ru!

Vả lại nàng không ưa ra mặt đối đầu với hắn, chỉ lén lút dò xét quanh chùa thì có gì là nguy hiểm.

Nhung nàng đã lầm. Bát Quái Tăng nào phải là kẻ tầm thường. Xung quanh chùa hắn đều chăng mắc nhiều cơ quan hiểm yếu giết người trong nháy mắt.

Tuyết Hoa Nương thấy bóng Bát Quái Tăng đã cả sợ nàng liền bỏ đi về phía Tây lang rồi nhanh như cắt, nàng lẻn vào chính điện ngay giữa Phật đài.

Chân nàng vừa dẫm lên bệ Phật Như Lai bỗng như trật chân, đi vào chỗ trống không. Cùng lúc ấy một tiếng nổ ầm vang lên, một luồng khói trắng xông lên mù mịt.

Kinh hồn mất vía, Tuyết Hoa Nương biết mình đã sa vào cạm bẫy của Bát Quái Tăng. Nàng toan dùng thuật khinh thân nhảy lên thoát thân nhưng đã muộn. Làn khói trắng vừa tỏa ra nàng đã mê man hồn quế.

Thì ra Bát Quái Tăng quá ác hiểm. Hắn gặp nhiều phen thất bại nên lần này, khi chiếm cứ được ngôi thiền tự giữa rừng hoang rậm, hắn cố công tìm tòi chế ra nhiều cơ quan nguy hiểm bí mật, ngầm đặt rải rác khắp chùa.

Tuyết Hoa Nương nào phải tay vừa, nhưng nàng chẳng nghĩ đến chuyện ấy mà đề phòng nên phải sa cơ. Thật ra dù nàng có tài thánh cùng khó thoát thân.

Hầm bí mật ấy Bát Quái Tăng làm ra rất tinh vi kín đáo, dù ai có để ý tìm tòi cũng khó mà biết nổi. Dưới bệ phật Thích Ca Như Lai là một khoảng trống không, sâu rộng hàng mấy trượng vuông. Nắp hầm được che kín bằng bệ Phật. Chính bệ Phật là nắp hầm, nắp hầm có nhiều lò xo tự động, ai bất ý dẫm chân lên ấy tức thì lò xo động đậy, vô tình chẳng biết mình đã điều khiển nắp hầm bật mở. Thế là dù muốn dù không kẻ ấy cũng phải lọt tuột xuống hầm.

Sự nguy hiểm chẳng phải chỉ có thế. Bát Quái Tăng là tay lão luyện giang hồ. Hắn còn phòng xa đối phó với những kẻ cao tài, bản lãnh siêu việt lúc sa hầm có thể dùng thuật khinh thân nhảy vút lên thoát thân. Hắn khôn khéo chế ra nhiều quả pháo đạn nhỏ đặt nơi điều khiển nắp hầm.

Pháo đạn ấy làm toàn những chất nổ ghê hồn để làm mất tinh thần kẻ địch, lại trộn lẫn nhiều thứ hương mê hồn hít phải tức khắc mê thiếp di.

Đã thế, khi nắp hầm vừa bật một tấm lưới sắt dày bịt cũng chụp lên, dù cho kẻ tài nghệ siêu việt đến đâu nhảy vọt lên cũng bị lưới sắt ấy cản lại chẳng trông gì thoát ra được khỏi hầm.

Thật là một cơ quan bí mật vô cùng hiểm độc tưởng chừng hiếm có vậy.

Tuyết Hoa Nương, một trang tài nữ tuyệt vời vì ơ hờ phải vướng cạm bẫy của bọn ác tăng. Tính mạng nàng lọt vào tay Bát Quái Tăng, kẻ đã bị nàng thưởng cho mấy mũi Mai Hoa thần trâm đã xuýt hồn lìa khỏi xác, người thù bất cộng đái thiên của nàng thì có lý nào chịu dung tha nàng sống. Thật vô cùng nguy khốn cho nàng.

Tuyết Hoa Nương từ lúc ngã xuống hầm bí mật thở phải hương mê hồn nên thiếp đi, đến lúc tỉnh dậy nàng thấy mình nằm ở một gian phòng trần thiết khá đẹp.

Tuy ngả lưng trên giường nệm êm ru nhưng Tuyết Hoa Nương thấy toàn thân ê ẩm lạ thường. Nàng định trí nhớ lại mọi việc vừa qua. Có lẽ nàng mê man té ngã xuống hầm chẳng gượng được, thân va vào đáy hầm nên hiện giờ mới đau đớn khắp mình.

Tuyết Hoa Nương còn đang lo nghĩ, phập phồng cho số phận mình bỗng cửa phòng sịch mở. Một bóng người tiến vào.

Nhin rõ kẻ ấy là Bát Quái Tăng, Tuyết Hoa Nương rụng rời kinh hãi. Trước tình thế này nàng chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết. Tay chân đau đớn như dần, khắp người ê ẩm, nàng mong gì ngồi dậy nổi để thoát thân.

Ngay lúc ấy Bát Quái Tăng bước đến đứng cạnh nàng, hắn dõng dạc bảo:

- Con khốn kia. Ngươi giỏi tài phóng Mai Hoa thần trâm nữa thôi. Tánh mạng ngươi trong tay ta, tha giết trọn quyền. Biết điều ngươi mau ngồi dậy xin lỗi ta. Bản sư sẽ mở lòng từ bi dung cho ngươi tội chết.

Dứt lời hắn cười hềnh hệch để lộ đôi hàm răng xấu xí gớm ghê. Như đắc ý điều gì hắn lại bảo:

- Cừu nhơn đã gặp mặt, lẽ ra ta giết ngươi moi tim mổ mật uống huyết mới vừa lòng, nhưng thấy ngươi hãy còn bé thơ khờ dại chẳng nỡ xuống tay độc. Ta bấy lâu phòng không chiếc bóng, còn ngươi, nhan sắc nguyệt thẹn hoa nhường xuân xanh đang độ, lại chẳng lứa đôi. Nhân dịp này ta đổi tội chết của ngươi ra cuộc lương duyên túc đế hội ngộ tao phùng. Thiền tăng cùng cô nương hiệp mặt là phải lắm. Nào, ngươi bằng lòng chứ?

Tuyết Hoa Nương đang uất giận vì những lời hách dịch hỗn láo của Bát Quái Tăng, nàng đã toan ngồi dậy quát mắng lại hắn cho hả giận, bỗng nghe hắn mở lời trêu chọc, khác nào lửa cháy đổ thêm dầu, tức thì khóe hạnh tròn xoe mày liễu sếch ngược, Tuyết Hoa Nương cả giận hét to:

- Cẩu tăng chớ buông lời vô lễ. Ta đường đường một trang kỳ nữ há đi chịu giao duyên cùng lũ yêu tặng ác tặc như ngươi sao. Ta thà chết quyết chẳng chịu nhục.

Cả cười khanh khách, Bát Quái Tăng nói lớn:

- Con xuẩn ngốc kia. Tánh mạng ngươi như chỉ mành treo chuông, mà chẳng biết thân. Ta lấy lời phải trái khuyên ngươi không chịu nghe chứ trách ta sao quá độc.

Tuyết Hoa Nương quả gan liều mật lớn, nguy hiểm gần bên mà nàng vẫn dửng dưng xem thường, nàng ngồi ngay dậy toan xông đến, quyết liều một phen sống mái với Bát Quái Tăng cho đã giận.

Khốn thay. Nàng chưa ngồi dậy được liền bị ngã vật xuống, sức nàng gần kiệt, yếu mềm như liễu nàng còn làm gì hơn.

Chẳng chút thương tình, Bát Quái Tăng thích chí cười to lên như trêu như chọc nàng. Hắn bỗng như nhớ ra điều gì khẽ đến cạnh ngọn đèn dầu lung linh cháy, đưa tay vặn mờ ngọn xuống.

Bây giờ hắn mới sẽ đến cạnh Tuyết Hoa Nương đưa mắt thèm thuồng nhìn ngắm cái nhan sắc quá ư kiều diễm của nàng. Hắn đứng ngây người như một tượng gỗ vía mắt hồn bay trước vẻ đẹp vô cùng xinh tươi của người thiếu nữ sen ngỏ đào tơ mơn mởn.

Lòng dục lúc ấy đã lên đến tốc độ cao, không còn dằn được nữa. Bát Quái Tăng ngây ngất nhìn Tuyết Hoa Nương bảo khẽ:

- Tuyết Hoa Nương. Nàng hãy thuận cùng ta hợp mặt giao hoan. Một đêm chung chăn gối bằng chín kiếp tu hành. Nàng hãy mau vâng lời chớ khá cưỡng.

Giận uất thái quá, nhung chẳng làm gì được, Tuyết Hoa Nương hét vang:

- Thằng trọc thất phu kia. Chớ nhiều lời vô ích. Ta thà chết chứ chẳng chịu thất thân với quân hung ác như ngươi.

Cả giận Bát Quái Tăng cười gằn lên một tiếng, hắn quát:

- Tuyết Hoa Nương. Sao ngươi ngu khờ lắm vậy. Sống sung sướng lại chẳng ham đành chịu chết uổng phí tuổi xanh. Này ngươi tưởng chết mà yên sao? Ta bao giờ để cho ngươi chết. Tại đó khăn khăn một dạ, chớ trách sao bản sư vô lễ.

Dứt lời Bát Quái Tăng cả quyết bước đến ngồi ngay lên giường.

Tuyết Hoa Nương hồn bất phụ thể, nàng không ngờ Bát Quái Tăng làm càn đến thế. Cố thu hết tàn lực, nàng vùng vẫy để trốn chạy, nhưng nhanh như cắt, Bát Quái Tăng đã đưa cánh tay hộ pháp gạt phắt nàng ngã vật xuống.

Biết nguy cơ sắp đến, Tuyết Hoa Nương liều chết vùng vẫy kịch liệt. Tay chân nàng đấm đá loạn sạ. Bát Quái Tăng thấy thế cả giận, hắn khẽ nhấn nhẹ tay xuống thanh giường bỗng một liếng kêu sè sè nổi dậy.

Tuyết Hoa Nương đang cố vức vùng vẫy bỗng im bặt. Nàng chẳng trông mong gì cựa quậy nổi. Tay chân nàng bị bốn khoen đồng to tướng ghì chặt xuống giường như bốn chiếc kềm sắt kẹp lại.

Thân nàng lúc ấy khác nào cá nằm trên thớt, như cua gãy càng, hay như một tội nhân đứng trên đoạn đầu đài chờ phút hành quyết. Sức tàn lực kiệt như vầy mà còn bị ghì trói Tuyết Hoa Nương làm sao thoát khỏi nhục.

Nàng chỉ còn biết giương mắt căm hờn nhìn Bát Quái Tăng lúc ấy đang chậm chạp nhìn nàng với bao lòng thèm muốn khát khao.

Giận run người, Tuyết Hoa Nương nghiến chặt răng ken két. Nàng hét to:

- Tặc đầu đà. Mi tưởng như vậy là sẽ chiếm được ta ư? Mi lầm rồi. Ta sống chằng ăn gan uống huyết ngươi thác cũng nguyện bắt hồn ngươi mới giận.

Bát Quái Tăng lúc ấy như ngây như dại trước cái nhan sắc kiêu sa lộng lẫy của Tuyết Hoa Nương, hắn không còn biết gì hơn là thỏa mãn lòng dục.

Vừa nghe Tuyết Hoa Nương thét mắng, hắn như con hổ đói trước mồi ngon, cười to lên:

- Con khốn kia. Mi chớ toan liều mạng. Tự mi đưa xác đến đây nạp mạng. Lộc trời ban ta chẳng hưởng đợi chừng nào.

Dứt câu hắn xô đến cạnh Tuyết Hoa Nương toan làm điều càn bậy.

Tuyết Hoa Nương lúc ấy giận sùi bọt mép. Uất ức quá nàng để đôi giòng châu lệ lả tả tuôn rơi.

Thôi thế là hết! Một bậc anh thư kỳ nữ như nàng vì sa cơ có một lúc đành chịu nhục mình cho bọn ác tăng ư?

Tinh cảnh của nàng thật thương tâm quá. Nàng trông mong gì kháng cự nổi để bảo vệ lấy sự tiết sạch giá trong.

Bát Quái Tăng đắc ý, toan làm chuyện bại lý thương luân bỗng nghe hơi gió lạnh toát phía sau vai. Hắn cả kinh vội cúi rạp mình né tránh.

Một tiếng gầm vang lên, phi đạn vút vào cổ hắn trượt ra xa nhằm vách nổ tung lên làm ngã một phía vách trong ghê gớm.

Bát Quái Tăng còn đang sững sờ kinh hãi bỗng một tiếng quát vang trời nổi lên:

- Cẩu tặc chớ toan làm điều dâm ô bại lý. Gặp ta phen này ngươi chớ hòng sống.

Nghe tiếng quát, ác tăng ngẩng nhìn hắn như phách lạc hồn siêu khi thấy kẻ vừa xuất hiện không ai khác hơn là Xuyên Vân Yến Khách, đại đồ đệ của Linh Chân đại đức tổ sư, một kẻ bản lãnh xuất thần quỷ mạt tài trùm thiên hạ, đến như Thần Phong Tử đại sư huynh hắn còn chẳng làm gì được thay nữa là hắn.

Xuyên Vân Yến Khách đứng chắn ngay cửa liêu như một vị thiên thần. Thấy tình cảnh Tuyết Hoa Nương như vậy, người chẳng khỏi động lòng thương xót. Ông sẽ nhắm vào các khoen đồng to lớn kia thổi phù luôn hai lượt tức thì những khoen khổng lồ kia nát vụn như cám.

Bát Quái Tăng vừa sợ vừa giận. Giận quá hắn đâm liều quát to:

- Xuyên Vân Yến Khách thất phu. Mày từ đâu đến đây phá hại. Tao quyết cùng mầy một phen sống mái. Mày có giỏi hãy đuổi theo ta mới thật tài.

Dứt lời Bát Quái Tăng nhảy vút qua khỏi vách liền nhảy chuyền đi thoăn thoắt.

Xuyên Vân Yến Khách quay sang Tuyết Hoa Nương, lúc ấy như người vừa qua cơn kinh khủng, bảo nhỏ:

- Cô nương yên lòng ở đây. Ta sẽ đuổi theo Bát Quái Tăng trừ diệt loài khốn nạn.

Nói xong, Xuyên Vân Yến Khách lấy trong người ra một hoàn linh đan trao cho Tuyết Hoa Nương, bảo nàng ngậm vào mồm để lấy lại sinh lực. Đoạn ông cũng nhảy vụt ra khỏi phòng đuổi theo Bát Quái Tăng bén gót.

Biết Bát Quát Tăng dụ mình đuổi theo để lừa cơ dùng cơ quan máy móc bí mật sát hại kẻ thù nhưng Xuyên Vân Yến Khách vẫn dửng dưng xem thường.

Bát Quái Tăng dang chạy bỗng nghe hơi gió ào ào phía sau, hắn biết Xuyên Vân Yến Khách đang bén gót theo mình. Hắn có bụng mừng thầm.

Chạy qua khỏi tòa phương trượng, Bát Quái Tăng lẹ làng vụt đến Phật đài. Hắn nhảy đến núp sau lưng tượng phật Như Lai.

Vừa đuổi theo Bát Quái Tăng đến gian chính điện, Xuyên Vân Yến Khách thấy hắn ẩn sau lưng tượng đức Thích Ca ông gật đầu nghĩ thầm: "Bát Quái Tăng mày hỡi! Mi khôn mà chẳng ngoan. Ta có khi nào dại dột lầm kế trẻ con của mi. Ai lại đi núp trốn ở một chỗ trống trơn như thế. Rõ ràng mi muốn gạt ta xông đến để mi điều khiển máy móc bí mật hại ta".

Nghĩ thế Xuyên Vân Yến Khách đứng dừng hẳn lại. Ông cất tiếng quát vang như sấm:

- Thằnp trọc khốn kia. Mi chạy đằng trời cũng chẳng thoát khỏi tay ta.

Tiếng nói vừa dứt Xuyên Vân Yến Khách liền vung tay dùng phép phản phong nhuyễn khí nhắm đúng người Bát Quái Tăng đánh thẳng tới.

Lãnh khí từ tay nhà đại hiệp khách bay ra ào ào như bão dậy, cuốn đồ vật quanh Phật đài bay vụt tứ tung.

Chiếc thần chung treo trên vách kế cận, nặng hàng mấy nghìn cân còn không chịu nổi sức gió mãnh liệt ấy bay vụt đi va vào tường đánh rầm một tiếng kinh hồn sởn vía làm tường ngã đổ ầm ầm, vôi ngói bay ào ào như mưa.

Bát Quái Tăng kinh hồn mất vía, hắn vội vọt ra ngoài dùng phép phản phong đánh trả lại.

Đồ vật nơi chính điện lai một phen nữa bay cuốn tứ tung. Hai sức gió gặp nhau, xoay tít thành một trận cuồng phong dữ dội, chỉ trong chớp mắt nóc chính điện bị gió cuốn mất, cả các tượng Bồ Tát La Hán chạm bằng gỗ to lớn cũng bay vọt lưng trời.

Thấy Xuyên Vân Yến Khách chẳng lầm mưu mình, Bát Quái Tăng cả giận hét vang như sấm rền cơn bão tố:

- Cẩu tặc Xuyên Vân Yến Khách. Tao quyết liều mạng cùng mày. Nào có giỏi mi hãy theo ta ra đây.

Dứt lời hắn lẹ làng nhảy vụt ra khỏi Phật đài chạy vút về phía Đông lang.

Chằng bỏ hở một giây, Xuyên Vân Yến Khách phóng mình đuổi theo như bay biến. Vừa đến giữa gian Đông lang, Bát Quái Tăng lẹ làng bước sấn đến nép mình sau một chiếc tủ to lớn.

Cũng như lần trước Xuyên Vân Yến Khách dè dặt chẳng tiến vàp. Người toan dùng Chưởng Tâm Lôi đánh Bát Quái Tăng, bất ngờ một tiếng soạt vang lên. Đang đứng trên nền gạch, Xuyên Vân Yến Khách cảm thấy như ai ghì chặt đôi chân mình.

Cả kinh ông vội cúi nhìn thì thấy hai chân ông đã bị một chiếc bẫy to tướng kẹp chặt lại cơ hồ chẳng phương gì vùng vẫy nổi.

Cùng lúc ấy, chẳng biết Bát Quái Tăng làm gì mà hắn lại xoay tít chiếc tủ kia quay đi luôn hai vòng. Tức thì từ bên trong theo cửa tủ vừa mở ra, nhiều mũi tên sắt bay vụt ra tua tủa thật rợn người.

Hoảng kinh Xuyên Vân Yến Khách liền thổi phù một hơi. Từ miệng người một luồng gió mãnh liệt bay ra xô giạt hằng trăm mũi tên độc dữ kia bay vụt trở lại.

Quay sang Bát Quái Tăng ông đinh phóng tiêu quang vào cổ họng hắn thì nhanh như cắt, Bát Quái Tăng đã nhảy ra ngoài dậm chân xuống một hòn gạch.

Lạ thay! Chân hắn vừa dẫm lên đấy tức thì từ trên nóc nhà một chiếc lưới sắt khổng lồ hình đáng như một cái nôm to tướng úp chụp xuống đầu Xuyên Vân Yến Khách.

Chân đang mắc bẫy lại bất phòng nên Xuyên Vân Yến Khách bị nhốt gọn vào trong ấy.

Nhốt được kẻ địch xong, Bát Quái Tăng đắc ý cười lớn:

- Xuyên Vân Yến Khách thất phu kia. Nay mi đã sa vào lưới rọ. Tính mạng mi đã nằm gọn trong tay ta. Nếu mi chịu quỳ xuống lạy ta xin lỗi. Ta sẽ lấy lượng khoan hồng dung tha cho ngươi khỏi tội chết.

Tức giận lộn gan, Xuyên Vân Yến Khách gầm lên như sấm:

- Thằng trọc khốn kia. Mi tưởng như vầy đã hạ được ta sao?

Dứt lời Xuyên Vân Yến Khách sẽ vẫy tay một cái tức thì cạm bẫy kia như bị một sức mạnh vô hình đánh nhằm nát tan nhu tro bụi.

Hoảng kinh Bát Quái Tăng liền lẹ làng nhảy vụt đến một chiếc cột đá gần đấy. Hắn khẽ đưa tay ấn vào một chiếc nút nhỏ tức thì chỗ Xuyên Vân Yến Khách đang đứng sụp hẳn xuống. Loáng mắt nó liền lại nhanh chóng đến nỗi nhà đại hiệp khách không đủ thời giờ nhảy vọt lên tung lưới thoát thân.

Thế là Xuyên Vân Yến Khách lại bị sa hầm.

Biất ông ta là tay siêu việt, bản lãnh xuất chúng siêu phàm, dù đã nhốt được ông nơi hầm bí mật, Bát Quái Tăng chẳng dám coi thường. Hắn vội nhấn một nút khác cũng ở cột đá ấy để làm cho nước ở hầm bên cạnh chảy sang nhận đắm Xuyên Vân Yến Khách...

*****

Riêng Tuyết Hoa Nương từ lúc được Xuyên Vân Yến Khách bất ngờ hiện đến giải nguy, nàng mừng muốn rú lên. Theo lời dặn của nhà đại kiếm khách, nàng ngậm viên linh đan vào mồm. Huyền diệu thay! Chỉ trong chớp mắt nàng đã lấy được tất cả sinh lực đã mất, tinh thần lại thêm sảng khoái sáng suốt lạ thường.

Tuyết Hoa Nương liền chỗi dậy lẹ làng bước ra khỏi giường. Nhân lúc Bát Quái Tăng bận đối phó với Xuyên Vân Yến Khách, nàng lẻn đi dọ thám khắp chùa.

Gặp lũ đồ đệ của Bát Quái Tăng nàng trổ tài tuyệt kỹ sát hại bọn chúng còn lại hai tên lủi như chuột đồng.

Một lần bị hại, Tuyết Hoa Nương đã kinh nghiệm chẳng dám khinh thường, dè dặt nàng đu mình lên trần nhà chuyển đi.

Chính nàng đã theo dõi từ đầu đến cuối cuộc giao đấu giữa Xuyên Vân Yến Khách và Bát Quái Tăng. Đến lúc tên sư trọc hổ mang kia dùng cơ quan máy móc bí mật hạ Xuyên Vân Yến Khách, nàng rụng rời kinh hãi toan rút Mai Hoa thần trâm ra thưởng cho hắn vài mũi nhưng sờ đến mình nàng bỗng thất vọng.

Lúc ngã xuống bầm bí mật, thở nhằm Đoạt Hồn hương mê đi, nàng đã bị chúng đoạt mất hết thứ ám khí lợi hại nhất trần đời ấy.

Tự lượng sức mình hèn kém, chẳng làm gì nổi Bát Quái Tăng, Tuyết Hoa Nương đành giương mắt căm hờn nhìn hắn đang dương dương tự đắc.

Sợ hắn trông thấy được mình e mang khốn, Tuyết Hoa Nương sẽ chuyển đi nơi khác.

Nhưng nàng bỗng nghe tiếng ầm ầm vang lên như đất lở trời long. Nóc Đông lang chẳng chịu nổi tiếng nổ dữ dội ghê hồn ấy bay vụt lên không vỡ tan mất, cả Tuyết Hoa Nương lúc ấy cũng bắn vọt lên cao bằng mấy chục trượng.

May mà nàng am hiểu thuật đề khí làm cho thân nhẹ nhàng vụt theo hơi gió, chứ không nàng đã khốn vì tiếng nổ kinh thiên kia rồi.

Tiếng nổ vừa dứt Xuyên Vân Yên Khách từ dưới hầm bí mật như một chiếc pháo thăng thiên bay vọt lên.

Thì ra nhà đại kiếm khách bị lọt hầm, Bát Quái Tăng quá dữ còn tháo nước vào cốt làm cho người chết ngập. Tình thế không dừng được. Xuyên Vân Yến Khách liền hiển lộng thần thông tuông hai luồng thanh quang ra phá lưới sắt khổng lồ kia.

Ông lại dùng cả Chưởng Tâm Lôi đánh bật nóc hầm. Tiếng nổ kinh hồn như tan trời xé đất vừa rồi chính là lúc ông đang biểu lộng ngón nghề tuyệt kỹ phá lưới sắt và nóc hầm vậy.

Vừa nhát thấy Xuyên Vân Yến Khách thoát khỏi hầm bí mật của mình, Bát Quái Tăng rụng rời kinh hãi. Hắn vừa sợ vừa giận. Uất ức quá hắn đâm liều quát to:

- Cẩu tặc Xuyên Vân. Ta quyết cùng mi chẳng đội chung trời.

Dứt lời hắn như con mãnh hổ vồ trượt mồi, tung ra một đạo kiếm quang màu đen như mực.

Luồng hắc quang thật dữ. Vừa vọt lên không nó như một con rồng đen to lớn khổng lồ quẩy khúc. Chỉ trong chớp mắt luồng hắc quang to rộng chẳng cùng, nó chuyển động ầm ầm như đất lở trời long, sa ngay xuống đầu Xuyên Vân Yến Khách, khí thể muôn phần dữ dội.

Trước tình thế ấy Xuyên Vân Yến Khách chẳng dám xem thường, ông vội rút phắt thanh Dương Quang kiếm phóng vút lên không nghênh địch.

Thanh Dương Quang kiếm quả là một bảo kiếm trên đời có một không hai. Vừa vọt lên không nó đã biến thành một vầng hồng quang như màu lửa đỏ rực, chuyển động như rền trời sập đất.

Chỉ trong chớp mắt luồng hồng quang to rộng ra bằng mấy dặm, đỏ cả một vùng như một biển lừa lan tràn vồ cùng ghê rợn.

Trên không trung hai luồng kiếm quang gặp nhau bật thành những tiếng nổ kinh hồn, không ngớt xoắn tít nhau như hai con giao long ngoài bể cả vờn sóng.

Xuyên Vân Yến Khách thấy Bát Quái Tăng cầm cự được với mình, ông tức thì nổi giận quát to:

- Bát Quái Tăng. Ngươi liệu giữ hồn. Hãy xem báu kiếm ta lấy đầu mi.

Dứt lời Xuyên Vân Yến Khách liều vận thêm khí Đan Điền thôi thúc luồng hồng quang đánh thật dữ. Cũng từ phút ấy vầng hồng quang như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy, chuyển động càng lúc càng dữ dội, không ngớt nổ lên những tiếng xé trời sụp đất.

Thấy vầng hồng quang quật khởi quá mãnh liệt, Bát Quái Tăng cả kinh. Hắn cũng vội vận thêm khí Thiên Cương điều khiển luồng hắc quang chống trả kịch liệt. Nhờ hắn nhiều phen đại bại cố gắng rèn luyện thêm bản lãnh mới được như thế, nhưng hắn phải đâu là tay đối thủ với Xuyên Vân Yến Khách tài nghệ còn trên cả các sư huynh hắn.

Vì vậy dù hắn cố sức đến mấy cũng chẳng tránh nổi thất bại, nên chỉ trong chớp mắt vầng hắc quang nhỏ dần.

Hoảng vía Bát Quái Tăng toan thâu kiếm quang chuồn chạy nhưng Xuyên Vân Yến Khách quá dữ. Ông như đoán được ý nghĩ ấy vội thúc kiếm quang kềm chặt chẳng để hở một giây.

Bát Quái Tăng kinh hoảng quá, nguy cơ sắp đến nếu hắn không tìm kế thoát thân, mạng ắt chẳng toàn.

Nghĩ vậy Bát Quái Tăng cố thu hết tâm lực bình sanh vận thêm khí Thiên Cương kềm vững hắc quang, cùng lúc ấy nhân lúc bất thần hắn hốt trong ngưởi ra một nắm hắc sa thảy vèo vào người Xuyên Vân Yến Khách.

Hắc sa ấy là một thứ ám khí giết người trong chớp mắt quá gớm ghê. Hắn dùng sỏi cát đem chế ra hòa trộn với thạch tín nà nhiều thứ thuốc độc khác, có sức sát hại ghê gớm, trúng vào người bỏng rát thịt xương lở lói gớm ghiếc chỉ trong hai ngày vô phương cứu trị mạng vong.

Đoàn hắc sa bay vụt đến mình như một trận mưa rào dữ dội, Xuyên Vân Yến Khách thản nhiên xem thường, ông đợi lúc hắc sa bay lộn ngược trở lại nhắm đúng người Bát Quái Tăng vút tới.

Bát Quái Tăng thất kinh hồn vía, hắn vội vung tay dùng phép phản phong đánh hắc sa bay rạt về một phía.

Cả giận Xuyên Vân Yến Khách quát to lên một tiếng khác nào sấm dậy lưng trời.

Tiếng thét kinh hồn sởn vía ấy làm Bát Quái Tăng giật mình chậm điều khiển luồng hắc quang lúc ấy chờn vờn sắp lao đao.

Vầng hồng quang càng lúc như muôn ngàn quả núi lớn, quấn lấy đạo hắc quang như sắp áng mất.

Bỗng một tiếng nổ như tan trời xé đất nổi dậy làm Bát Quái Tăng rụng rời kinh hãi, hắn rú lên một tiếng thất thanh...

Thì ra luồng hắc quang của Bát Quái Tăng không chịu nổi sức đàn áp quá ư mãnh liệt của đạo hồng quang lúc ấy như muôn ngàn quả núi lửa khổng lồ kết lại, nên bay giạt ra ngoài nổ lên những tiếng kinh hồn tức thì nát tan như tro bụi.

Được thể luồng hồng quang càng lan rộng thêm ra tỏa nóng thiêu người. Vầng hồng quang như một biển lửa tuôn tràn sa ngay xuống đầu Bát Quái Tăng khí thế muôn phần dữ dội.

Bát Quái Tăng hồn phi phách tán. Hắn gần rụng rời cả tâm chí, nhưng cũng cố liều mạng vẫy tay phóng lên một luồng hoàng quang cự lại.

Đạo hoàng quang của hắn mười phần lợi hại, có phần hung hãn hơn đạo hắc quang bị phá mất vừa rồi. Vừa bay vọt lên không đạo hoàng quang như một chiếc cầu vồng vàng chuyển động rền trời dậy đất vũ lộng như con huỳnh long to lớn.

Hai đạo kiếm quang vừa gặp liền xoắn tít lấy nhau không ngớt quẩy lộn va vào nhau bật lên những tiếng nổ rừng dậy núi.

Xuyên Vân Yến Khách thấy Bát Quái Tăng suýt lâm nguy mà còn gượng phóng thêm kiếm quang cầm cự ông tức thì nổi giận thét vang:

- Bát Quái Tăng. Ngươi liệu giữ hồn. Phen này ta quyết đưa ngươi vê chầu Phật tổ cho rồi.

Tiếng hét vừa dứt, Xuyên Vân Yến Khách liền giữ vững quyết Thất Tinh vận thêm khí Thiên Cương điều khiển vầng hồng quang đánh quá dữ.

Đạo hồng quang như nước toàn gặp gió lan rộng ra đỏ rực cả một vùng trời đất, chỉ trong chớp mắt, nó át mất luồng hoàng quang kia.

Thấy cơ nguy sắp đến Bát Quái Tăng toan vận khí Đan Điền thôi thúc kiếm quang liều chết cầm cự bỗng một tiếng nổ ầm vang lên khác nào đất sụp trời sa...

Đạo hoàng quang của Bát Quái Tăng nhỏ còn bằng sợi chỉ, hắn chưa kịp bắt quyết thâu về thì một tiếng nổ chuyển động kinh hồn lại vang lên, đạo hoàng quang cũng từ phút ấy tắt phụt nát tan như cám.

Bát Quái Tăng thất thần, mặt hắn tái mét không còn chút máu. Hắn rụng rời cả tay chân đứng chẳng vững.

Đạp hồng quang lúc ấy không còn sức đối thủ cản ngăn, như một vầng mây đỏ khổng lổ úp chụp xuống đầu Bát Quái Tăng.

Một tiếng rú ghê rợn nổi lên, Bát Quái Tăng ngã lăn ra mặt đất cụt phăng đầu, giẫy lên đành đạch như cá tươi bị đập đầu. Từ cổ hắn máu tươi phun ra có vòi trông càng kinh khủng gớm ghê.

Thế là xong một đời tên ác tăng chuyên quấy nhiễu lương dân cùng chúng anh hùng thiên hạ.

Trừ xong hung tăng, Xuyên Vân Yến Khách toan nương kiếm quang bay vụt đi, nhưng như sực nhớ ra điều gì ông vội điều khiển luồng hồng quang, lúc ấy như mãnh hổ vừa nuốt xong mồi hãy còn hung hăng dữ dội bay vụt đến phá ngôi chùa, sào huyệt của Bát Quái Tăng.

Ghê gớm thay sức mãnh liệt, tàn phá của luồng Dương Quang kiếm. Đạo hồng quang vừa lượn qua một vòng trên nóc thiền tự tức thì muôn ngàn tiếng nổ ầm ghê rợn nổi lên.

Chỉ trong chirp mắt, ngôi chùa cổ kính rêu phong giữa rùng hoang rậm chỉ còn là một đống gạch ngói vôi vụn.

Để dứt tuyệt hậu hoạn Xuyên Vân Yến Khách lại dùng Chưởng Tâm Lôi đánh vụt vào nền gạch, hủy phá các hầm bí mặt vô cùng hung hiểm kia.

Quả không sai theo dự đoán của nhà đại kiếm khách, Chưởng Tâm Lôi vừa xẹt đến các nền gạch, chuyển động ầm ầm như đất lở trời long thì nhiều tiếng nổ kinh hồn choáng óc bưng tai nổi dậy. Nền gạch bằng phẳng rắn chắc thế ấy bỗng đổ sụp thành những lõm sâu ghê gớm.

Rồi liên tiếp mấy tiếng nổ ầm ghê rợn như chuyển động cả một vùng rừng núi, cả gạch ngói và nền đá kia bỗng sụt mất để lộ một hố sâu khổng lổ thăm thẳm chẳng khác gì một giếng to.

Nước từ đâu cuộn chảy phút chốc tràn ngập cả hố sâu kia. Thì ra Xuyên Vân Yến Khách dùng Chưởng Tâm Lôi đánh quá dữ khiến các hầm bí mật kia chịu không nổi đổ sụp gây thành những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Hủy phá xong ngôi cổ tự và các cơ quan hiểm yếu Xuyên Vân Yến Khách đánh vụt một cái đã nhảy vút lên dùng thuật phi đẳng bay mất dạng vào khoảng mây mờ.

Tuyết Hoa Nương từ lâu đúng nấp trên một cây cổ thụ to chứng kiến tài quỷ khiếp thần kiah của nhà đại kiếm khách, nàng kinh phục sững sờ.

Đến lúc Xuyên Vân Yến Khách hạ sát Bát Quái Tăng xong, nàng toan nhảy xuống ra mất tạ ân cứu mạng thì nàng lại phải một phen nữa kinh hồn sởn vía mục kích luồng hồng quang và Chưởng Tâm Lôi phá hủy ngôi thiền tự. Và sau cùng nàng chưa kịp thực hành ý định mình thì Xuyên Vân Yến Khách đã như cánh bằng lướt gió biệt dạng mù khơi.

Thất vọng Tuyết Hoa Nương đành lặng lẽ dùng thuật phi hành trở về quán trọ mà lòng nặng u buồn...

Hồi (1-20)
Hồi 10
Hồi 12